Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 29: Khó như lên trời




Lôi Thiếu Đằng chậm rãi buông tay nàng ra, cười khổ: “Mân Mân, em đang trách anh mấy năm nay vẫn lạnh lùng với em đúng không? Kỳ thật anh có nỗi khổ.”

Nhìn khuôn mặt tuấn tú đang bối rối kia, Mân Huyên hừ lạnh một tiếng, “Chắc anh muốn nói, anh bắt buộc phải theo cha mẹ sắp đặt, đính hôn cũng là bất đắc dĩ, không phải anh tự nguyện chứ gì?”

“Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện được không? Anh sẽ đem sự tình từ đầu đến cuối nói với em.” Hắn kéo cửa xe, muốn thuyết phục nàng lên xe.

“Thực xin lỗi, Lôi thiếu gia, tôi không có hứng thú nghe chuyện giữa anh và Ngải Phù. Tôi cũng không muốn biết.” Nàng lạnh lùng từ chối hắn, bước tránh sang bên cạnh. Hắn lại nhanh chóng che trước mặt nàng.

“Mân Mân, tuy em không có hứng thú nghe chuyện giữa anh và Ngải Phù, nhưng anh vô cùng hứng thú chuyện giữa em và tên nam nhân kia.” Ngực hắn phập phồng, đôi mắt chăm chú nhìn nàng, thốt ra câu nói đầy ẩn ý.

Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, người này rốt cuộc đang nói cái gì?

Nàng định mở miệng nói, lại bị hắn chặn miệng: “Anh biết em lại định nói mình bận rộn nhiều việc. Em làm việc nửa ngày được bao nhiêu tiền, anh trả gấp mười lần.”

Nàng kinh ngạc một chút, thầm nghĩ chắc hắn điên rồi, có tiền cũng không cần ném tiền qua cửa sổ như vậy chứ, nhịn không được xem thường nhìn người trước mặt, xoay người đi nhanh về trước, nhưng Lôi Thiếu Đằng vẫn không tha, đuổi theo, chắn trước mặt nàng.

“Hai mươi lần.”

Nàng sửng sốt ngước lên, nhưng không đáp lại, lắc mình sang bên phải. Hắn dường như đã sớm đoán trước, nhanh tay lẹ mắt chắn trước mặt nàng.

“Ba mươi lần, anh trả gấp ba mươi lần.”

Nàng sờ sờ mũi, thấy có chút dở khóc dở cười, “nam nhân kia” từ miệng hắn chỉ là nhân vật tưởng tượng nàng bịa ra, vì không muốn dây dưa gì với hắn. Dù hiện tại nàng có chút động tâm với tập tiền thù lao dày cộp kia, thì cũng không thể bịa ra chuyện cũ nào đó với một người trong tưởng tượng được.

“Anh trả gấp bốn mươi lần, hơn nữa hiện tại anh liền đưa cho em.” Thấy nàng không nói gì, hắn lại nghĩ nàng còn do dự chuyện tiền nong, vội vàng lấy ra một tập tiền nhét vào tay nàng.

Nhìn từng đồng tiền mới tinh trong tay, nàng do dự không thôi, hết buông ra lại nắm chặt, nắm chặt lại buông ra. Nếu là trước đây, nàng tuyệt đối sẽ không để ý đến những đồng tiền này, tự tôn của nàng không thể chấp nhận việc ngồi mát ăn bát vàng.

Nhưng hiện tại, đã khác xưa, nàng ngẩng đầu nhìn về phía đó, dù đã đi một đoạn xa, tòa nhà cao đến mây kia vẫn có thể nhìn rõ. Từng câu từng chữ trên tờ giấy nàng vừa đọc, đều như in vào tâm trí, nội trong vài ngày phải gom góp ba trăm vạn. Ba trăm vạn, với nàng, không thể nghi ngờ, khó như lên trời.

Nàng cần tiền, thực sự rất cần tiền…

Thấy nàng không nói gì, Lôi Thiếu Đằng thừa cơ lôi kéo nàng vào xe mình, chờ nàng ngồi lên đã vội vàng đóng cửa xe lại, ngồi lên chỗ tay lái, khởi động xe như sợ nàng đột nhiên đổi ý.