Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 302



Cô đang nói chuyện với ba nuôi, thỉnh thoảng lại quay ra phía cửa sổ xem Chính Vũ có tới không.

Một lát sau, quản gia mang theo một bình nước tiến tới “Lão gia, tất cả đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

“Vậy chúng ta xuất phát thôi.” Doãn Lương Kiến đứng lên, mỉm cười hiền từ nhìn Mân Huyên “Mân Huyên, ba đi thăm dì Phương, con có muốn đi cùng không?”

“Dạ thôi, ba nuôi, con không quấy rầy hai người đâu.” Cô liên tục xua tay, dù sao cô và dì Phương đó cũng không có quan hệ gì, nếu đi thực sự cô cũng chẳng biết nói gì.

“Lão gia mau đi thôi, không chút nữa thiếu gia mà biết ngài đi thăm bà Phương là sẽ tức giận đó.”

“Phải, phải, đi thôi.” Quản gia và ba nuôi thì thầm, mau chóng ra khỏi nhà.

Chuyện của bọn họ trong quá khứ cô cũng không thật rõ ràng, chỉ nghe Chỉ Dao nói dì Phương đó là người thứ ba đã phá hoại gia đình của Doãn Lạc Hàn, nhưng cô cũng không có nhiều ấn tượng lắm. Dù sao bây giờ dì ấy cũng mắc bệnh nặng như vậy, nếu thật sự có chuyện kia trong quá khứ thì thôi cũng coi như dì ấy đã phải trả giá rồi,

Hôm qua khi nghe ba nuôi nhắc lại chuyện quá khứ, có thể thấy rõ ràng là khi đó tình cảm của ba nuôi và mẹ Doãn Lạc Hàn vẫn còn rất tốt, vậy rốt cục là vì chuyện gì mà sau đó mối quan hệ lại chuyển biến xấu như vậy? Hơn nữa nghe ba nuôi nói, có thể nhận ra ba mẹ cô cũng có liên quan… Rốt cục mọi chuyện là như thế nào??

Cô ngồi xem ti vi một lúc thì thấy người hầu bắt đầu chuẩn bị dọn dẹp, vì vậy cô ra ngoài tính chờ Chính Vũ.

Vừa ra khỏi cửa, một người hầu nữ đã cuống quýt chạy tới, bất an nhìn cô “Lăng tiểu thư, có phải chúng tôi quấy rầy cô rồi không? Cô cứ vào xem ti vi tiếp đi ạ, chúng tôi sẽ sắp xếp để chiều mới dọn phòng khách.”

“Không sao đâu, các cô cứ làm tiếp đi, tôi cũng đang muốn ra ngoài một chút.” Cô lắc lắc đầu, đúng lúc nhìn thấy Doãn Lạc Hàn đang từ trên lầu đi xuống.

Bình thường hắn luôn luôn là mặc âu phục màu đen, khiến cho toàn thân càng thêm phát ra vẻ lạnh lùng, nham hiểm. Hôm nay là lần đầu tiên nàng thấy hắn mặc quần bò, áo phông như thế này, khiến cho hắn đã đẹp trai giờ lại thêm vẻ phong cách, quyến rũ.

Cô vội vàng thay giày, chợt nghe từ phía sau một tiếng nói thản nhiên âu yếm “Huyên, chờ anh một chút.”

Phút chốc, tất cả những người hầu trong nhà đều dừng ngay công việc đang làm lại, ngơ ngác hết nhìn nàng lại nhìn Doãn Lạc Hàn. Bầu không khí trở nên vô cùng quỷ dị…

Tất cả mọi người trong Doãn gia đều đã biết rõ tính khí của Doãn Lạc Hàn. Trưa hôm qua thiếu gia trở về cãi nhau với lão gia, bọn họ đều nghe được cả. Thiếu gia không đồng ý cho lão gia nhận con nuôi, nói cách khác là không chấp nhận Lăng tiểu thư. Ấy vậy mà chỉ qua một đêm, thiếu gia lại thân mật gọi Lăng tiểu thư như vậy, thật đúng là khiến cho mọi người kinh ngạc một phen.

Mân Huyên cũng nhận thấy được sau lưng có một sự im lặng quỷ dị, làm bộ như không nghe thấy tiếng hắn, đẩy cửa bước ra ngoài, thực chất là chạy ra ngoài, nghe thấy đằng sau có tiếng khởi động xe.

Khi cô vừa ra khỏi cổng chính, hắn đã chuẩn xác dừng xe bên cạnh, đi ra ngoài giữ chặt lấy cô, vẫn bá đạo hỏi cô như mọi lần “Em đi đâu đó?”

“Tôi đi đâu phải báo cáo với anh sao?” Cô căm tức không thôi, quay lại đánh hắn “Doãn Lạc Hàn, anh sợ mọi người không biết sao? Anh cố ý!”

“Em không nói em đi đâu, vậy chúng ta đi ăn cơm trưa đi.” Hắn cười nhẹ bắt được hai tay của cô, mạnh mẽ kéo cô vào bên trong xe, rất nhanh đã phát động xe thể thao.

“Không phải anh nói có hẹn với Chỉ Dao sao?” Cô nhanh chóng nghĩ tới vấn đề này, chẳng lẽ hắn lại thay đổi chủ ý, tính tiếp tục giấu diếm Chỉ Dao?

Dường như hôm nay hắn rất vui, véo nhẹ mũi cô cười cưng chiều “Ngốc, không cần lo, chưa tới giờ hẹn. Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.”

Quan trọng sao? Cô lơ đễnh chu môi….. Chắc lại căn dặn cô không được né tránh hắn, nếu không hắn sẽ thế này thế kia đó chứ gì. Cô không suy nghĩ nhiều, quay mặt nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ.

Bất chợt, cô nhìn thoáng thấy bóng dáng một chiếc xe thể thao trên kính chiếu hậu, vội mở cửa sổ, ngoái đầu nhìn nhưng xe đã rẽ, cô không nhìn được gì nữa.

“Em đang nhìn gì vậy?” Hắn đang chuyên chú lái xe, liếc sang cô một cái “Nhìn thấy ai à?”

“Không, chắc tôi hoa mắt.” Tim bỗng đập mạnh và loạn nhịp, cô đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ… Là Chính Vũ sao? Chỉ tội xe đi nhanh quá, cô nhìn không rõ…..

Doãn Lạc Hàn tựa hồ đang suy nghĩ rất lung, cuối cùng đưa một tay nắm chặt lấy tay cô, tiếng nói trầm thấp không kiềm chế được sự hưng phần “Huyên, em thấy chiếc xe này thế nào?”

Nghe hắn hỏi, cô mới giật mình để ý thấy hắn đã đổi xe, là xe thể thao màu bạc. Cô đáp bừa một tiếng “Ừm, cũng không tệ lắm.”

“Em thích không?” Hắn vuốt ve mu bàn tay của cô, nhẹ nhàng hỏi.

Cô đơn giản gật đầu, trong lòng cảm thấy hắn đúng là kẻ thừa tiền, chiếc xe này thì quả thật cũng rất đẹp, nhưng hắn đâu có thiếu xe? Mấy chiếc limo, hai chiếc xe thể thao, giờ lại thêm xe này… Đúng là không biết tiêu tiền đi đâu cho hết mà…

Hắn cười rất tươi, vui vẻ híp mắt nói “Em thích, vậy tặng cho em.”

“Cái gì?” Cô lắp bắp kinh hãi, phản ứng đầu tiên chính là lập tức lắc đầu từ chối “Không, tôi không cần.”

“Chiếc xe này anh mua tặng cho em, vốn là muốn đón em tan tầm, cho em ngạc nhiên.” Hắn nắm lấy tay cô, dừng xe bên đường, nghiêm túc nhìn cô “Cũng coi như anh bồi thường cho em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.