Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 310



“Đừng tự ý động vào đồ của tôi.” Cô từ phòng tắm vội vàng chạy ra, giựt lấy tập tài liệu trong tay hắn, trừng mắt nhìn hắn cảnh cáo.

Hắn coi như không có chuyện gì, thản nhiên nhún vai “Anh đi tắm.”

Hắn vừa vào phòng tắm, cô vội vàng lấy tập tài liệu nhét vào túi xách, sau đó nghĩ một chút, nhìn quanh phòng, lại lôi tập tài liệu ra giấu vào ngăn kéo dưới bàn.

Cô tắt đèn, nằm lên giường, nghe tiếng nước trong phòng tắm. Cô biết hắn tính ngủ ở phòng cô lâu dài… Hắn lúc nào cũng vậy, việc gì cũng tự quyết định, còn chẳng thèm hỏi đến xem cô có đồng ý hay không…

Sáng sớm hôm sau, cô vừa tỉnh, chuyện phỏng vấn đã bay ngay vào đầu. Cô quay đầu nhìn gương mặt tuấn tú đang ngủ say, tự cảm thấy rất buồn cười. Có lẽ từ thấp đến cao trong tòa soạn cũng chẳng ai có thể ngờ được nhân vật quan trọng của kì này lại đang nằm sát bên nàng, chỉ cách có mấy centimet.

Tổ biên tập nói lịch làm việc của hắn tuần này đã kín, nhưng Trịnh Trác lại yêu cầu cô hôm nay phải có bài phỏng vấn. Cô biết Doãn Lạc Hàn đang cảm thấy có lỗi với cô, bây giờ chỉ cần cô mở miệng, hắn nhất định sẽ gật đầu ngay lập tức, nhưng sự kiêu ngạo của cô không cho phép cô làm như vậy. Như Trịnh Trác đã nói, công ra công, tư ra tư, không thể nhập nhằng làm một được.

Cô thở dài một tiếng, ngồi dậy rời giường, lại nghe thấy tiếng hắn động đậy, cô quay người lại thấy hắn đang mắt nhắm mắt mở nhìn cô cười ấm áp.

“Anh muốn hôn chào buổi sáng.”

Cô vốn định bỏ đi nhưng còn chưa kịp hành động, hắn đã vươn tay tới, kéo cô ngã xuống giường, hôn nhẹ lên môi cô.

“Đừng nghịch, còn chưa đánh răng mà.” Cô lườm hắn một cái, chống tay vào ngực hắn ngồi dậy.

“Sợ gì chứ, trước kia không phải vẫn như vậy sao…” Hắn vui vẻ cười, cũng ngồi dậy khiến cho chăn tuột xuống lộ ra lồng ngực tinh tráng.

“Sắp muộn rồi, hôm nay tôi phải tới công ty sớm.” Cô quay đầu, cố gắng tránh ánh mắt nồng cháy của hắn. Ánh mắt ấy như có ma lực, khiến cho cô cảm thấy bối rối ngượng ngùng vô cùng.

“Chúng ta cùng dậy, sau đó cùng đi làm nhé.” Hắn lại hôn trộm cô một cái, nghiêng đầu nhìn chiếc chìa khóa của của chiếc xe thể thao mới đang để trên tủ đầu giường. Mặc kệ cô nói thế nào, chiếc xe là của cô, chìa khóa hắn sẽ vĩnh viễn đặt ở đó cho cô.

“Không tiện đường, thôi anh cứ đi làm đi.” Cô đạm mạc nhìn lướt qua cái chìa khóa trên tủ đầu giường một cái.

“Anh vừa hủy một việc trong lịch làm việc, khả năng giữa trưa cũng rảnh đó.” Hắn vén mấy sợi tóc đang bay bay trên má cô vào tai cho cô, vui vẻ cười nói.

Trong phút chốc, mắt cô sang ngời. Cô hiểu hắn muốn nói gì. Dù cảm thấy có chút mất mặt nhưng cô vẫn không nhịn được hỏi “Mấy giờ?”

“Mười giờ, quá giờ đó tôi bận, hơn nữa tôi cũng chỉ rảnh nửa giờ thôi.” Hắn điểm điểm của cô chóp mũi, ngữ khí là ít có túc mục.

“Chỉ có nửa giờ thôi sao?” Cô bất mãn kê, nửa giờ căn bản không đủ để phỏng vấn, cố gắng lắm có lẽ cũng sẽ chỉ hỏi được một phần tư số câu hỏi đã đề ra.

Độ ấm trong đôi mắt hắn nhanh chóng biến mất “Em hẳn là biết anh trước đây không nhận phỏng vấn.”

Nghe hắn nói như vậy, cô buột miệng hỏi “Sao anh không nhận trả lời phỏng vấn? Chẳng lẽ anh sợ người ta sẽ hỏi vê quá khứ……”

Chiếc cằm cương nghị của hắn hơi run run, hắn lạnh nhạt bỏ tay ra khỏi người cô, xoay người xuống giường, lạnh lùng chốt lại một câu “Nửa giờ này có hay không là tùy em quyết định.”

Vừa dứt lời, hắn đi vào phòng tắm, đóng cửa lại. Cô tự trách mình đã nói lung tung. Không biết cô bị làm sao mà lại rạch lại vào vết sẹo của hắn như vậy chứ…

Một lát sau, cô mang theo tâm tình hỗn loạn đi xuống phòng khách, lại thấy Doãn Lạc Hàn đang chăm chú đọc báo trong bếp, ngồi ở phía đối diện còn có ba nuôi.

Cô hít vào một hơi, vốn định lặng lẽ ra ngoài, không ngờ Doãn Lương Kiến lại thấy, gọi cô “Mân Huyên, mau tới đây ăn sáng đi con.”

“Ba nuôi, chào buổi sáng!”

Cô đành đi tới bếp, ngồi đối diện với người vẫn đang chăm chú đọc báo, không thèm ngước mắt lên.

Cô nhìn hắn một cái, băn khoăn không biết hắn và Chỉ Dao nói chuyện từ hôn thế nào rồi… Tất cả những chuyện liên quan đến cái tên Doãn Lạc Hàn đều gây được sự chú ý rất lớn của dư luận, mà lần này Thuần Mỹ lại là tạp chí duy nhất có cơ hội được phỏng vấn vị tổng tài bí ẩn này, vì vậy tất cả mọi chuyện đều phải chuẩn bị thật kĩ lưỡng…

“Hàng xóm phản ánh nửa đêm thường nghe thấy tiếng thét man rợ của thiên kim tiểu thư Lăng thị. Đặt ra nghi vấn về thần kinh……” Cô cúi đầu uống sữa, nghe thấy ba nuôi đọc thành tiếng một tin tức trên báo, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra vì kinh ngạc.

“Thiên kim Lăng thị?” Doãn Lương Kiến nhắc lại 4 chữ này, nghiêng đầu nhìn Mân Huyên, sau đó lại cúi xuống đọc tiếp “Vì Lăng Chính Đào muốn che giấu nên nhốt con gái cả ngày trong phòng……”

Ngải Phù…… Cô ấy thật sự có vấn đề… Phút chốc Mân Huyên trở nên đờ đẫn… Sao chú có thể làm như vậy với cô ấy chứ, đã không đưa cô ấy đi khám lại còn nhốt cô ấy cả ngày trong phòng, khó trách bệnh tình lại ngày một trầm trọng như vậy…

Cô biết chú luôn luôn ích kỷ, nhưng cũng không ngờ lại có thể ích kỉ đến mức như vậy. Ngải Phù dù sao cũng là con gái ông ta, sao ông ta có thể làm như vậy? Chẳng lẽ ông ta coi trọng mặt mũi hơn cả bệnh tình của con gái duy nhất sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.