Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 317



Cô đang định xoay người rời đi thì chợt chú ý thấy người hắn hơi run run, lại nghe loáng thoáng có tiếng nấc. Cô giật mình quay phắt lại, không thể nào! Chẳng lẽ… hắn đang khóc đó sao?

Kìm lòng không đậu, cô tiến lại gần gọi nhỏ “Hàn……”

Hắn không lên tiếng, bả vai lại khẽ run, cô bỗng cảm thấy đau xót vô cùng… Hắn khóc thật! Phải làm sao bây giờ?

Định tới gần an ủi hắn, lại nhớ tới người này luôn xem trọng sĩ diện, nếu bị cô bắt gặp hắn đang khóc, khẳng định sẽ rất xấu hổ. Cô cắn môi, nhẹ nhàng ngồi lên giường hắn, kéo chăn lên người.

Càng lại gần hắn, cô càng nghe rõ hơi thở không đều của hắn. Cô bối rối ngập ngừng đưa tay ôm nhẹ hắn từ sau lưng “Hàn……”

Hắn giật mình một cái, nắm chặt lấy tay cô, xoay người lại. Cô xấu hổ cúi mặt, không biết phải nói gì nữa.

“Đây chính là bằng chứng chứng minh em vẫn luôn yêu thương nhung nhớ anh ……” Nghe tiếng nói khàn khàn của hắn, cô kinh ngạc ngẩng đầu mở lớn mắt nhìn hắn, đôi mắt hắn vẫn sắc lẻm, và trên mặt nào có giọt nước mắt nào đâu!

“Anh… anh gạt tôi!” Cô tức giận kêu lên nhưng chẳng mấy chốc khuôn miệng nhỏ nhắn đang hé mở đã bị một đôi môi nóng bỏng nuốt lấy, một bàn tay mạnh mẽ đỡ cổ cô, cái lưỡi ẩm ướt trêu đùa trong khoang miệng thơm tho của cô khiến cô cảm thấy như có một dòng điện đang chạy khắp người, không kiềm chế được kêu một tiếng kiều mị.

Đôi môi thô ráp của hắn mạnh mẽ cắn mút đôi môi non mềm của cô, lưỡi hai người vờn đuổi trong miệng khiến đầu óc cô trống rỗng, người càng lúc càng nóng, cái nóng thiêu đốt hết lý trí… Hắn lại khẽ liếm vành tai mềm nhỏ của cô khiến cho khắp người cô như tê dại, đôi mắt mê man…

Hắn nhân cơ hội thì thào bên tai cô “Anh muốn có con… có một đứa con của hai ta…… Có thể bây giờ đã có rồi, cũng có thể là vẫn chưa có, nên hai chúng ta cùng cố gắng nhé, được không em?”

Cô toàn thân nóng lên, xụi lơ dưới thân hắn, căn bản không còn chút đầu óc để suy nghĩ, dễ dàng trả lời “Ừm… được……”

“Đồng ý rồi là không được đổi ý đâu nhé.” Hắn cúi đầu cười như đứa trẻ vừa làm xong một trò tinh nghịch.

Một tay hắn nhanh chóng luồn ra sau lưng cô cởi áo ngực của cô khiến cho đôi gò bồng đảo căng tròn bung ra. Hắn mê mẩn vừa hôn vừa lần tay cởi đồ, càng lúc càng mãnh liệt… Hắn châm lửa dục vọng trong cô khiến cô mê muội, cơ thể nóng bỏng, da thịt trắng như tuyết giờ đã nhuộm thành màu phấn hồng mê người…

“Huyên, em mãi mãi là của anh ……” Hắn bá đạo tuyên bố, đầu gối tách hai chân của cô ra, khẽ động thân. Đôi môi đỏ mọng của cô cũng từ đó mà thốt lên những tiếng hoan ái mê luyến…

Sáng sớm, tiếng chim kêu lảnh lót ngoài cửa sổ. Cô mở mắt, người bên cạnh không biết đã đi đâu, chỉ thấy mình đang không một manh vải nằm trên giường hắn. Lập tức đỏ mặt, cô thầm trách mình lẽ ra đêm qua đã không nên sang đây…

Cô lầu bầu xuống giường, thu nhặt mớ quần áo hỗn độn dưới chân, khi sắp đi lại thấy có một tờ giấy nhỏ đặt ở tủ đầu giường: “Huyên: Hôm nay anh phải đi công tác ở Ma Cao, ngày mai mới về. Buổi tối anh sẽ gọi cho em.”

Cô nhớ lại lúc rạng sáng khi mình còn đang lơ mơ hình như cũng nghe thấy hắn âu yếm thì thầm vào tai cô những lời này…

Cô cầm tờ giấy, lén lén lút lút mở cửa phòng hắn, nhìn thấy không có ai mới chạy vọt qua phòng mình.

Toàn bộ quá trình giống như tên trộm làm việc xấu, cô nuốt nước miếng một cái nhìn đồng hồ đã không còn sớm nữa, vội vàng chạy vào phòng tắm rửa mặt chải đầu.

Khi xuống ăn điểm tâm không thấy ba nuôi đâu, quay đầu nhìn ra ngoài vườn cũng không thấy nhưng cô không hỏi quản gia. Có lẽ ba nuôi vẫn đang tức giận chuyện hôm qua, ở lì trên phòng. Thôi cũng không sao, đợi Doãn Lạc Hàn về rồi cô sẽ cố gắng giúp cha con họ hòa giải.

Cô phấn chấn đi làm, đến lúc chờ thang máy quay đầu chào đồng sự, lại thấy Trịnh Trác đứng cách đó không xa đang chuẩn bị tiến vào thang máy chuyên dụng.

Hắn đột nhiên quay đầu, nháy mắt ý bảo cô đi tới, cô nghĩ hắn có chuyện quan trọng muốn giao cho cô, vội vàng chạy qua, không ngờ hắn lại chỉ mỉm cười nói một câu “Cùng đáp thang máy đi.”

Không đợi cô nói gì, hắn đã cất bước đi vào. Tuy bọn họ là anh em nuôi nhưng cũng đã cùng hẹn nhau trước mặt đồng sự sẽ tỏ ra bình thường như cấp trên với cấp dưới để tránh những điều phiền toái. Lần này hắn lại gọi cô đi cùng như vậy không khỏi thu hút những ánh mắt tò mò của đồng sự, vì vậy cô nhất thời đứng bất động, chưa biết làm sao.

Trịnh Trác đi vào thang máy, thấy cô vẫn đứng ngốc ở đó liền nhíu mày giục “Sao còn không vào đi? Anh có chuyện cần nói với em về bài phỏng vấn của tạp chí kì này.”

Nghe hắn nói đến chuyện công việc, cô cũng không băn khoăn gì nữa, sờ sờ mũi tiến vào.

Thang máy chậm rãi khép lại, Trịnh Trác quay đầu nhìn cô, ánh mắt thâm sâu “Mân Huyên, ngày hôm qua anh đã điều tra được tất cả, chuyện lần này là do có người đứng đằng sau giở trò.”

Cô thoáng sửng sốt, chuyện này sao hắn có thể biết được?

“Mân Huyên, lẽ ra em nên nói với anh, tại sao lại một mình gánh trách nhiệm như vậy?” Trịnh Trác có chút tức giận “Tòa soạn có những quy định rất nghiêm ngặt, Phó chủ biên chỉ được phép sai sót hai lần thôi. Lần đầu chỉ đơn giản ghi tội, trừ chút tiền lương, nhưng lần thứ hai sẽ là đuổi việc đấy. Em phải cảnh giác cô thư kí của em, lai lịch của cô ta không bình thường đâu.”

“Vậy là sao?” Cô thắc mắc, vốn dĩ cô cũng chỉ nghĩ Chu Hiếu Linh là một cô gái không đơn giản, nhưng không lẽ còn có những chuyện ghê gớm hơn mà cô không biết?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.