Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 34: Không thể chịu đựng được



Nàng đuổi theo ra phòng ngủ, Ngải Phù đã đến cầu thang lầu hai. Hôm nay dù thế nào, nàng nhất định phải nói rõ ràng với Ngải Phù. Ngải Phù nhìn nàng không vừa mắt cứ nói thẳng, không cần phải quanh co lòng vòng, rồi lấy quần áo của nàng ra trút giận.

Tuy biết rằng nàng làm như vậy rất có thể sẽ thành cái cớ để Ngải Phù nói với chú cùng dì, nhưng hôm nay nhất định phải nói, nàng cảm thấy chính mình rốt cuộc cũng không thể chịu đựng được Ngải Phù.

“Ngải Phù, chị có lời cần nói với em…” Nàng chạy đến mức ba bước cũng thành hai bước đuổi theo Ngải Phù.

“Chị đổi ý?” Ngải Phù xoay người, vẻ mặt châm chọc nhìn Mân Huyên: “Lại muốn bộ váy này?”

“Đương nhiên không phải.” Mân Huyên nén giận, nắm chặt tay, “Chị muốn nói, nếu em thực sự thấy…”

Đúng lúc này, trên cầu thang lại vang lên tiếng bước chân, nàng không khỏi quay đầu lại nhìn, thấy chú một thân âu phục đang bước về phía các nàng, lời vừa định nói lúc nãy đành phải nuốt vào.

“Mân Huyên, cháu ở nhà, thật tốt quá, chú đang muốn gọi điện cho cháu. Hôm nay là sinh nhật ba ba cháu, cháu sẽ không quên chứ?” Lăng Chính Đào vừa nói vừa bước lại.

Mân Huyên hơi cắn môi, lúc trước nàng tính trưa nay dùng tiền làm thêm mua một chiếc bánh ngọt thăm ba ba, nhưng buổi sáng lại đụng chuyện với Doãn Lạc Hàn thành ra chậm trễ, hiện tại đã quá trưa, buổi chiều nàng còn phải đi học, đành phải dời lên buổi tối hoặc mai lại đi thăm ba ba.

“Cháu quên rồi đúng kông? Chú lại không quên.” Lăng Chính Đào thấy Mân Huyên không trả lời, cố nói tiếp: “Mấy ngày trước chú lên kế hoạch làm sinh nhật cho ba cháu, nhưng sáng nay thư kí đột nhiên nói cho chú sau giờ ngọ có buổi họp quan trọng, nên không thể đi, cháu thay mặt chú đi đi, ngày khác chú bồi thường.”

Thấy chú nói vô cùng đường hoàng, Mân Huyên thật muốn cười to, thực tế sinh nhật ba ba mấy năm nay đều chỉ có một mình nàng đi thăm. Hàng năm, chú đều tìm đủ loại lý do nói mình bận bịu nhiều việc, nàng đã sớm nhìn thấu.

“Không có việc gì đâu chú, cháu biết hôm nay chú bận nhiều việc, không cần lo lắng về sinh nhật ba ba, hôm nay cháu đi thăm ba ba, sẽ nói để ba hiểu nỗi khó xử của chú.”

“Ừ, được.” Lăng Chính Đào làm bộ vô cùng khó xứ, nặng nề ca thán: “Ai, cũng tại công ty nhiều việc quá, làm người quản lý, cuộc họp này chú không thể không dự.”

Mân Huyên lạnh lùng nhìn khuôn mặt ra vẻ khó xử trước mặt, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy vô cùng giả dối. Kỳ thật cha con nàng cùng nhà chú trong lúc đó đã sớm không có cái gì gọi là thân tình, ba ba trong mắt ba người họ chỉ là tội nhân làm bọn họ thấy bẩn thỉu cùng nhục nhã.

Cảm giác lạnh lùng khó thở làm nàng chua xót đến muốn khóc, mỗi lần đến thăm ba ba trong tù, ba ba vẫn luôn miệng khen có người em trai tốt giúp con gái mình còn đang trong tuổi đến trường, kinh doanh công ty Lăng thị ngày càng lớn mạnh… mà không hề biết rằng tất cả chỉ là lớp mặt nạ giả dối của chú mà thôi.

Lăng Chính Đào bị Mân Huyên nhìn có chút mất tự nhiên, đành cúi đầu ho khan vài tiếng. Hắn có chút sợ hãi nhìn thẳng vào Mân Huyên, cặp mắt sáng ngời lúc nào cũng bình tĩnh nội liễm. Có khi hắn cảm giác lúc mình tìm lý do thoái thác không đi thăm anh trai trong ngục, ánh mắt của cháu mình sớm đã nhìn thấu lời nói dối của hắn.

“Chú à, vài ngày nữa cháu muốn dọn ra ngoài. Cháu tìm được công việc cách nhà khá xa nên nghĩ tìm một gian phòng ở cho gần”. Nàng phát hiện chính mình không thể chịu đựng được nữa, nàng phải dọn ra ngoài.

Nghe vậy, Lăng Chính Đào cơ hồ không cần nghĩ ngợi, lập tức đồng ý, “Được, nên như vậy, xa quá rất bất tiện. Phòng cháu thuê có tốt không? Tiền có đủ hay không? Nếu không đủ cứ nói ra, chú giúp cho, còn ba ba cháu…”

“Chú, không cần đâu, cảm ơn ý tốt của chú, tiền thuê phòng cháu có, cháu cũng sẽ giải thích rõ ràng với ba ba…”

Nàng cố nặn ra một nụ cười, “Buổi chiều cháu còn có tiết học, cháu đi học trước.”

Lăng Chính Đào gật gật đầu, nhìn Mân Huyên xoay người đi nhanh xuống lầu, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống, thoáng chốc đã dễ thở hơn. Không thể không thừa nhận, cháu gái hắn là một cô gái vừa thông minh vừa biết độc lập.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.