Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 398



“A, sao tôi lại không để ý cơ chứ!” Quản gia vỗ trán một cái, mừng rỡ kêu “Lão gia, thiếu gia tha thứ cho ngài rồi……… Cậu ấy vừa mới gọi ngài……”

“Đúng vậy… rốt cục tôi cũng đợi được ngày này… rốt cục nó cũng gọi tôi một tiếng “Bố”… Tôi cứ tưởng cho đến khi nằm vào quan tài tôi cũng không được nghe nó gọi là bố, không ngờ… Thật không ngờ… Cuối cùng nó cũng……”

Doãn Lương Kiến nhất thời không kìm nén được cảm xúc, từng giọt lệ đua nhau lăn tròn trên gò má già nua. Quản gia cúi người đỡ lão gia ngồi xuống sofa. Hiểu lầm của cha con họ đã nhiều năm như vậy cuối cùng cũng được giải trừ… ông cũng chảy nước mắt, thấy mừng thay cho bọn họ.

“Doãn lão tiên sinh……” Một cảnh sát dường như muốn nói cái gì.

Quản gia lau nước mắt trên khóe mắt “Xin lỗi anh cảnh sát, để các anh chê cười rồi… Thiếu gia vừa nói rồi đó, một lát nữa cậu ấy sẽ xuống.”

“Hàn!” Mân Huyên cười khẽ ra tiếng khi hắn nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.

“Có gì vui sao mà em cười nhiều vậy?” Doãn Lạc Hàn đằng hắng một cái, gương mặt hơi đỏ lên, có vẻ cực kì mất tự nhiên.

“Hôm nay rốt cục anh cũng gọi bố nuôi là bố, hẳn là ông ấy vui lắm đấy.” Cô cười thật tươi.

Thật tốt quá! Trải qua chiều hôm nay, cô càng thêm trân trọng từng giây từng phút bên cạnh hắn. Cô sẽ cùng đón ánh mặt trời mỗi sáng với hắn, cùng hắn chờ đợi tiểu sinh mệnh nho nhỏ trong bụng cô ra đời.

“Em ngồi yên ở đây, không được chạy lung tung nghe chưa? Anh sẽ bảo người giúp việc mang đồ ăn đến… em hẳn là đói lắm rồi….” Doãn Lạc Hàn hôn nhẹ lên môi cô một cái, nhận được cái gật đầu cam đoan của cô mới yên tâm xuống lầu.

Hai cảnh sát dưới lầu yêu cầu hắn về sở cảnh sát để hỗ trợ điều tra, làm khẩu cung,…

Hắn vừa đi không lâu, nữ hầu liền gõ cửa đi vào, mùi thức ăn thơm nức lan tỏa khắp phòng. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, nghĩ đến chú và Chu Hiếu Linh đã nổ tung với chiếc xe, cô lại không có bụng dạ nào để ăn. Vì vậy, cô đơn giản nói “Tôi không muốn ăn, cô đem xuống đi.”

Người hầu lúng túng nhìn nhau, rồi lại nhìn Mân Huyên. Cô đang định nói tiếp thì một tiếng nói ngọt ngào bay tới “Mân Mân, sao lại không ăn?”

“Chỉ Dao!” Mân Huyên vui sướng xoay người, nhìn Chỉ Dao và Chính Vũ đang tới gần.

Chỉ Dao thấy tay Mân Huyên phải bó bột thì xuýt xoa “A, Mân Mân, tay cậu bị thương? Sao vậy? Có phải tại hai kẻ xấu đó không?”

“Mình không sao rồi…” Mân Huyên lắc lắc đầu. Nhìn lên Chính Vũ, cậu ấy đang mỉm cười nhìn Chỉ Dao, trong mắt đầy ắp yêu thương. Xem ra khi chú làm hại Chỉ Dao chiều nay, Chính Vũ rốt cục cũng đã nhận ra tình cảm của mình đối với cô ấy.Tuy cô không biết ở chuyện ở Hàn Quốc của Chỉ Dao và Chính Vũ, nhưng cô tin tình yêu của bọn họ đang nảy mầm, và chẳng mấy chốc sẽ trở thành cây đại thụ, vượt qua mọi giông bão của cuộc đời…

“Mân Mân, để mình bón cho cậu.” Chỉ Dao nhận chén thuốc bổ trong tay người giúp việc, sau đó múc từng thìa nhỏ, thổi nhè nhẹ, rồi chìa trước miệng cô.

Cô cảm động, uống từng ngụm. Cứ nghĩ đến việc tháng sau bọn họ có thể tổ chức hôn lễ đồng thời, cô lại hưng phấn không thôi.

Một lát sau, ba người ngồi bên ban công nói chuyện phiếm. Chỉ Dao nhăn nhó bĩu môi “Ghét thật đấy, Chính Vũ với Lạc ca ca là anh em họ nên con của chúng mình không thể đính hôn với nhau được!”

Thực ra đối với chuyện này, Mân Huyên cũng không quá nóng lòng, bởi thời đại cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy sớm đã trôi qua. Nhưng nhìn Chỉ Dao có vẻ vô cùng thích thú đối với chuyện này, mà cô liếc mắt nhìn Chính Vũ, có thể thấy cậu ấy không hề có chút ủng hộ nào.

Vì vậy, cô suy nghĩ một lúc rồi nói “Chỉ Dao, làm sao chắc chắn được hai đứa trẻ trong bụng bọn mình là một trai một gái? Nói không chừng là hai đứa bé trai, hoặc cũng có thể là hai đứa bé gái, nếu như vậy chẳng phải kế hoạch đính hôn của cậu hỏng hết sao?”

Chỉ Dao ngẩn người, có vẻ bắt đầu cân nhắc. Cô liếc mắt về Chính Vũ ra hiệu, cậu ta cũng lập tức tung hứng “Đúng vậy, Chỉ Dao! Mân Mân nói rất đúng. Bây giờ em cứ đòi kết thông gia, xong mấy tháng nữa hai đứa trẻ sinh ra cùng là nam hoặc cùng là nữ thì phải làm sao?”

“Không thể nào!” Chỉ Dao lắc đầu thật mạnh “Mấy đêm rồi em đều mơ thấy em và Mân Mân trở thành thông gia. Anh có nhớ sáng nay về nước, chúng ta đi xem bói không? Thầy bói cũng nói hai nhà chúng ta sau này sẽ có đại hỷ sự mà….”

“Thật sao?” Mân Huyên trừng mắt. Trước kia vốn dĩ cô không tin vào mấy trò bói toán này, nhưng từ mấy tháng trước khi Chỉ Dao và cô đi xem bói, thầy bói nói về sau bọn họ sẽ tổ chức hôn lễ bốn người, hơn nữa vị trí cũng sẽ thay đổi, bây giờ cẩn thận nghĩ lại quả thật là vô cùng chính xác! Vì vậy lúc này cô cũng thật tò mò… chẳng lẽ hai đứa bé trong bụng cô và Chỉ Dao thật sự có thể nên duyên?

“Ha ha…… Mấy đứa đang nói gì vậy? Ông già này có thể tham gia được không?” Doãn Lương Kiến tươi cười chợt xuất hiện phía sau ban công.

“Đương nhiên ạ!” Chính Vũ vội vàng đứng dậy, nhường chiếc ghế đang ngồi cho Doãn Lương Kiến “Cậu, cậu ngồi đi.”

“Ừ, ha ha……” Doãn Lương Kiến cười gật đầu ngồi xuống, rất hưng phấn nói “Bố vừa mới nghe mấy đứa nói chuyện đính hôn cho bọn trẻ con phải không?”

Thấy Doãn Lương Kiến có vẻ hứng thú, Chỉ Dao lập tức liến thoắng “Đúng vậy, bác Doãn, con với Mân Mân muốn như vậy, nhưng Chính Vũ với Lạc ca ca đều phản đối, nói bọn họ là anh em họ hàng nên không thể cho bọn nhỏ đính hôn được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.