Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 4: Ly rượu mê hoặc (18+)



“Nặng quá!” Nàng không chịu nổi sức nặng, hai chân rung rung, nhịn không được than nhẹ một tiếng.

“Tôi vừa uống hơi nhiều một chút, đầu có chút choáng váng, dạ dày cũng khó chịu.”

Hắn thoáng dời đi một ít, nhưng cánh tay vẫn bắt trên vai nàng. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng hà hơi bên tai nàng, chưa từng làm loại tư thế vô cùng thân thiết này, hai má Mân Huyên không khỏi ửng hồng.

“Tiên sinh, có cần tôi mua cho ngài một ít thuốc?” Mân Huyên một bên cật lực đỡ hắn đi vào khách sạn, một bên xoay đầu nhìn xem xung quanh có cửa hàng thuốc nào không.

“Không cần, bệnh cũ, chỉ cần vào phòng nằm một lúc sẽ không sao.” Tay hắn nhẹ nắm vai nàng, bên môi ẩn hàm một tia mê hoặc châm biếm.

Mân Huyên không chút nghi ngờ, “đỡ” Duẫn Lạc Hàn đi vào thang máy. Vừa bước vào phòng của hắn, nàng sợ đến mức ngây người. Trang hoàng xa hoa tinh xảo, từ đèn treo trên tường đến thảm trải dưới đất đều đẹp đến mức tuyệt luân, đúng là một gian phòng tổng thống điển hình.

Nghe thấy phía sau có tiếng khóa cửa mạnh, Mân Huyên bất giác cảm thấy kinh hãi, không biết từ bao giờ, Duẫn Lạc Hàn đã lặng lẽ đứng sau nàng, một cỗ nhiệt độ nóng cháy chậm rãi truyền đến, gần đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của người kia.

Nàng sợ tới mức lùi nhanh từng bước, vừa rồi dáng vẻ người này còn vô cùng khó chịu, hiện tại lại thay đổi 180 độ, rõ ràng có chuyện cổ quái. Giác quan thứ sáu nói cho nàng, cô nam quả nữ cùng chung một phòng, cho dù là chưa có chuyện gì, vẫn nên tách ra càng sớm càng tốt.

“Tiên sinh, nếu ngài đã trở lại phòng, hơn nữa thoạt nhìn cũng không có việc gì, tôi nên đi thôi.”

“Cô không lấy thù lao?” Thanh âm trêu tức vang lên.

Bước chân chuẩn bị rời đi hơi chần chờ một chút, nhớ tới đêm nay khổ cực thế nào, đi một vòng, lại bị người đàn bà kia mắng mỏ, công sức đêm nay một phần cũng không thể lấy thiếu.

Tới quầy bar rót hai chén chất lỏng màu hổ phách, hắn mím môi lộ ra một nụ cười quỷ dị, bá đạo đưa cho nàng một ly.

“Hôm nay cám ơn cô đưa tôi trở về. Cheer!”

Nàng vốn muốn từ chối nhưng lời còn chưa thốt ra đã phải nuốt vào trong bụng. Chưa bao giờ uống rượu, nàng đơn giản nhắm mắt lại, một hơi ực xuống. Không ngờ loại rượu màu hổ phách này lại mạnh như vậy, từ miệng xuống dạ dày, đến tứ chi, rồi bốc mạnh lên đầu, thân thể trở nên lâng lâng như đi trên mây.

“Rượu này…nóng quá!”

Xem ra, đã đến lúc hắn hưởng thụ. Doãn Lạc Hàn cười lạnh, tao nhã buông ly rượu, vừa lòng nhìn thân ảnh nàng lắc lư, giống như báo hoang săn mồi, nhẹ nhàng tới gần nàng.

“Lăng Mân Huyên..”

Nàng dùng tay đánh mạnh vào đầu mong tỉnh táo một chút, bên tai đã vang lên một thanh âm lạnh lẽo, tiếp theo một đôi tay như gọng kìm giữ chặt tay nàng, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng đảo lộn, rồi bị ném lên giường.

“Ngài muốn làm gì? Tôi… Tôi muốn về nhà!” Nàng thét lên kinh hãi, theo phản xạ muốn xoay người đứng lên, lập tức bị một thân thể nặng nề đè lên, đôi mắt hắn sáng quắc như lửa.

“Đêm nay em là của tôi, chỗ nào cũng không được đi!”

Khóe môi hắn khẽ nhếch, mang theo một loại mị lực tà nịnh, ngón tay thon dài nâng cằm nàng, vẽ từng đường vòng cung mê hoặc.

Hắn đang nói cái gì? Đầu sao lại đau thế này? Nàng cố gắng thanh tỉnh một chút, lại hoàn toàn ngược lại, cảnh vật trước mắt càng lúc càng mờ nhạt, tầng tầng lớp lớp, trong đầu giống như bị cái gì quét qua, trống rỗng một mảnh.

Đúng lúc này, môi đỏ mọng bị đôi môi nóng bỏng của Duẫn Lạc Hàn dán lên, từ trước tới giờ, chưa bao giờ nàng tiếp xúc thân mật thế này với người khác phái, theo bản năng, vội đấm vào ngực hắn, nhưng chất cồn trong cơ thể phát tác, hai tay trở nên vô lực, nhanh chóng bị đôi tay gọng kìm kia nắm chặt.

“Ngài… Ngài đừng như vậy… Buông ra… Cầu ngài…” Đầu óc choáng váng, lời nói gián đoạn, như đang nói mê. Nàng không biết mình làm sao vậy? Chỉ uống một chén rượu nhỏ, đã thành đầu váng mắt hoa.

Duẫn Lạc Hàn ngoảnh mặt làm ngơ, khuôn mặt tuấn mĩ lộ ra vẻ lãnh khốc đáng sợ, cúi đầu cắn đôi môi non mềm của nàng như trừng phạt, đầu lưỡi mạnh mẽ tiến quân thần tốc, đòi lấy ngọt ngào của nàng.

Ý thức dần mơ hồ, nàng chỉ cảm thấy có bàn tay nóng cháy một đường xuống dưới, dễ dàng tách hai chân nàng, khi nàng còn chưa kịp phản ứng, hắn động thân một cái, nơi riêng tư nhất truyền đến đau đớn kịch liệt, nàng đau đến mức hét lên, thoáng chốc hai tròng mắt ầng ậng nước.

“Đau quá… Không… Bỏ đi… Bỏ đi” Nàng đau đến ngũ quan vặn vẹo, cảm giác đau đến tê tâm liệt phế truyền khắp tứ chi, bị hắn đặt ở dưới thân, không thở nổi, cũng không còn một chút sức lực.

“Hiện tại có nói cũng qua muộn, dù sao đã làm, chẳng bằng…” Bạc môi Doãn Lạc Hàn khẽ nhếch, cố ý tạm dừng một chút, lúc nàng nghĩ đã thấy hy vọng, hắn lại thốt ra bốn từ tà ác: “Chúng ta tiếp tục…”

Doãn Lạc Hàn không chút do dự, bắt đầu luật động mạnh mẽ, cảm giác đau đớn như xé rách dần dần biến mất, khoái cảm truyền đến mãnh liệt, tiếng rên rỉ không tự giác từ trong miệng tràn ra, Mân Huyên cảm giác trước mắt biến thành màu đen, đen tối như ác quỷ nháy mắt cắn nuốt lấy nàng.

Những ngày địa ngục của Mân Huyên chính thức bắt đầu!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.