Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 75: Đây là kì ngộ



Còn không phải là anh lộ ra ngoài, tôi cùng lắm là không cẩn thận ngắm mà thôi. Nàng nói thầm trong lòng, ngược lại đúng lí hợp tình nói: “Không phải anh bảo tôi chuẩn bị bữa sáng sao? Tôi đi lên là nói cho anh bữa sáng đã chuẩn bị tốt.”

Hắn cởi bỏ áo ngủ, lấy ra một bộ quần áo trong, lạnh lùng tà nghễ nhìn nàng, “Nữ nhân, em hẳn là nên hỏi tôi trước khi nào thì dùng bữa sáng, hiện tại tôi đến quần áo còn chưa mặc, em đã kêu tôi đi ăn bữa sáng, em là cố ý đi.”

Chính nàng bữa sáng cũng chưa ăn đã chuẩn bị bữa sáng cho hắn trước, không một câu cảm ơn thì thôi, thế nhưng còn ghét bỏ nàng làm quá sớm, người này rất đáng giận!

“Tôi không phải ô sin anh thuê, tôi còn muốn đến trường, hiện tại tôi bị muộn học rồi, Doãn đại tổng tài, anh cứ tự nhiên.” Nàng lườm hắn, không đợi hắn mở miệng nói, xoay người chạy xuống lầu.

Chết tiệt, người đàn bà này càng lúc càng to gan, xem ra mấy ngày nay hắn quá nhân từ với nàng, thế nên nàng bắt đầu trở nên vô pháp vô thiên.

Hắn nheo mắt, chậm rãi cài nút áo, hàn ý thâm trầm theo bạc môi chậm rãi hiện lên, trong đầu đã có một chủ ý tuyệt diệu.

***

Cửa hàng bánh ngọt ở trung tâm khu phố, bình thường làm ăn buôn bán vẫn rất tốt, bánh ngọt mới ra lò mang theo mùi hương ngào ngạt, đủ loại bánh bày trong tủ kính, làm người ta dán mắt cùng chảy nước miếng, lát sau trước cửa tiệm đã xếp một hàng dài.

Trong cửa hàng cơ hồ là bận tối mắt tối mũi, liền ngay cả quản lí cũng gia nhập hàng ngũ hỗ trợ.

Mân Huyên cầm khăn lau chăm chỉ lau cửa sổ, dường như nghe thấy có người gọi tên mình, nàng quay đầu lại, là quản lí. Thấy quản lí vẫy vẫy tay về phía nàng, nàng chỉ chỉ cái mũi của mình, một bên nhớ lại hôm nay mình có làm việc gì sơ suất không, quản lí gọi nàng làm gì.

Quản lí lại vẫy vẫy tay, nàng bỏ khăn lau xuống, xoa xoa tay, chạy nhanh đến.

“Lăng Mân Huyên, cháu tạm thời ngừng làm việc.”

“Quản lí, hôm nay cháu không đến muộn.” Nàng trừng lớn hai mắt, vội vàng thanh minh: “Không tin bác hỏi Tiểu Mẫn.”

“Tôi biết hôm nay cháu không đến muộn, tôi muốn nói không phải như vậy.” Quản lí khoát tay, sau lại chỉ vào cửa hàng đông đúc: “Hôm nay bận quá, vừa mới có điện thoại đặt hàng, yêu cầu đưa bánh tới cửa, tôi quyết định điều cháu đi đưa hàng. Cháu là người vệ sinh của cửa hàng, chuyện này vốn không nên bảo cháu đi làm, như vậy đi, tôi để cháu nghỉ ngơi một ngày, cụ thể ngày nào tùy cháu, cháu cảm thấy thế nào?”

“Vâng, quản lí, không thành vấn đề.” Mân Huyên gật đầu không ngừng, bình thường cửa hàng bánh ngọt rất ít khi được nghỉ, có chuyện tốt như vậy, nàng đương nhiên cầu còn không được.”

Mẻ bánh ngọt mới ra lò rất nhanh liền từ tay Tiểu Mẫn chuyển sang nàng,lúc gần đi, quản lí đưa cho nàng một chiếc chìa khóa xe máy.

Hơn mười phút sau, nàng dựa theo địa chỉ, đi vào một khu dân cư xa hoa, nhìn số nhà, từng căn từng căn biệt thự xẹt qua trước mắt, nàng đi thật sự chậm, sợ bánh ngọt đặt trong giỏ bị nát.

Đi đến một ngã tư, nàng không biết nên theo hướng nào, dừng xe, lo lắng nhìn ngó xung quanh.

Đúng lúc này, một vị lão bá chậm rãi tản bộ lại đây.

“Vị lão bá, xin hỏi địa chỉ này đi như thế nào?” Nàng đỗ xe, nhanh chóng chạy đến trước mặt đối phương, cầm lấy tờ giấy đưa lên.

“Ha ha… Cô bé, là cháu a!”

Giọng lão bá này có chút quen thuộc, nàng định thần lại, đây đúng là lão bá ngày ấy gặp ở quảng trường. “Trùng hợp quá, lão bá, ở đây gặp được bác.”

“Đúng vậy, rất trùng hợp.” Lão bá vẫn cười hòa ái như thế, nhìn thoáng qua địa chỉ trên giấy, “Đại chỉ này ta biết, ta vừa đi ngang qua đó, ta dẫn cháu đi.”

“Thật vậy chăng? Cảm ơn bác, lão bá.” Mân Huyên vò tờ giấy trong tay, vui vẻ cười rộ lên, không thể tưởng được lại may vậy, ở nơi này gặp được lão bá.

Lão bá chậm rãi đi trước, nàng ngượng ngùng ngồi lên xe, đi theo sau.

Một lát sau, lão bá quay đầu lại, cười tủm tỉm nói: “Cô bé, cháu không giữ lời hứa nha, ngày đó ta ở nhà ăn đợi cháu quá trưa, cháu cũng chưa đến.”

“A?” Mân Huyên kinh ngạc kêu một tiếng, thật cẩn thận mở miệng, “Lão bá, bác thật sự mời cháu uống trà ở nơi đó sao?” Nàng vẫn nghĩ lời lão bá khi đó chỉ là khách sáo, không ngờ là thật.

“Đúng vậy. Không phải cháu cho là ta nói đùa đi?” Lão bá hơi kinh ngạc.

“Lão bá, thực xin lỗi, ngày đó cháu nghĩ…” Mân Huyên thẹn thùng cúi đầu.

“Không sao, cháu không cần để trong lòng, lần sau cháu mời ta uống trà coi như bồi thường thế nào?” Lão bá cười ha ha, đưa ra ý kiến.

“Có thể, ngày khác nhất định mời bác uống trà.” Mân Huyên khẳng định gật đầu, lấy ra giấy bút trong ba lô, đem số điện thoại của mình viết ra đưa ra lão bá.

“Đây là số của cháu, còn có tên của cháu, cháu là Lăng Mân Huyên. Bác muốn uống trà khi nào, gọi đến số này là có thể.”

“Ha ha… Được, ta đây sẽ không khách khí.” Lão bá nhận lấy tờ giấy cười cười, chỉ vào tòa nhà phía trước, “Nơi đó chính là nơi cháu muốn đến.”

“Vâng, cám ơn.”

Mân Huyên đem xe dựng trước cánh cửa xa hoa khí phái.

“Mân Huyên, vào đi.” Nàng vừa ngẩng đầu, nhìn thấy lão bá đang đứng trước cửa ngoắc ngoắc nàng, lão bá quen biết chủ nhân của căn biệt thự này sao.

Nàng khóa kĩ xe, mang theo bánh ngọt chạy qua. “Cháu không cần đi vào, lão bá, cháu thây bác rất quen biết chủ nhân nhà này, cháu trực tiếp đem bánh ngọt giao cho bác, phiền bác giúp cháu mang vào đi thôi.”

Lão bá lắc lắc đầu, vẻ mặt ý cười, chỉ vào tòa nhà xa hoa rộng lớn phía sau. “Mân Huyên, không cần khách khí. Ta một người ở nhà quá nhàm chán, con trai con gái cũng không ở. Cháu tiến vào cùng ta nói chuyện đi.”

Chính mình không có nghe sai đi, nháy mắt miệng của nàng há hốc đến mức có thế nhét vào cả quả trứng: “Này… Đây là nhà bác?”

“Đúng vậy, đi vào ngồi một lát.”

Lão bá lôi kéo nàng đi vào, lại gặp một vài người giúp việc nữ đang quét tước, cùng nhau cúi đầu. “Lão gia, ngài tản bộ đã trở lại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.