Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 93: Không hiểu ra sao



Kim Chính Vũ đóng cửa xe giúp nàng, nàng ngồi ở cạnh ghế lái xe, một giai điệu quen thuộc mang âm sắc tuyệt vời phát ra, như dòng nước ấm chảy vào lỗ tai.

“if you wander off too far

My love will get you home

If you follow the wrong star

My love will get you home

If you ever find yourself

Lost and all alone

Get back on your feet and think of me…”

Vì sao hắn muốn bật bài hát này, là ngày đó hắn nhìn lén di động của nàng, thấy được nhạc chuông mà thích nó sao? Tầm mắt Mân Huyên theo bóng dáng hắn vòng qua thân xe, sau đó nhìn hắn ngồi tiến vào.

Ngay lúc Kim Chính Vũ phát động xe, nàng liếm liếm môi, nhịn không được hiếu kì, mở miệng hỏi hắn: “Kim Chính Vũ, cái kia…. Tối hôm qua sao anh biết tôi… Có nguy hiểm…”

Hắn chuyển động tay lái, lái ra khỏi gara, đường cong khuôn mặt lưu sướng mà ôn hòa, chiếc kính mát che mất đôi mắt trong suốt, mái tóc màu nâu hạt dẻ bị gió thổi bay che kín nửa khuôn mặt, thế nên không thể bắt giữ vẻ mặt hắn.

Hắn không nói một lời, tựa hồ lẳng lặng nghe bài “My love will get you home”, hoặc là đang đắm chím trong chính suy nghĩ của mình.

Nàng đẩy đẩy khuỷu tay hắn, nhẹ nhàng kêu một tiếng, “Kim Chính Vũ, anh đang nghe tôi nói chuyện sao?”

“A? À… Ừ…” Hắn kinh ngạc khẽ đáp một tiếng, hiển nhiên vừa mới không nghe.

“Tôi nói tối hôm qua vì sao anh biết tôi có nguy hiểm, lại vừa vặn xuất hiện ở đó.”

Nàng nhìn chăm chú phía trước, không hiểu sao cảm thấy, nhắc tới trận ác mộng tối qua, tâm can của nàng vẫn còn sợ hãi kinh hoàng, sau lưng như có trận gió lạnh buốt xương thổi qua.

“A, em nói chuyện kia à.” Giọng nói hắn nghe lên có điểm khác thường, nhưng hắn nhanh chóng phát hiện điểm này, ho khan vài tiếng, tiếp theo nhẹ nhàng nói: “Tối qua tôi nhảy múa ở sàn nhảy, hình như nhìn thấy thân ảnh của em xuất hiện ở Club, cho nên tôi đi hỏi phục vụ, kết quả đối phương ấp úng, tôi liền phát giác không thích hợp, ép hỏi mãi, đối phương mới nói cho tôi biết em ở phòng VIP số 6, sau đó tôi liền chạy vọt vào….”

Nói tới đây, trong xe trở nên lặng im, nàng nghịch ngịch ngón tay, nam kham đem mặt mình vùi vào trước ngực, nàng nghĩ hắn sẽ truy vấn nàng một loạt vấn đề, không biết qua bao lâu, hắn vẫn mân môi như trước, hoàn toàn không có ý định gợi chuyện với nàng, hắn vẫn trầm mặc, lẳng lặng lái xe.

Đến tột cùng thì hắn đã biết bao nhiêu chuyện về nàng? Vì sao bọn bảo vệ sau khi nhìn rõ mặt hắn, hòan toàn thay đổi thái độ, nhưng lại gọi thẳng hắn “Biểu thiếu gia?” Hắn rốt cuộc có quan hệ gì với Doãn Lạc Hàn?

Đợi cho nàng cảm thấy chính mình rốt cuộc chịu hết nổi phải phỏng đoán lung tung, nghe thấy tiếng nói mềm nhẹ của hắn: “Đến.”

Xe thể thao an ổn đỗ vào bên đường cái cạnh cửa hàng bánh ngọt, lúc này nàng sớm đã bị nghi vấn trog lòng làm phiền não không thôi, nàng nóng lòng muốn hỏi ra miệng, kết quả cuối cùng nàng nói ra cũng là một vấn đề khác.

“Kim Chính Vũ, vì sao anh không hỏi tôi vì sao tối qua tôi lại xuất hiện ở câu lạc bộ xa hoa kia? CHẳng lẽ anh tuyệt không tò mò, vì sao tôi lại bị người kia…”

“Rất đơn giản, lúc em muốn nói em tự nhiên sẽ nói, nếu em không muốn nói, tôi lại càng hoan nghênh, bở vì tôi cảm thấy hiện tại chuyện em cần làm đầu tiên chính là đem chuyện không vui tối qua quên sạch sẽ không còn một mảnh, em vẫn là một Lăng Mân Huyên độc lập kiên cường, em sẽ không bị một chuyện nhỏ như vậy quấy nhiễu. Sự tình trôi qua không cần để ý, được không?”

Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai nàng, ánh mặt trời sáng rực rỡ phản xạ trên kính hắn, nàng hình như vẫn có thể xuyên thấu qua lớp kính nhìn thấy một đôi mắt đầy ắp nhu tình.

A, sao có thể tưởng tượng như vậy, nàng nhất định là điên rồi, hắn là cây củ cải siêp cấp đào hoa kết giao tới chín mươi mấy bạn gái, tuy rằng hắn giúp nàng không ít nhưng mà nàng ghét nhất loại playboy cứ nghĩ có tiền là có thể tùy tiện chơi bời.

“Tôi đi trước làm công.” Nàng đẩy ra cửa xe, một chân đã bước ra ngoài xe, cổ tay lại bị hắn túm chặt.

“Còn có ba.” Hắn nghiêng người tiến lên, lẩm bẩm bên tai nàng, “Đến lúc đó mời em làm … của anh ….”

Một chiếc xe tải ầm ĩ vọt qua đường, át mất lời hắn nói, nàng vẻ mặt mờ mịt, không biết rốt cuộc hắn đang nói cái gì, cái gì mà còn có có ba? Ba cái gì?

Hắn nghiêng đầu nhìn chiếc xe tải phá hư chuyện tốt của mình, phun ra một tiếng thở dài, như là mất đi dũng khí, hạ mắt nhìn tay lái.

“Kim Chính Vũ, anh vừa mới nói cái gì thế, ba cái gì?” Nàng không hiểu ra sao, nghiêng đầu nhìn hắn.

“Không có việc gì, em nhanh đi làm đi, cẩn thận không muộn.” Hắn nhìn chằm chằm một nơi nào đó, thanh âm nghe vào lỗ tai mất thăng bằng, lộ ra một chút lãnh đạm.

Nàng hoàn toàn không đoán được ý hắn, tiểu tử này lại đang làm cái quỷ gì, nói một đống thứ khó khó hiểu hiểu, hiện tại còn tự dưng thay đổi sắc mặt, tính tình thiếu gia lại bắt đầu tái phát.

“Ừ, tôi đi làm công đây.” Nàng xuống xe, đóng cửa xe, đi được vài bước lại quay đầu lại, thấy hắn vẫn cứ cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Tóm lại, Kim Chính Vũ, chuyện tối hôm qua thật sự cám ơn anh, hiện tại anh ở nơi này trong tôi.”

Nàng cười khanh khách, chỉ chỉ trái tim mình, ý tứ chính là nàng đã coi hắn thành bạn tốt của nàng, được hưởng địa vị quan trọng ngang hàng Chỉ Dao.

Khi nàng xoay người đi vào cửa hàng, hoàn toàn không nhìn thấy thân ảnh ủ rũ ngồi trong xe thể thao đột nhiên sức sống bắn ra bốn phía, mắt sáng tươi cười một lần nữa trở lại khuôn mặt tuấn tú đẹp trai.

Mân Mân, xin đợi anh, anh sẽ tuân thủ lời hứa, còn có ba người nữa là có thể đạt được mục tiêu, đến lúc đó anh sẽ thẳng thắn hết thảy với em, dù em không nhớ anh cũng không sao, chỉ cần trong lòng em có anh.

Hắn mấp máy môi, thì thào nói nhỏ với thân ảnh cao gầy xa xa mấy câu như lời thề.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.