Bộ Sưu Tập Tội Ác

Chương 58



Annabelle dần mở mắt ra tỉnh lại, cô ta thấy thấp thoáng hai tên đang lúi húi làm việc. Một tên đứng trên thang và tên còn lại đưa đồ cho hắn. Cô ta đang bị trói chặt tay chân và nằm trên nền đất lạnh lẽo. Ngay phía đối diện cô ta là Stone, mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng sau đó ông cũng chớp chớp mắt dần tỉnh lại. Khi nhìn thấy Annabelle, ông hướng mắt về hai tên kia. Tuy họ không bị bịt miệng, nhưng cả hai không muốn lên tiếng tránh để hai tên kia biết họ đã tỉnh lại.

Khi nhìn quanh phòng, Stone cảm thấy lo lắng, vì họ đang bị giam trong kho hàng của Công ty Cứu hoả. Ông hé mắt nhìn vào mấy cái nhãn trên xilanh khí mà hai tên thợ đang làm việc. Xilanh được treo lơ lửng giữa nhà nên phải dùng thang mới với tới được.

“Các-bon đi-ô-xít, 5000 ppm”, ông dùng miệng miêu tả mà không nói ra tiếng cho Annabelle hiểu.

Vậy là bọn chúng tính giết hại họ theo cách đã làm với DeHaven.

Stone hốt hoảng nhìn xung quanh tìm kiếm thứ gì đấy, bất cứ thứ gì ông có thể dùng để cắt dây trói. Họ chẳng có nhiều thời gian vì sau khi xong việc, bọn chúng bỏ đi cũng là lúc khí gas tuôn ra từ xilanh và hủy hết khí ôxy trong không khí, rồi họ sẽ bị chết ngạt. Ông hình dung ra cảnh đó khi mấy gã kia xong việc.

“Chắc vậy là được rồi”, một tên thốt lên rồi leo xuống.

Khi hắn bước vào chỗ sáng, Stone nhận ra hắn, đó là tên trưởng nhóm đã ra lệnh tháo gỡ những xilanh khí khỏi thư viện. Khi chúng liếc về phía họ, lập tức Stone nhắm nghiền mắt, Annabelle cũng nhanh trí làm theo.

“Được rồi đấy”, tên trưởng nhóm kết luận, “Bây giờ đừng làm mất thời gian nữa, khí gas sắp tuôn ra trong ba phút nữa, chúng ta đợi nó tan hết rồi hốt chúng ra khỏi đây”.

“Chúng ta quẳng xác chúng ở đâu đây?”, tên còn lại hỏi.

“Một nơi xa xăm nào đó, nhưng mà người ta có tìm ra chúng cũng chẳng sao, vì đám cảnh sát làm sao mà biết tại sao chúng chết, cách này thế mà hay”.

Chúng khiêng thang ra khỏi phòng. Ngay khi hai tên vừa đóng sập cửa, và khóa lại thì Stone lập tức ngồi bật dậy, lê thân mình về bàn dụng cụ. Ông tự nâng người lên, hất một con dao đa năng rớt xuống đất, rồi quay ra chỗ Annabelle. Ông thì thầm với cô ta, “Nhanh lên, cầm lấy dao và cắt dây thừng trói tôi. Nhanh lên nhé, chúng ta chỉ có ba phút thôi đấy”.

Họ nằm quay lưng vào nhau trong lúc Annabelle cố gắng cưa dây bằng dao trong tư thế hoàn toàn khó khăn, thậm chí có lúc cô ta cắt nhầm cả vào tay ông khiến ông phải rên thành tiếng, nhưng ông vẫn luôn miệng thúc giục, “Nhanh nữa, đừng lo, cố lên!”. Mắt ông không rời khỏi xilanh khí lơ lửng trên đầu, ở chỗ ông đang ngồi có thể nhìn rõ sự việc hơn bên Annabelle, và cũng vì thế ông thấy đồng hồ đếm giờ trên thân xilanh đang đếm ngược thật nhanh.

Annabelle dùng tất cả sức lực để thực hiện việc cắt dây, mồ hôi đầm đìa trong lúc cô ta có cảm giác tay đang sắp rơi ra ngoài. Nhưng cuối cùng công sức của cô ta cũng được đền bù, dây thừng của Stone cũng đứt, ông nhanh chóng tháo dây trói ở chân rồi đứng dậy. Họ chỉ còn một phút. Ông không đủ thời gian cho xilanh khí kia, vì nó quá cao mà dù có trèo lên và cố dừng đồng hồ thì hai tên ngoài kia cũng sẽ biết có chuyện xảy ra khi không nghe thấy khí gas bị xì. Ông nhanh chóng tóm lấy bình khí ôxy và mặt nạ rồi chạy về phía Annabelle. Họ chỉ còn ba mươi giây.

Ông đẩy cô ta về phía góc khuất sau đống thiết bị, rồi dùng vải che phủ cả hai, đầu ông kề sát bên cô ta trong lúc đeo mặt nạ ôxy cho cả hai, vặn công tắc. Một tiếng xì nhỏ và cái khí lạnh phả vào mặt họ cho biết mặt nạ hoạt động tốt. Ngay lúc đó, họ nghe thấy tiếng nổ bụp, và tiếng róc rách của nước được bơm. Mười giây sau, khí cacbonnic tràn ra nhanh và mạnh tràn ngập cả gian phòng. Khi hiện tượng “đóng tuyết” xuất hiện, nhiệt độ tụt xuống kinh hoàng, cả Stone lẫn Annabelle liên tục run lẩy bẩy. Cả hai không ngừng thở khí từ bình khí ôxy, tuy vậy, Stone vẫn có cái cảm giác ngạt thở của bầu khí quyển ở nơi xa xăm nào đó trên mặt trăng, thay vì trái đất. Cái khí ấy làm họ nghẹt thở, làm họ bấn loạn nhưng Stone vẫn cố gắng giữ chặt mặt nạ trong lúc Annabelle ghì chặt lấy ông.

Dù được cung cấp khí ôxy, đầu óc của Stone cũng dần trở nên mụ mẫm. Ông có cảm giác mình đang ngồi trên một chiếc máy bay phản lực trên trời cao, tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, như muốn cuốn phăng đầu ông đi. Ông có thể cảm nhận được sự sợ hãi tột đỉnh mà Jonathan đã phải trải qua, cái lúc mà không khí không còn để thở.

Thình lình, mọi thứ ngừng lại cứ như lúc nó bắt đầu. Annabelle khẽ vươn tay tháo mặt nạ ra nhưng Stone cản lại. Ông thì thào, “Nồng độ ôxy vẫn còn thấp lắm, đợi một chút”. Tiếng quạt thông gió vang lên, thời gian như chầm chậm trôi qua. Và với mỗi giây đồng hồ trôi qua, Stone vẫn dán chặt mắt nơi cửa ra vào. Cuối cùng, ông tháo mặt nạ của mình ra, nhưng vẫn để mặt nạ cho Annabelle. Ông thận trọng hít một hơi rồi tiếp tục thêm hơi nữa. Ông gỡ miếng vải trùm ra, khiêng cô ta lên, đặt cô ta tại chỗ cũ, rồi ông rón rén cầm một bình khí ôxy đã cạn đứng nép sau cánh cửa.

Ông chẳng phải đợi lâu vì chỉ một phút sau cửa phòng bật mở, và tên đầu tiên bước vào. Stone đợi thêm một lát, đến tên thứ hai xuất hiện, Stone lập tức dùng bình khí đập mạnh vào đầu hắn khiến hắn vỡ sọ mà chết lập tức. Tên còn lại lập tức rút súng ra tự vệ nhưng cũng bị một bình ôxy khác bay thẳng vào mắt, làm hắn chúi nhào xuống bàn để dụng cụ, đè lên chiếc mỏ cặp đang dựng sẵn trên bàn. Hắn hét lên khi bị đâm từ sau trong lúc khuôn mặt hắn cũng bắt đầu tứa máu. Stone lại giơ bình khí lên lần nữa thẳng vào đỉnh đầu hắn, và hắn nằm đơ ngay trên sàn. Sau đó, ông quẳng bình xuống đất, nhanh chóng chạy đến bên Annabelle, tháo dây trói cho cô ta. Cô ta run rẩy đứng dậy, nhìn hai thân thể bất động, rồi thốt lên.

“Ông nhớ nhắc tôi đừng làm ông nổi giận nhé”, mặt cô ta vẫn còn xanh xám.

“Đi thôi, trước khi có kẻ khác đến”.

Họ lao nhanh ra cửa, trèo qua hàng rào, ra đường chính. Nhưng chỉ khoảng vài phút sau, họ phải dừng lại, thở dốc, trong lúc mồ hôi túa ra nhễ nhại trên lớp da cáu bẩn. Họ hít lấy hít để cái không khí trong lành bên ngoài và đi thêm một đoạn nữa trước khi đôi chân mỏi nhừ. Họ dừng lại, tựa lưng vào bức tường gạch của một nhà kho bên đường.

“Chúng lấy điện thoại của tôi rồi”, Stone nói trong lúc tranh thủ hít thêm khí ôxy, “Mà tôi thật sự không còn đủ sức cho mấy chuyện này nữa”.

“Điện thoại của tôi cũng mất, mà tôi cũng mệt nữa”, cô ta trả lời trong hơi thở ngắt quãng. “Oliver này, tôi nhìn thấy Trent trong căn nhà đó, qua gương phản chiếu đấy”.

“Cô có chắc không?”

Cô ta gật đầu, “Chắc chắn là hắn mà”.

Stone liếc nhìn xung quanh, “Giờ chúng ta phải tìm cách liên lạc với Milton hay Caleb ngay”.

“Sau những gì đã xảy ra à, liệu họ có chịu được không?”

“Tôi cũng không biết”, rồi ông lảo đảo đứng dậy không quên chìa tay đỡ Annabelle dậy.

Họ tiếp tục đi cho đến lúc cô ta dừng lại và hỏi nhỏ, “Có phải Jonathan cũng chết theo cách đó?”

Ông ngừng lại, quay nhìn cô ta. “Đúng vậy. Tôi xin lỗi”.

Cô ta co người lại, mắt rướm lệ. “Lạy Chúa”, giọng cô ta run rẩy.

“Vâng, lạy Chúa”, Stone cất giọng an ủi, “Susan này, đáng lý tôi không nên để cô tham gia vào chuyện này”.

“Thứ nhất tên tôi không phải Susan”.

“Được thôi”.

“Thứ hai, ông nói cho tôi biết tên thật của ông, rồi tôi sẽ nói tên thật của tôi”.

Stone ngần ngừ trong giây lát, “Franklin nhưng bạn bè hay gọi tôi là Frank. Còn cô?”

“Eleanor, nhưng bạn gọi là Ellie thôi”.

“Franklin và Eleanor à?”, giọng ông bông đùa.

“Ông khơi chuyện mà”. Cô ta cười mà mắt vẫn đẫm lệ, và rồi cả người cô ta run bần bật. “Ôi, Jonathan”.

Stone với nắm vai cô ta, giữ cô ta khỏi ngã.

“Tôi không thể tin được chuyện này, tôi không bao giờ có thể gặp lại ông ấy”.

“Miễn sao cô còn quan tâm ông ấy là tốt rồi”.

“Tôi chẳng biết mình đang làm gì nữa”.

“Có thể hiểu được mà”.

“Tôi sẽ ổn thôi, tin tôi đi mà, có lúc tôi còn tệ hơn thế này nhiều”. Khi vừa nói xong những điều này, cô ta bật khóc. Stone kéo Annabelle gần hơn, và dìu cô ta ngồi xuống, nắm chặt tay cô ta để mặc cho nước mắt ướt đẫm áo của ông.

Năm phút sau, cô ta ngừng khóc, dù thỉnh thoảng vẫn nấc lên vài tiếng. Đẩy người ra khỏi ông, cô ta lấy tay áo lau đôi mắt sưng húp và chùi mũi.

Cô ta lên tiếng, “Tôi xin lỗi, tôi chưa bao giờ bị mất kiểm soát như vậy cả”.

“Khóc vì mất người yêu đâu có gì là bất thường”.

“Chỉ là vì không... ý tôi là... ông chưa bao giờ...”, cô ta cố tìm cách giải thích.

Stone đưa tay che miệng cô ta lại, thốt lên, “Tên thật của tôi là John Carr”.

Annabelle lặng đi một lát rồi thở phào, “Còn tôi là Annebelle Conroy, rất vui được quen ông, John”. Cô ta hít một hơi thật sâu, “Đây chẳng phải là điều tôi hay làm đâu”.

“Dùng tên thật của cô à? Tôi hiểu mà, tôi đã nói tên cho kẻ muốn giết tôi lúc trước”.

Ông đứng dậy, kéo cô ta theo. Khi ông chuẩn bị quay đi, Annabelle nắm khuỷu tay ông.

“Cảm ơn ông John... vì tất cả”.

Ông có vẻ bối rối trước thành ý của cô ta, nhưng cô ta làm ra vẻ không để ý và tiếp, “Giờ chúng ta phải xem liệu Caleb và Milton có cần giúp không?”

Và họ tiếp tục cuộc hành trình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.