Bộ Tứ Ngớ Ngẩn

Chương 76



Trên trời từng gợn mây trắng hững hờ trôi, mặt trời từ từ nhô lên cao, đang lan tỏa những ánh nắng đầu tiên của ngày.

Minh và Lâm ngồi bên cạnh nhau trên ghế đá ngoài vườn.

Lâm lặng lẽ tựa đầu vào Minh cậu ngủ, Minh đang bấm điện thoại.

Khung cảnh vô cùng yên bình... đột nhiên điện thoại của Minh reng lên một cái.

Cậu giật cả mình, không phải là giật mình vì tiếng chuông, mà giật mình vì sợ rằng tiếng chuông sẽ đánh thức nàng công chúa bên cạnh mình.

Minh lập tức bắt máy, nhưng chỉ một tiếng chuông nhỏ cũng đủ làm Lâm giật mình thức giấc.

Nó ngẩng người, dụi dụi mắt... hình ảnh này làm tim cậu rung rinh không thôi... trong phút chốc, trong suy nghĩ của cậu hiện lên việc mình sẽ bắt cóc Lâm đem về nhà, để sáng nào cũng có thể trông thấy cái bộ dạng buồn ngủ đáng yêu này.

Cũng may là ban nãy đã đem Lâm ra đây, nếu mấy đứa con trai trong kia nhìn thấy hình ảnh này... thật không biết cậu có thể làm ra những chuyện như thế nào để làm tụi nó quên đi... kể cả đập đầu tụi nó vào tường cho đến khi nào tất cả kí ức này đều văng ra hết, cậu cũng chẳng ngán.

Đôi khi Minh tự thấy bản thân mình thật đáng sợ...

“A lô.”

Minh có chút thái độ tức giận khi nói chuyện với người ở đầu dây bên kia.

“Minh á?” giọng của Duy ơi ới bên đó. Đầu dây bên kia rất ồn, giống như xung quanh rất đông người. Dù ở đây, nhưng Minh vẫn có thể cảm nhận thấy sự náo nhiệt đó.

“Gọi tao có gì không?” vừa nói, Minh vừa trong vô thức khoác vai Lâm, kéo nó tựa vào mình... phút chốc đó, cô nàng cứng đờ người.

“Ừ, rủ mày đi chơi.” Duy háo hức.

“Đi đâu?” Minh hỏi, tay lại vuốt vuốt tóc Lâm... đã thế, cậu còn nói nhỏ xuống với chất giọng dịu dàng, giống như đang nhỏ nhẹ hỏi ý Lâm, làm mặt nó càng nóng lên.

“Cái đó, tụi tao cũng chưa biết nữa. Đang ở nhà con Miên bàn bạc nè. Định rủ được mày rồi tính gì thì tính.”

“À...” Minh đột nhiên quay người, hơi cúi xuống nhìn Lâm, ngay lập tức chạm phải ánh mắt nó đang ngước lên nhìn.

Nó ngượng ngùng định quay mặt đi, lại nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Minh... tim đứng lại trong vài giây.

Minh với nụ cười nhàn nhạt trên môi, dịu dàng hỏi Duy (??), nhưng lại nhìn Lâm, cứ như đang hỏi nó: “Dắt bạn theo được không?”

“Tại sao không, mày dắt theo gái tao còn mừng ấy.” Duy hào hứng gào to bên đầu dây bên kia... Minh lạnh nhạt đưa cái điện thoại ra xa tai mình một chút.

Cậu khẽ cười trước cái nhắn nhít của lũ bạn: “Để tao hỏi.”

Nói xong, Minh quay đầu sang nhìn Lâm chằm chằm: “Đi không?”

“Đi... với ai?” Lâm ngập ngừng hỏi.

“Đi với ai?” Minh lặp lại y chang vào điện thoại.”Miên, Ngọc, Chi, Đăng... vậy thôi.” Duy ngẫm nghĩ rồi liệt kê... (ực... tiền điện thoại...)

“Miên, Ngọc, Chi, Đăng,... vậy thôi.” Minh quay sang kiên nhẫn lặp lại lời của Duy, y hệt từ câu chữ đến ngắt nghỉ nhịp.

“Ồ... đi thì đi.” Lâm gật gù “Rủ thêm Khải với Hạ nha...”

“Được thôi.” Minh gật đầu, rồi nói vào điện thoại “Vậy tụi tao có thêm bốn người nữa.”

“Được rồi, hẹn nhau chỗ cũ, chắc mày chưa quên đâu hả?”

“Ừ. Hai tiếng nữa tao tới.”

“...” một khoảng im lặng thật lâu. (ôi, tiền điện thoại...)

“Được rồi, tụi tao chờ mày.” Duy cam chịu, ngậm ngùi nói rồi cúp máy. Sau khi tắt máy... cái không khí sôi nổi ban nãy so với không gian yên tĩnh khác một trời một vực này làm tâm trạng Minh thay đổi một tí... cảm thấy thật bình yên.

Minh cười khẽ, tắt điện thoại xong lại kéo đầu Lâm vào vai mình: “Ngủ tiếp đi.”

“...” Lâm.

Sau đó, để Lâm ngồi ngủ, Minh tiếp tục bấm điện thoại... nhưng làm sao mà nó ngủ được.

Lâm ngẩng đầu nhìn Minh, nhỏ giọng hỏi: “Sáu người chơi với nhau từ khi nào?”

“À... hồi cuối cấp một tui chuyển sang trường học của năm người họ, nhanh chóng trở thành bạn thân. Đến cấp hai cả đám cũng cố gắng thi vào cùng một trường... học chung với nhau suốt bốn năm cấp hai, thì... có vài chuyện xảy ra giữa tụi này. Dù vậy, lớp mười vẫn cùng thi vào cùng một trường.

Nhưng sau đó, nhà tui lại lừa tui chuyển sang trường mình.”

“À... buồn không?” Lâm cảm thấy sự cô đơn của Minh... tự nhiên lại thành ra cảm thấy mình cô đơn luôn.

“Trước lúc quen bà thì buồn. Nhưng sau đó thì ngày nào cũng có động lực đi học.”

“...” Lâm lặng thầm đỏ mặt.

“Dù sao thì lần trước mọi người cũng có gặp mặt nhau rồi, chắc là bà sẽ không cảm thấy khó chịu đâu hả?”

“Ừ.” Lâm gật nhẹ đầu.

“Tui chỉ sợ bà không cảm thấy thoải mái.”

“...” Lâm lại lặng thầm đỏ mặt.

Sau cùng thì khi hai người trở lại vào nhà, tất cả tụi nó đều đã tỉnh ngủ...

Lúc đó, Khải và Hạ đang đứng đánh răng cạnh nhau trong nhà vệ sinh.

Bạn à đừng thắc mắc tại sao ở đó lại có sẵn bàn chải,... chẳng qua là thầy Quốc hiểu tâm lí tụi nó quá rồi, biết lắm thể nào cũng rượu chè bét nhè, nên đã mua sẵn mấy chục cây bàn chải dùng một lần để trong nhà vệ sinh.

Lâm vỗ vai Hạ từ phía sau: “Đi chơi đi.”

Hạ quay người lắc đầu, nói: “Không được rồi, hôm nay tao về nhà nội.”

“À, vậy thì thôi.” Lâm gật gù rồi lùi ra sau, đi một bước ra nói với Minh đang đứng đợi bên ngoài: “Nó bận rồi, tui với ông đi.””Được.” Minh gật đầu kéo Lâm ra phòng khách, tụi nó lại đang gầy sòng bài ở đó, nghe tiếng Jen hét toáng lên “Ăn gian, làm sao có thể bốc trúng mấy con đó!!!”

Lâm nhẹ lắc đầu...

...

Công viên Tao Đàn gió thổi lay động những nhánh hoa nhỏ nhắn bên đường, Minh và Lâm tay trong tay rảo bước vào trong.

Bên trên đầu, những tia nắng nhàn nhạt trải xuống đường những vệt tròn nhỏ nhỏ.

Lâm cười toe toét vừa đi vừa trò chuyện với Minh: “Sau đó, con Hạ chạy vội về phía cửa phòng đóng sầm nó một cái.”

Minh nở nụ cười dịu dàng nhìn người con gái bé nhỏ cạnh mình... những câu chuyện từ bờ môi đáng yêu đó lúc nào cũng có thể khiến cậu cười vui vẻ không thôi. Chính vì vậy mà ở cạnh Lâm lúc nào cũng rất dễ chịu.

Lâm đột nhiên đứng lại, nhìn thẳng về phía Minh. Cậu giật mình xoay người nhìn cô.

Lâm cười khúc khích, áp sát Minh. Sự thay đổi khoảng cách một cách đột ngột làm Minh giật mình, khuôn mặt cậu dường như hơi đỏ lên.

“C... có chuyện gì?”

Lâm đang nhìn vào mắt Minh, ánh mắt đột nhiên chuyển lên phía trên, tay vươn lên chạm vào mái tóc đen mềm mại của Minh.

Lâm lấy xuống một chiếc lá nhỏ xíu màu vàng.

Dường như cơn gió vừa rồi đã gửi lên tóc Minh một chiếc lá bé bỏng.

Minh thấy chiếc lá nhỏ nhỏ trong bàn tay Lâm, chỉ cảm thấy vô cùng hạnh phúc, đưa tay xoa xoa đầu cô.

Một buổi sáng bình yên đi cạnh Lâm như thế này, tâm trạng của Minh đột nhiên tốt hẳn lên... cái gì lọt vào mắt cậu bây giờ cũng thành ra thật đẹp, thật lung linh... cả thảy cảnh vật đều rực rỡ màu hồng, lấp la lấp lánh.

Bên cái chòi nhỏ, Duy và Đăng đang đứng chờ ở đó, nhìn thấy hai người lập tức chạy đến: “Hello.”

Lâm nở nụ cười tỏa nắng: “Xin chào.”

“Á... thiên thần...” Duy với đôi mắt hình trái tim to lớn.

Minh lừ mắt nhìn Duy một cái rồi tằng hắng, hơi đưa cao bàn tay đang lồng vào tay Lâm: “Nhìn cho kĩ nha mày.”

Duy há hốc mồm, nhìn Minh chằm chằm: “Mày...”

Từ phía xa, ba cô gái rạng rỡ như như ánh nắng tươi cười nắm tay nhau dung dăng dung dẻ bước đến: “Minh hả? Năm mới vui vẻ.”

“Năm mới vui vẻ.” Minh mỉm cười gật đầu.

Miên cười khẽ: “Chào Lâm.”

“Ừ. Chào Miên.” Lâm mỉm cười.

“Vậy... tập trung đông đủ rồi, ta đi thôi.” Đăng cười rồi nắm tay Chi kéo đi.

“Khoan, đi đâu vậy?” Minh hỏi.

Duy ngẩn người “Ủa, chưa ai nói gì với mày hết hả?”

Minh giơ nắm đấm đùa giỡn “Ơ cái thằng, mày là đứa rủ tao đi, mày không nói thì làm sao tao biết, còn nói với cái giọng đó. Tao đá mày ra đường bây giờ tin không.”Cả bọn cười ồ lên. Lâm liền đừng ra bênh vực cho Duy: “Vậy rốt cuộc tụi mình đi đâu vậy?”

“Escape room.”

...

Tôi và Khải cùng về nhà nội... chỉ đơn giản là vì nội gọi tôi về chơi... trong điện thoại, nội dùng một chất giọng vô cùng trẻ con nũng nịu với tôi, bảo là lần trước nhìn tôi chưa đủ, muốn tôi về lại chơi với nội.

Tôi và hắn đứng trước cổng nhà đứng bấm chuông thật lâu cũng chẳng có ai ra mở cửa. Mà hận một điều ở trước cổng nhà nội không có mái che. Nắng rọi thẳng lên đầu hai đứa, nóng nực vô cùng.

Tôi xót hắn ghê gớm... con người ta trắng trẻo đẹp trai mà bị phơi thịt phơi da dưới nắng như thế này, mồ hôi nhễ nhại như thế kia. Thấy hắn như vậy, khó chịu như vậy làm sao tôi chịu nổi.

Tôi xót xa, mất hết kiên nhẫn gọi điện thoại cho nội.

Nội tôi ngay lập tức bắt máy, giọng của nội đậm chất cười, giống như đang rất vui vẻ, rất hào hứng: “Hạ đó hả con... haha.”

“Nội đang ở đâu vậy, mở cửa cho con vào nhà.” Tôi lèm bèm.

“Con qua nhà bà Tường đi, nội với cả nhà đang ở bên này.”

“Con còn đến với Khải... với chiếc xe của Khải.” Tôi liếc qua một lượt người đứng bên cạnh, với cả chiếc xe dựng bên cạnh.

“Có Khải nữa hả?? Haha, vậy càng tốt càng tốt.” Nội cười thoải mái vào điện thoại, mà sao tôi có cảm giác rùng mình “Bảo nó qua đây luôn đi. Nhớ chải chuốt cẩn thận vào. Hai đứa dắt tay nhau vào nhà tình tứ vào cho nội.”

“...”

...

Nhà bà Tường cách nhà tôi không xa, chỉ có một hai căn gì đó, cũng khá lâu rồi tôi chưa đến thăm bà.

Bà Tường với bà nội tôi từ ngày xưa đã cùng nhau sống ở khu này, hai người là bạn chí cốt, bao nhiêu năm học đều cố gắng thi vào cùng trường. Ngày ngày cùng nhau đến lớp, xông pha ra trận. Mỗi khi có bài kiểm tra, cả hai đều cùng nhau học nhóm, giúp nhau học tốt hơn.

Khoảng thời gian đó, nước ta còn nghèo. Hai bà dính nhau như sam, bên cạnh nhau mọi lúc mọi nơi, giúp đỡ nhau mọi chuyện. Có một hôm, nội tôi đang tắm thì nước bị cúp đột ngột, bà liền gọi với ra ngoài, bà Tường lập tức chạy ù ra sông múc nước cho nội.

Có mỗi câu chuyện như thế, mà nội tôi cứ nhắc đi nhắc lại suốt, đến mức dù là tôi không có mặt ở đó, vẫn có thể tưởng tượng ra được tình cảm của hai bà sâu đậm đến mức nào.

Hồi nhỏ tôi cũng thường được bố mẹ chở sang nhà nội, lần nào sang nhà nội cũng thích chạy sang nhà bà Tường, bởi trong sân nhà bà có một giàn hoa giấy rất đẹp, bên dưới bóng râm đó còn có một cái xích đu nhỏ xíu. Hoa giấy leo lên đó, ngồi dưới xích đu cứ như lạc vào thế giới thần tiên khi xung quanh có rất nhiều hoa...

Những bông hoa màu hồng nhạt đến tận bây giờ vẫn ngưng đọng trong ký ức của tôi.

Tôi với Khải dắt xe đi cạnh nhau chưa gì đã đến nơi.Tôi còn chưa kịp bấm chuông thì bên trong đã có người chạy ra mở cửa.

Tôi vừa thấy rõ mặt người ta đã cười tươi rói: “Chị Huyền.”

Chị Huyền thấy tôi cũng mỉm cười, nhanh tay mở cửa: “Hai đứa vào trong đi. Cả nhà em đang ở bên trong chờ hai đứa.”

“Dạ.” Tôi gật đầu rồi chạy vào trong trước, ôm lấy cánh tay chị Huyền, cười toe toét.

Cả hai đứng chờ Khải đẩy xe vào nhà rồi mới đóng cửa, lon ton chạy vào.

Tôi ôm chị Huyền cứng ngắc, còn chưa kịp vào nhà đã bị Khải giữ lại.

“Khoan đã.”

Tôi ngẩn người buông tay chị, chị Huyền vào nhà trước.

Tôi với hắn đứng ở bên ngoài.

Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của giàn hoa giấy, nơi cánh mũi tôi một mùi hương quen thuộc dịu dàng gợi nhớ đến ký ức thời trẻ thơ. Trong trái tim mình đột nhiên cảm thấy thật hoài niệm.

Khải cầm chặt tay tôi, nhìn chằm chằm tôi.

Khung cảnh xung quanh rực rỡ như tranh vẽ, vậy mà hắn lại phang vào mặt tôi một câu: “Chẳng phải ban nãy, nội nói tui với bà tình tứ vào trong sao?”

“Sao ông nghe thấy?” tôi trợn mắt ngạc nhiên.

“Lúc đó, tui đứng kế bên bà mà, còn nghe thấy rõ từng chữ từng chữ.”

Ừ thì tôi hận cái thói quen thích mở âm thanh cho thật lớn của mình.

Tôi từ phía dưới ngước mắt lên nhìn Khải.

Không phải tôi cố tình bơ đi lời dặn dò của nội, chẳng qua là tôi quên thôi. Nội nói thì tôi không có cảm giác gì, nhưng khi lời nói đó xuất phát từ Khải... tôi lại cảm thấy cả người mình đang lặng lẽ tự tăng nhiệt độ.

Tôi cười trừ: “Haha, lời đùa của nội, ông nghe theo làm cái gì?”

Khải đột nhiên chuyển sang gương mặt cún con: “Bà,... làm vậy không sợ nội buồn sao??”

“...”

Sao tôi lại có cảm giác, câu nói hắn nói ra thật sự không có ý nghĩa như vậy?? Lại thấy đúng hơn là 'Bà,... làm vậy không sợ tui buồn sao??'

Cơ mà... nội tôi chứ nào phải nội hắn... hắn nội nội ngọt xớt như vậy từ khi nào chứ!!!

Nhân lúc tôi không chú ý, Khải bình tĩnh nắm lấy tay tôi bước vào trong nhà.

Tôi vừa xấu hổ vừa không biết phải làm sao, bối rối cúi đầu đi theo hắn. Rõ ràng là tôi đã qua nhà bà Tường chơi rất nhiều lần, nhưng hôm nay lại cảm thấy sao sao đó... chắc là tại vì cạnh bên còn có một người nữa.

Người này thì mặt dầy quá rồi, chỉ tội cho tôi, bị kéo vào trò của ai đó, mà không thể chống cự.

Ông nội bà nội tôi đều có mặt ở đây, kế bên còn có vợ chồng bác hai, vợ chồng chú út, thằng Tũn, chị Huyền cháu bà Tường, Bà Tường, ông Tường, ba mẹ chị Huyền.

Khải tạm thời buông tha cho bàn tay nhỏ nhắn của tôi, vô cùng lễ phép nghiêm nghị cúi đầu chào: “Thưa cả nhà, con đến chơi.”

Tôi đứng một bên, lí nhí, cả người rụt lại: “Con qua chơi ạ.”

Tôi chào xong, hắn lại thò tay sang nắm chặt. Tôi chỉ biết cười khổ. Hắn không ngại chúng tôi đang ở trước người lớn hay sao...

Nhưng mà... hoặc là tôi không bình thường, hoặc là cả thảy mấy người ở đây ngoại trừ tôi ra đều không có được bình thường!!!

Thoáng thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều đang chú ý vào hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau này... tôi run rẩy cố rụt ra, nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mọi người vô cùng vui vẻ, còn tỏ vẻ như rất hứng thú với chuyện tình cảm của tôi vậy.

Bà Tường nhìn nhìn Khải rồi mỉm cười: “Thằng bé này... đừng nói là...”

“Cháu rể tương lai của tui đó... haha...” bà nội cười lớn, còn chạy đến vỗ vỗ vai Khải, giống như hắn và bà vô cùng thân thiết. Giống như tôi từ lâu đã dắt Khải về nhà ra mắt bà... giống như tôi và hắn đã bắt đầu từ rất lâu, chuẩn bị cưới rồi.

Thì ra hôm nay gọi tôi đến là để khoe cháu rể... với bà bạn thân.

“...” nội à... đúng là đang cố tình trêu cho tôi đỏ hết cả mặt.

Nội vỗ vai bà Tường: “Thấy sao, thằng nhóc đẹp trai học giỏi, hoàn hảo quá chừng.”

Bà Tường bật ngón cái, rồi quay sang chị Huyền: “Con xem, em con có bạn trai rồi, sao con vẫn còn ế vậy? Có phải vì con kén chọn quá không?”

Tôi nhớ... hình như trong phim, tình yêu lúc nào cũng trải qua một thể loại sóng gió như là gia đình ngăn cấm mà... sao gia đình tôi ngược lại, lại quá hào hứng như vậy...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.