Bởi Vì Quân Hôn

Chương 26: Khóe môi một đóa hoa (2)



Cố Diễn Sinh ngoan ngoãn ngồi ở mép bàn, hiện tại anh thật sự như thiếu niên không ăn khói lửa nhân gian, chỉ biết ngồi cách Nhan Thấm rất xa nở nụ cười, bộ dạng này làm cho Nhan Thấm không có biện pháp nào tức giận được, giống như Cố Ngôn lưu manh kia, hồi nhỏ cô không thích cậu bé, cậu bé lại dính chặt vào cô, mười tháng đã bắt đầu gọi "ma ma", nhìn thấy cô liền vui vẻ, làm trái tim của Nhan Thấm cũng mềm nhũn.

Bây giờ Cố Diễn Sinh cũng biến thành bộ dạng này, cũng làm cho trái tim của Nhan Thấm mềm nhũn.

Chuyện năm đó không chỉ làm cho chân anh không thể hoạt động, mà còn mất trí nhớ, ảnh hưởng đến não bộ, không thể nói, chỉ số thông minh thoái hóa, quả thật có chịu tổn thương, Nhan Thấm không hiểu được, nơi nào hỏng như vậy, đầu con trai cũng đần độn, đầu ông bố cũng không tốt gì, nếu không phải Cố Diễn Sinh không có năng lực lại kết hôn, lại gặp loại chuyện này, có vấn đề năng lực, Tần phu nhân sẽ không tìm kiếm tin tức của cô, vừa nghe tin tức cô có con trai, ngay cả chuyện năm đó cô lừa bọn họ cũng không truy cứu, chỉ cần cô ở đây.

Mọi người đều nói, Cố Diễn Sinh, sẽ sống lại trong tay Nhan Thấm.

"Cố Diễn Sinh, anh có thể ăn cơm được không, không cần cười với tôi, đã biết hàm răng của anh trắng rồi." Nhan Thấm ngồi đối diện anh, cúi đầu ăn cơm sau đó ngẩng lên nhìn Cố Diễn Sinh đang cười, trong nháy mắt tức giận, Cố Diễn Sinh đỏ ửng đến cổ, cả lỗ tai cũng đỏ ửng, Nhan Thấm thật sự muốn lột da người đàn ông ngồi đối diện này, da mặt người kia thật dày, rốt cuộc có phải cùng lớn lên từ nhỏ hay không, thiếu niên đùa giỡn cô ở trong tay, đứa trẻ đơn thuần này, có phải do chấn động từ chuyện Mộ Lương coi thường, để anh chết ở dưới chân cô, đứa trẻ đỏ mặt này là người năm đó đã đưa cô lên giường, ăn sạch sành sanh, thay đổi rất nhiều năm đó sao.

Một bữa cơm ăn xong, Cố Diễn Sinh chưa ăn được bao nhiêu, anh kén ăn lợi hại, bởi vì vấn đề dây thanh quản không thích hợp để nói chuyện, chỉ có thể để Nhan Thấm nói, chọn cà rốt, gạt sạch xương cá, quả thực giống như chăm sóc cho Cố Ngôn vậy, chỉ kém không dạy anh tính toán, nói chuyện, với tiếng Anh....

Cố Diễn Sinh ngoan ngoãn từng chút một ăn hết, ăn vào một nửa bỗng nhiên cầm lấy tay Nhan Thấm, ánh mắt trong suốt quỷ dị, như có mùi máu tanh, lại trong giây lát biến mất không thấy, Nhan Thấm tự tin mắt mình không kém, chỉ là cái này quá nhanh, cô hoài nghi mắt mình xảy ra vấn đề, lắc lắc đầu, nháy mắt rõ ràng không ít.

"Cố Diễn Sinh, đừng nắm tay của tôi." Nhan Thấm cắn môi dưới, biểu cảm hiện ra trong trạng thái quỷ dị.

Không phải bỗng nhiên thích Cố Diễn Sinh, chỗ nào của Cố Diễn Sinh đáng giá cho người khác thích, sẽ không bởi vì anh bỗng nhiên đơn thuần, nên thích anh, chỉ là có cảm giác rất kỳ lạ, nếu đã trở thành trạng thái trẻ con, ai nỡ nhẫn tâm trách móc một đứa trẻ con chứ.

Thật vất vả mới ép buộc xong, cũng đã hai giờ chiều, Nhan Thấm muốn anh ngủ trưa, Cố Diễn Sinh đâu đồng ý đi ngủ. Nhan Thấm nhẹ nhàng dỗ anh, cầm truyện xưa đến, Cố Diễn Sinh mắt to trừng mắt nhỏ với cô: "... ...... .... Tôi biết." Anh kéo nửa ngày mới nói ra được hai chữ trên, dây thanh quản thật sự bị tổn thương rất nghiêm trọng: "... ........ Tôi.... ........ Chỉ số thông minh.... ....... Nhan Thấm, tôi đã thấy.... ... Ảnh chụp của cô."

Cố Diễn Sinh không chỉ bị vấn đề chỉ số thông minh, anh thông minh như vậy, chỉ vì anh bỗng nhiên đơn thuần hơn trước khi mất trí nhớ, anh nói, tuy rằng trong trí nhớ của anh không có cô, nhưng anh vẫn nhận ra ảnh chụp của cô, anh biết được, cô chính là vợ của anh, anh biết được bọn họ đã từng ở chung với nhau, có lẽ bởi vì nguyên nhân chia lìa không biết kia, nhưng ở trong lòng anh, cô chính là vợ của anh.

"Vậy anh muốn thế nào?" Nhan Thấm cảm thấy người này rất khó trị.

"Cùng nhau." Cố Diễn Sinh ôm lấy cô: Anh kêu to một tiếng, giống như tiếng mèo kêu, làm sao có thể có âm thanh hấp dẫn nhẹ nhàng mà mềm mại như trước đây của Cố Diễn Sinh được.

Trong phòng Cố Diễn Sinh còn ảnh cưới của anh và cô, cô mặc một chiếc váy lụa trắng, phần đuôi dài sáu mét, khi kết hôn thiếu chút nữa cuốn lấy Cố Diễn Sinh, khăn voan trên đầu còn quấn lấy anh, anh giận dữ kéo khăn voan trực tiếp ném xuống, cho dù là ảnh cưới, Cố Diễn Sinh xả giận lên khăn voan của cô, Nhan Thấm nhíu mày, Cố Diễn Sinh nói lời này, thật sự cho thấy tình cảnh hiện tại của bọn họ thế nào.

Cố Diễn Sinh là người không thích ngủ trưa, Nhan Thâm lại thích đi được, đầu lệch ngay trong lòng Cố Diễn Sinh, ngón tay của Cố Diễn Sinh vuốt tóc của cô, ngón tay anh mảnh khảnh, rất đẹp, ngẫu nhiên chạm vào má Nhan Thấm, ngón tay lạnh như băng, Nhan Thấm sẽ nghiêng đầu một chút, nhưng cũng sẽ không mở mắt.

Tốt lắm, bộ dạng này thật sự tốt lắm.

Giống như trở về thế giới mùa xuân, rất ấm áp.

Sau khi ngủ trưa, Nhan Thấm xoa mắt, mang dép lê đi ra ngoài, nhìn thấy Cố Diễn Sinh đang ở cùng với Cố Ngôn, Cố Ngôn mập mạp bò trên người Cố Diễn Sinh, Cố Diễn Sinh lấy thái độ không biết làm sao nhìn đứa nhỏ mập mạp giống quả cầu muốn lăn xuống trước mặt.

Nhan Thấm nhìn thấy Cố Ngôn, trong lòng vui mừng, Cố Ngôn cũng giống như chim cánh cụt, chạy chạy, rồi bắt đầu dùng lăn, thật may là vườn hoa, tất cả đều mặt cỏ màu xanh, mềm mại, Cố Ngôn vừa kéo lăn đến bên chân Nhan Thấm, Nhan Thấm ngồi xổm người xuống, sờ sờ đầu Cố Ngôn: "Tiểu lưu manh, sao con lại tới đây, không phải ở chỗ ông nội, bà nội sao?"

"Ôm.... ...... Ôm.... ....." Tiểu lưu manh vươn tay yêu cầu ôm, trái tim Nhan Thấm mềm nhũn, vươn tay ra ôm cậu bé.

Cố Diễn Sinh nghiêng đầu nhìn cô, Nhan Thấm nhíu mày theo bản năng, lại cảm thấy như vậy thật sự không tốt lắm, vì thế nhìn anh cười: "Đây là con trai của anh, bởi vì chuyện năm đó, chỉ số thông minh thấp hơn người bình thường một chút, chỉ là nó rất nỗ lực, sở trường làm bừa, cả đêm không ngủ được chỉ vì cố gắng học tập, điều này làm tôi nhớ tới khi anh huấn luyện quân đội, cũng bộ dạng này."

Cố Diễn Sinh thử bắt lấy tay cậu bé, tròn tròn.

Thằng bé ngu ngốc này bắt được ai cũng cười, chảy nước miếng trên tay, Nhan Thấm quay đầu, Cố Diễn Sinh dùng khăn vuông lau nước miếng cho cậu bé.

"Cố Ngôn." Mắt Nhan Thấm nhìn thấy Cố Ngôn lại bắt đầu bộ dạng thu hẹp con đường, luống cuống tay chân ôm cậu bé đi vào phòng ngủ, thật may người giúp việc đã có kinh nghiệm, cho dù Cố Ngôn mập cũng bình thường, sắc mặt không biểu hiện gì ôm lấy cậu bé đi lên tầng.

Nhan Thấm giúp Cố Diễn Sinh đi ra bên ngoài, trời trong nắng ấm, Cố Diễn Sinh ngoan ngoãn để Nhan Thấm dắt đi, ngẫu nhiên còn giúp Nhan Thấm lau mồ hôi trên trán, líu nhít líu nhíu.

Anh luôn dịu dàng gọi tên cô, ngay cả trên đuôi lông mày cũng có ý cười, xinh đẹp không thể tưởng tượng nổi.

Cố Diễn Sinh là một người đàn ông bí ẩn.

Hoặc nói, anh là một thiếu niên đơn thuần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.