Bỗng Dưng Muốn Chết

Chương 14



Nhân vật bị lật tẩy trên diễn đàn là Tô Liễu - cô sinh viên năm hai khoa mĩ thuật trường H. Không phải là Tiểu Ngược trong trò Anh hùng. Điều này khiên cô thở phào nhẹ nhõm. Vì cho dù Tô Liễu và Tiểu Ngược là một, song ảnh hưởng của việc một trong hai người bị lật tẩy là hoàn toàn khác nhau. Nếu Tiểu Ngược bị phát hiện thì Tô Liễu cũng khó mà chạy thoát. Hai người hợp thành một người, thì những kỳ tích của Tiểu Ngược cùng những ân oán với Tiểu Triệt và Khâu Kiều Nhan trong khoảng thời gian gần đây, haizz chắc chắn sẽ kinh thiên động địa, không chừng còn ảnh hưởng lới cuộc sống thật nữa

Còn cô sinh viên Tô Liễu của trường H bị phát hiện, trường hợp này đơn giản hơn nhiều, vì Tô Liễu vốn không có điều ong tiếng ve gì, hơn nữa, lại không phải là người trong trò chơi.

Sau khi bình tâm trở lại, Tô Liễu mới bắt đầu giở xem chủ đề. Hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, cô không sao nhịn được cười. Tựa như lời bài hát Tiểu anh hùng Na Tra.

“Là cô ta, cô ta, Khâu Kiều Nhan, kẻ thù của chúng ta, là cô ta, bà cô già bị bại não."

Vì bà cô già đã gào lên trên kênh thế giới: "Ta đã làm gì Tô Liễu chứ?”

Thế là những kẻ rỗi hơi bẩm sinh đã lên Baidu tìm cái tên này, và thật không may, mạng trường cô đã đăng cả tên lẫn ảnh Tô Liễu.

Năm ngoái Tô Liễu có bài tập vẽ thực tế, lại đúng dịp Festival nghệ thuật của trường, nên đã được trao một giải thưởng tượng trưng: Giải nhì cuộc thi vẽ XX. Do đó mới có ảnh cô ôm khung tranh thắt nơ và đứng cười ngây ngô trên bục trải thảm đỏ.

Còn nhớ, vì giải thường phù du này mà Tô Liễu đã phải vắt óc để nghĩ ra chủ đề cho bức tranh theo đúng tinh thần “Năm giữ gìn, bốn đẹp, ba yêu” . Cảm ơn trời xanh, cảm ơn mây trắng, cảm ơn mặt đất, cảm ơn cuộc sống, cảm ơn tất cả những gì tôi đã thấy. Ngợi ca gió nhẹ, ngợi ca mưa ngâu, ngợi ca mặt trời ngợi ca cầu vồng, ngợi ca tất thảy cảnh đẹp trên thế gian.

Mí mắt giật liên hồi, Tô Liễu vội đưa chuột xuống phía dưới bức ảnh- Quả nhiên, ở đó có cả tác phẩm của cô lẫn tuyên ngôn rất trừu tượng kể trên cũng bị paste lại.

Trên QQ, Doanh Vũ gửi tin nhắn: "Tô Tô, bức ảnh này đẹp đấy, vừa rồi mình đã xem tất cả những comment bên dưới, đa phần đều khen cậu ngây thơ, duyên dáng, đáng yêu

Tô Liễu cười muốn chảy nước mắt. Tay ôm khung tranh, một bộ mặt nghiêm trang khi lên nhận thưởng, được chụp ảnh cũng chẳng thèm tạo dáng, đẹp ở chỗ nào không biết. Haizz nếu sớm biết có ngày hôm nay, khi đó cô đã trang điểm thật đẹp trước khi lên nhận giải xem mèo nảo cắn mỉu nào.

Với tâm trạng bối rối khó tả, Tô Liễu lật giở từng trang comment

"Trời ạ, đây là Thịnh Thế muội muội sao? Đại mĩ nhân, đại mĩ nhân, hết sức tự nhiên và trong sáng”

“Trẻ hơn, xinh hơn, cuốn hút hơn Yêu Tinh Áo Choàng! còn là nữ sinh trong trắng, lại học mỹ thuật, hẳn đời sống tinh thần rất phong phú. Thật không hiểu sao Chiến Ngự Lâm Lâm lại đòi chia tay?"

"Giờ mình đã hiểu, hẳn Chiến Ngự Lâm Lâm thấy mình đã sai nên muốn níu kéo Thịnh Thế muội muội. Rồi Yêu Tinh Áo Choàng phát điên vì ghen và gọi điện quấy rối”

"Nhìn tranh Thịnh Thế muội muội vẽ mà xem, cả văn của nàng nữa, thật là sâu sắc"

"Quá đỉnh, xét cả nội dung lẫn hình thức, nâng đều hơn hẳn Yêu Tinh."

"Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi! Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi "

Tô Liễu hết toát mồ hôi lại mỉm cười mãn nguyện, đắc ý. Cuối cùng là cảm giác lâng lâng... Cô chợt nhận ra, những kẻ rỗi hơi đã vô tình làm được một việc tốt

Haizz! Giá như sớm biết việc post ảnh có thể giúp minh hướng dư luận, chuyển bại thành thắng trong trận với Yêu Tinh thì cô đã sớm làm việc này rồi. Tiếp tục kéo sang trang sau, bắt đầu có những comment lạc điệu.

“Vóc dáng không chuẩn, ti vi màn hình ẳng, là thiếu nữ... chưa dậy thì."

Tô Liễu thấy cay mũi, đau khổ nghĩ ngợi: Lẽ nào mình đã ôm cả khung tranh trước ngực mà họ vẫn nhìn qua đuợc sao? Lẽ nào cỡ B đã là số áo ngực nhỏ nhất hay sao? Cảm giác lâng lâng lên đến tận … trần nhà…bỗng rơi phịch xuống đất

Tiếp tục xem

"Có rất nhiều người trùng họ lẫn tên, cái cô Tô Liễu trên Baidu này chắc gì là Thịnh Thế muội muội"

“Em gái Thịnh Thế Hoan Đằng sao lại họ Tô?"

“Chắc không phải em ruột mà là em họ."

“Đảm bảo 90% là Thịnh Thế muội muội, vì hình như Chiến Ngự Lâm Lâm cũng học ở trường đại học danh tiếng đó mà

"Hà hà, cô bé xinh quá, lại có vẻ ngoan hiền."

"Mĩ nhân! mĩ nhân! mĩ nhân!"

"Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi! Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi!"

Tiếp tục đọc được những lời khen ngợi, Tô Liễu kiêu hãnh đứng bật đậy. Nhân lúc tâm trạng còn vui vẻ phấn chấn, cô chạy ra ngoài phòng khách, đứng trước tấm gương và xoay vài vòng.

Tô Liễu vẫn biết mình trông xinh xắn, nhưng thật bất ngờ khi mọi người còn đánh giá cô đẹp hơn Khâu Kiều Nhan.

Hi hi hì... Cô gái bé nhỏ xinh đẹp quay đầu lại, nói với bố mẹ đang ngồi xem tivi: "Bố mẹ, con cảm ơn bố mẹ đã ban tặng cho con nhan sắc này”

Chẳng buồn ngước lên nhìn, mẹ cô buông câu: “Ôi chao, vịt con xấu xí."

Vẫn biết chỉ là câu đùa, nhưng Tô Liễu đang lúc tâm phơi phới nên thấy không vui, cô bĩu bĩu môi: “Con có chỗ xấu chứ? Con..." Không tìm được tính từ nào mô tả vẽ mĩ miều tuyệt đỉnh, cô đành xuống giọng: "Hai mắt, một , miệng có chỗ nào xấu chứ? Mẹ nói con xấu là coi thường tất cả loài linh trưởng trên đời này đấy!

Nói rồi cô phụng phịu quay về phòng. Lúc đóng cửa, Tô Liễu nghe thấy mẹ quay sang hỏi bố: "Ông này, đặc điểm của linh trưởng là các ngón tay có thể tách rời để cầm nắm, phải không? Hình như chương trình Thế giới động vật cách đây vài hôm có nhắc tới thì phải."

Tô Liễu …

Chỉ một vài phút ngắn ngủi, sau khi cô điều chỉnh lại tâm trạng, ngồi xuống trước máy tính lật xem trang tiếp theo, hệ thống đã hiển thị: Topic đã bị xóa.

Trên QQ biểu tượng của Doanh Vũ nhấp nháy liên hồi. Tô Liễu mở ra xem, có ba tin nhắn.

Thứ nhất: "Haizz, Tô Tô cậu yêu cầu admin xóa topic rồi sao? Tiếc quá! Dù sao mình cũng cảm thấy nếu để cũng không ảnh hưởng gì cả, vì trên website trường cậu cũng vẫn còn đăng ảnh mà."

Thứ hai: "Ha ha ha, xóa đi cũng tốt. Đứa bạn cùng phòng mình vừa rồi xem xong liền cao hứng chạy sang tòa nhà bên cạnh khoe ầm lên rằng cậu là mĩ nữ đệ nhất thiên hạ rồi."

Thứ ba: "Mình dám chắc mạng trường cậu sẽ bị nghẽn đó, vì có nhiều người lên xem..

Đọc xong từng dòng tin nhắn, Tô Liễu chỉ biết ngửa mặt trên trời và gửi đi những dấu chấm lửng.

Sau đó nói "Thật ra mình không sợ bị người khác nhìn, mình chỉ sợ những cao thủ ở tận chân trời gốc bể nào đó Photoshop thôi. Tiểu Thích, cậu có thể tưởng tượng được việc sẽ biến thành rùa rụt đầu hay người vượn, hay siêu nhân thậm chí là mèo Coffe không?"

Tô Liễu đoán, người yêu cầu admin xoá bỏ topic không ngoài anh Thịnh Hoan hoặc Tiểu Triệt. Có điều thân phận cô hiện vẫn chưa bị lộ nên không tiện hỏi. Hơn nữa sự việc xảy ra quá nhanh, mà cô cũng không làm gì sai trái nên không sợ. Chẳng qua mọi người lên xem ảnh rồi bàn tán chuyện tay ba giữa cô, Tiểu Triệt và Khâu Kiều Nhan mà thôi

Chuyển sang giao diện trò chơi, Tô Liễu thấy Khâu Kiêu Dương vẫn đứng nguyên chỗ cũ, tuy có để status: Đã ra ngoài

Cô lập tức lên ngựa thẳng tiên hướng BOSS nhiệm vụ. Nhưng chưa được hai bước, trên kênh thế giới đã lại lao xao bàn tán câu chuyện vừa rổi

[Thế Giới] ice0ye: Ha ha, mình đã được nhìn ảnh của Thịnh Thế muội muội rồi, xinh hơn Yêu Yêu nào đó nữa kia

[Thế Giới] Hồng Nhan Phi Tuyết: Đồ ngông cuồng!

[Thế Giới] Hồng Trần Nhất Kỵ Phi Tử Tiếu: Ảnh chụp thì có gì đáng nói, chẳng qua là do góc chụp đẹp thôi. Có bản lĩnh đọ người thật việc thật.

[Thế Giới] Bối Bối Sơn: Chân nhân chân nhân chân nhân.

[Thế Giới] Hỏa Tinh 1+1: Tiếc là Thịnh Thế muội muội lại không chơi game...

[Thế Giới] Tiểu Bố : Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi! Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi!

Tô Liễu càng đọc càng thấy vui. Đột nhiên cô nhận thấy mình thật thông minh khi không thừa nhận thân phận với anh Thịnh Hoan và Tiểu Triệt. Nếu không, người bị bại lộ tính vừa rồi không phải Tô Liễu mà chính là Tiểu Ngược. Tô Liễu tự nhận mình cây ngay không sợ chết, nếu có bị lộ danh tính cũng không sao, nhưng từ sau khi quen biết với Doanh Vũ, trong đầu Tô Liễu chỉ mơ mộng một cảnh tượng. Tiểu Ngược oai phong kiêu hãnh đứng trên đài cao, lạnh lùng nhìn bà cô Yêu Yêu bị bắt trói trong xe tù, rồi... Nữ vương Tiểu Ngược cất tiếng cười thần sầu quỷ khốc mà bảo rằng : Yêu già kia, cuối cùng ngươi cũng có ngày hôm nay, ha hha,ta chính là Tô Liễu! Một tia chớp lóe sáng rạch ngang bầu trời, nhạc game chuyển thành đoạn lồng tiếng khi độc thoại của bộ phim hoạt hình kinh điển She ra - nữ thần mặt trời - Tô liễu... Tô Liễu.. (Đề nghị mọi người tự điều chỉnh âm lượng khi xem).

Tô Liễu đang mơ màng tưởng tượng, bỗng:

[Nói Thầm ] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Chào em, Tô Liễu.

Admin kia đấy! Admin trong truyền thuyết tìm cô có việc gì nhỉ? Tô Liễu hơi sững lại.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: chào anh, anh Admin.

[Nói Thầml Admin Mạc Mạc Yên Vân: Người ta là chị mà.

Tô Liễu add một icon toát mồ hôi.

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Chị vừa gọi điện thoại cho em mà không được.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: Em đăng kí số điện kí túc xá, mà giờ đang nghỉ hè ạ. Chị cứ nói trong game cũng được ạ.

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Cũng được. Là thế này công ty bọn chị dự định quay dip quảng cáo cho Anh Hùng vào tháng Mười Một tới. Quay người chơi thực trang của trò chơi. Thay mặt nhóm dự án, chị có lời mời tham gia, em thấy có được không?

Tô Liễu vẫn nghệt mặt ra nhìn, vẫn chưa hiểu sự tình thế nào

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muôn Chết: Ah, có phải ngẫu nhiên được bốc thăm trúng thưởng không ạ?

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Không phải thật ra là do hôm nay, chị đã thấy ảnh chụp của em trên diễn đàn, cho rằng em rất thích hợp với kế hoạch của bên chị. Thù lao dành cho hoạt động rất khá. Mặc dù hiện giờ chưa đặt ra định mức cụ thể, nhưng chị đã thấy các món quà lưu niệm rồi, đẹp và cũng đều là hàng xịn đấy. Diễn đàn... ảnh chụp... Thì ra chị Admin này cũng là người ưa tám chuyện, Tô Liễu trầm ngâm. Có điều.. người ta nói cô hợp với hoạt động quảng cáo của họ, nghĩa là họ thừa nhận diện mạo xinh đẹp của cô?

Cảm giác bực bội trước câu nói đùa vừa rồi của mẹ chợt tan biến, và con tim đã vui trở lại.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: Hey, thật xấu hổ, thực ra em cũng bình thường thôi mà!

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Em gái khiêm tốn quá, ha ha, em thực sự rất xinh đẹp!

Khen nữa đi mà, khen nữa đi, thêm vài câu nữa thôi. Tô Liễu thầm nghĩ vậy, miệng cười rất tươi, đang lúc đắc ý, thì chị Admin lại đột ngột chuyển hướng câu chuyện

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Đúng rồi, việc làm quảng cáo tuyên truyền chị nói vừa rồi cũng không gấp sau này chị sẽ liên hệ lại với em, trước mắt có một việc rất quan trọng cần em gái giúp đỡ..

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muôn Chết: Việc gì à?

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Chị nhờ em giải thích giúp với người chơi Thịnh Thế Hoan Đằng là người tự động đăng bài viết và quản trị mạng không tiện khống chế. Sau này bọn chị sẽ cố gắng xóa bỏ hoặc khóa các thông tin xâm phạm đời tư người khác.

Tô Liễu lặng lẽ rơi nước mắt..

Thì ra, đây mới là trọng điểm của chị Admin, còn câu chuyện về nhan sắc của cô... mới trẻ con làm sao, hu hu hu.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: Em không thể giải thích được, điều đó... Thực ra nick này là em chơi giấu anh Thịnh Hoan.

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Anh ấy đã gọi điện thoại mắng cho cô bé trực tổng đài một trận, rồi nhờ luật sư phát đơn kiện... Thôi được, chị sẽ liên hệ trực tiếp với anh ấy. Em yên tâm, chị sẽ bí mật về nick của em. Công ty trò chơi tuyệt đối giữ kín thông tin cá nhân của khách hàng.

Ôm tâm trạng chán chường, Tô Liễu nhìn biểu tượng của chị Admin chuyển sang màu xám. Vừa định bước đi, cô đã bị chị Minh Yểm kéo vào một tổ đội khoảng mười người

Nhìn kĩ nick của các thành viên trong tổ đội nhận ra đều là bạn bè cũ trong trò Ngụy Tấn, Tô Liễu phần nào hiếu ra vấn đề.

Cô chỉ gặp cả nhóm một lần nhân dịp chụp COSPLAY tự phát hồi lớp mười một và đều vẫn xưng hô bằng nick. Nhưng dù sao, cũng đã chụp mấy bức ảnh tập thể.

Năm năm trôi qua, thiếu nữ trờ thành thanh nữ, nhưng dung mạo không thay đổi nhiều.

Thôi được, chị Minh Yểm, em xin thừa nhận em đúnh là cô bé Tô Liễu bị bỏ rơi đang gây xôn xao diễn đàn kia." Tô Liễu thực thà nói.

Xuy Phong: "Bị bỏ rơi?”

Tô Liễu: "Vâng ạ, em đã làm xấu mặt các chị.”

Minh Yểm; "Chuyện là thế nào?"

"Kể ra rất dài..." Tô Liễu đành phải kể lại câu chuyện việc vô tình bị phản bội, rồi việc gọi điện thoại tới lăng mạ

Có những chuyện, kể lần đầu cảm giác đau, kể lần hai thấy sầu, nhưng kể tới lần thứ ba thì như đang kể chuyện người khác. Chỉ hơi bực tức một chút thôi. Tô Liễu cũng kể luôn ra lí do trẻ con đưa cô tới với game Anh hùng này. Và tất nhỉên, cô lập tức nhận đủ những lời chỉ trích nặng nề.

Sau khi các chị lần lượt lên tiếng mắng mỏ khiển trách cô thì lại đến lượt các anh.

Thiên Vi Thùy Xuân: "Lão Đại, em thấy việc trốn diễn đàn chưa thể xong được. Hồi chúng ta chụp COSPLAV rất đông, mà Tô Tô thì nổi bật như một nữ vương LoLi."

Cái gì mà... nữ vương Loli? Rõ ràng BOSS Sơn Âm oai phong lẫm liệt như thế. Tô Liễu sa sầm nét mặt, đưa tay lau mồ hôi, rồi hạ nhiệt độ điều hòa xuống thêm vài độ nữa.

Đôn Tại Tường Giác Đẳng Hổng Hạnh: "Tôi thấy chuyện chẳng có gì, ấn tượng về một lần gặp gỡ tình cờ từ năm năm vể trước rất dễ phai nhạt”

Minh Yểm: "Đúng thế. Ảnh COSPLAY mà gia tộc chúng ta post lên khi đó hoàn toàn ngẫu nhiên. Khả năng nhận ra ngườ thật gần như bằng không."

Doanh Vũ: "Có lẽ phải đợi thêm hai ngày nữa mới nên ra kết luận, vì khó đảm bảo răng Tô Tô đẵ không bị chụp trộm

Tô Liễu: "Không phải cậu thì là ai, dám post ảnh của lên diễn đàn!!!"

Giờ càng nghĩ càng giận. Còn Doanh Vũ thì vẫn miệng phân bua: "Lão gia coi trọng nhà ngươi nên thêm ảnh trong trò Ngụy Tấn lên diễn đàn đó chứ

Thế rồi hai bên tiếp tục đôi co, đưa chủ đề câu chuyện đi xa tít tắp. Khi vòng quay lại, chị nghe chị Minh Yểm tóm tắt: "Được rồi, vậy chúng ta quyết định nâng cấp gia tộc thành hội. Cả nhà chịu khó chiêu mộ thành viên mới khai hoang. Chúng ta không thể giúp Tô Tô trả thù ngoài đời nhưng trong game phải cho đôi cẩu nam nữ kia một bài học. Nếu trong mấy ngày tới đây, không ai trên điễn đàn phát hiện ra Tô Liễu chính là Tô Tô trong trò Ngụy Tấn thì đề nghị cả nhà tiếp tục giữ bí mật. Tô Tô của chúng ta tuy không sợ bị lộ nhưng cũng không nên tùy tiện để lộ, Phải chờ thời cơ thích hợp để dạy cho Yêu Tinh một bài học đích đáng

Vài ngày trôi qua, không thấy có ai phát hiện ra Tô Liễu và tấm ảnh mĩ nữ mà Doanh Vũ đã post lén diễn đàn chính là một người. Yêu Tinh Áo Choàng vẫn bặt vô âm tín, Bạch Tuyêt thì mê mải với Nguy Hại Tứ Phương. Không có ai tụ tập đi đánh BOSS/ không có ai rảnh rỗi di truy sát, cuộc sống trôi qua thật yên binh.

Cuối tuần, Tiểu Triệt kết thúc kì thực tập, anh Thịnh Hoan đưa cậu ta về và cả hai kiên quyết mời Tô Liễu đi ăn bằng được.

Đèn đường đã sáng, không khí trời chiếu vẫn vương chút oi ả của cái nắng ban ngày. Ba anh em thong thả rảo bước trên phố. Tô Liễu thấy rất áy náy. Sau khi xảy ra sự việc mấy ngày trước cô rất muốn kể hết mọi chuyện với anh Thịnh Hoan. Nhưng không hiểu vì sao mà cô không thế mở miệng. Liếc nhìn hai người con trai đang bước đi lặng lẽ, Tô Liễu chợt nhận ra họ có vẻ day dứt. Bởi vậy, cô lại càng áy náy.

Áy náy thì áy náy, nói thôi, nói thôi. Kết quả, cô chưa kịp lên tiếng thì Tiểu Triệt đã tuyên bố; "Liễu Liễu này, mình và Kiều Nhan chia tay rồi."

Hả? Tô Liễu ngước mắt nhìn, vẻ ngờ vực. Dưới ánh đèn đường buổi hoàng hôn, khuôn mặt khôi ngô của cậu ta trông thật lạ. Như vừa được giải thoát thoáng đau đớn, mà cũng như đang vui sướng.

Nếu chia tay rồi, vậy thì...

Tô Liễu khẽ nói: "Tốt quá, mình luôn không thích cô ta

Câu nói này... thật vớ vẩn!

Lâm Lập Triệt cười cười: "Nếu cậu mà thích cô ây thì mói thật là nguy ấy!"

Cậu ta nghiêng đầu, nhìn người con gái đi bên cạnh, đột nhiên lòng nhói đau. Trong đầu dường như vang lên giọng nói của Khâu Kiều Nhan trước lúc bỏ đi: "Tôi chửi rủa Tô Liễu thì sao? Anh thích cô ta vậy sao còn bỏ rơi cô ta chạy theo tôi? Lâm Lập Triệt tôi nói cho anh biết, là tôi bỏ anh chứ không phải anh bỏ tôi đâu nhé! Các người đều là đám tiện nhân có số bị... đi chịu trách nhiệm? Anh điên chắc, với thân phận của anh mà đòi chịu trách nhiệm, được thôi, thu nhập hàng tháng trên tiên triệu thì hãy tới nhà tôi cầu hôn."

Liễu Liễu, thật xin lỗi, xin lỗi xin lỗi. Lâm Lập Triệt lòng không ngừng lẩm nhấm.

Đến đèn xanh, cậu ta cố ý cầm tay Tô Liễu dắt qua đường với vẻ tự nhiên. Sau lưng hai người, một ánh măt bực bội nhằm thẳng vào bàn tay của Lâm Lập Triệt.

Có một quán ăn Hồ Bắc rất ngon ở cuối phố đi bộ. Đường không xa nhưng cũng không gần, phải mất tầm hai mươi phút mới tới. Không đặt chỗ trước, đến đó giờ này phải xếp hàng chờ rất lâu. Bởi vậy, cả ba liên đi quanh, vì dù sao cũng chưa đói bụng.

Sở Thịnh Hoan không hề nói gì từ lúc gặp mặt. Anh đi phía bên phải Tô Liễu, vừa đi mở đường cho cô vừa tự cười khổ. Lúc nào cũng vậy, lúc chưa gặp thì thấy có bao điều muốn nói. Nhưng khi gặp rồi ngoài mấy câu hỏi thăm thông thường, anh chi còn biết im lặng.

Phía bên kia, Tiểu Triệt lại lên tiếng: “Liễu Liễu, anh mới nhận lương. Em thích gì, anh mua tặng em."

"Tiểu Triệt cậu đừng xưng anh với mình được không? Nghe mà nổi hết da gà." Tô Liễu nghênh mặt lên đáp “Thôi đi, chỗ tiền lương thực tập ít ỏi đó, coi như mình không biết, cậu có thể trả lại tiền nhà tiền sinh hoạt mà hàng thang, bố mẹ phải gửi cho cậu được rồi đấy."

Sở Thịnh Hoan nghe thây vậy tỏ ra thích thú.

Nhân cơ hội đó, anh tiếp lời: "Vậy anh mua cho em nhé''

"Không được", Tô Liễu lắc đầu. "anh còn phải danh tiền cưới vợ này, tiền vay mua nhà này, cả tiền mua xe nữa”

"Liễu Liễu, sao cậu lại hiểu rõ tình hình tài chính của đàn ông bọn mình thế!" Lâm Lập Triệt trợn tròn mắt

"Cậu biết đấy, các bà các mẹ ở khu chúng ta vốn thích buôn chuyên mà." Tô Liễu lườm Lập Triệt.Cô nghĩ bạn trai tương lai của con gái bác nào vừa đẻ mấy con chó con mình còn biết nữa là mấy chuyện vốn chẳng có gì là bí mật này

Sở Thịnh Hoan buồn bã. Thực ra tiền nhà đã được trả hết từ lâu, xe là do công ty cấp lạì bao cả tiền xăng dầu. Chỉ vì mẹ anh ngàv nào căn dặn phải để ra khoản này khoản kia nên anh mớinói còn phải trả tiền nhà hàng tháng. Không ngờ.. haizzz liệu Liễu Liễu có cho rằng anh không đủ thực lục tài chính để mang lại hạnh phúc cho vợ tương lai không? Liếc nhìn cô gái như một nữ quản gia bé nhỏ, anh quyết tâm tự nhủ: Được rồi, vài hôm nữa mình phải nói với mẹ là được thưởng một khoản tiền công hoàn thành dự án và đã trả hết tiền nhà

Ăn xong thì trời đã tốỉ hẳn, người đi bộ rất đông,các biển hiệu chói lóa đèn nhâp nháy.

Suốt buổi tối, đầu óc Sở Thịnh Hoan không để tâm, trước mắt anh chỉ hiện ra hình ảnh hai bàn tay đang bỏ anh lại rất xa. Vì vậy, trên đường về, thấy Tiểu Triệt định vòng qua nắm tay Tô Liễu, anh lập tức kiên quyết bước tới nhanh và cầm ngay lấy bàn tay bé nhỏ đang chấp chới trước mắt. Sở Thịnh Hoan khẽ kéo tay cô về phía mình, cúi đầu làm ra vẻ tự nhiên: "Cẩn thận nhé em. Tuy ở đây không đến mức như Hàn Châu nhưng vẫn nên thận trọng, sang đường trên làn đường dành cho người đi bộ vẫn phải ngồi xe tăng mới an toàn,"

Một câu pha trò nhạt hết sức được anh nói bằng giọng nghiêm túc.

Lâm Lập Triệt sa sầm sắc mặt. Còn Tô Liễu thì khựng người lại, ngoan ngoãn cười phụ họa: "Ha ha ha ha, anh Thịnh Hoan thật thích nói đùa."

Tô Liễu nhìn sang bên kia đường, rồi khẽ liếc về bàn tay đang nằm trong tay anh Thịnh Hoan lòng thầm than: Vạch sang đường thật quá dài.

Vạch sang đường quả thật rất dài, nhưng đã đi qua anh Thịnh Hoan vẫn quên không buông tay cô ra.

Còn cô càng tập trung sự chú ý vào bàn tay, thì sự gượng gạo ngày càng xuất hiện rõ nét. Cuối cùng, không thể được nữa, cô nhẹ nhàng rút tay về, nhưng bàn tay anh tuy khẽ nắm hờ nhưng lại chặt đến bất ngờ. Làm thế nào bây Làm thế nào bây giờ?

Tô Liễu lo lắng, mắt lén lén liếc về phía bàn tay mình lien tục, môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Nói thế nào bây giờ?

Nói rằng: Anh Thịnh Hoan, em không sợ khi đi qua nhưng em lại rất sợ anh, anh làm ơn buông tay em ra ? Hay nói, làm thế này trông rất kỳ quái, nói rằng em nhớ còn nhỏ anh một mình đeo ba chiếc ba lô đi phía trước, còn và Tiểu Triệt dắt tay nhau líu díu theo sau. Thỉnh thoảng anh vẫn quay lại mắng bọn em đi chậm?

Tô Liễu nghĩ mãi nghĩ mãi, trong đầu chợt xuất hiện bức tranh xa xưa năm nào. Trong ký ức của cô: Khuôn mặt anh tuấn thoáng nét thiếu sự kiên nhẫn từ từ quay lại, bực tức mắng: "Hai đứa chân đã ngắn lại còn lề mề, chẳng trách luôn bị người khác bắt nạt"

Nhớ tới bộ dạng bực bội vì sốt ruột của anh, Tô Liễu thấy trong lòng âm áp lạ, tâm thế cũng như thoải mái hơn. Nhưng đôi mắt long lanh của cô thỉnh thoảng vẫn liêc trộm anh.

Một lần, hai lần, ba lần. Haizz, vẫn thây thật kỳ quái

Không quay đầu sang song vẫn cảm nhận được, Sở Thịnh Hoan cố gắng phớt lờ ánh mắt vừa nghi hoặc vừa ngượng ngùng của Tô Liễu. Anh cố làm ra vẻ thản nhiên, nhưng trong lòng vẫn dấy lên cảm giác mình thật lôi thôi nhếch nhách. Cảm nhận về làn da ấm mịn truyền từ lòng bàn tay vào tới tận tim anh khiến trái tim đập rộn ràng và run rẩy.

… Run rẩy. Biết chắc tay mình đang run như bị điện giật, Thịnh Hoan vội buông tay ra, vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đầy kinh hãi của Tiểu Triệt. Mất mặt quá... Trong lòng anh lẩm nhẩm ba từ đó, rồi đột nhiên anh thấy tức giận, nỗi giận không rõ nguyên nhân. Chỉ là cầm tay Liễu Liễu dắt đường thôi mà, sao hai đứa đều nhìn anh như kẻ đại bất đạo thế, có điều... hình như chính anh cũng thấy như vậy. Để che gỉẵu sự ngượng ngùng, Sở Thịnh Hoan quay sang bên trái và hỏi như không có chuyện gì: “Liễu Liễu em ạnh phải không? Vừa rồi anh thây em run... run."

Rỏ ràng anh muốn phủ nhận hành động mấl mặt vừa rồi của mình, sau khi nói một câu khổ hiểu như thế anh cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú thoáng hiện lên sự bối rối và ngượng ngùng

Ngay cả người vốn suy nghĩ hết sức rõ ràng như Tô Liễu cũng đột nhiên cũng thấy bối rối. Cô sờ sờ vào cánh tay, vỗ thử lên má, hết sức kinh ngạc nghĩ: lẽ nào đúng là vừa rồi mình đã 1ạnh đến phát run? Lẽ nào bàn tay run rẩy kia không phải là taỵ anh Thịnh Hoan? Tô Liễu thoảng nghĩ tới hình ảnh hầm để xe tối như mực bọn cướp hung hăng, một người con trai điềm tĩnh lạ lùng và... đôi bàn tay khẽ run lên. Liệu có phải là, liệu có phải là anh Thịnh Hoan đang xấu hổ? Trong đầu vừa xuất hiện suy luận này, mắt và tai Tô Liễu bỗng thấy tỉa chớp lóe sáng, tiếng sấm nổ đùng đùng, sao rơi khắp mặt đất. Choáng váng.

"Vừa rổi có gió, giờ hết lạnh rồi ạ." Tô Liễu đành phải thừa nhận "sự thực” rằng mình vì muốn làm điệu nên đã ăn mặc phong phanh

"ừ, vậy thì tốt rồi." Sở Thịnh Hoan hờ hững đáp, sắc mặt rất phức tạp, hai tay nắm chặt anh cau mày nghĩ: nếu sau này vẫn thế, nếu cô chỉ cần mở to hai mắt nhìn anh chớp chớp là anh lại run rẩy và... không thể làm gì được nữa... Anh ngước đôi mắt khô khốc lên nhìn trời. Những vì sao nháy mắt cười bộ dạng thê thảm của chàng quân tử.

Tô Liễu lặng im không nói, Sở Thịnh Hoan thoắt thoắt vui, Lâm Lập Triệt trầm tư suy nghĩ, ba người chìm trong ba tâm trạng riêng khác nhau, khiến con đường trở nên ngắn hơn.

Hôm sau, Tô Liễu theo mẹ tới nhà bà ngoại mấy ngày. Khi cô trở về, anh Thịnh Hoan đã quay lại Hàng Châu. Lâm Lập Triệt thì giam mình tự học tiếng Anh, hình như có người bà con sẽ tài trợ cho cậu ta đi du học.

Mấy ngày liền không vào game, Tố Liễu có chút cắn rứt. Gia tộc vừa nâng cấp thành hành hội, thời điểm giêt quái hết sức cần người, thế mà cô lại vắng mặt trong lúc “tổ quốc nguy nan”, quả thực là có lỗi với đất nước, với hành hội, với gia tộc

Trong lúc cô đang ăn năn, kênh chat hành hội chợt bật. Tô Liễu nhận ra gia tộc mình đã nhập vào một hành hội tên gọi "Hoa Lệ Phi Thăng".

[Hành Hội] Giản Yết Tính Trừu Phong: Mẹ Kiếp, bà mày lại bị người cùa hành hội Tân Tinh giết rồi. Sao muôn yên ổn luyện cấp thôi mà cũng khó thế chứ.

[Hành Hội] Nguyên Thất Thập: Lũ chó Nguy Hại và Tiểu Trục, một tay ôm gái một tay sát hại đàn bà con gái nhà người khác.

[Hành Hội] Doanh Vũ: Bạch Tuyết em phải rõ ràng cho anh, hoặc là đi theo hẳn, hoặc là hắn phải nghe em.

[Hành Hội] Quả Tảo Bạch Tuyết: Em xin lỗi, em xin lỗi anh, xin lỗi. Chị Trừu Phong, chị đang ở đâu để em tới gặp chị.

[Hành Hội] Giản Yết Tinh Trừu Phong: Lạy thánh Ala. Không liên quan gì tới cô. Tôi chỉ ngẫu hứng than thở vậy thôi- Còn nói chuyện e sẽ vượt sức chịu đựng.

[Hành Hội] Yên Yên: Đúng thế, bọn chúng quả là quá sức không biết điều

Tô Liễu đọc một lượt thấy có tin nhắn của Cố Phi: 'Mình nhìn mà chỉ muốn đập cho thằng cha đó một trận thòi."

"Có phải bọn Nguy Hại Tứ Phương lại gây sự gì không?” Tô Liễu hỏi.

Thật ra việc này cũng không nằm ngoài dự đoán. Vì tuy rộng nhưng khu vực luyện câp có hạn. Gia tộc thành thành hội, đất chật người đông, những mâu thuẫn kiểu này không có cách nào hòa giải. Chỉ có một cách duy nhất là... chiến đấu"Ưhm." Cố Phi trả lời ngắn ngọn.

"Nguy Hại cư xử với Bạch Tuyết thế nào?" Im lặng một lúc Tô Liễủ hỏi tiếp.

"Bề ngoài thì rất tốt, những nơi Bạch Tuyết có mặt người của Tân tình đều không ra tay giết hại chúng ta, có điều..." dừng lai chốc lát, Cố Phi gõ liền một mạch: "Có điều theo như lời Bạch Tuyết phó hội trưởng Mĩ Diêm Ngưu Ngưu rất hay gây sự với Bạch Tuyết, mà Nguy Hại lại rất xem trọng con bò đó."

Tô Liễu trầm ngâm, vừa than thở với Doanh Vũ được mấy câu, đã thấy Lão Đại hô hào trên kênh hành hội: "Để giành bảo địa luyện cấp, chuẩn bị chiến đấu với hành hội Tân Tinh".

Vậy là, trận chiến hành hội nổ ra dữ dội. Mười mấy ngày sau đấy, ngày nào Tô Liễu cũng ngập chìm trong chém giết và bị giết, mất trang bị rồi lại kiếm trang bị. (Các hành hội trong một nước chém giết nhau, nick sẽ bị đỏ và bị mất các trang bị đang có.)

Số lượng thành viên của Hoa Lệ Phi Thăng không nhiều, đẳng câp cũng không cao. Nhưng người nào người nấy đeu hiếu chiến, phải ấm ức chịu cảnh bị chèn ép bao lâu nay nên đều không sợ chết, không sợ tiêu tiền, ngay như Tô Liễu cùng lắm chi cả tiền tiêu vặt của tháng sau để mua Nguyên Bảo phòng lúc hồi sinh tại chỗ.

Lúc mọi người đã chuẩn bị tính thần chiến đấu trường kỳ, phía hành hội Tân Tinh gửi bồ câu đưa thư tới xin hòa giải

Nguy Hại khéo léo trình bày, đại ý là hắn ta không muốn cho Bạch Tuyết phải khó xử, đồng thời cũng rất ngưỡng mộ chí khi quân tử của Lão Đại... Cuối cùng, hắn ta nói mọi người đều là người trong một nước, hai hành hội nên để dành sức lực để đối phó với bên ngoài chứ không nên tàn sát lẫn nhau. Thay vì tranh giành bảo địa như hiện giờ, chi bằng đôi bên hợp sức đi công chiếm các kho tư nguyên dồi dào trong các thành trung lập trên địa đồ.

Lão Đại rất anh minh, nhân cơ hội này liển đưa ra vấn để phân chia bảo địa luyện cấp và các nguyên tắc chung sống hòa bình.

Cuối cùng, mâu thuẫn giằng co giữa hai bên đã được giải quyết.

Họa lệ phi thăng vẫn chịu thiệt một chút, nhận về mình chừng 40% tư nguyên. Nhưng như thế đã tốt hơn trước rất nhiều rồi. Ngoài ra, bên ngoài bắt đầu có những lời bóng gió: Nguy Hại Tứ Phương yêu mĩ nhân hơn cả giang sơn. Quả Táo Bạch Tuyết đã biến cây thiết bổng của hắn thành chiếc giũa móng tay.

Tô Liêu và Cố Phi nghe vậy toát cả mồ hôi hột, trên UT vang lên một giọng nói vui vẻ: "Ai dza không phải như thế ,Nguy Hại sẽ không làm như thế..”

“Đam mê nữ sắc, hôn quân vô đạo ư?" Tô Liễu không kìm được liền tiếp lời Bạch Tuyết. Kết quả bị Cố Phi túm ngay lấy cơ hội này chê cười việc cô dùng sai thành ngữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.