Bỗng Dưng Muốn Chết

Chương 24: Trận đấu sau cùng



Thời gian bảo hộ tân quốc kéo dài bốn tháng kết thúc vào ngày 13 tháng 10.

Thứ ba nhà sản xuất đóng sever để bảo trì suốt một ngày. Đến khi Tô Liễu đăng nhập trò chơi, riêng việc update phiên bản mới đã mất tới ba tiếng. Nhân lúc cả nhà đang rỗi rãi trong lúc chờ update, Minh Yểm post lên diễn đàn số ảnh chụp và clip cosplay của Thiết Huyết Đại Tần. Lúc này phía nhà sản xuất chưa bắt đầu ghi hình, chỉ có một số tấm ảnh do khách du lịch tự chụp, không được sắc nét bằng.

Rất nhiều khán giả tận mắt chứng kiến hôm trình diễn đã để lại comment khen ngợi, khiến cả nhóm Tô Liễu ai nấy đều phổng mũi.

Tuy nhiên sau khi cô đăng nhập trò chơi phiên bản mới được hơn hai tiếng, hệ thống đã gửi tới một thông báo màu vàng: Nước Hàn đã trữ đủ ức bạn trong ngân khố quốc gia, quyết định phát động quốc chiến cùng Đại Tần vào hồi tám giờ tối ngày 15 tháng 10.

Trước thông tin gấp rút, không chỉ mình Tô Liễu kinh ngạc mà toàn bộ số người chơi của sever Thanh Long đều trợn tròn mắt.

Bởi việc tích đủ ngân khố quốc gia rất khó khăn, nếu không quốc chiến đã xảy ra liên miên, ảnh hưởng tới trật tự thế giới.

Tô Liễu cùng nhóm các anh em Thịnh Hoan, Lão Đại. chị Minh Yểm … đã từng bàn bạc, cho rằng Khâu Kiều Nhan nhanh nhất phải mất một tuần mới có thể phát động quốc chiến. Tới lúc đó, với sức ảnh hưởng của buổi cosplay, họ đã có thể chiêu mộ được nhiều game thủ. Và cho dù Hàn, Triệu, Tề, Ngụy có liên minh thì cũng không sợ. Đằng này…

Tình hình rất cam go.

Khâu Kiều Nhan sử dụng chiêu thức này, làm hiệu quả thắng lợi trong trận đấu cosplay của nhóm Tô Liễu tan thành mây khói.

Trên kênh thế giới, đề tài trận quốc chiến giữa bảy quốc gia đang nổ như pháo rang

[Thế giới] Bối Sơn Sơn: Trời đất quỷ thần ơi, ba tiếng đồng hồ mà trữ đủ ngân khố quốc gia, trong nhà nữ vương nước Hàn có gà đẻ trứng vàng chắc?

[Thế giới] Hồng Trần Nhất Kỵ Phi Tử Tiếu: Nhà chị Yêu Yêu vốn rất khá giả, chỉ là chị ấy tính khiêm nhường, không thích dùng tiền để nâng cấp hay dập trang bị đó thôi.

[Thế giới] Doanh Vũ: Toàn dùng tiền đè người, lấy đâu ra mà dập trang bị.

[Thế giới] Tạc Dạ Tiểu Thần: Đồ nhân yêu chó chết, cho mày sủa thêm một ngày nữa, tối mai lão gia giết mày.

[Thế giới] Hận Hận Vi Tiếu: Vũ Vũ ca ca, anh đừng nói chuyện với cái tên đàn ông ẽo uột vì sợ truy sát lệnh mà phải dùng nick rởm đó, cẩn thận kẻo lây.

[Thế giới] Anh Lệ: Tiểu Thích Ca Ca, em để lại lời nhắn mà sao anh không trả lời? Em là Anh Lệ đây, Anh Lệ trongNgụy Tấn, vừa rồi nhìn ảnh trên diễn đàn em mới nhận ra anh.



Tô Liễu nhìn hoa cả mắt. Lần này chẳng cần cô giúp nữa, vì cậu bạn Cố Phi đã có cả một đàn các tiểu muội muội, mà rất đông trong số đó vốn đã quen biết ngay từ hồi Ngụy Tấn.

Buổi tối có giờ học, nên Tô Liễu di chuyển nhân vật Tiểu Ngược tới khu địa đồ tự động. Cô tạm biệt cả gia tộc rồi vội vã lên lớp.

Chưa đầy hai tiếng sau, lúc Tô Liễu quay trở lại, giang hồ đã nổi cơn gió bụi.

Vào lúc bảy giờ năm mươi chín phút, nước Sở tuyên bố phát động quốc chiến cùng nước Hàn.

Thời gian cũng vào tám giờ tối ngày hôm sau.

Hệ thống trò Anh hùng thiên về nước bị tuyên chiến. Ví dụ như nước A gây chiến với nước C, thì trong vòng một tuần kế đó, các nước khác không được gây chiến với nước C nữa. Nhưng các nước này có thể tuyên chiến với nước A. Như vậy nước A sẽ phải vừa tấn công, vừa phòng vệ.

Lời giải thích của nhà sản xuất rất hợp tình và chính nghĩa: Bất kì nước nào có ý đồ gây chiến đều nên bị trừng phạt.

Các game thủ nghe xong đều choáng váng, và âm thầm chấp nhận quy tắc có phần thiên vị này.

Việc tuyên chiến cũng bị khống chế ở điểm: trước tám giờ tối nay tuyên chiến thì quốc chiến sẽ bắt đầu vào tám giờ tối mai; còn sau tám tối nay tuyên chiến thì phải đợi tới tám giờ tối ngày kia.

Do đó, việc nước Sở tuyên chiến vào lúc bảy giờ năm mươi phút, cục diện trận chiến tối mai đã được định hình. Đó là Hàn tấn công Sở, Sở tấn công Hàn, Tề - Triệu - Ngụy có thể trợ chiến cùng Hàn, nhưng không được đánh Sở hoặc Yên. Có nghĩa là, nước Hàn phải cùng lúc vừa tấn công thắng lợi, vừa phòng thủ thành công thì mới xem như chiến thắng vẹn toàn.

Kế sách “vây Ngụy cứu Triệu, rút củi đáy nồi” nhằm buộc Khâu Kiều Nhan phải có lựa chọn, hoặc mặc kệ hậu phương mà dốc sức tấn công Tần, hoặc chia đôi lực lượng nửa ở nửa đi, giữ nước không vấn đề gì, song khả năng thắng Tần không lớn.

Tối thứ năm, Tô Liễu ngồi trước màn hình máy tính trong phòng đọc sách của anh Thịnh Hoan từ sớm để nghiên cứu thế trận. Sở Thịnh Hoan cũng ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh cô.

Uống một ngụm sữa để lấy tinh thần, Tô Liễu lên UT, giọng hơi lo lắng: “Chị Minh Yểm, theo chị Khâu Kiều Nhan khả năng sẽ làm gì?”

“Dốc sức tấn công Tần”. Một tràng cười sảng khoái vang lên từ phía đằng sau.

“Vì sao ạ?” Bạch Tuyết hỏi.

“Trẻ con hỏi nhiều làm gì, đã làm xong bài tập chưa đấy?” Giọng Nguy Hại Tứ Phương ồm ồm.

“Quốc chiến tám giờ sớm quá, bài rập thì lại nhiều, sớm nhất thì cũng phải tám rưỡi em mới làm xong”. Bạch Tuyết khẽ than thở. “Em tò mò lắm, chị Minh Yểm cho phép em vừa làm bài tập vừa nghe lỏm các anh chị nói chuyện nhé.”

“Ha ha ha! Bạch Tuyết lại đây gọi tiếng ca ca, anh sẽ kể cho mà nghe!” Cố Phi cười đắc chí.

“Tiểu Thích đoán được rồi?” Lão Đại cũng tò mò cười khà khà . “Nói nghe thử xem nào!”

“Cần gì phải đoán, cái ả Khâu Kiều Nhan phổi bò đó thì có thể nghĩ ra được chiến thuật gì hay ho chứ?” Cố Phi dương dương tự đắc. “Muốn chia quân hai ngả thì phải biết tiên lượng sức địch, phải có đầu óc chút đỉnh, mà cô ta thì lại thiếu iot.”

“Trình độ phân tích của em cũng thuộc hạng phổi bò rồi.” Xuy Phong cười hic hic. Rồi cả nhà cười ầm ầm, không nể mặt Cố Phi chút nào.

“Nhưng Thiên Địa Bất Nhân rất lợi hại.” Tô Liễu hơi băn khoăn.

“Ừ, Thiên Địa Bất Nhân thích trò được ăn cả ngã về không, mà Khâu Kiều Nhan lại nhằm vào Tô Liễu. Nên nhiều khả năng bọn chúng sẽ dốc sức tấn công Tần như lời chị Minh Yểm.” Sở Thịnh Hoan tiếp lời nhẹ nhàng và giải thích: “Có điều cô ta hẳn cũng không muốn để mất Hàn. Nên cách bố trí hay nhất sẽ là để một đội tinh anh ở lại bất chấp mọi giá bảo vệ thành trì, số còn lại nhanh chóng đánh bằng được Tần rồi quay lại cứu viện.”

“Bất chấp mọi giá” nghĩa là chuẩn bị thật nhiều các bộ trang bị hàng cực phẩm để kịp thay đổi mỗi khi khả năng bảo vệ xuống đến 0 mà không kịp sửa chữa; mua s tiền.

Cô mím chặt môi, lặng lẽ quay sang ngắm nhìn người con trai ngồi bên.

Dưới ngọn đèn tuyp sáng trắng, anh Thịnh Hoan tập trung nhìn màn hình, khuôn mặt tuấn tú tỏ ra hết sức bình thản. Cảm nhận được cái nhìn của Tô Liễu, anh xoay đầu qua. Thịnh Hoan tắt mic của mình trước, kế đó cúi người tắt mic của Tô Liễu và dịu dàng hỏi khẽ: “Liễu Liễu căng thẳng sao? Anh đi pha cho em một cốc sữa nhé?”

Hơi thở của anh thật gần, phả lên mặt cô ấm áp. Thoáng chốc, nhiệt độ trong phòng đã lại nóng đến độ bức bối. “Không cần đâu ạ.” Tô Liễu ngượng ngùng khom người sát vào thành ghế, he hé mắt nhìn khuôn miệng anh mơn man. Cô mím môi, giọng nũng nịu.

Đôi mắt đen của Thịnh Hoan bỗng trở nên sâu thẳm. Anh cười thành tiếng rồi cúi đầu cắn chiếc thùy tai nhỏ xinh đang ửng hồng vì xấu hổ. Đôi tay gân guốc thoáng gồng lên rồi bế bồng cô vào lòng. “Liễu Liễu…” Anh gọi tên cô trong tiếng thở gấp gáp, đôi môi mềm mại mạnh mẽ trượt từ thùy tai cô xuống phía dưới…

Không biết là bao lâu sau đó, có thể chỉ vào giây không hơn, Tô Liễu đã lại ngả người trên ghế mắt chớp chớp. Cô không ngạc nhiên khi chỉ còn lại một mình trong phòng đọc sách. Từ nhà tắm vọng ra tiếng nước chảy xối xả, rồi lát sau, anh Thịnh Hoan tươi tỉnh bước vào. Những sợi tóc vương trên trán anh đẫm nước và nhấp nhánh sáng dưới ánh đèn.

Bảy giờ năm mươi phút, nhạc nền của trò chơi chuyển sang thanh âm ngựa hý, tiếng binh đáo rốn rang. Tô Liễu điều khiển thiếu nữ trong game đứng trên đài cao, chăm chú dõi nhìn đám mây đen cuồn cuộn phía xa. Kế đó, vô vàn các chiến binh giáp sắt ào ào kéo tới, thế mạnh như chẻ tre.

Cả UT hoàn toàn yên lặng. Giờ phút này, những người tham gia chiến đấu đều biết rõ, chỉ có vị chỉ huy cao nhất mới được quyền phát ngôn. Người nào có việc gấp cần báo thì PM cho chỉ huy. Toàn đội thực hiện theo mệnh lệnh của chỉ huy, có như vậy mới đảm bảo không bị hỗn loạn.

Đây là lần thứ hai Tô Liễu tham gia quốc chiến, song là lần đầu tiên được đứng ở vị trí tiên phong.

Có ai viết lên kênh quốc gia: “Lấy máu để bảo vệ đại Tần của ta, giết giết giết…”

Kế đó kênh chat xuất hiện vô số các lời thề ngắn ngọn mà đanh thép.

“Hờn căm trút người, xung phong…”

“Tận trung báo quốc, bảo vệ giang sơn”



Từ những hàng chữ đen sẩm tỏa ra hào khí chiến đấu. Trên màn hình, thiếu nữ trong phục sức nữ vương khẽ cử động. Một chùm pháo hoa rực rỡ xòe trên tay nàng rồi bay thẳng lên bầu trời tím sẫm. Cùng lúc đó, tiếng nhạc nhưng bặt. Ba giây sau đó, tiếng tù và cùng tiếng trống trận nổi lên dữ dội.

Hệ thống hiển thị hàng chữ màu vàng: Bắt đầu quốc chiến.

Góc dưới bên phải màn hình vụt hiện ra mặt đồng hồ đếm ngược, nhưng tiếng tí tách của kim giây nhanh chóng bị vùi lấp bởi âm thanh đao kiếm giao đấu, âm thanh hiệu ứng của những màn thi triển pháp thuật.

Những bóng người nhoang nhoáng. Hắc vân, lôi điện, đại hỏa, băng tuyết, lãnh tiễn, trường đao.

Tô Liễu thay bộ trang phục sát thương có tác dụng tấn công cao phòng vệ thấp rồi cùng mấy chiến binh nhảy khỏi mặt tường thành cao vút. Cô xông vào giữa đám pháp sư của quân địch rồi ra sức chém giết. Có tất cả bốn cổng thành. Bình thường, bất kể người nước nào đều có thể vào thành, sau khi nộp một ít lệ phí cho NPC Thủ Thành. Nhưng sau khi hai nước tuyên chiến, quân địch chỉ có thể vào thành sau khi giết được NPC Thủ Thành. Còn trường hợp đã ở sẵn trong thành thì sẽ bị cưỡng chế trục xuất.

Tô Liễu phụ trách bảo vệ bảo vệ cổng phía Đông. Do không nhìn thấy được toàn cảnh, cô chỉ có thể dựa vào giọng nói điềm đạm của Lão Đại trên UT để biết được hiện giờ tình hình ở những nơi khác đều đang rất gay cấn.

Mũi chủ công của Khâu Kiều Nhan và Thiên Địa Bất Nhân nhắm vào cổng phía Tây, may thay do Sở Thịnh Hoan phụ trách. Kết quả chưa đầy hai phút sau, Lão Đại đã phải cảnh tỉnh: “Rút bớt lực lượng thủ thành ở cổng Tây. Thám báo đưa tin, mũi chủ lực đã chuyển sang cổng phía Đông, chổ Tiểu Ngược. Nguy hại, mau đem ba mươi người qua đó tiếp viện.”

Tô Liễu thấy lo lắng, liền quay lên tường thành xem tình hình. Quả nhiên thấy một đám người đang ùn ùn kéo tới. Tuy thế, số quân địch đang công thành lại dãn ra một khoảng và ngưng tấn công.

Từng phút giây trôi qua, quân địch đứng đen kín cổng thành mà vẫn chẳng hề tấn công. Tô Liễu linh cảm thấy có chuyện bất thường. Trong lúc cô còn đang phân vân, anh Thịnh Hoan hạ giọng nói nhỏ: “Liễu Liễu, anh nghi những kẻ đang đổ về cổng phía Đông đều là nick ảo cấp thấp, được phía nước Hàn sử dụng để đánh lạc hướng.”

Anh vừa dứt lời xong, đã có tiếng Lão Đại vang lên trên UT: “Thiên Địa Bất Nhân thật nham hiểm, hiện tại cổng Nam và cổng Bắc đều có rất đông quân địch đang tập trung. Thám báo của chúng ta không nằm trong hàng ngũ lãnh đạo, khả năng đã bị lừa. Vẫn chưa rõ quân chủ lực ở đâu, nên cả nhà chỉ cần cố gắng giữ vững trân địa của mình là được. Nếu thành bị phá, tất cả hãy mau chóng rút về bảo vệ tế đàn.”

Lão Đại điềm tĩnh nói, khiến mị người cũng thấy an lòng.

Tô Liễu thở phào, giọng cảm phục: “Anh Thịnh Hoan, anh có thấy Lão Đại của gia tộc chúng ta rất có tướng chỉ huy không. Giọng của anh ấy thực sự rất có sức thuyết phục!”

“Ừ, trước đây không thấy, nhưng Liễu Liễu nói vậy thì là vậy mà.” Sở Thịnh Hoan nhìn sang cười đáp lời.

Sau khi bắt đầu quốc chiến, hai người đã tự động tắt headphone, chỉ để loa ngoài. Nên có thể nghe rõ tiếng chỉ huy của Lão Đại, trong khi người khác không nghe được hội thoại của hai người. Do đó, Thịnh Hoan có thể tranh thủ thời gian để biểu thị lòng trung thành với “đại nhân vợ tương lai”.

Tô Liễu vừa ngạc nhiên vừa âm ỉ vui sướng! Vui sướng khôn tả.

Phút thứ mười tám kể từ khi bắt đầu quốc chiến, cổng thành phía Bắc bị phá, sớm hơn thời gian dự kiến nhanh nhất của Lão Đại tới hai phút. Sau khi chết đi sống lại tới N lần tại tế đàn trung tâm, Tô Liễu đành khẽ hỏi: “Anh Thịnh Hoan, anh có cho rằng hình như Khâu Kiều Nhan đã dốc hết hỏa lực tới đây không? Thế tấn công dữ dội quá!”

“Không đâu, vì phía Sở vẫn chưa phá được thành nước Hàn, chứng tỏ lực lượng bảo vệ thành cũng rất mạnh.” Sở Thịnh Hoan đáp ngắn gọn.

“Nhưng số cao thủ trong khu vực cũng có hạn, lần trước chúng ta dự đoán lực lượng ta và địch cân bằng kia mà? Sao hôm nay quân Hàn có vẻ mạnh hơn chúng ta?” Tô Liễu khẽ cằn nhằn.

Nghe vậy, Sở Thịnh Hoan trầm ngâm một hồi rồi nói: “ Anh nghe một số người bạn kể rằng, kể từ lúc Sở tuyên chiến với Hàn tối qua, ở Tâm Linh Chi ảnh có những lúc hết buồng luôn.”

Tâm Linh Chi ảnh là trạm thu phí tự động với khoảng ba trăm buồng. Từng người chơi vào một, giao dịch cùng NPC để chọn các kĩ năng giết quái bổ trợ. Nếu đánh Tâm Qui ở đây, có thể được gấp hai trăm lần số điểm kinh nghiệm thậm chí nhiều hơn so với cùng khoảng thời gian ở các máy tự động bình thường. Đồng thời, số lượng tiền và vàng sẽ được trừ tự động trong tài khoản, cho đến khi nào hết mới thôi.

Ý của anh Thịnh Hoan là, từ hôm qua tới giờ, số lượng cao thủ trong khu vực theo ước tính đã có biến động rất lớn.

Tình hình rất nguy cấp!

“Hả? Việc này anh đã nói với Lão Đại chưa?” Tô Liễu số sắng.

“Lão Đại biết rồi, nhưng không nói ra, sợ mọi người dao động.” Sở Thịnh Hoan nhẹ nhàng đáp. Mười ngón tay vẫn thoăn thoắt như thoi đứa trên bàn phím, anh xoay đầu nhìn Tô Liễu đang vô vàn lo lắng. Ngẫm nghĩ một lúc, anh lại nói: “Tô Liễu đừng lo, một lần thắng thua trong game chẳng có nghĩa lí gì cả. Không cần phải vội, đợi đến chín giờ… Nếu tình hình bất lợi, anh sẽ cùng Nguy Hại đem một nửa số người tới giúp Triệu đánh Hàn. Nhưng thế, trong trường hợp Đại Tần thất thù và Khâu Kiều Nhan có đòi hỏi gì quá đáng, thì chúng ta cũng có thể ăn miếng trả miếng.”

Anh không giải thích vì sao không đem toàn bộ quân đi đánh Hàn, nhưng Tô Liễu cũng đã hiểu. Vì không chỉ Khâu Kiều Nhan muốn đạt được thắng lợi, mà phía bên quân ta cũng có dự tính đó.

Vào lúc tám giờ năm mươi phút, tế đàn trung tâm bị phá vỡ. Giữa lúc mọi người đang vô cùng lo lắng, tổng chỉ huy Lão Đại cất giọng từ tốn: “Có nhiều người gửi PM cho tôi, liên quan tới việc quân địch bố trí hỏa lực. Giờ tôi nói ngắn gọn thế này. Anh Hùng là một trò chơi thế nào hẳn mọi người đã rõ. Có một câu nói rất hay, rằng người có tiền là người chơi nổi những trò chơi miễn phí trong nước. Như người chơi ở khu chúng ta không đông, song mức độ tiêu tiền rất lớn. Vì sao trong một ngày, Hàn đã tích trữ đủ ngân khố? Vì sao Sở có thể phát động chiến tranh với Hàn? Suy cho cùng đều là nhờ vào Nguyên Bảo. Nói tới đây chắc trong lòng cả nhà đã hiểu. Đúng vậy, tối hôm qua, một lượng lớn các game thủ nước Hàn đã ra máy tự động đánh Tâm Qui, dùng tiền để nâng cấp.”

Nói tới đây, Lão Đại ngừng lại giây lát.

“Có lẽ lạc đề khi nói rằng, kì thực tôi rất thích những trò chơi cho phép dùng tiền để nhanh chóng tăng cấp. Vì tôi không có thời gian, vì công việc quá bận, không rảnh rang mà luyện cấp. Mà bỏ tiền ra có thể cùng cả nhà chiến đấu, nên tôi thấy rất vui. Nhưng ganh đua theo kiểu của Yêu Tinh Áo Choàng, tôi thấy không cần thiết. Tiêu chút tiền trong game là để bản thân vui vẻ, chứ ném tiền qua cửa số thì bản thân sẽ xót ruột. Tôi đây không tán thành.

Quay lại chủ đề chính, level có thể luyện siêu tốc, nhưng một bộ trang bị với những thuộc tính tương đương thì không dễ gì có được. Vì thế, mọi người đừng hoảng loạn. Việc cổng thành bị phá vỡ, hoàn toàn nằm trong tiên liệu của chúng ta. Còn tế đàn, chúng ta đã bảo vệ rất tốt. Còn một tiếng mười phút nữa, chỉ cần cà nhà đồng tâm hiệp lực, nhất định sẽ bảo vệ được linh thú và đẩy lùi quân địch.”

Giọng nói của Lão Đại từ đầu tới cuối đều rất từ tốn, mà không hề…mị dân.

Nhưng, trong lòng Tô Liễu vẫn rất thấp thỏm.

Thời gian trôi qua từng giây, con đường đại đạo dẫn lên khu Thánh Sơn thây chất thành đống, máu chảy thành sông.

Tô Liễu thôi không nói chuyện riêng cùng anh Thịnh Hoan, để tập trung cho việc tiêu diệt kẻ địch. Tinh thần hăng say khiến cô quên cả thời gian, cho tới khi có dòng chữ màu vàng xuất hiện.

Hệ thống: Sau khi những người chơi có đủ tư cách bầu cử tiến hành bầu cử, một thế hệ quốc vương mới đã xuất hiện. Đại Tần: Bỗng Dưng Muốn Chết, Tề: Kiêu Dương Tự Hỏa, Hàn: Yêu Tinh Áo Choàng, Triệu: Thiên Địa Bất Nhân, Yên: Mạt Nhật, Sở: Phong Vân Tầm Hoan, Ngụy: Nhẫn Giả Thâm Khuê.

Tô Liễu còn chưa kịp định thần, trên màn hình đã lại có khung yêu cầu: Quốc vương nước Ngụy muốn mời bạn làm liên minh, xin hãy xác nhận “Đồng ý” hoặc “Từ chối” ?

Điều này, điều này, điều này, Tô Liễu xúc động ngây cả người. Đúng năm giây sau, cô mới bật ra tiếng hoan hô rồi vừa chọn “Đồng ý” vừa ngây ra cười: “Anh Thịnh Hoan, chúng ta thật may mắn, chị Thâm Khuê vừa gửi cho em lời mời liên minh đấy!”

“Anh biết.” Sở Thịnh Hoan liếc nhìn Tô Liễu với vẻ mặt rạng rỡ và cười theo cô: “Nhưng em đừng vội mừng, vì nhiệm vụ của chị Thâm Khuê là giúp Sở tấn công Hàn. Áp lực nơi chúng ta đây vẫn còn lớn lắm.”

“Nhiệm vụ của chị Thâm Khuê?” Tô Liễu lại ngạc nhiên. “Anh Thịnh Hoan sớm biết là quốc vương nước Ngụy sẽ có sự thay đổi ạ?” Cô ngừng tay, quay sang hỏi nghiêm túc. Đôi mắt bồ câu xoe tròn và khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ tò mò, vui sướng lẫn… tôn sùng.

Vẻ mặt nghiêm trang, thật đáng yêu, ánh mắt ngưỡng mộ thật cuốn hút. Sở Thịnh Hoan đỏ bừng mặt và quyết định đánh trống lảng. “Đâu có”. Anh quay đầu sang, và rất nhanh, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Tiếp đó, anh vừa điều khiển nhân vật xông pha, vừa làm như không có chuyện gì xảy ra. “Kì thực sau khi biết Khâu Kiều Nhan âm thầm luyện binh, Lão Đại kêu gọi chị Thâm Khuê, anh, Nguy Hại và một số người bạn có level cao. Bọn anh mỗi người góp ít tiền trong tài khoản và Nguyên Bảo, để các nick ảo bên chỗ Thâm Khuê cũng có thể ra trạm tự động Tâm Địa Chi Linh. Một là để tăng cường sức mạnh, hai là để hôm nay bầu cử quốc vương. Nhưng cả nhóm cũng không rõ các cao thủ mà Khâu Kiều Nhan gấp rút nâng cấp phân tán ở các nước lân bang hay tập trung ở một chỗ. Nếu chẳng may số này tập trung ở cả Ngụy thì Thâm Khuê nhất định sẽ bị trượt.”

Chỉ có game thủ từ cấp 120 trở lên mới được quyền bỏ phiếu…

“Cơ hội quá mong manh.” Gắng quyên việc vừa lại bị anh Thịnh Hoan hôn trộm, Tô Liễu mặt ửng hồng, mắt chăm chú nhìn màn hình: “Chắc chắn Yêu Yêu không biết dự định của các anh, nếu không cô ta đã không giúp Ngụy luyện cao thủ.”

“Đúng thế.” Sở Thịnh Hoan cười hùa theo: “Thế nên giờ chúng ta chỉ cần trụ vững cho tới khi Thâm Khuê và Phong Vân hạ được Hàn. Đợi lúc họ qua đây chi viện cho chúng ta, Khâu Kiều Nhan đừng hòng mơ tưởng tới thắng lợi nữa.”

Nói là thế, chứ tình hình không lạc quan mấy.

Sau khi chị Thâm Khuê hủy bỏ liên minh với Hàn và chuyển sang hợp tác với Tần, thế tấn công của quân Hàn có phần chậm lại. Nhưng chưa đầy mười phút sau, lại mạnh như vũ bão. Tất cả bọn chúng tựa như lật đật, ngã một phát là lập tức đứng dậy. Thái độ bất chấp việc phải mất Nguyên Bảo để có thể hồi sinh tại chỗ khiến quân đội lắm tiền này hết sức hùng mạnh.

Chín giờ ba mươi hai phút, đội tiên phong chủ lực của Hàn đã xông lên đỉnh núi, trực diện đối đầu cùng linh thú Thánh Sơn. Theo như tính toán của Lão Đại, với sức tấn công này, chúng sẽ giết chết linh thú trong vòng hai mươi phút. Mà nếu đội phía sau kịp lên tới, thì chỉ cần mười hai phút. Trong khi đó, phía Sở báo tin phải mất ít nhất chừng mười tám phút mới có thể hạ được Hàn. Đồng nghĩa với việc, quân ta hoàn toàn không chắc có thể trụ vững tới khi chờ được quân tiếp viện.

Cả UT lặng đi, Lão Đại cũng không lên tiếng thêm sau khi đã phân tích xong tình thế.

Tim đập thình thịch, Tô Liễu không biết nói gì hơn ngoài việc cố gắng nhanh tay hơn nữa trong việc cản trở quân địch. Giết được tên nào hay tên đó, chậm thêm giây nào tốt giây đó.

Thời gian nhích từng phút một, tình hình mỗi lúc một nguy cấp. Sau cùng, Cố Phi nhịn không nỗi nữa lại lên tiếng trên UT: “Mẹ kiếp, có một toán quân đã lại đạp lên xác lão gia rồi. Lão Đại, quân Sở còn bao lâu nữa mới tới ạ?”

“Linh thú chỉ còn một nửa máu, gắng nhất được chín phút.” Chị Minh Yểm lên tiếng báo cáo tình hình trên đỉnh núi.

“Chỗ tế đàn vẫn còn một đội quân đang tiến lên thánh sơn.” Nguy Hại nói, giọng mệt mỏi.

Tô Liễu lo lắng đến thần người. Thắng lợi gần như đã nằm trong tầm tay mà sao xa xôi quá. Cảm giác giống như lúc không thể chạm được vào NPC nhiệm vụ như khi cô làm nhiệm vụ kiến quốc.

Giữa nguy nan ngàn cân treo sợi tóc, trên kênh Hiện thời đột nhiên hiện ra một hàng chữ kì lạ…

[Hiện thời] NPC Lã Bất Vi: Khởi bẩm đại vương, vi thần cứu giá chậm trễ, khiến đại vương lo sợ.

Đồng thời, trên đầu Tiểu Ngược cũng nhanh chóng hiện ra lời thoại màu vàng đã được hệ thống mặc định.

[Hiện thời] Bỗng Dưng Muốn Chết: Ái khanh tới đúng lúc, mau thay mặt cô gia đuổi lũ hèn mọn này ra khỏi Thánh Sơn, trả lại vẻ thanh bình thịnh thế cho Đại Tần ta, bảo vệ con cháu ta đời đời trường tồn.

[Hiện thời] Lã Bất Vi: Thần tuân chỉ.

Rào rào rào, một loạt NPC trên đầu mang tên màu xanh lá cây không biết từ đâu hiện ra, nhanh chóng giết sạch đám quân địch đang vây quanh Tiểu Ngược.

“Có chuyện gì thế?” Tô Liễu cuống quýt bật headphone để hỏi. Quên cả quy định chỉ có chỉ huy được ra giọng trên UT trong thời gian quốc chiến.

“Chuyện gì?” Chị Xuy Phong hỏi lại: “Tiểu Ngược em muốn hỏi chuyện gì?”

“Quanh người chị Tiểu Ngược có rất nhiều NPC!” Bạch Tuyết lên tiếng. “Họ bảo vệ chị cả tứ phương tám hướng, oai phong quá, chị Tiểu Ngược oai phong quá!”

“Lão Đại anh cử người làm nhiệm vụ binh phù à?” Chị Minh Yểm đột nhiên lên tiếng hỏi.

Nhiệm vụ binh phù là nhiệm vụ dành cho các bạch đinh có từ kiến quốc lệnh chưa xuất hiện và thiên hạ mới chia tư.Yêu cầu người chơi phải đi khắp nơi lượm lặt các Chiến Tranh Toái Phiến. Nhặt đủ một vạn miếng thì có thể điều động lực lượng thủ thành các nơi tiến hành bảo vệ quốc vương trong vòng năm phút, dưới sự điều khiền của tể tướng. Mỗi ngày hạn chế ba người làm nhiệm vụ trong một nước. Có nghĩa là thời gian bảo vệ quốc vương tối đa mười lăm phút.

Chiến Tranh Toái Phiến không dễ giao dịch. Có nghĩa là, một vạn miếng đều phải do một người chơi giết quái thu thập. Trước kia cũng có người dùng trong quốc chiến. Nhưng NPC chẳng lợi hại như mọi người vẫn tưởng, mà lại biến mất rất nhanh. Trong khi lượm Chiến Tranh Toái Phiến mất quá nhiều thời gian, nên dần dà, không còn ai chơi nữa.

Quốc chiến lần này, lại xuất hiện nhiệm vụ binh phù. Lúc đầu Lão Đại cũng định tận dụng lực lượng NPC. Nhưng nghĩ tới việc cao thủ đi thu thập Chiến Tranh Toái Phiến quá lãng phí nhân lực, mà trong một thời gian ngắn e rằng chẳng thể xong, chưa kể sức mạnh NPC chỉ có thế. Vậy nên, Lão Đại đã từ bỏ ý định, không ngờ…

Trong lúc mọi người đang băn khoăn, có một giọng nữ nhỏ nhẻ trên UT.

“Nữ vương hãy mau tới chỗ linh thú trên đỉnh Thánh Sơn. Mấy người bọn em đã liên tục hơn ba mươi tiếng không ngủ để làm nhiệm vụ này, nhưng hiện chỉ có hai người thành công.”

“Các em?” Tô Liễu hỏi nửa chừng, đột nhiên nghẹn ngào.

“Bọn em đều là nick ảo!” Giọng cô bé ngượng nghịu. “Các đại nhân nước mình đều đã từng giúp bọn em luyện cấp. Tuy không nói ra, nhưng ai nấy đều rất cảm động. Hiện giờ đất nước lâm nguy, bọn em cấp thấp, nên thực lòng chẳng giúp được gì nhiều. Cuối cùng bọn em định làm nhiệm vụ này, để NPC xuất hiện dù chỉ năm phút, cũng coi như một chút đóng góp. Lúc đầu không nghĩ sẽ thành công, nên cũng không dám nói với các anh chị. Không biết giờ có kịp không ạ?”

Tiếng nhỏ nhẻ dứt, cả UT im lặng ba giây.

“Kịp chứ, kịp chứ. Cảm ơn, cảm ơn mọi người, cảm ơn, cảm ơn…” Tô Liễu nói một tràng dài, giọng nghẹn ngào.

Sở Thịnh Hoan xoay người sang, thấy tiểu cô nương mắt đỏ hoe, chực tuôn trào hàng lệ. Anh cúi đầu thở dài, rồi rút cho cô hai từ giấy ăn để lau mặt.

Vẻ như không nhận thấy, Tô Liễu cắm cúi điều khiển nhân vật Tiểu Ngược nhanh chóng lên yên ngựa rồi phóng vọt lên đỉnh núi.

Thờ gian là tính mạng.

Mất bốn phút chạy lên được đỉnh núi, máu kẻ thù chảy như suối hai bên đường. Đồng thời, NPC triệu tập lần một biến mất. Chưa đầy hai giây sau, NPC triệu tập lần hai đã lại xuất hiện ngay cạnh cô, bắt đầu tiến hành tiêu diệt quân giặc.

Không biết do nhiệm vụ kiến quốc hoàn thành quá xuất sắc, hay sức mạnh NPC đã được nhà sản xuất tăng cường, mà Tô Liễu hết sức kinh ngạc khi nhận ra: có NPC bất ngờ phun Phục Hoạt Chi Tuyền, để người chơi phục hồi cột máu.

Lần kế tiếp, Phục Hoạt Chi Tuyền xuất hiện ngay cạnh linh thú Thánh Sơn. Linh thú di chuyển thế nào giẫm lên luôn nguồn nước đang phun, cột máu tăng lên đáng kể. Chưa hết, lại có NPC vừa đánh quân địch vừa luôn miệng hét mình là thợ rèn, có thể sửa trang bị.

Vậy là, trong năm phút ngắn ngủi, tình hình đã xoay chuyển 180 độ. Tới tận khi có tin báo từ phía Sở, Ngụy, linh thú vẫn đang sung sức dẫn đầu đoàn quân chiến đấu của Đại Tần.

Kết quả khỏi phải nói. Đúng mười giờ tối, tiếng tù và báo hiệu kết thúc quốc chiến vang lên: Đại Tần giữ nước thắng lợi, nước Hàn bị phạt vì tội tuyên chiến, phải cống nộp 20% ngân khố quốc gia cho Đại Tần. Đồng thời, Sở chiếm lĩnh địa bạn nước Hàn và lấy đi 20% ngân khố quốc gia.

Trăng sáng vằng vặc, soi tỏ những bóng người trên đỉnh Thánh Sơn.

Tô Liễu điều khiển nhân vật ôm choàng lấy mọi người, cùng nhau vui cười, nhảy múa, uống rượu, huýt sáo, làm đủ loại động tác kì quái bày tỏ niềm hưng phấn.

Một mũi băng tiễn phóng tới, kế đó, một bóng người xanh lè xuất hiện.

[Hiện thời] Yêu Tinh Áo Choàng: Tiện nhân tiện nhân tiện nhân tiện nhân, ngươi chết đi cho rồi.

Câu nói vừa bật ra, một luồng ngân quang xẹt qua, cây Hình Thiên Phủ đã chém gọn ai đó thành hai mảnh.

[Hiện thời] Bỗng dưng muốn chết: Tiện nhân chết rồi.

[Hiện thời] Doanh Vũ: Tiện nhân chết rồi.

[Hiện thời] Quả Táo Bạch Tuyết: Chị Tiểu Ngược và anh Doanh Vũ thật là tâm đầu ý hợp.

[Hiện thời] Thịnh Thế Hoan Đằng: …

[Hiện thời] Thiên Địa Bất Nhân: Các ngươi đừng vội mừng, tối nay hệ thống bị BUG, kết quả quốc chiến không tính.

[Hiện thời] Minh Yểm: Triệu vương, ngươi nên đổi tên là “Ngoan cố bất phục” thì hơn.

[Hiện thời] Lão Đại: Cả nhà ở đây cả. Nên Tiểu Ngược hãy theo luật đã định, chọn ra từ phía Hàn mười người để đem về Đại Tần.

Nhìn thấy câu này, Tô Liễu tắt vụt headphone rồi khẽ kéo anh Thịnh Hoan hỏi nhỏ: “ Anh Thịnh Hoan, em có thể bắt Khâu Kiều Nhan về Tần được không? Em sẽ giam cô ta vào ngục, rồi đem bêu ngoài phố, sau cùng là trục xuất !”

“Được chứ.” Sở Thịnh Hoan nghiêng đầu, nheo mắt cười. “Chẳng phải Liễu Liễu đợi ngày hôm nay đó sao?”

“Đúng thế.” Tô Liễu nắm chặt nắm đấm, mặt đầy cảm kích ngân nga danh ngôn đầy vẻ triết lí: “Ôi, tôi đã đi quá xa, đến mức quên lí do, vì sao tôi xuất phát.”

[Hiện thời] Bỗng dưng muốn chết: Được thôi, ta chỉ cần nộp Yêu Tinh Áo Choàng là được.

[Hiện thời] Yêu Tinh Áo Choàng: Tô Liễu, còn lâu ta mới cho mi được toại nguyện. Đừng tưởng thắng rồi thì có thể làm nhục ta, quên ý định đó đi.

[Hiện thời] Bỗng dưng muốn chết: Tại sao ta phải mất công làm nhục ngươi? Vì chính ngươi đã tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ rồi.

Tô Liễu nói xong, cả kênh chat im phăng phắc. Tiếp đó ào ào tiếng chế nhạo Khâu Kiều Nhan.

Có thể do đổ dồn các loại chiến thắng, mọi người đều ngất ngây trong men say. Thế nên Tô Liễu sau một hồi đọc tin nhắn liền thấy nhàm. Không hiểu Khâu Kiều Nhan vì sao lại thích mấy cái trò ném đá? Cũng không hiểu khi ở vào vị trí của người ném đá, công chúa nhà Khâu sẽ cảm thấy như thế nào? Cô ta có ân hận về những hành vi trước đây của bản thân không? Trong thâm tâm, cô ta có thấy mình quá đáng không?

Tô Liễu không lên tiếng, Khâu Kiều Nhan cũng lặng lẽ đứng yên tại chỗ. Các lời lẽ trên kênh hiện thời thưa thớt dần, rồi im hẳn.

Mặt trăng đã lặn, trời chuyển sáng. Thoáng chốc, ngày mới trong game đã đến.

Trong ánh bình minh, khuôn mặt của bóng người xanh xanh trở nên rõ nét. Cô ta quỳ gối trên mặt đất, một tay nắm pháp trượng, một tay chống xuống đất, khuôn mặt nhỏ kênh kiệu hơi vênh vênh. Giữa một rừng các nick trắng của người chơi bản quốc, cái ID màu vàng của cô ta trông đến nhức mắt.

Tất cả mọi người chơi liên tiếp xông lên giết chết cô ta. Ngã xuống không lâu, cô ta lại hồi sinh, lại ngồi trên mặt đất.

Hệ thống không ngừng hiển thị: Nữ vương nước Hàn Yêu Tinh Áo Choàng bị người chơi…giết chết.

Trên kênh thế giới, một số nhân vật chính nghĩa bắt đầu lên tiếng: “Đủ rồi đó, đã chơi thì phải chơi cho đẹp. Lão gia tuy ngứa mắt với Yêu Tinh Áo Choàng, nhưng cô ta tự cao tự đại vì những gì cô ta có đấy chứ. Lâu ngày, thấy cũng có vài phần thích thú.”

“Chao, đáng đời cô ả. Trước kia, lúc cô ta chơi xấu người khác, sao chẳng thấy ông ra mặt bênh vực. Cái kiểu trên tiền thì có gì là giỏi. Ông trời cho ngươi được ăn sung mặc sướng, không có nghĩa là ngươi có quyền được bắt nạt người khác."

"Thực ra, Yêu Tinh Áo Choàng cũng không đến nỗi, chỉ vì có tư thù, nên cứ nhằm vào nữ vương Đại Tần. Không như mĩ nữ ở các server khác, chỉ biết cậy có đại gia chống lưng để chém giết lung tung, ngày nào cũng gây lộn xộn."

"Thế thì còn nói làm gì. Mà cô ta gây với nữ vương Đại Tần, rồi người ta báo thù thì là lẽ đương nhiên. Các ngươi đừng có mà léo xéo nữa."

...

Kênh thu phí lại bắt đầu cãi cọ, điều này xưa nay vẫn thế. Có điều, số người đứng về phía Tô Liễu mỗi lúc một tăng thêm, số người bênh vực Kiều Nhan mỗi lúc một giảm đi. Còn bọn Thiên Địa Bất Nhân, Hồng Trần Nhất Kỵ Phi Tử Tiếu thì đã out từ lâu.

Tô Liễu chỉ không hiểu việc Khâu Kiều Nhan cứ cố tình đứng ỳ trước mặt mình rồi chết đi sống lại để làm gì?

"Liễu Liễu, nước đầy rồi đấy, em đi tắm rồi ngủ thôi." Giọng ấm áp và hơi có vẻ mơn trớn, anh Thịnh Hoan bước vào phòng đọc sách: "Đừng phấn khích quá thế, nghỉ sớm thôi em."

Giá như giọng anh có thể lạnh lùng, tửng tưng như thường ngày thì Tô Liễu đã sung sướng chạy đi tắm từ lâu. Đằng này…

Đây chẳng phải lần đầu tiên hai người ở riêng với nhau, nên hồi sau thế nào, Tô Liễu thừa biết.

Mặt cô đỏ bừng, đỏ hồng, đỏ lựng.

Không khí quyến rũ khiến nhiệt độ phòng mỗi lúc một cao hơn. Tô Liễu đang định out để đi tắm, chợt thấy trên màn hình có mấy hàng chữ đen xì.

[Hiện Thời] Yêu Tinh Áo Choàng: Ngươi dựa vào đâu? Dựa vào đâu? Dựa vào đâu? Đồ tiện nhân, ngươi dựa vào đâu? Ngươi có gì chứ? Ngươi có biết trận quốc chiến vừa rồi tiêu tốn của ta bao nhiêu không? Ngươi có làm quần quật mười năm cũng không kiếm nổi chỗ đó đâu. Anh ta đi rồi, trước lúc đi còn dặn ta không được làm khó ngươi, ha ha… Anh ấy thật ngốc nghếch, vì đã đem lòng thích một kẻ tiện nhân như ngươi! Sao ngươi không chết đi cho rồi? Anh trai ta có gì không tốt nào? Tên tiện nhân Lâm Lâm, tên tiện nhân Thịnh Hoan, bọn chúng có mắt như mù!!! Bọn chúng thích ngươi, lũ mèo mả gà đồng đáng chết!!! Tô Liễu, ta biết ngươi tính toán gì rồi, đừng có mơ. Con ngốc kia, ngươi tưởng đánh bại ta thì có thể thích làm gì thì làm sao, quên đi!

Những hàng chữ đen chưa biến mất, trên UT đã có tiếng reo của Bạch Tuyết: "Chị Tiểu Ngược, Yêu Tinh Áo Choàng xóa nick rồi!" Cùng lúc, hiện ra một hàng chữ màu đỏ đậm nét trên cột thông báo giữa màn hình: Người chơi Yêu Tinh Áo Choàng vĩnh viễn rời bỏ Anh hùng, chúc thượng lộ bình an!

Và chiếc bóng màu xanh trước mắt Tô Liễu từ từ biến mất.

Tô Liễu trợn tròn mắt kinh ngạc, rồi bắt đầu hiểu ra và chuyển sang đau khổ, tấm tức!

Có lẽ đâu thế? Cô đã phải gánh tội, phải chịu đựng khổ sở, nếm mật nằm gai, vào sinh ra tử bao phen. Mãi mới được nếm chút dư vị ngọt ngào của niềm chiến thắng. Đùng một cái, kẻ thù lăn ra chết.

Ông trời bất công! Bất công! Trong lòng Tô Liễu trống rỗng, khó tả.

Kiểu chơi không đẹp này, khiến mọi người đều cảm thấy bực bội. Tô Liễu out khỏi UT và lặng lẽ đi tắm. Sở Thịnh Hoan ngồi trầm ngâm rồi nhấc di động bấm số.

"Khâu Kiều Nhan đấy à? Tôi là Sở Thịnh Hoan." Anh thủng thẳng: "Liễu Liễu ái ngại thay cho cô, nên không muốn gọi điện hỏi thăm. Nên tôi thay mặt Liễu Liễu nói lời kết thúc cho cuộc ân oán này, ác giả ác báo, nên sau cùng, người bị loại khỏi trò chơi đã không phải là cô ấy, mà chính là cô - Khâu Kiều Nhan." Nói xong, anh dập máy cái bụp.

Đâu thể để cô ta dễ dàng như thế? Bắt nạt Liễu Liễu nhà anh xong lại định chuồn êm sao? Sở Thịnh Hoan lắc lắc đầu, vứt điện thoại sang một bên. Anh khoanh tay trước ngực và khinh khỉnh nhìn màn hình máy tính. Quả nhiên, đúng như dự đoán, công chúa nhà họ Khâu, người xưa nay vẫn tự coi mình là "cái rốn của vũ trụ" đã tái xuất giang hồ. Vì không chịu nổi một chút xíu khiêu khích.

[Thế giới] Yêu Tinh Áo Choàng: Ta bị cắp nick, vừa nói GM khôi phục lại rồi. Rất xin lỗi, vì đã để mọi người lo lắng. Ta sẽ không từ bỏ đâu, cười đến phút chót mới là chiến thắng.

...

Tô Liễu mặc váy ngủ, khoác thêm áo sơ mi ngắn tay bước vào phòng đọc sách. Cô tươi cười rạng rỡ nói: "Anh Thịnh Hoan, vừa rồi em đã nghĩ ra một việc. Đó là, em đã vô tình tống được Khâu Kiều Nhan ra khỏi game. Ha ha ha, nhớ lúc đầu cô ta truy sát em khắp thế giới, lại còn mạnh mồm nói sẽ đuổi cổ em đi. Để lên dây cót tinh thần, em sẽ save lại màn hình hôm đó. Ngày mai em sẽ post lên diễn đàn, chọc tức cô ta một phen."

"Liễu Liễu, à, uhm, vừa rồi trong game lại có chút chuyện đấy, anh đi tắm đã, lát nói tiếp." Tự thấy mình đã hành động sai lầm, Sở Thịnh Hoan lẹ làng chuồn khỏi phòng đọc sách. Để lại Tô Liễu một mình lục lọi tìm hiểu các comment với vô vàn dấu chấm hỏi trong đầu.

Lần này, không thể lấy lại cân bằng được nữa, cô chạy ngay sang cửa phòng tắm, miệng nhí nhéo: "Anh Thịnh Hoan, anh Thịnh Hoan, Khâu Kiều Nhan không xóa nick nữa rồi, thế nào mà lại xuất hiện trong game rồi. Cô ta sớm nắng chiều mưa làm tâm trạng em cũng bị thay đổi theo. Thật ghét quá đi!!!"

Sở Thịnh Hoan...

"Anh Thịnh Hoan, anh nói xem cô ta quay lại để làm gì nhỉ? Lẽ nào cô ta đã tỉnh ngộ, tính để em hành hạ vài trận cho lương tâm đỡ cắn rứt?"

Sở Thịnh Hoan...

"Thật không chịu nổi! Ôi, em lại bị rối trí rồi. Mà em thấy kiểu hành xử quái đản của cô ta cũng đã khiến không ít game thủ nước mình phát chập mạch đấy!"

Sở Thịnh Hoan...

"Này, anh Thịnh Hoan, sao anh không nói gì? Phải rồi, để em nói lại anh nghe nhé!"

"Không cần." Sở Thịnh Hoan dở khóc dở cười. Anh đẩy cửa ra, xuất hiện trước mặt cô trong trang phục chỉnh tề. rồi anh khoát tay bế bổng cô sang phòng ngủ.

Khả năng tự điều chỉnh tâm lí của Liễu Liễu thật đáng kinh ngạc. Anh đã hoài công lo lắng, rằng cô đau khổ trước việc Khâu Kiều Nhan chửi bới xong lại out luôn như thế. Càng nghĩ anh càng thấy hành động cầm đèn chạy trước ô tô của mình thật buồn cười. Khổ thân anh, đã phải đấu tranh tư tưởng mãi, trước lúc gọi cú điện thoại khủng bố vừa rồi.

"Liễu Liễu..." Anh cắn chặt môi cô và mút vội mút vàng, "Đừng nghĩ tới người ở đẩu ở đâu nữa." Anh đặt cô lên giường, hơi thở gấp gáp. "Hôm nay anh đã search rất nhiều tài liệu rồi, sinh viên được phép kết hôn đấy."

"Không được, mẹ em..." Lời cô vừa nói ra đã lập tức bị anh nuốt trọn.

Trong phòng ngủ thăm thẳm tối, trên chiếc giường rộng thênh thang, hai bóng hình quấn chặt lấy nhau. Người con trai qùi giữa đôi chân thon dài của thiếu nữ, một tay anh khẽ nâng chiếc eo thon của cô, tay kia mân mê bầu ngực căng tràn sứcxuân.

Tô Liễu ngả đầu về phía sau, mái tóc dài đổ xuống giườngvà đung đưa theo nhịp động tác mỗi lúc một mạnh hơn của SởThịnh Hoan.

Miệng anh di chuyển theo rãnh ngực cô xuống phía dưới, âu yếm hôn hít từng điểm trên da thịt cô. "Liễu Liễu, anh muốn…em, thật mạnh." Giọng anh nghèn nghẹn và cho dù cómột chữ không được nói ra, nhưng Tô Liễu vẫn thấy mềmnhũn cả người.

"Không được, em em..."

Những tiếng rên la thay chỗ cho lời nói nhẹ nhảng. Bàn tay to lớn nắn bóp liên hồi phần eo lưng của Tô Liễu. Tấm thân cô dập dờn trên chiếc giường trong lúc thân hình vạm vỡ củangười con trai đổ ập xuống. Anh điên cuồng vập vạp làn dangọc ngà của người thiếu nữ. Đầu lưỡi anh xoắn xuýt vai cô, eo cô, hông cô rồi đến chỗ giữa hai khe đùi.

Giữa cơn mê đắm, Tô Liễu chợt giật mình tỉnh ra. "Anh Thịnh Hoan, mẹ em… sẽ đánh chết em mất." Cuối cùng, cô đã dũng cảm nói trọn câu, tuy có hơi nhiều lời.

Sau đó, mông cô bị cắn một cái đau điếng. "Anh biết rồi."Giọng anh khàn khàn nhưng rõ ràng. Thấy phía trên đã nơi lỏng, Tô Liễu nhỏm ngay dậy. Tấm thân non nớt vẫn còn runrẩy, nhưng tinh thần đã khá tỉnh táo. Đôi mắt bồ câu long lanh,ngượng ngùng và lo lắng nhìn anh chạy vọt ra khỏi phòng ngủ.

Tô Liễu úp hai tay lên mặt, đợi cho nhịp tim trở lại bình thường. Cô hé mắt nhìn trần nhà qua kẽ ngón tay, khẽ congmôi cười sung sướng.

Thực ra, việc Khâu Kiều Nhan trở lại hay rời đi cũng chẳngkhác gì nhau.

Thực ra, cô đã có được điều mong muốn nhất.

Thực ra, đây là một kết thúc có hậu.

May mà cô đã không để ham muốn báo thù kiểu trẻ con làm mờ mắt, may mà anh đã ở bên cô. May mà... cô đã nhận ra anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.