Bóng Sói Hú

Chương 14: Chương 14 (H nhẹ)



Không khí trầm mặc làm người ta hít thở không thông kéo dài tới khi về đến biệt thự, tôi nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ xe, trái tim nặng nề, Phí Như Phong vừa tới nơi đã đi đến thư phòng, chắc là muốn gọi cho Lang tiểu thư đàm tình thuyết ái đây mà, chúc mừng hắn đã tìm được con mồi mới, còn tôi chỉ còn 1 năm sáu tháng nữa sẽ được tự do.

Trằn trọc rất lâu tôi mới có thể mơ màng đi vào giấc ngủ. Tôi ngủ rất cạn, không biết vì sao lại bừng tỉnh, tôi mở mắt ra, thấy Phí Như Phong nửa nằm ở mép giường, thần thái giống như con báo đang vận sức chờ thời cơ – cực kỳ nguy hiểm, hắn nhìn tôi thật chăm chú, khóe môi khêu gợi vẽ nên một đường cong, hắn cúi đầu dùng lưỡi liếm lộng môi tôi.

“Màu Mân côi.” Hắn thì thào nho nhỏ.

Tôi giật giật khóe mắt, giãy dụa thân mình, tay của tôi bị hắn giữ chặt trên đầu giường.

“Phí Như Phong, buông ra.”

“Không” Hắn mãnh liệt nói.

Tôi đang nằm mơ!

“Buông ra em sẽ trốn mất.” Giọng nói hắn trở nên âm trầm

“Anh phát điên gì vậy!” Tôi phủ nhận, trong lòng thoáng sợ hãi.

“Em vẫn luôn luôn trốn, em dùng dục vọng để trốn tránh tôi, em đem chính mình nhốt trong không gian khép kín để trốn tránh tôi! Nơi này…” Hắn đè tay lên ngực tôi “ nó đang trốn tránh tôi!” Ánh mắt hắn lướt dọc theo từng tấc da thịt trên ngực tôi, “Mỗi lần em đều lần trốn, tôi vẫn cho em thời gian.” Hắn nghiến răng, “Nhưng em không hề quý trọng sự săn sóc của tôi.” Hắn cắn bụng tôi thật mạnh, đau đớn truyền lên, hắn dùng hàm răng chậm rãi nhay nhay. Phí Như Phong săn sóc tôi? Trời ạ! Đây đúng là trò cười ngu ngốc nhất thế kỉ.

“Bây giờ tôi liền đến đánh thức em.” Hắn xé toạc, lột xuống quần áo còn thừa trên người tôi, ánh mắt hắn lưu luyến trên thân thể trần trụi của tôi, hắn rướn người vặn bóng đèn ngủ ở đầu giường lên mức sáng nhất, “Mỗi sự biến hóa khi em cao trào, tôi đều phải nhìn rõ.” Hỏa diễm trong mắt hắn càng bùng cháy mãnh liệt hơn.

Không khí như đông cứng lại, tôi biết sắc mặt tôi hiện giờ nhất định là đang trắng bệch như ma. Hắn chậm rãi vươn tay, ngón cái lướt qua khóe môi tôi, vỗ vễ chơi đùa hai cánh hoa, thuận theo hắn, phối hợp với hắn, khiêu khích hắn, tất cả sẽ qua đi, rất nhanh sẽ qua đi giống như bao lần khác… Tôi mở đôi môi ra, nghênh đón đầu ngón tay của hắn, hắn không nhanh không chậm cúi đầu, trằn trọc liếm mút,

“Vươn đầu lưỡi của em ra, quấn lấy tôi.”

Tôi không làm được, tôi tuyệt vọng khi cảm thấy ý chí sắt đá của hắn.

Tôi khiến cơ thể đang mãnh liệt kháng cự của mình từ từ mở ra, mở đầu thành công, không né tránh ánh mắt của hắn, hắn dùng tay nâng tóc tôi lên, ở phía sau gáy tôi đặt một nụ hôn nóng bỏng thật dài, hô hấp tôi gấp gáp dần lên, tôi cảm thấy hơi đau khi hắn dùng tay vuốt ve thân thể tôi, bàn tay to lớn của hắn không kiêng nể gì mà nhào nặn, “Tôi sẽ làm cho mỗi tấc trên người em đều phải bùng cháy.” Thanh âm của hắn trở nên khàn khàn.

Tôi vô cùng sợ hãi, nhưng đồng thời, trong lòng tôi có một cảm giác lo lắng vô cùng mê người đang lớn dần lên, tôi hoàn toàn bất lực với nó, tôi chưa bao giờ cảm thấy hận hắn thấu xương như vậy!

Hắn hôn dọc lên cổ tôi, hắn trở nên dã man và thô bạo, hắn dùng lực mút mạnh, tay của hắn di động giữa hai chân tôi, một ngón tay của hắn đi vào, máu trong cơ thể tôi trào dâng, là lửa nóng nhưng cũng là băng lạnh, là thống khổ nhưng cũng là sung sướng, tôi nghe được tiếng kêu ngắn ngủi của mình, hắn đi vào sâu hơn, tới tận nơi mẫn cảm nhất, thân thể tôi run rẩy không ngừng. Hắn dừng lại ở nơi đó, bừa bãi xoa nắn, liên tục làm nhục nó, muốn hấp thụ được mật nước ngọt ngào nhất, tôi bất lực rung động trước bàn tay của hắn, tôi hung hăng cắn chặt răng, để máu tươi ngăn cản tiếng rên rỉ của mình, dùng đau đớn để ngăn đến khát vọng đang đánh sâu vào tim kia.

“Tiểu Đình, đầu hàng đi, mở rộng bản thân cho tôi, em cô độc lâu như vậy, trái tim em vẫn luôn bị em giam cầm trong bóng tối, em không muốn có được sự ấm áp sao? Mở ra đi, mở ra với tôi đi!” Dụ dỗ của ma quỷ!

“A!” Tay hắn sờ thật mạnh, tiếng rên rỉ của tôi tràn ra, môi hắn gắt gao áp chặt môi tôi, đầu lưỡi mạnh mẽ thâm nhập thăm dò toàn bộ khoang miệng tôi, mùi hương nam tính mãnh liệt chui sâu vào buồng phổi trong ngực tôi, trời long đất lở.

Cơ thể tôi tràn đầy mồ hôi tinh mịn, mồ hôi của hắn cũng từng giọt từng giọt rơi trên da thịt tôi, hắn hôn nồng nhiệt lên thân thể ướt át mồ hôi của tôi, dùng đầu lưỡi của hắn liếm lấy từng giọt mồ hôi của tôi từng chút một, vô cùng dâm mị.

“Anh còn chờ cái gì, vì sao anh còn không nhanh chóng chấm dứt chuyện này đi!” Tôi tuyệt vọng kêu lên khe khẽ.

“Không! Tôi muốn kéo dài thời khắc này.” Lửa trong mắt hắn bùng cháy mãnh liệt, “Tôi muốn lưu lại dấu hiệu của tôi trên cơ thể em, tôi muốn em nhớ rõ lần này, tôi muốn em vĩnh viễn không thể quên được khoái hoạt cực hạn này là ai đem tới cho em!” Càng nhiều đầu ngón tay đâm vào trong, thân thể nóng bỏng trơn mịn của tôi bao chặt ngón tay của hắn, thân thể bị lật ngược lại. Hắn hôn lên tấm lưng trơn bóng của tôi, hắn không ngừng bức bách, từng đợt khoái cảm như sóng triều dâng vọt về phía tôi.

“Không muốn… Tôi không muốn…Như Phong… Như Phong…” Tôi phát ra tiếng kêu nức nở như chú mèo con, đá đá hai chân “Tôi từ bỏ, từ bỏ!” Tôi sụp đổ, liều mạng kêu la.

Sóng triều ngừng đánh tới, “Chỉ có khi yêu cầu tôi em mới chịu gọi tên tôi, em, nữ nhân quật cường này.” Hắn ôm tôi vào lòng, toàn thân tôi kinh hãi, tôi không thể thừa nhận hắn tới thêm một lần nữa.

“Đừng sợ, tôi không làm, được rồi,ngủ đi.” Hắn hôn nhẹ lên trán tôi, từ trong mờ mịt tôi thấy được trong đáy mắt hắn đang cố áp chế dục vọng mãnh liệt. Tôi mệt mỏi không còn sức lực để giãy dụa hay suy nghĩ, tôi cứ thế nằm trong lòng hắn nặng nề chìm vào giấc ngủ, thế mà tôi lại có được một đêm không mộng mị.

Chú thích:

Ngủ rất cạn: Ý chỉ giấc ngủ không sâu, dễ bị tỉnh giấc nửa chừng.

Màu mân côi: Cái này chắc ai cũng biết, là màu hoa hồng đấy ạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.