Bóng Sói Hú

Chương 64



Bên ngoài vang lên tiếng cửa, hắn lời khỏi bữa tiệc một lúc lâu rồi, chắc là Lộ Tây đến tìm hắn, hắn nỗ lực kéo lên nụ cười, “Anh đang chuẩn bị ra để mở sâm panh cùng em.” hắn mở cửa ra, bên ngoài là khách không mời mà đến.

Nhâm Dật Phi!

“A Phong,” Nhâm Dật Phi chớp chớp ánh mắt sáng như sao trời, dùng cái phất tay mang theo mị lực vô hạn của hắn chào Phí Như Phong, “Cậu cho tôi một cái vé may bay, nên tôi nghĩ cậu còn thiếu tôi tiền mua cái vé lần này.”

“Tôi thế mà đã quên cậu sẽ tới tham gia bữa tiệc của Lộ Tây! đi thôi, Lộ Tây còn đang chờ tôi cùng mở sâm panh nữa, nhìn thấy cậu chắc cô ấy sẽ vui lắm!” Nụ cười trên mặt Phí Như Phong vẫn chưa đạt đến đáy mắt được.

“Xem xong những thứ tôi mang đến rồi hãy đi, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian đâu.”

“Được, chờ xong bữa tiệc tôi sẽ xem.” Phí Như Phong bước ra cửa phòng, không muốn tiếp tục dây dưa.

“A Phong, đây là ghi chép khi cậu chữa trị ở bệnh viện Đan Mạch…”

“Đủ!” Phí Như Phong tức giận phẫn uất cắt đứt câu nói của hắn, ánh mắt mang theo cảnh cáo, không khí trở nên cứng ngắc.

Nhâm Dật Phi không chịu chút ảnh hưởng nào, hắn nhìn thẳng Phí Như Phong, mắt bắn ra tia sáng không chịu buông tha: “A Phong, có một loài chim không thể bị giam trong lồng, nếu cậu làm thế chắc chắn sẽ hủy đi cô ấy, vậy nên hãy xem xong căn cứ chính xác rồi hãy định tội được chứ?”

“Nhâm Dật Phi, tôi đã xem quá nhiều rồi, tôi thấy từng mặt từng mặt của cô ấy, tôi rành mạch nhìn được đáy mắt cô ấy…”

Tất cả, vẫn đặt trong lòng, những điều tốt đẹp được khắc ghi vĩnh viễn thì ra đều chỉ là âm mưu…

Phí Như Phong mạnh mẽ kiềm chế, “Tôi không muốn bàn bạc thêm gì về chuyện này nữa, tôi đề nghị cậu thiêu hủy những thữ cậu đem đến đi, hay xé bỏ, làm sao thì làm nhưng đừng có đem đến trước mặt tôi nữa, tôi sẽ không dễ dàng tha thứ lần nữa đâu!” cô ấy không chỉ làm đầu óc mình hôn mê, còn làm cho Nhâm Dật Phi đánh mất đi sự thông minh tối thiểu nhất, cô rắp tâm hại người, vô cùng nham hiểm.

“Đây là ghi chép của bệnh viện Đan Mạch, thời gian cậu nằm đó, Liễu Đình ra vào bệnh viện 28 lần, bao gồm cả bác sĩ Tạp Nhĩ phẫu thuật cho cậu cũng là do cô ấy điều đến, cô ấy vì cậu đã bỏ lỡ mất thời cơ tốt nhất để báo thù mới để cho hôm nay cậu điều tra được rõ chân tướng như vậy; mà trong rừng cây đen tối đó, tôi vì sao mà tới, đúng là vì cô ấy dùng thủ đoạn làm tôi nghi ngờ, dẫn tôi trở về Tuyên thành; cô ấy sợ tôi không đến kịp, đã tạo ra tai nạn xe cộ, kéo dài thời gian! Mà trên tiệc rượu Đường gia, vẫn là cô ấy, khi cậu đốt hồ sơ, đã dùng ngân châm làm cậu thoát khỏi tay tử thần một lần nữa, cô ấy sợ cậu chết, sợ cậu bị thương, cô ấy sai lầm một lần lại một lần, mới dẫn đến tai họa ngày hôm nay, A Phong, cô ấy có lẽ đã tính kế với cậu rất nhiều, nhưng tình yêu của cô ấy dành cho cậu là chân thật, là đáng tin!”

“cô ấy yêu tôi…” Sắc mặt Phí Như Phong như thép nguội, giọng nói âm trầm cuồng nộ, “cô ấy yêu tôi, cho nên muốn đưa sản nghiệp Thịnh Thế cho tôi, cùng người khác tự do bay nhảy; cô ấy yêu tôi, cho nên thời khắc cuối cùng vẫn dùng Lộ Tây uy hiếp tôi; cô ấy yêu tôi, cho nên để Giang Nặc phải chết trước mặt tôi, giây phút cuối đời cũng làm cậu ấy chết không nhắm mắt; cô ấy yêu tôi, cho nên tự tay nổ súng về phía tôi;cô ấy yêu tôi, cho nên ở thời điểm chúng tôi sắp kết hôn liền tính toán bố trí phản bội tôi; cô ấy yêu tôi, cô ấy yêu tôi, chỉ cần dùng danh nghĩa tình yêu thì có thể muốn làm sao thì làm ư?”

Phí Như Phong đấm mạnh lên cửa, tiếng vang cực lớn, mu bàn tay hắn bật máu, chỉ có loại đau đớn kịch liệt này mới có thể để toàn thân hắn không bị băng lạnh cắn nuốt. hắn xoay người nhanh chóng rời đi, tức giận tuyệt đình làm hắn không nhìn thấy bát cứ kẻ nào, hắn lướt qua Lộ Tây, không hề quay đầu.

Nhâm Dật Phi và Lộ Tây nhìn nhau, ánh mắt hai người đều vô cùng phức tạp.

“Anh ấy biết Liễu Đình yêu anh ấy, nhưng yêu nhau vẫn phản bội, yêu nhau vẫn có thể làm anh ấy tức giận tới mức không thèm để ý, đời này còn gì đáng tin? Phụ nữ vì yêu mà ở bên đàn ông, bây giờ ngay cả yêu cũng không thể giữ cô ấy lại, vậy anh ấy còn có thể làm gì, Liễu Đình không cho bản thân lựa chọn, cũng không giữ lại lựa chọn cho người khác!” Lộ Tây thản nhiên nói.

Lòng Nhâm Dật Phi trầm xuống, vài luồn khí lạnh từ sâu trong tim tràn ra, dần dần thành một vùng rộng lớn, “Đáng sao? Chẳng lẽ cô còn muốn đợi tiếp?” Nhâm Dật Phi sâu sắc chú ý được từ đầu đến cuối Lộ Tây nói đến hắn nhưng không hề nhắc tên, giống như đang nói về một người xa lạ, dối gạt chính mình, so với khinh người càng thảm hơn!

“nói đến cuối, tình cảm không có đáng hay không đáng, chỉ có tình nguyện hay không tình nguyện mà thôi!” Lộ Tây nở một nụ cười ấm áp “Tôi không ngại chờ đợi mà, ít nhất bây giờ cô ấy còn sống, lại nói một phụ nữ tình nguyện vì một người đàn ông trả giá sinh mạng của mình, thì người đàn ông đó dù sao cũng sẽ mềm lòng hơn một chút.” Nụ cười của cô làm Nhâm Dật Phi thở dài.

“Vì sao phụ nữ các cô lại cứ hy vọng xa vời như vậy chứ?” Đôi môi Nhâm Dật Phi cong lên sự nghiền ngẫm.

“Vì phụ nữ chúng tôi đem tình yêu làm mục tiêu cả đời.” Lộ Tây cười nhạo chính mình.

Nhâm Dật Phi cười dài, bàn tay thon dài của hắn nắm vai Lộ Tây, “La Rochelle tiểu thư, hôm nay tôi có vinh hạnh làm bạn trai cô không?” Nụ cười sáng như ngọc, tươi mát như gió xuân phất thẳng vào mặt che dấu suy nghĩ càng sâu hơn.

Vụ án của Liễu Đình mở phiên tòa sau hai tuần, trước khi phiên tòa mở ra, Từ Thiếu Phổ đến phòng chờ xét xử gặp Liễu Đình, sắc mặt hắn hơi tái nhợt nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh. hắn ngồi đối diện Liễu Đình, cậm rãi bóc một viên kẹo, hắn đem kẹo bỏ vào miệng, “Đây là viên kẹo đầu tiên tôi ăn sau nhiều năm như vậy, không biết hương vị của nó còn giống trước kia hay không!” Từ Thiếu Phổ mỉm cười đứng lên.

“Từ Thiếu Phổ, ngài theo Phí tiên sinh 10 năm, chẳng dễ dàng gì mới có ngày hôm nay, nghĩ tới mẹ ngài đi, vì bà ấy ngài không thể trở lại lúc trước được!”

“Tiếc nuối lớn nhất cả đời tôi chính là không kịp làm gì ẹ, cô chính là người phụ nữ đầu tiên làm tôi cảm thấy có chút ấm áp, tôi không muốn mang thêm tiếc nuối nữa!”

“Từ Thiếu Phổ, ngài không cần bị cuốn vào, ngài không giúp được tôi đâu, tôi cũng chẳng giúp được ngài, ngài sẽ chỉ mang đến ình càng nhiều tiếc nuối hơn thôi!” Lời nói của Liễu Đình như một thanh kiếm sắc bén, muốn đem hy vọng nhỏ bé nhất trong lòng người đâm nát.

“Tôi xem hồ sơ 50 vụ án, tôi thật sự chẳng giúp được cô, nhưng tôi có thể tạo cho cô thêm 1 cơ hội!” Dùng kiếp luật sư của tôi, tôi ít nhất có thể cho cô thêm chút thời gian, thời gian là chất xúc tác thay đổi tốt nhất, nếu nhất định phải chống lại vận mệnh, ít nhất hãy làm nó đi sau chúng ta.

Bước chân Từ Thiếu Phổ vững vàng kiên định rời khỏi phòng chờ xét xử.

Phòng thẩm vấn, quan tòa nghiêm nghị ngồi trên ghế cao, công tố viên toàn thân là áo chùng xanh, vẻ mặt cẩn thận thản nhiên nhưng ánh mắt khinh khỉnh ngạo mạn vừa nhìn là hiểu, pháp luật, tiền tài, quyền lực vĩnh viễn là một màn diễn không thua.

Liễu Đình đi vào phòng thẩm vấn, trái tim bỗng đập dồn dập, cảm giác mãnh liệt như da thịt nóng bỏng bị một chiếc lưỡi trượt qua, suy nghĩ đảo loạn, Liễu Đình nhìn về hướng Phí Như Phong, hắn cũng đang chăm chú nhìn cô, mặt không chút thay đổi, giống như một thiên thần.

Đây và đó, ai càng giãy dụa hơn ai?

một trình tự phiên toàn dài dòng, cuối cùng cũng đến luật sư biện hộ lên tiếng, Từ Thiếu Phổ đứng lên, ánh mắt hắn nhìn về quan toàn, trong mắt là sự thản nhiên quyết đoán.

“Tôi xin kháng nghị.” Liễu Đình căn bản không để hắn mở miệng “Từ Thiếu Phổ là luật sư từng đảm nhiệm chức luật sư riêng của tập đoàn Phí thị, tôi không đồng ý để ông ta làm luật sư biện hộ cho tôi!”

Biến cố thình lình xảy ra, toàn bộ tòa án đều xấu hổ, đây vốn là tiết mục đã chuẩn bị tốt, chẳng qua chỉ là cho có mà thôi.

Từ Thiếu Phổ chấn động nhìn cô.

Cuộc đời tồn tại tới giờ đều là tự mình gánh vác, Liễu Đình dời tầm mắt qua hắn, không cần xem thêm biểu hiện của người xung quanh nữa, mà hắn kinh sợ, như sóng to gió lớn từng đợt từng đợt đánh úp về phía cô.

“Xét thấy vụ án có tính tiết mới xảy ra, tòa án quyết định dời sang ngày khác sẽ tiếp tục tiến hành xét xử.”

Trong căn phòng nhỏ, gần nhau trong gang tấc mà như cách xa cả biển trời, con ngươi Phí Như Phong lòe lòe ánh sáng đỏ như lửa cháy, vẻ mặt hắn như muốn cắn xé người khác, “Mấy năm gần đây, cô hình như chỉ có một việc càng lúc càng làm tốt, chính là vận dụng ưu thế toàn thân mê hoặc mỗi người đàn ông bên cô, lợi dụng họ để đạt được mục đích của cô!”

Đao kiếm xuyên tim, máu tươi bắn tung tóe cũng không hơn cảm giác lúc này!

“Phí Như Phong, em ở trong này, là để trả giá những gì mình đã làm, vì vậy quy tắc thế giới này là công bằng, không có khả năng người khác vì sai lầm trả giá lớn mà em thì có thể ở ngoài vòng pháp luật!”

Đối phương bề ngoài không thay đổi, trái tim lại bị tổn thương đến sắp nát, làm sao tha thứ, dựa vào cái gì mà tha thứ? Chẳng lẽ chúng ta chỉ muốn người khác tuân thủ phép tắc của thế gian còn bản thân mình thì đặt ngoài vòng tam giới sao?

Dù sao thì, cũng là tổn thương. Tổn thương đã có, sao lại không đau?

Ai có thể nói tha thứ? Ai có thể dễ dàng tha thứ?

một kiếm đâm vào, hắn vĩnh viễn bị trí tuệ của người phụ nữ này thuyết phục!

Sóng bạc cuộn trào, thế giới này vĩnh viễn chỉ có một người phụ nữ có thể dễ dàng mê hoặc hắn đến vậy.

Trong lòng giống như có một trận tuyết rơi lạnh lẽo, lại như nước lũ không thể ngăn cản tràn vào trái tim, làm hắn hòa tan sôi trào, nóng lạnh trùng kích, bây giờ đã chẳng còn nhận ra cảm giác đang chảy tràn trong mạch máu và mỗi dây thần kinh là cảm giác loại nào nữa.

không thể hiểu nổi. Hoàn toàn không thể hiểu nổi, tình cảm mãnh liệt này như thấm vào tận xương tủy này, yêu say đắm này là từ đâu mà đến!

Bóng dáng cô giống như bóng ma hàng đêm xâm nhập, một người sao lại có thể khát vọng một người khác đến cỡ này! không phải cô ấy thì không thể!

Mà thế giới này lại chẳng tồn tại sự công bằng, cô ấy lại là hắn thì không thể!

cô lạnh nhạt như vậy, chỉ lơi lỏng một chút liền vượt tường bay đi, làm hắn tức giận rồi rời đi.

Khóe miệng cô tự nhiên, vẻ ngoài cô là loại cúi đầu ngẩng đầu trời đất đều bình tĩnh thong dong, hai con ngươi cô sâu thẳm như biển, bị giam trong nhà nhỏ này, vẫn chẳng thể làm giảm đi sự xinh đẹp của cô!

hắn quen thuộc với mỗi tấc da thịt cô, vẫn như cũ chẳng hiểu nổi linh hồn cô.

Bóng tối triền miên, căn bản chẳng có điểm cuối cùng!

Phí Như Phong, sao mày lại làm bản thân chìm đắm tới mức này chứ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.