Bóng Tối Kinh Hoàng

Chương 2



Tờ mờ sáng Diane mới thấy hết run. Cái cảm giác ớn lạnh nó vô thấu tận xương tuỷ. Sẽ không còn có lúc được nhìn thấy nhau, nghê giọng nói, được ôm ấp. Nàng nghĩ ngợi, lỗi tại ta. Thà ta đừng ra dự phiên toà. Ôi Richard, tha thứ cho em… xin anh tha thứ cho em. Em không thể bước tiếp chặng đường thiếu vắng anh. Em đã mất hết tất cả bởi vì anh là cuộc sống là lý trí của đời em.

Nàng muốn thu người lại như con sâu cuốn.

Nàng muốn trốn chạy.

Nàng đi tìm cái chết.

Nàng nằm đó chơi vơi nhớ lại ngày nào khi Richard đến làm thay đổi đời nàng.

Diane West lớn lên tại khu phố Sands Point, New York, một nơi yên tĩnh. Cha nàng một bác sĩ phẫu thuật, mẹ là hoạ sĩ, năm ba tuổi Diane đã biết học võ.

Nàng học trường nội trú St. Paul, năm học đầu tiên ở đại học nàng có một thời gian quan hệ lui tới với ông thầy dạy toán khéo tán gái. Ông tỏ lời muốn cưới nàng chỉ… nàng mà thôi. Lúc Diane biết ông đã có vợ ba con nàng quyết một là chọn môn toán hay ông già lẩm cẩm, nàng xin chuyển trường khác.

Say mê vì môn nghệ thuật những lúc rảnh rỗi nàng ngồi vô ghế vẽ. Năm ra trường nàng đã có tranh bán, nổi tiếng là một hoạ sĩ tài năng.

Mùa thu năm đó Diane được nhận bày tranh tại Gallery nổi tiếng ở phố Fifth Avenue, mang lại cho nàng một vinh dự thành công lớn. Người làm chủ Gallery, Paul Deacon giàu có hiểu biết rộng, một người Mỹ gốc châu Phi đã giúp đỡ cho tài năng Diane phát triển.

Đêm khai mạc phòng tranh đông người coi, Deacon vội chạy tới bên Diane, nụ cười trên gương mặt ông rạng rỡ:

- Chúc mừng… em? Số tranh bán được gần hết. Vài tháng nữa tôi muốn làm thêm một phòng tranh, em sẽ có tranh tham dự.

Diane sung sướng vô cùng:

- Thật tuyệt vời, Paul.

- Em xứng đáng. - Ông vỗ vai nàng rồi bỏ đi.

Diane dừng lại cho chữ ký, chợt nghe một người lạ mặt bước tới sau lưng nói.

- Tôi thích những đường nét trong tranh bà…

Diane đứng lặng người. Nàng sững sờ quay qua nhìn há hốc mồm toan bẻ lại một câu, anh buột miệng nói:

- Chẳng kém gì đường nét uyển chuyển trong tranh Rossetti hay Manet. - Anh vừa đứng ngắm nghía tranh vừa nói.

Diane lấy lại bình tĩnh.

- Ồ, - Nàng vừa đáp vừa để mắt nhìn theo. Anh chàng khoảng độ tuổi ba mươi, cao lớn thân hình lực sĩ, mái tóc vàng, mắt xanh sáng rỡ. Anh mặc trên người bộ đồ màu sậm, áo sơ mi trắng thắt cà vạt nâu.

- Tôi… tôi cám ơn ông.

- Bà vẽ tranh từ lúc nào?

- Tôi vẽ từ nhỏ. Mẹ tôi là hoạ sĩ. - Bà nhếch mép cười.

- Mẹ tôi làm đầu bếp, tôi thì không biết nấu ăn. Tôi biết tên bà. Tôi là Richard Stevens.

Cũng vừa lúc Paul Deacon quay lại trên tay cầm ba gói hàng.

- Tranh của ông đây, ông Stevens. Chúc ông vui vẻ. - Ông giao hàng xong, bỏ đi.

Diane ngạc nhiên nhìn theo:

- Ông mua ba bức tranh của tôi.

- Và còn treo ở nhà hai bức nữa.

- Tôi… tôi được ngưỡng mộ đến vậy?

- Tôi chọn những hoạ sĩ tài năng.

- Cám ơn ông!

Ngẫm nghĩ anh buột miệng nói:

- À bà còn nhiều việc, thôi tôi phải đi ngay.

Diane nghĩ khác:

- Không, Tôi thong thả.

Anh nhếch mép cười.

- Hay lắm - Anh lại nói - Bà có thể dành cho tôi một vinh dự.

Diane liếc nhìn bàn tay trái, tay không đeo nhẫn cưới:

- Vâng.

- Tôi vừa mới được hai vé xem diễn lại vở "Tâm hồn vui tươi" của Noel Coward đêm mai, không có ai đi chung. Nếu bà không bận rộn gì…

Diane nhìn thêm một lần nữa. Trông anh chàng dễ thương hấp dẫn đấy chứ, có điều hai ta hãy còn xa lạ. Chớ nên phiêu lưu. Càng phiêu lưu hơn khi nàng muốn nói với mình. Ta cũng thích lắm chứ.

Tối hôm sau là một đêm thật mê mẩn. Richard Stevens hoá ra là người hoạt bát vui nhộn như gặp người đồng điệu. Hai kẻ xa lạ mà lại thấy tương đắc chuyện nghệ thuật, âm nhạc, nhiều lĩnh vực khác nữa. Nàng muốn được gần gũi, nghĩ lại thì không biết anh chàng có như mình tưởng chăng.

Cuối buổi Richard lên tiếng hỏi.

- Tối mai bà rảnh chứ?

Diane đáp không do dự.

- Có.

Tối hôm sau hai người ngồi chung bàn tại một nhà hàng yên tĩnh trên phố Sotto.

- Richard, tôi muốn biết anh là ai.

- Đơn giản thôi. Tôi sinh ra ở Chicago. Cha tôi làm nghề xây dựng. Vẽ kiểu nhà đi nhiều nơi trên thế giới, mẹ tôi cũng đi theo ông. Tôi biết được khoảng mười nước học được nhiều thứ tiếng.

- Bình thường anh làm nghề gì để sinh sống?

- Tôi đang phục vụ cho cơ sở KIG - Kinsley International Group.

- Nghe hay đấy.

- Càng thú vị hơn. Là nơi dẫn đầu những cuộc thí nghiệm kế hoạch học, làm việc theo phương châm "Hôm nay chúng tôi chưa tìm ra câu giải đáp, hãy đợi ngày mai".

Sau bữa ăn tối, Richard đưa Diane về nhà. Đến trước cửa nhà, cầm tay nàng anh nói.

- Một buổi tối tuyệt vời! Cám ơn em.

Anh cất bước đi.

Diane đứng nhìn theo, nghĩ ngợi, ta hài lòng chàng ta lịch sự không phải là tay săn gái. Ta lấy làm hài lòng. Quái!

***

Mãi về sau chàng và nàng gặp gỡ mỗi đêm, và mỗi lần Diane được gần gũi Richard nàng thấy mặn nồng hơn.

Một buổi tối thứ Sáu Richard hỏi nàng:

- Mỗi tuần ngày thứ Bảy tôi phụ trách huấn luyện đội bóng, em muốn đến không?

Diane gật.

- Muốn lắm chứ, thưa ông Huấn luyện viên.

Buổi sáng Diane ngồi xem Richard quần nhau với đội bóng của bọn trẻ. Anh tỏ ra tận tâm chăm sóc, reo hò cùng bọn trẻ mỗi khi bắt được bóng, bọn trẻ khoẻ phải nói, thích thú khi được chơi với ông huấn luyện viên.

Diane nghĩ thầm, ta đang yêu. Ta đang yêu.

Vài bữa sau Diane hẹn đi ăn cơm tối với mấy cô bạn đồng nghiệp, lúc ra về tạt ngang qua hàng quán bà thầy bói bohemien.

Đắn đo một hồi Diane bảo:

- Ta nhào vô đây coi thử một quẻ xem sao?

- Thôi đi, Diane. Tớ phải đi ngay về chỗ làm!

- Mình cũng bận đây.

- Tớ còn đi đón Johnny.

- Thôi thử vô đi xem sao, kể lại cho bọn mình nghe sau.

- Thôi thì được. Tớ vào xem.

Năm phút sau Diane được mời ngồi trước mặt một bà mặt mũi xấu xí, mồm bịt đầy răng vàng, trên đầu trùm chiếc khăn san bẩn thỉu.

Phi lý, tại sao ta muốn nhào vô đây? Chuyện đó nàng phải biết. Nàng muốn biết tương lai sau nầy giữa nàng với Richard có hợp với nhau. Nghĩ cũng buồn cười, nàng nghĩ.

Diane ngồi nhìn bà thầy bói bốc một bộ bài tarô, tay bà xáo bài mắt không rời bộ bài.

- Tôi muốn biết là…

Suỵt! Bà thầy lật một lá bài lên, lá bài anh chàng làm Hề tay đeo túi xách, ăn mặc màu mè. Bà nhìn thật lâu:

- Cô em đây còn nhiều việc bí ẩn phải bói cho ra. Bà lật tiếp thêm một lá. Lá bài hình Mặt trăng còn ham muốn điều gì chưa rõ?

Diane lưỡng lự rồi gật đầu.

- Có phải một người đàn ông nào đây?

- Phải!

Bà thầy lật tiếp theo một lá khác.

- Lá bài tượng trưng Tình nhân.

Diane tươi cười:

- Có phải điềm tốt?

- Để phải coi thêm ba lá nữa. - Nói xong bà lật tiếp một lá khác. - Lá bài người bị treo cổ. Bà lưỡng lự đặt tay lật lá bài tiếp theo.

- Con quỷ? - Bà nói khẽ.

- Tức là điềm xấu? Diane hỏi.

Bà thầy bói không nói ra.

Diane ngồi nhìn bà lật tiếp một con bài chót. Bà lắc đầu. Bà lặng lẽ nói thầm:

- Lá bài Thần chết.

Diane đứng ngay dậy.

- Tôi không tin mấy chuyện nầy, nàng tức giận.

Bà thầy ngước nhìn lại rồi chợt nói, lời bà nói nghe như không.

- Tin hay không cũng chẳng sao. Bởi Thần chết rình rập quanh em.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.