Bóng Tối Kinh Hoàng

Chương 39



Nghe tiếng chuông điện thoại di động reo, Kelly giật nẩy mình. Nàng dè dặt cầm máy:

- Alô?

- Chào Kelly.

- Diane, cậu đang ở đâu?

- Đang ở Munich. Cậu ở đâu?

- Tôi đang ngồi trên phà qua biển Manche đến Dover.

- Chuyện cậu với Sam Meadows ra sao?

Kelly còn nghe bên tai tiếng Meadows kêu thét lên.

- Chừng nào gặp lại tôi sẽ nói. Cậu có gì lạ không?

- Chả có gì. Ta phải liệu tính chuyện sắp tới đây. Ta không còn cách nào khác hơn. Máy bay chở Gary Reynolds đụng vô núi ở Denver. Ta nên đến đó một lần coi sao. Biết đâu dịp may lần cuối?

- Được thôi.

- Trong lời cáo phó nhắc tới một người em gái của Reynolds hiện ở Denver, ta nên hỏi thăm thử coi.

Bọn mình hẹn gặp nhau tại khách sạn Brown Palace Hotel. Tôi ra sân bay Schoenfeld ngay bây giờ.

- Tôi đón chuyến bay ở Heathrow.

- Khá lắm. Tôi đăng ký phòng khách sạn lấy tên Harriet Beecher Stowe.

- Kelly…

- Ờ

- Cẩn thận đấy… cậu nhớ chưa?

- Nhớ mà. Cậu phải liệu đấy.

° ° °

Tanner ngồi một mình trong văn phòng, tay nhấc chiếc máy điện thoại vàng.

- Vậy là bọn chúng lại thoát… Sam Meadows không may còn Greg Holliday thì đã chết. Gã ngồi lặng thinh một lúc, nghĩ ngợi.

- Theo ta ước đoán bọn chúng chỉ còn cách qua Denver. Thì ra bọn chúng đã chọn phương án đó… Thôi để ta một mình đối phó với bọn chúng. Bọn chúng cũng đáng nể để ta liệu việc nầy… Gã lắng nghe, phá ra cười. - Tất nhiên… Hẹn gặp lại.

Andrew đang ở trong văn phòng, thả hồn trên mây, mơ mộng vẩn vơ… Nhớ lại lúc còn nằm ở bệnh viện, Tanner tới gần bên mình nói:

- Anh muốn chơi tôi một vố Andrew. Anh giả vờ chết, Bác sĩ vừa cho tôi hay vài hôm nữa anh xuất viện. Tôi đã giành cho anh một chỗ tại cơ sở KIG. Tôi muốn cho anh biết anh đã được tôi cứu vớt như thế nào. Anh làm sao nhớ ra được hở, đồ ngốc?

- Vâng, tôi muốn chuyển đổi công việc tầm thường của anh thành một đống của, anh cứ ngồi một chỗ coi tôi làm. Ngay lúc nầy tôi muốn hoãn lại tất cả các dự án từ thiện không ra gì. Andrew… Andrew… Andrew…?

Tiếng kêu nghe càng rõ hơn:

- Andrew, anh có điếc không?

Nghe Tanner vừa gọi tên ông, Andrew vùng dậy bước qua văn phòng người em trai.

Tanner ngước nhìn:

- Thật ra tôi không muốn xen vô công việc của anh, Tanner nói mỉa.

Không, ta mới vừa…

Tanner nhìn theo người anh.

- Anh chả làm gì nên trò phải không, Andrew? Anh không bỏ công gieo cấy, anh không phải gặt hái. Được nói với anh là một việc hay ho, mà không biết còn giữ được anh lại bao lâu…

° ° °

Denver, Colorado

Như đã hẹn Kelly tới trước Diane một buổi, nàng đăng ký chỗ ở khách sạn Brown Palace Hotel.

- Tôi chờ một người bạn tới đây chiều nay.

- Bà đăng ký hai phòng.

- Không, một phòng đôi.

° ° °

Chiếc máy bay chở Diane ra phi trường quốc tế Denver, nàng đón taxi về khách sạn. Nàng đăng ký tại quầy tiếp tân.

- Vâng, bà Stevens. Bà Stowe đã lên trên phờng 638 chờ bạn tới.

Vừa nghe nàng thấy nhẹ người.

° ° °

Kelly ngồi chờ trong phòng, hai người sáp lại ôm nhau thắm thiết.

- Tôi trông cậu.

- Tôi cũng nhớ cậu. Đi chuyến nầy khoẻ không?

- Êm ru. Nhờ ơn Trên!

Diane nhìn lại.

- Ở lại Paris có gì lạ không?

Kelly hít vô một hơi.

- Tanner Kingsley… Còn ở bên Berlin thì sao?

Diane đáp vu vơ:

- Tanner Kingsley…

Kelly bước tới bàn cầm lấy cuốn niên giám điện thoại đưa cho Diane.

- Coi đây, Lois Reynolds, người chị của Gary vẫn còn tên trong nầy. Bà ở phố Marion Street.

- Khá lắm, Diane liếc nhìn đồng hồ.

- Giờ nầy đã khuya, thôi ta chờ đến sáng mai rồi tính.

° ° °

Hai người ăn cơm tối tại chỗ vừa kể chuyện tới khuya mới đi ngủ.

Diane lên tiếng.

- Ngủ ngon nhé. Nàng giơ tay tắt đèn cả gian phòng tối om.

Kelly kêu lên:

- Đừng! Mở đèn lên cho sáng.

Diane vội mở đèn lại.

- Xin lỗi nhé, Kelly tôi quên mất.

Kelly thở hổn hển nàng muốn tự trấn an. Chờ một lát nàng mới nói:

- Được, tôi cố gắng vượt qua được, đừng nên sợ hãi.

- Cậu không lo mấy chuyện đó. Nếu cậu thấy tự tin thì sẽ khỏi.

° ° °

Sáng hôm sau, Diane và Kelly rời khách sạn nhìn ra phía trước sân thấy một dãy xe taxi. Hai người gọi một chiếc, Kelly đưa địa chỉ nhà Lois Reynolds trên phố Mallon Street.

Mười lăm phút sau xe đã tới nơi, người lái xe nói:

- Nhà đây rồi.

Ngồi trên xe nhìn qua cửa kính, Kelly và Diane không khỏi bàng hoàng. Phía trước chỉ còn là bãi đất trống phơi đầy gạch vụn đã cháy rụi, tro tàn, than củi trên nền xi măng.

Diane cảm thấy hơi thở nặng nề.

- Bọn ác ôn đã giết chết bà ấy - Kelly nói. Nàng cảm thấy ê chề nhìn qua Diane - Tới đây là đường cùng.

Diane nghĩ ngợi.

- Ta còn một cơ may lần cuối đây!

° ° °

Ray Fowler, người quản lý sân bay Denver nhăn nhó nhìn qua Kelly và Diane. Để xem tôi có thể nói gì đây. Quý bà muốn biết vì sao xảy ra vụ máy bay rơi! Không có một cơ quan nào giới thiệu, quý bà yêu cầu được chất vấn người phụ trách không lưu hy vọng tìm thấy nhiều thông tin chính xác hơn. Tôi nói vậy đúng chứ?.

Diane nhìn qua Kelly. Kelly nói:

- Vâng, chúng tôi mong được…

- Mong được gì?

- Được quý ông giúp đỡ.

- Sao tôi phải làm vậy?

- Thưa ông Fowler, chúng tôi muốn biết rõ hơn vụ việc vừa xảy ra cho Gary Reynolds có phải là… tai nạn?

Ray Fowler nhìn theo hai người như muốn dò xét.

- Nghe hay thật đấy - Ông nói. Ông ngồi ngẫm nghĩ một lúc.

- Tôi đã nghĩ kỹ. Bây giờ mời quý bà đến gặp ông Howard Miller. Ông là nhân viên kiểm soát không lưu thời điểm xảy ra tai nạn. Địa chỉ ông đây. Chờ tôi báo có hai vị khách tới.

- Cám ơn ông, thật là quý hoá quá - Diane nói.

Ray Fowler càu nhàu:

- Sở dĩ tôi phải nói ra đây lý do là bản cáo của cơ quan FAA là đồ rởm. Chúng tôi đã tìm thấy xác chiếc máy bay rơi, lạ thay chiếc hộp đen đã biến mất.

° ° °

Nơi ở của Howard Miller là một ngôi nhà mặt tiền giả cẩm thạch. Cách sân bay non chục cây số.

Miller người nhỏ con, gương mặt cương nghị, độ tuổi khoảng ngoài bốn mươi.

Lúc Diane và Kelly tới, ông bước ra mở cửa.

- Tôi nghe ông Ray Fowler báo có khách. Quý bà đến có việc gì?

- Chúng tôi cần ông giúp cho một việc.

- Mời ngồi, dùng cà phê nhé.

- Dạ không, cám ơn.

- Quý bà đến hỏi vụ tai nạn máy bay Gary Reynolds chứ gì.

- Vâng. Một vụ tai nạn hay là…

Howard Miller khẽ rùng mình.

- Thiệt tình tôi không biết. Từ trước tới nay tôi chưa từng thấy một vụ tai nạn lạ đời như vậy. Trước đó thì liên lạc bình thường. Gary Reynolds gọi máy xin hạ cánh và chúng tôi cho lệnh đáp. Một chi tiết nữa, khi còn cách mục tiêu vài cây số ông ta báo có bão. Một cơn bão! Máy theo dõi thời tiết thông báo thời tiết tốt. Thời điểm đó không thấy gió lớn. Theo báo cáo của phòng khí tượng. Sự thật là tôi biết có thể ông ta say rượu hay sử dụng ma tuý. Một chi tiết nữa máy bay đâm vô mé sườn núi.

Kelly nói:

- Theo tôi được biết chưa tìm thấy chiếc hộp đen.

- Đó là một chi tiết nữa! - Howard Miller ngẫm nghĩ nói - Chúng tôi nắm vững các chi tiết. Còn chiếc hộp đen thì sao? Cơ quan FAA vô tích sự kia nhào vô cho là chúng tôi làm sai. Họ không tin những gì chúng tôi báo cáo. Khi gặp một việc không suôn sẻ quý bà sẽ nghĩ sao?

- Tôi thấy có một vài việc không suôn sẻ, nhưng mà chưa thể nói ra đây. Tôi lấy làm tiếc không biết làm gì hơn.

Diane và Kelly đứng lên, chán nản.

- Dù sao chúng tôi cảm ơn ông nhiều lắm, Miller. Ông đã dành chút thời gian tiếp đón chúng tôi.

- Có gì đâu.

Vừa lúc Miìler đưa tiễn khách ra về, ông sực nhớ

- Tôi nghĩ là người chị ông Gary không phải lo lắng gì.

Kelly giật mình.

- Sao?

- Bà ấy đang nằm trong bệnh viện. Thật khổ tâm. Nhà bà cháy rụi lúc nửa đêm. Không biết có phải là do tự tay bà gây ra?

Diane đứng ngây người ra.

- Chuyện gì vậy?

Sở cứu hoả cho là do sự cố chập điện. Lois ráng bò ra ngoài cửa, ra tới ngoài bãi cỏ, vừa lúc lính cứu hoả tới nơi không nhìn ra nạn nhân.

Diane cố giữ giọng bình thản:

- Bà nằm ở bệnh viện nào?

Bệnh viện Colorado. Nằm ở Khoa Bỏng Khu Bắc.

° ° °

Nhân viên y tá trực ban nói.

- Rất tiếc phòng bà Reynolds không cho thân nhân vô thăm.

Kelly hỏi:

- Bà có thể cho biết nạn nhân nằm ở phòng nào?

- À, không thể được.

- Chúng tôi có việc gấp, Diane nói - Chúng tôi cần được gặp mặt bà ấy, hơn nữa…

- Không thể được nếu không có giấy phép của cấp trên.

Nhân viên trực ban cương quyết từ chối.

Diane nhìn Kelly, cả hai nghĩ.

- Vậy thì, cám ơn bà.

Hai vị khách bỏ đi:

- Nào ta lại liệu tính sao đây? - Kelly hỏi - Ta chỉ còn cơ may lần cuối.

- Tôi nghĩ ra một mưu kế.

° ° °

Người đưa thư vừa bước vô trên tay khệ nệ bưng một gói hàng tới trước quầy tiếp khách:

- Cho tôi gửi món quà nầy tới Lois Reynolds.

- Ông chờ tôi ký nhận, nhân viên y tá nói.

Người đưa thư lắc đầu:

- Rất tiếc là tôi được lệnh phải giao tận tay người nhận. Món quà đắt tiền.

Nhân viên y tá lưỡng lự:

- Vậy thì ông đi theo tôi.

- Được cám ơn bà.

Gã bước theo người y tá đi tới cuối dãy. Tới trước phòng 391, y tá mở cửa, người đưa thư giao lại cho y tá.

- Nhờ cô chuyển lại gói quà nầy cho thân chủ, gã nói.

° ° °

Đi thẳng một hơi xuống tớị nhà dưới người đưa thư bước tới chỗ Diane và Kelly ngồi chờ trên chiếc ghế dài.

- Phòng 391, gã nói.

- Cám ơn nhiều lắm. Diane ân cần nói. Nàng lấy tiền thưởng cho gã.

Hai người bạn đi bộ lên cầu thang tới lầu ba đợi bên ngoài nghe ngóng vừa lúc người y tá nhất máy nghe, quay lưng lại nói. Nhanh như chớp hai người bước vội tới đi ngay vô trong phòng 391.

Lois Reynolds đang nằm trên giường quanh người ống chuyền nước biển và dây trói chằng chịt. Mình mẩy chỗ nào cũng thấy băng bó. Hai mắt còn nhắm nghiền không hay biết Kelly và Diane đã tới gần bên.

Diane nói khẽ:

- Bà Reynolds, tôi là Diane Stevens còn đây là Kelly Harris. Chồng chúng tôi phục vụ cho cơ sở KIG…

Lois Reynolds lơ mơ mở mắt ra nhìn. Bà chỉ hở môi nói được một tiếng yếu ớt.

- Sao?

Kelly nói:

- Chồng chúng tôi làm cho cơ sở KIG, cả hai đã bị giết chết. Người anh trai bà đã bị giết chết, chúng tôi nhờ bà giúp một việc.

Lois Reynolds muốn lắc đầu:

- Tôi giúp gì được đâu, Gary chết rồi! - hai mắt bà ngấn lệ.

Diane nghiêng người xuống sát gần lại.

- Bà có nghe anh bà nhắn lại việc gì không trước khi gặp nạn?

- Gary là một người tử tế. - Bà nhọc nhằn nói thân mình nhức nhối. - Anh bị giết chết trong tai nạn máy bay.

Diane nằn nì:

- Bà nghe anh bà nói gì không, cho chúng tôi biết.

Lois Reynolds nhắm mắt lại.

- Bà Reynolds, khoan ngủ. Nghe nầy, chuyện nầy quan trọng lắm. Bà có nghe anh bà nhắn lại gì không, cho chúng tôi biết đi.

Lois Reynolds mở mắt nhìn Diane, sững sờ:

- Bà là ai?

Diane nói:

- Chúng tôi biết anh bà bị giết chết.

Lois Reynolds thều thào:

- Tôi biết…

Diane và Kelly đứng đó rùng mình.

- Vì sao?

- Prima, bà chỉ hé môi được một tiếng thều thào tới đó.

Kelly cúi xuống sát bên giường.

- Prima nào?

- Gary có nhắc lại… nhắc lại cho tôi nghe mấy… mấy bữa khi anh ấy chết… Một chiếc máy kiểm soát… kiểm soát thời tiết. Tội nghiệp Gary. Anh… không thể tới được Washington.

Diane hỏi:

- Washington hở?

- Ờ. Mọi người chuẩn bị ra đi… tất cả cùng đến gặp ngài Thượng nghị sĩ một việc… về việc Prima. Gary nhắn lại Prima đáng tội…

Kelly hỏi lại:

- Bà nhớ tên ngài Thượng nghị sĩ?

- Không.

- Thử nhớ lại coi.

Lois Reynolds nói ấp úng:

- Thượng nghị sĩ, bà Thượng nghị sĩ nào? - Kelly hỏi lại.

"Levin… Luven… Van Luven. Anh phải tới gặp bà đó. Anh muốn gặp…"

Cánh cửa xịch mở ra, bác sĩ mặc áo bờ lu trắng cổ đeo ống nghe vội vã bước vô. Ông nổi xung nhìn Diane và Kelly:

- Hai bà đã nghe dặn trước không được phép vô đây chứ?

Kelly nói.

- Xin lỗi, chúng tôi cần phải… nói với…

- Yêu cầu đi ra ngoài.

Hai người khách không mời nhìn lại Lois Reynolds

- Chào. Chúc bà mau bình phục.

Ông bác sĩ đứng nhìn theo. Cánh cửa vừa khép lại ông bước tới bên giường, nghiêng người xuống cầm lấy chiếc gối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.