Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 218: Không ăn được em thì tôi sẽ theo họ Yến



Trái tim Ngũ tẩu đập bùm bụm: "Thiếu gia... cậu, cậu đã về rồi, cô đây là........"

Nhạc Thính Phong vẫn không dừng bước, đi thẳng lên lầu: "Người của tôi, bà không cần phải quan tâm đến."

Ngũ tẩu đuổi theo: "Phu nhân đã ngủ rồi, có cần tôi......."

"Không cần, đừng để bà ấy làm tới làm phiền tôi."

Nhạc Thính Phong hiện tại không muốn gặp Nhạc phu nhân, có gặp cũng để ngày mai, hôm nay anh muốn ăn thịt.

Ngũ tẩu nhìn Nhạc Thính Phong khiên Yến Thanh Ti lên lầu, khẽ thở dài, trẻ tuổi đúng là tốt thật, muộn như thế muốn làm là làm.

Yến Thanh Ti ong ong hết cả đầu: "Nhạc Thính Phong, anh buông tôi xuống trước, có gì mà hai chúng ta không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau được?"

Nhạc Thính Phong gật đầu, nghiêm túc nói: "Đúng vậy, nói không sai, có gì mà hai chúng ta không thể lên giường mà nói chuyện tử tế được."

Yến Thanh Ti..............

Ngũ tẩu còn chưa rời đi, nghe xong những lời này, gương mặt già nua đỏ hết lên.

Thiếu gia thế mà có thể nói ra những lời này, ày, người trẻ tuổi đúng là cởi mở quá mà.

Nhạc Thính Phong đá tung cửa phong, vác Yến Thanh Ti đi vào.

Ngũ tẩu đứng dưới lầu lưỡng lự hơn mười phút, cuối cùng quyết định chạy lên lầu. Bà làm việc ở Nhạc gia lâu như thế, lần đầu tiên thấy thiếu gia mang phụ nữ về, tin sốt dẻo như thế không nói cho phu nhân thì thể nào mai phu nhân cũng trách tội bà cho xem.

Bà chạy thẳng đến phòng phu nhân, gõ vài tiếng, không ai phản ứng, chắc là đang ngủ, vì thế gõ mạnh hơn.

Một lát sau, cửa phòng mở ra, Nhạc phu nhân vẫn đang đắp mặt nạ xuất hiện trước mặt Ngũ tẩu.

Nhạc phu nhân mệt tới nỗi không mở được mắt: "Ngũ tẩu, tôi đã nói hôm nay tôi đi dạo phố cả buổi giờ mệt chết rồi, muốn đi ngủ sớm, trời còn chưa sụp thì đừng đánh thức tôi cơ mà."

Ngũ tẩu cẩn thận nói: "Phu nhân, thiếu gia vừa dẫn một cô gái về còn gấp gáp về phòng làm việc nữa cơ, ngài xem thế này có phải Nhạc gia sắp có thêm chủ nhân mới không?"

"Bà nói cái gì?"

Ngũ tẩu đem những gì bà vừa nói lặp lại một lần.

Ngay sau đó, Nhạc phu nhân lột chiếc mặt nạ trên mặt mình ra: "Nó không phải bị điên rồi chứ, bà có chắc chắn không?"

“Cực kì chắc chắn.”

"Cô ta là ai?"

Ngũ tẩu lắc đầu: "Không biết, thiếu gia khiêng cô ấy vào, tôi cũng không thấy mặt, cậu ấy không cho tôi nói với ngài, cũng không muốn ngài quấy rầy cậu ấy."

Nhạc phu nhân nhíu mày, nếu con bà giờ này đang ăn thịt, bà đúng là không tiện đi quấy rầy.

Nhưng điểm mấu chốt là, bà tò mò, không biết cô gái nào có thể khiến cậu con trai quý hóa của bà mang về?"

Hình bóng Yến Thanh Ti bỗng lướt qua đầu bà khiến bà sợ run lên, nhanh chóng lắc đầu xua đuổi: "Không thể nào, không thể nào, chắc chắn không phải tiểu yêu tinh kia, con trai bà sẽ không, sẽ không....vô liêm sỉ đến vậy"

Nhạc phu càng nói càng thiếu tự tin, con bà vốn dĩ là một đứa vô liêm sỉ mà.

Vốn không định đi quấy rầy nhưng càng lo đó là Yến Thanh Ti, bà đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng vẫn xông ra ngoài.

...........

Trên giường, chiếc váy trên người Yến Thanh Ti đã bị xé nát, vứt chỏng chơ trên mặt đất, trên người chỉ còn một chiếc áo ngực không dây và quần lót. Để lộ dáng người xinh đẹp trên tấm ga giường màu xám, tóc xõa tung, miệng thì bị Nhạc Thính Phong chặn lại, ngăn cô những lời nói chanh chua độc ác bằng những nụ hôn dài.

Vừa mới đoạt lại được không khí, Yến Thanh Ti mở miệng: "Cho tôi nói thêm một câu, một câu thôi........"

"Giờ em không cần phải nói bất cứ thứ gì với tôi, hôm nay tôi mà buông tha cho em thì tôi sẽ mang họ Yến."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.