Boss Lạnh Lùng Và Nữ Hoàng Băng Giá

Chương 24-1: Bị ăn đậu hũ trắng trợn



Hiện tại, sau khi bị Hàn Mặc Phong lôi đi. Trần Bảo Nhi ngồi bên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, nhìn xa xăm, thành phố New York nhộn nhịp về đêm. Mặc dù địa điểm tốt, phong cảnh lãng mạn nhưng người đối điện Hàn Mặc Phong không hề động lòng. Ai nói nữ nhân thấy cái đẹp là rơi lệ, là cảm động. Những điều đó áp dụng với những người phụ nữ khác có thể hoàn toàn đúng song áp đặt lên Trần Bảo Nhi- một người con gái đẹp nhưng thiếu hay xem như chết tế bào lãng mạn sẽ bị phản tác dụng. Với cô, nên áp dụng những chiêu thức ăn uống và . . . Tiền. . . Thì luôn hoàn hảo. Thí dụ đơn giản, vào một buổi tối đẹp trời, trăng sáng, sao nhiều, gió thổi hiu hiu, Hàn Mặc Phong hứng chí làm ' bạn trai ', kéo cô ra vườn, ngắm sao trời, hắn tất nhiên sẽ không làm việc gì mà không có lãi và thậm chí là lãi to. Sau khi cuồng nhiệt hôn cô, lần đầu tiên Hàn Mặc Phong mặt dày hỏi cảm nhận:

- Tuyệt vời chứ!

- Anh không mỏi cổ sao?

Hàn Mặc Phong chết trân. Kiểu trả lời đánh thẳng vào lòng tự tôn của người đàn ông ngạo mạn. Dù gì hắn cũng là trai tân, bản thân chưa bao giờ hôn người con gái nào khác ngoài Trần Bảo Nhi, cô trả lời như vậy có phải đang chê hắn kỹ thuật hôn tồi tệ, đâm thẳng một nhát vào lòng tự tôn của đại boss. Về sau, tốt nhất là hắn không nên hỏi cô, một từ cũng không hỏi. Trực tiếp hành động. Câu trả lời của cô có sức sát thương vô cùng lớn, còn hơn cả bom nguyên tử. Đã thế còn lạnh lùng nhìn hắn chê trách:

- Buồn ngủ chết đi được. Ở đây chỉ tổ vỗ béo cho muỗi!

Hàn Mặc Phong lạnh lùng tàn độc gặp phải người như cô thế là xứng đôi vừa lứa. Cho nên hắn vừa gặp cô đã bị dính vào tình yêu, bị sét đánh đến tả tơi.

Nhìn Trần Bảo Nhi trước mặt không mấy dễ thương, đôi lúc lại thấy mấy tên đàn ông nhìn cô chỉ trỏ cười cười làm máu ghen tuông trong lòng Hàn Mặc Phong nổi lên nhưng lại không nỡ phá bữa ăn của ' bà xã ' đang như là hóa thân của động vật ăn tạp:

- Làm sao anh biết tôi đói?- cô nhìn Hàn Mặc Phong, miệng vẫn không ngừng tiêu hóa.

- Thì sao?- hắn cau mày.

- Tôi rất bực mình. Hồi nãy lúc ăn tối, tôi còn chưa ăn xong anh chọc giận tôi, có ừm. . . - cô suy nghĩ.

- năm cái đùi gà, em ăn 3,5 cái, nhét vào miệng tôi một cái trong vòng chưa đầy hai mươi phút.

- Anh nhớ thật giỏi!- cô gật đầu.

- Em không muốn biết tại sao tôi biết em muốn gì?

- Tất nhiên là có!

- Nhìn em lúc đó chẳng khác những tên đàn ông kinh được thoả mãn trên giường và cũng chẳng khác lắm mấy tên đàn ông mang đầy dục vọng nhìn em từ nãy đến giờ!

Phụt.

Trần Bảo Nhi đang uống nước, lại là coca. Khi nghe những triết lý phân tích của Hàn biến thái liền lập tức phun mưa axit vào thẳng vẻ mặt kiêu ngạo đối diện. Cơ mặt Hàn Mặc Phong nhăn lại, hơn cả mấy con leo trèo trong vườn bách thú. Trần Bảo Nhi nhìn hắn, lăng xăng chạy lại rút khăn giấy lau thì. . . Cô vụng về đến thế là cùng. Tay chân luốn cuống làm đổ luôn cả cốc coca nguyên vẹn chưa uống một ly của hắn lên người chính chủ. Hàn Mặc Phong rít lên qua kẽ răng:

-Tôi thật muốn vứt em từ đây xuống!

-Tầng mấy?

-Hai mươi.

- Vậy thôi sao!

-Em muốn cao hơn? Sân thượng. Toà nhà này cao một trăm tầng.

- Hả?

Chiếc xe đắt tiền của Hàn Mặc Phong dừng lại trước cổng lớn trường đại học. Cô vui vẻ xuống xe, định chạy vào và đã làm thế. Đang rất phấn khích cho buổi học tối nay. Hình như có ai đó đang nhìn cô, còn muốn giết chết nữa là đằng khác. Cảm giác bất an này làm cô sực nhớ đến khuôn mặt tà khí của kẻ biến thái Hàn Mặc Phong. Trần Bảo Nhi quay người, nhìn sắc mặt khó coi của hắn đang hướng đến cô, khoé miệng cong lên, nở nụ cười như khóc, tay còn bye bye kiểu trẻ con . Vô cùng dễ thương đến ngu dại. Thật xấu hổ. Hàn Mặc Phong mang vẻ mặt cuối cùng cũng tạm xem như hài lòng lái xe đi. Trần Bảo Linh nhìn cô, ánh mắt chứa cơn phẫn nộ khó kìm, chỉ hận không thể chạy lại tát cho cô một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.