Boss Lạnh Lùng Và Nữ Hoàng Băng Giá

Chương 34: Dỗ ngọt



Hàn Mặc Phong chăm chăm nhìn cô như thể chưa bao giờ được nhìn gái vậy. Càng nhìn càng thấy yêu. Cái cảm giác như bị ai chiếu thẳng hàng nghìn tia lửa điện khiến Trần Bảo Nhi không tài nào nằm ăn nổi thêm một chút nào nữa dù cho là những đồ trước mắt vô cùng hấp dẫn đến mê người.

- Hàn Mặc Phong, anh không thể đòi lại số kẹo này.

- Anh đương nhiên không keo kiệt như em.

- Như vậy thì tốt.

- nhưng anh sẽ đòi lại cái khác.

- cái gì?

- Em có cảm thấy dường như là mình quên đi thứ gì đó rất quan trọng.

- Không. Chắc chắn không. Tiền em đều đã gửi vào ngân hàng, mã thẻ cũng nhớ rất rõ.

- Em dám...

Trần bảo nhi ba trăm sáu mươi độ thay đổi thái độ

- Tóc anh đẹp nhỉ.

- tại sao em không khen anh đẹp.

- khoa học đã chứng minh, em việc gì phải chứng minh lại. Chỉ tổn hại tinh thần và não bộ.

- ít ra em cũng nên khen anh một chút. Không phải sao.

Hàn mặc phong đương nhiên là đàn ông, lại còn là người đàn ông có lòng tự tôn vô cùng to lớn. Vậy nên hắn đương nhiên muốn nghe cô khen.

- hàn mặc phong, anh rất nhiều tiền.

- không tính.

- anh rất giàu có, tài giỏi.

- thôi đi. Em chỉ khen những thứ đã được người ta cho là tầm thường.

- với em nó vô cùng vĩ đại.

Trần bảo nhi chớp chớp mắt.

- anh thấy anh nên mua một vài chiếc áo mới và anh cảm thấy mình thích loại đang mặc này.

Hàn mặc phong đang ám chỉ cho cô. Làm sao hắn lại không biết. Về phòng liền lập tức phát lệnh kiểm tra, lục tung balo của cô mới phát hiện ra món quà đặc biệt này. Nếu cô chịu hé răng thì hắn nào dám không tuân chỉ vợ yêu.

- Anh làm sao?

- em quên anh là ai sao?

- là ai?

Trần bảo nhi ngây ngốc nhìn hàn mặc phong.

- là bạn trai em.

- nếu vậy thì em tặng anh rồi đấy.

- trần bảo nhi, em không nói những lời ngọt ngào với anh được sao. Chỉ cần em nói là chết à..

- sẽ không chết nhưng em nghĩ mình sẽ bị cứng lưỡi.

- em...

- anh có biết em phải chen lẫn rất lâu mới mua được nó không. Nó là hàng đại hạ giá, không phải hàng hiệu như mấy cái áo đắt tiền của anh đâu. Chi bằng nếu anh không thích thì trả lại cho em.

- Trần bảo nhi, đã có ai nói với em là em nói dốivô cùng thậm tệ chưa. Môt buổi chiều đi lại trong trung tâm thương mại. Hàng đại hạ giá của em chắc làm cháy thẻ atm của em mất. Anh đương nhiên hiểu rõ em sẵn sàng mặc đồ đại hạ giá nhưng bạn trai em phải mặc hàng hiệu.

- anh ảo tưởng.

- em không cần phải đi làm việc cật lực như thế. Sẽ tổn hại nhan sắc. Đến lúc anh không yêu em thì đừng nào khóc lóc. Em làm việc cả đời cũng không bằng chữ ký của anh.

- hàn mặc phong, thì ra anh là thế. Anh cút đi. Yêu mấy cô xinh đẹp của anh đi. Biến xéo.

- anh đương nhiên cũng phải nhìn vào nhan sắc. Thẻ của anh, em cứ dùng. Anh không tiếc. Thẻ đen cũng được.

- anh không tiếc nhưng em tiếc. Em chỉ mới nghe thẻ vàng, thẻ đỏ chứ chưa bao giờ nghe thẻ đen. Thẻ đen không lẽ phạt trọng tài à.

- là thẻ atm. Em là ơn thông minh lên đi.

- anh thấy em ngu ngốc khi nào.

- em ngu ngốc từ đầu đến cuối.

- cút ra. Câm cái mồm thối của anh lại

wow. Trần bảo nhi thật oai hùng. Sau khi biết mình có vị thế như thế nào với hàn mặc phong thì cô đương nhiên có quyền mà dương oai trước mặt hắn. Trước mặt nhân viên hắn còn dám, thì hắn cô sợ gì.

- Em dám mượn oai anh đánh người.

- em không có.

- dám mượn oai hàn phu nhân. Em đúng là ăn phải gan hùng.

- Hàn Mặc Phong, anh nói xem ai là người nói em một mực là vợ.

- anh còn chưa cuối em.

- vậy em cần phải tìm người khác.

- em dám.

- việc gì trần bảo nhi này không dám...

- thử xem...

- không dám, không dám...

Sau một trận giáo huấn ra trò từ hàn mặc phong, trần bảo nhi buộc phải vô cùng ngoan ngoãn yên phạm, không dám tự dưng làm khởi nghĩa vùng dậy khi có một chút quyền lực trong tay. Không phải đàn ông nào cũng sợ vợ, hàn mặc phong chính là một điển hình như thế. Cách mạng chưa bùng nổ bao lâu đã bị đạp nát. Lần sau nếu quyết định khởi nghĩa, cô quyết chuẩn bị thế lực trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.