Boss Lạnh Lùng Và Nữ Hoàng Băng Giá

Chương 46-3



Y tá của Hoàng Quân tất cả không phải đều xem là mỹ nữ thì cũng tương đương hot girl của các trường y khoa nổi tiếng. Ấy vậy mà Hàn Mặc Phong kia lại không cho người ta làm những công việc mà đáng lý ra phải làm kia. Hoàng Quân vô cùng bất mãn phải đổi thành nam y tá. Hàn tổng kia không ưu nữ thì chắc cũng sẽ có một vài phần thiện cảm với nam, người cùng giới thì chắca phần nào cũng hiểu được nhau. Ai nghĩ Hàn thiếu kia lại đuổi cổ một cách tàn nhẫn. Khiến Hoàng Quân phải đích thân đi gặp bệnh nhân chẳng dễ mà ưa được này lại nhận được một mệnh lệnh khó nghe nhất, khó chấp nhận nhất, khó thực hiện nhất... Mà chính xác là cái gì cũng khó nhất từ Hàn tổng. Chính là Hoàng Quân phải làm y tá cho hắn, y tá phải làm việc vô cùng cật lực. Còn Hoàng thiếu từ trước đến nay quên ngồi trên rống cấp dưới, bây giờ thì cũng đã hiểu phần nào nỗi lòng của những người bị mình quát vào mặt, dọa trừ lương đuổi việc. Giờ thì có kẻ dọa được Hoàng Quân như thế rồi.

- Không cảm ơn à.

- Cái gì?

Hoàng Quân quay sang nhìn Trần Bảo Nhi cách đó không ý, mà vị trí là tại bộ sofa trong phòng. Đánh vẻ không mấy nghiêm chỉnh. Nằm không ra nằm, ngồi không ra ngồi, bò cũng chẳng phải. Tư thế của cô hiện tại đúng là khó mà miêu tả ra lời. Một điều có thể nhận thấy, trong mắt Hoàng Quân, cô rất vô duyên, cô gái một chút duyên cũng không có chứ đừng nói đến vô. Giờ mới thấy, người đẹp chưa chắc nết đã đẹp. Mà ở đây, Trần Bảo Nhi chính làm một minh chứng tuyệt vời nhất cho lý luận vừa đúc kết ra của Hoàng Quân. Ba năm trước vô cùng lưu manh, xã hội đen, ba sau quả là hơn thế nữa.

- Cảm ơn tôi.

- Vì sao?

- Tôi giúp anh hiểu được cảm giác làm nô lệ!

Hoàng Quân nghiến răng. Cô gái kia đúng là biết cách trêu ngươi người khác. Nhưng mà nghĩ lại thì.

- Là cô đúng không?

Trần Bảo Nhi quay lưng một cái như khinh bỉ, Hoàng Quân cũng đành phải quay lại công việc mà mình đang làm.

Hàn Mặc Phong ngồi trên giường, áo bệnh nhân vứt một bên. Tất nhiên vẫn còn một người bên cạnh phục vụ vô cùng tận tình.

- Trần Bảo Nhi, cô xem có cần một tấm ảnh của Hàn thiếu mặc đồ bệnh nhân rẻ tiền kia không?

- Không cần. Tôi cũng đang mặc.

Lee Sung quay mặc không coi trọng câu nói của cô. Cậu ta hẳn đang ruột muốn khoe những bức ảnh tuyệt đẹp với hình tượng Hàn tổng ốm yếu trong bộ đồ bệnh nhân và bên cạnh là sự chăm sóc vô cùng tận tình của y tá kiêm nhiệm viện trưởng- Hoàng Quân. Đây chính là một cảnh hài hoà giữa hai mỹ nam hiếm thấy.

Trần Bảo Nhi không hề quan tâm đến biểu tình trên mặt Lee Sung, lười nhác mà vươn tay lấy gói bánh trên bàn. Số bánh trên bàn kia là của Anna nhưng Anna thì chắc sẽ không thèm quan tâm đến những điều đó.

Bụp. Trần Bảo Nhi rõ chây lười, tiện tay mà đập một phát. Đến bóc ăn tử tế đàng hoàng cũng không muốn. Không hổ danh là kẻ vô duyên.

Hàn Mặc Phong nhìn Trần Bảo Nhi đang nằm ăn thứ đồ ăn vặt kia mới chợt nhận ra một điều rằng. Suốt ba năm qua, cô không phải cái gì cũng thay đổi mà có những thứ thật sự là cô vẫn không thể bỏ được. Thí dụ như cô luôn thích ăn những thứ đồ ngọt, những loại kẹo bánh chẳng có chút ích lợi gì cho sức khoẻ kia.

Trần tiểu thư sau khi ăn xong lại nằm ngủ. Cô rất rất vô tâm. Vài tiếng trước còn khóc bù lu bù loa, bây giờ thì lại ngủ vô cùng ngon lành. Cảnh tượng như thế thật khiến cho lòng hắn quặn lên từng cơn. Ba năm sau, cô quay lại mang cho hắn cảm giác tang thương và lạnh nhạt chưa từng biết đến. Bây giờ cô đưa đến, tựa như vết đau lâu này bị khơi lại. Hiện tại, hắn không quan tâm cô liệu có còn yêu hắn hay không, cô cho dù giờ đây chính là đại tiểu thư của Trần gia, thậm chí chính là kẻ thù lớn nhất của hắn đi nữa thì hắn vẫn xem cô như trước đây. Không thay đổi, như thế thì tính chiếm hữu với cô ngày càng mạnh mẽ hơn trước nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.