Boss Tối Cao Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 31: Hiểu lầm (Nguyệt San San X Mộc Kha)




( Chương này cặp chính sẽ ít xuất hiện)

Người ta nói, sau cơn mưa trời lại sáng quả không sai. Hôm nay là một ngày nắng ấm áp, nhưng trái tim của hai người nào đó đã bị đóng băng.

Nguyệt Hạo không tìm được Lăng Ngọc, ngay cả điện thoại cũng không. Bây giờ anh đang ngôi trong phòng VIP của Bar Night Star để uống rượu, anh đã uống từ tối hôm qua đến giờ. Hôm qua sau khi không tìm cách liên lạc được với Lăng Ngọc, Nguyệt Hạo đã trở về bar uống rượu. Giờ trong căn phòng toàn vỏ của những chai rượu, anh uống để vơi đi nỗi buồn nhưng sao càng uống anh càng tỉnh và càng nhớ cô nhiều hơn.

"Rầm"

Cánh cửa bị một ai đó mở thật mạnh, Nguyệt San San bước vào nhìn cảnh tượng trước mắt mà đau lòng. Tối hôm qua anh hai không về nhà, làm cô hết sức lo lắng. Sáng nay đi hỏi mới biết, nguyên lai anh ở quán bar uống rượu.

- NGUYỆT HẠO, ANH ĐỨNG DẬY CHO EM!

Vẫn không một động tĩnh nào, Nguyệt San San nhanh chóng cướp lấy chai rượu trong tay của Nguyệt Hạo ném mạnh xuống sàn nhà, rồi quát

- Anh ở đây uống rượu thì có ít gì? Lăng Ngọc sẽ quay về sao? Người anh trai của em đâu rồi? Anh trai mà em biết không yếu đuối như vậy. Nếu là anh ấy, anh ấy sẽ làm tất cả mọi thứ để đoạt được thứ mình cần. Còn anh thì sao? Anh xem anh đã thành bộ dạng gì rồi?

Nguyệt San San nói một tràng, hốc mắt cô cũng đỏ lên nhưng Nguyệt Hạo vẫn không mảy may gì cả.

- PHỤC VỤ! ĐEM CHO TÔI MỘT THÂU NƯỚC ĐÁ.

Phục vụ quán bar nghe cô hét cũng không chần chừ mà chạy đi lấy ngay.

- Tiểu thư, của cô.

Nguyệt San San nhận thâu nước đá từ phục vụ và

"Rào"...cô tạc thẳng nguyên thâu vào người Nguyệt Hạo, lúc này anh mới cảm nhận được sự lạnh lẽo, nhìn Nguyệt San San gắt giọng

- Em làm cái quái gì vậy hả?

- Em là người hỏi anh mới đúng. ANH LÀ ĐANG HÀNH HẠ BẢN THÂN? NẾU MUỐN LĂNG NGỌC TRỞ VỀ BÊN ANH thì hãy đi tìm cậu ấy, em ủng hộ. Hãy suy nghĩ đi...

Nói xong, Nguyệt San San bước đi. Nếu ở lại tiếp cô sẽ bị choáng mà ngất mất thôi. Không biết tại sao gần đây, cô ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá thì cảm giác buồn nôn. Chắc dạ dày cô không tốt, phải đi khám mới được.

Nguyệt San San đi ra khỏi cổng bệnh viện, trên mặt cô nở một nụ cười hạnh phúc. Nhớ lúc nãy bác sĩ nói "tiểu thư, chúc mừng cô, cô đã có thai được một tháng". Lúc đầu cô cũng không tin nhưng khi cầm bản xét nghiệm trong tay, Nguyệt San San mới tin, cô đã mai thai con của Mộc Kha? Nếu anh ấy biết mình mang thai sẽ như thế nào? Do vậy, cô bắt Taxi đến Tập đoàn Thần Vũ để nói cho anh tin này.

Đứng trước cửa tập đoàn, cô có chút hồi hộp. Hít một hơi thật sâu rồi Nguyệt San San bước vào. Nhân viên trong công ty thấy cô thì không khỏi nghi ngờ về thân phận của cô gái xinh đẹp này. Nguyệt San San không nói gì di thẳng đến thang máy dành cho tổng giám đốc. Nhìn những con số đang nhảy mà cô hồi hộp không thôi. "Ting" cánh cửa thang máy mở ra, Nguyệt San San hướng phòng làm việc của Mộc Kha đi đến. Nhưng càng đến gần cô càng đỏ mặt khi nghe tiếng rên rỉ của phụ nữ. Nguyệt San San cho là mình nghe lầm, nhưng không tất cả đều hiện ra trước mắt cô. Hai thân thể trần truồng đang quấn quít với nhau. Nguyệt San San hóa đá đứng nhìn họ, không phải anh nói yêu cô nhất sao? Vậy cô đang nhìn thấy cảnh tượng gì đây?

"Bịch" giỏ xách cô rơi xuống đất, hai hàng nước mắt rơi dài trên khuôn mặt trắng nõn. Nguyệt San San bỏ chạy thật nhanh, nhìn thấy cô đã đi cô gái kia đẩy người đàn ông kia ra.

- Làm tốt lắm, đây là tiền của cậu. Sau này không được bén mảng ở đây nữa.

Người đàn ông nhận tiền rời đi, miệng cười nham hiểm "cô tưởng chỉ vậy là đuổi tôi đi sao? Đừng hòng"

Mà người con gái đó thì không hay biết gì, trên môi cô ta còn nở một nụ nụ cười đắt thắng.

- Ai cướp đi Mộc Kha đều có hậu quả này, Mộc Kha chỉ có thể là của tôi. Chỉ có tôi mới mới xứng là phu nhân tổng giám đốc. (>.×)

Nguyệt San San chạy nhanh xuống đại sảnh, không may đụng phải một người. Lúc định xin lỗi thì mới biết người trước mắt là ai. Cô đang tức giận trong người nên không còn lý trí. Nguyệt San San không do dự tát thẳng vào mặt Mộc Kha rồi hét lớn

- Anh là đồ tồi, tôi yêu anh như vậy nhưng tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tôi ghét anh, chúng ta chia tay đi. Từ nay đường ai nấy đi, anh sống đường anh tôi sống đường tôi.

Nguyệt San San nói một tràng, nước mắt cũng rơi xuống. Cô đẩy anh ra rồi chạy về phía cửa, nhân viên công ty há hốc mồm vì kinh ngạc. Lần đầu tiên có người đánh vào mặt tổng giám đốc. Mà Mộc Kha lúc này mới hoàn hồn sau cái tát của cô. Anh hoàn toàn không hiểu Nguyệt San San đang nói gì?

- Này, cậu làm gì con bé mà để nó đánh cậu?

Lôi Lạc Dương nhìn mặt Mộc Kha đang đơ như cây cơ thì hỏi

- Không biết.

Mộc Kha hờ hững đáp, rồi nhanh chóng đi tìm cô nhưng tìm cả buổi chiều mà vẫn không thấy Nguyệt San San đâu. Anh thất vọng trở về công ty làm việc, tối về hỏi cô cho rõ mới được. Nhưng anh đâu biết rằng, lần gặp mặt lại của họ là năm năm sau.

Về đến biệt thự, Nguyệt San San xếp đồ vào vali rồi lấy điện thoại gọi cho Nhược Hy

- Mình sẽ đi du lịch một thời gian.

- Cậu đi đâu? Khi nào thì về?

- Mình không biết, bây giờ mình cần thời gian yên tĩnh.

- Cậu có sao không?

- Mình không sao, thôi khi nào tìm được chỗ ở ổn định mình sẽ thông báo. Vậy nha.

Nói xong, Nguyệt San San cúp máy. Mà ở bên kia, Nhược Hy đang ảo não thở dài

- Bây giờ Ngọc không biết tung tích, San San cũng muốn đi du lịch?

- Cuối cùng hai người họ đang nghĩ gì vậy chứ? Haizzz,....

- Bà xã, sao em lại thở dài?

Lôi Lạc Dương đi làm về thấy Nhược Hy thở dài, mà không để ý tới anh thì nghi hoặc hỏi.

- Ông xã, Lăng Ngọc mất tích bây giờ San San nói muốn đi du lịch, em thật chán mà.

- Vẫn còn ông xã thương yêu bà xã mà.

Lôi Lạc Dương kéo Nhược Hy vào lòng nói, cô vui vẻ vì anh luôn bên cô nhưng cô cũng lo sợ, sợ một ngày nào đó anh chán ghét cô đòi ly hôn với cô thì làm sao bây giờ?

- Đang nghĩ gì đó?

Lôi Lạc Dương thấy cô vợ nhỏ đang rơi vào trầm tư thì búng vào trán cô hỏi, Nhược Hy chỉ lắc đầu rồi ôm anh thật chặt. Cô sợ buông lỏng một tí thôi cô sẽ mất anh. Như hiểu được sự lo lắng của Nhược Hy, Lôi Lạc Dương yêu thương hôn lên má của Nhược Hy nói

- Bà xã, cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng không rời xa em. Cho nên em hãy tin tưởng anh, được không?

- Dạ.

- Bà xã, anh yêu em, rất yêu, rất yêu.

- Em cũng rất yêu ông xã.

Hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi. Chỉ cần nói một cáu yêu thương đối với người kia họ sẽ rất hạnh phúc và trong tình yêu phải luôn luôn tin tưởng đối phương, cho dù có chuyện gì xảy ra. Nhưng... mấy ai sẽ không hiểu lầm trong tình cảm, họ sẽ đối mặt tất cả để có được hạnh phúc... hay chọn lựa từ bỏ....???!