Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

Chương 10: Chuyện xưa của cô bé lọ lem. .



Thiên Thiên cùng Lăng Phong đồng thời hướng nơi có đèn flash nhìn lại, Hách Sảng ôm máy chụp hình còn còn chưa kịp lúng túng cười một tiếng đã bị nhân viên chạy tới vây quanh, yêu cầu giao ra máy chụp hình cùng bọn họ đi một chuyến.

Nơi bán hàng Cao cấp không để cho người ta mang máy chụp ảnh vào bên trong loại quy định này thân là 1 cô gái giàu có của xã hội thượng lưu Hách Sảng như thế nào lại không biết, lại còn cố làm ra vẻ vô tội giải thích lần đầu tiên tới không biết.

Thiên Thiên có vẻ như đang là cô bé lọ lem trong mơ bị Hách Sảng lên tiếng phản bác xin tha thứ đánh vỡ, chẳng quan tâm trên người váy quý đẹp thế nào trước tiên chạy qua thay bạn tốt giải vây:

“Cái này… xin lỗi các vị, em gái tôi không hiểu chuyện không biết quy định nơi này, có thể hay không đừng tịch thu máy ảnh được không?” Thiên Thiên cực lực tranh thủ bởi vì cái máy ảnh này…. là của nàng…

Một thân váy màu đen Hách Sảng đứng ở nơi đó ở đâu bình thường nổi tiếng giờ không khác gì 1 phóng viên chuyên săn tin đồn..

Gặp Thiên Thiên ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, cười đến đáng thương lại quỷ dị.

Nhân viên làm việc nơi này tư chất vốn không tầm thường, lại nên giọng nói hòa hoãn rất nhiều:

“Vị này …” Đang muốn nói chuyện vừa ngẩng đầu tầm mắt rơi vào người đứng sau Thiên Thiên sau đó xoay người tới cạnh Lăng Phong.

Sau đó lời nói của vị nhân viên kia thái độ đột nhiên chuyển biến 360 độ, nhìn Thiên Thiên nói:

“Hiểu lầm hiểu lầm…thì ra này đây là em gái của vị tiểu thư này … vừa rồi, ha ha…thất lễ.” Cúi đầu khom lưng nói xong quay đầu lại nhìn vẻ mặt ngốc của Hách Sảng: “Vừa rồi thất lễ. tiểu thư thích chụp hình cứ việc tùy ý…. tùy ý.”

Mấy nhân viên làm việc nữa lại lên tiếng phụ họa, sau đó mấy người này liền cứ vậy cả đám rời đi.

Thiên Thiên càng bối rối xoay người nhìn Lăng Phong thì phát hiện hắn đã trả xong tiền xách theo bộ đồ hôm nay nàng mặc đi làm chuẩn bị đi.

Một mực suy tư cử chỉ lạ của Hách Sảng làm nàng đã quên chuyện nhận quà của lão bản, cho đến nghe thấy tiếng động cơ phát ra trên xe mới phản ứng :

“Tổng tài, Hách Sảng vẫn còn ở nơi đó!”

“Để cho cô ấy đi chơi.”

Cũng đúng, tên kia phỏng đoán lại thất tình nhàm chán, để cho nàng chơi đi. Bất quá…

Thiên Thiên nhớ tới vừa rồi khi nàng đang thử quần áo trước gương cùng Lăng Phong có cử chỉ thân mật, cuối cùng hiểu rõ ràng vừa rồi có chuyện bị quên là cái gì .

Hình!

Với sự ham mê bát quái của Hách Sảng quả quyết sẽ không đem ảnh xóa. Thiên Thiên có dự cảm mãnh liệt, rất nhanh sẽ truyền chuyện nàng ôm chân lão bản, lẻn chân vào đội ngũ đi đường tắt.

Lấy cớ nói dạ dày không thoải mái, Thiên Thiên cũng như lần trước từ xe Lăng Phong chạy mất, nhìn xem bóng lưng vàng nhạt biến mất dưới ngọn đèn Lăng Phong giống như lọt vào hồi ức rất xưa.

Cho đến khi Thiên Thiên lên lầu không tự giác mở ra cửa sổ thì nhìn thấy xe chậm rãi lái đi.

Buổi tối hôm đó Thiên Thiên vừa lên mạng liền chứng kiến Bạch y như phong đứng tại trước mặt nàng, cảm thấy rất là trùng hợp, cười một chút tán gẫu:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Di, thật là đúng lúc Bạch y huynh.”

Bạch y như phong có vẻ tâm tình không tệ:

[Bạch y như phong] : “Ừ, đúng lúc thật….” Rồi nhìn Thiên Thiên đánh Ba Tư trong chốc lát: “Trang bị trên người của muội đều hỏng , đi sửa nào.”

Thiên Thiên thẹn thùng mở ra túi nhìn một chút xem còn bao nhiều kim, đang do dự có nên hay không vào acc của Hách Sảng chuyển tới miễn cho mất mặt để Bạch y huynh mượn tiền, Thiên Thiên lập tức hiểu hắn nhất định là phát hiện nàng sẽ mượn tiền sửa trang bị trong nháy mắt cảm thấy quẫn bách, nàng Sở Thiên Thiên dù nghèo thế nào cũng không thể trở thành người nghèo đến mức không có tiền sửa trang bị đi, nàng chỉ là vừa nhập môn còn chưa có vàng mà thôi a ~

Thiên Thiên đánh Ba Tư từ chối lời mời giao dịch của Bạch y như phong, Bạch y như phong đánh cho 1 dấu ? tới sau còn nói:

[Bạch y như phong]: “Trong túi tiền không chứa nổi, giúp ta mang mười vạn, phí bảo quản năm nghìn kim.”

Thì ra là… lại hiểu lầm.

Thiên Thiên phát hiện Bạch y như phong không chỉ có nhiều, mana còn kim nhiều:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] :”Kỳ thật Bạch y huynh, huynh có thể đi mua 1 cái túi lớn, như vậy có thể tiết kiệm không ít phí bảo quản phí ~ ”

[Bạch y như phong] : “Người bảo quản cảm giác an toàn hơn.” Tiếp tục ấn giao dịch với Thiên Thiên.

Của trên trời tự dưng rơi xuống theo lý thuyết là không nên tham, bất quá Bạch y huynh không phải là tổng tài,1 người lương thiện như thế tài nghệ cao trong game thì nàng không có lý do gì không chấp nhận …. kích động chọn giao dịch.

Thiên Thiên sau đó liền hoàn thành một cái nhiệm vụ thành tựu, hệ thống nhắc nhở lóng lánh trong nháy mắt chấn động, trong màn hình biểu hiện số knb hiện có 100000.

Mặc dù tiền này không phải là của mình nhưng được nhiệm vụ thành tựu Thiên Thiên giờ phút này tâm tình so với trẻ đi dọa công viên thấy hoa hồng đẹp không khác là mấy, hưng phấn nguyên chỗ bổ nhào.

Bạch y như phong tiêp tục mang Thiên Thiên đi thăng cấp, thành công lên tới cấp 64 thì khi đó Thiên Thiên đột nhiên nhớ tới một 1 cái nhiệm vụ cấp 30 không có hoàn thành.

Thiên Thiên đem nhiệm vụ tại kênh đội ngũ post rồi nói: “Bạch y huynh, đem nhiệm vụ này giải quyết giúp muội đi.”

Người bình thường nhìn loại nhiệm vụ xám này 99,9 % cũng sẽ khoát tay nói: “Muội ngốc hả…loại nhiệm này không có kinh nghiệm không có vàng tiền không có bất kỳ giá trị nào có điên mới đi làm.” Mấu chốt là nhiệm vụ BT kia còn cực kì BT.

Nhưng Bạch y như phong tựa hồ là 1 loại đẳng cấp khác, không có 1 mực cự tuyệt mà đáp ứng: “Được.” Sau đó mang theo Thiên Thiên bay đi.

Một người max level, đệ nhất cao thủ sever , một kẻ mới chỉ lv 64 lại đi tới nơi quái cấp 30…

Cái nhiệm vụ này kinh nghiệm vốn ít lại không có trang bị gì tốt, bất quá dọc theo đường đi phong cảnh tuyệt đẹp, Thiên Thiên vừa chạy vừa tại sau lưng Bạch y chụp hình, sau đó lư vào 1 thu mục cố định cung cấp cho Hách Sảng quan sát.

Sau khi 1 boss nhỏ cuối cùng ngã xuống Thiên Thiên tự dưng cảm thấy có chút kiêu ngạo, tự hào.

Kích động nói:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] :”Bạch y huynh xem, muội có phải hay không khá lợi hại.”

Bạch y như phong phát 1 cái vẻ mặt chảy mồ hôi tới:

[Bạch y như phong]:”Ừ, lợi hại.”

Thiên Thiên đương nhiên tiếp nhận lời‘ ca ngợi ’,

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Hắc, lần sau muội cũng giúp huynh làm một cái nhiệm vụ.” Thiên Thiên kỳ quái, vừa rồi Bạch y như phong cũng không chết, như thế nào không thấy đây.

Thiên Thiên đạt được ước muốn hoàn thành nhiệm vụ cấp thấp sau cảm tạ Bạch y như phong chuẩn bị logout, thì khi tắt cửa sổ game lơ đãng chứng kiến Bạch y như phong xoay người thu lại kiếm trong tay khi đó đột nhiên cảm thấy Bạch y huynh như có hào quang chiếu sáng, ngây người mấy giây mới tắt đi cửa sổ, nhớ tới vừa rồi Bạch y như phong xông tới cứu nàng, động tác phất tay chém giết tiểu quái Thiên Thiên nhịn không được bật cười.

Không biết ở hiện thực giữa Bạch y huynh là người như thế nào.

Buổi tối Thiên Thiên ngủ được rất ngon, lúc rạng sáng bị Hách Sảng đột kích:

“Sở Thiên Thiên…. Sấm đánh rồi kìa, trời mưa mau thu quần áo kìa! !”

Hôm nay là ngày cuối tuần khó có được, Thiên Thiên vốn là nghĩ muốn ngủ thêm một lát lại bị Hách Sảng cứ như vậy vừa lôi vừa kéo đi lên. Thiên Thiên híp mắt đầu lắc lư, mồm miệng không rõ:

“Ách, thêm một lát thôi… không cần phải ầm ĩ.”

“Ngủ cái gì mà ngủ… đứng lên!” Hách Sảng dựng vai Thiên Thiên dậy, thanh âm nâng lên đê-xi-ben tiếp tục hét:

“Có nghe thấy không Sở Thiên Thiên…. rời giường đi tới nhà mình cùng chơi với ông ấy hai ván cờ!”

“Ừ, lại một lát thôi…” Thiên Thiên nhìn đồng hồ, 6:38:

“Còn sớm, …” Trong đầu buồn bực nói thầm vài câu lại híp mắt ngủ.

Trong loáng thoáng nghe thấy Hách Sảng nói với điện thoại, Thiên Thiên chỉ nghe thấy hai chữ, sau đó con sâu ngủ làm toàn bộ bay tiếp.

Hách Sảng vừa lay Thiên Thiên, vừa cầm điện thoại di động lớn giọng nói:

“Còn chưa kịp ăn sáng đây, Thiên Thiên còn ngủ…”

“Cái gì… Lăng Phong cũng muốn đến? ”

“Đã đến cửa nhà rồi?”

Thiên Thiên nhanh chóng bật lên, lắc lắc đầu:

“Hách Sảng, bà mới vừa nói ai muốn đến nhà bà cơ?”

Hách Sảng cúp điện thoại điềm nhiên như không nhìn bạn tinh thần đột nhiên sảng khoái:

“Lăng Phong…anh ta cùng cha mình có chút thân quen…?”

Tổng tài ở đó!

Có nên hay không đi? !

Nên hay không tránh đi đâu đó?

Phải hay không sẽ bị chết rất thảm ?

Thiên Thiên lâm vào rối ren.

“Lại ngẩn người!” Hách Sảng đẩy Thiên Thiên đột nhiên nói:

“Ai, bà không phải là thường nói lão bản tính như trẻ con sao đàn áp bà, lúc này hãy đi tới nhà mình để cho anh ta nhìn tài kỳ nghệ của bà, nghe cha mình nói Lăng Phong cũng thích cờ vây, bà mà trổ tài hắn nhất định đối với bà lau mắt mà nhìn!”

Thiên Thiên gượng cười cái kỹ thuật kia.. lừa dối Hách thúc thúc còn được, lừa dối Boss âm hiểm xảo trá đơn giản chính là múa rìu qua mắt thợ tự tìm đường chết.

Người nào không biết Lăng Phong không chỉ có trẻ tuổi tiền nhiều, còn là một tài tử phong nhã người mà hàng năm dạ hội công ty cử hành được chú ý nhất, ảnh treo to đùng trên hành lang công ty không khác siêu sao là mấy, Lăng Phong bề ngoài anh tuấn, đỉnh đầu chói mắt hào quang nàng muốn hái cũng hái không được..ài…Thiên Thiên vẫn tự biết rõ , giả bộ bình tĩnh lắc lắc đầu:

“Không…. không được…mình phải tiếp tục ngủ đây.” Tổng tài quá lợi hại, đánh không lại …

“Yên tâm đi.” Hách Sảng đến gần Thiên Thiên vẻ mặt thần bí:

“Nói cho cậu biết lời nói thật, kỳ thật Lăng Phong căn bản không biết đánh cờ, ngay cả cha mình còn chưa thử qua, nếu đem tấm ảnh kia cho nhân viên công ty cậu nhìn 1 chút thì người muốn có nó sẽ là…. Ha ha!”

Thiên Thiên bán tín bán nghi suy nghĩ nếu như có thể làm cho tổng tài thấy 1 mặt xuất sắc khác của nàng, sau đó làm việc bán mạng thêm một chút có lẽ sẽ không thật sự đối với nàng như trẻ con sẽ có vài phần kính trọng, về sau cũng không cần phải phập phòng lo sợ, có khi còn có thể bay lên cấp chủ quản, tiền lương có thể tăng gấp bội … (L: sự thật là con bay lên câp cao hơn chủ quản, he he)

Dứt bỏ ý tưởng cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, Thiên Thiên quyết định không muốn…con thiên nga này khó ăn….!

Vì để cho tổng tài thay đổi cách nhìn đối với nàng, Thiên Thiên nhanh chóng đứng lên rửa mặt, chọn lấy cái váy lụa nhẹ nhàng khoan khoái mặc vào.

Kỳ thật đây là món quà ngày hôm qua bị buộc “nhận hối lộ” mà có,…hãy nghĩ nó rất nhẹ nhàng khoan khoái ..bỏ qua giá cả và nhãn hiệu của nó đi….. khụ khụ ~

Tóc dài được búi lên, điểm thêm cái kẹp tóc ngày hôm qua Lăng Phong cài cho làm cho nàng lệ lấp lánh làm cho người chú ý, Thiên Thiên nhịn không được oán, kiểu tóc khác của ngày hôm qua.

Trong gương 1 mỹ nữ cổ điển trnag điểm nhẹ nhàng làm cho người ta có cảm giác dịu mát tự nhiên mà vẫn có sự hồn nhiên. Hách Sảng đứng ở sau lưng Thiên Thiên tặc tặc tán thưởng:

“Thiên sinh tố chất không giả, bất quá dựa theo lời bà hay nói thực tại chân thật ở đây, tặc tặc…tôi nếu như là nam nhân nhất định nhịn không được cưới bà về nhà.”

Vây quanh Thiên Thiên dạo qua một vòng cười xấu xa hỏi:

“Cái váy này là Lăng Phong tặng đi? Ánh mắt không sai, rất thích hợp với cậu…chậc chậc.”

Thiên Thiên nhớ tới ngày hôm qua ở đó ánh mắt Lăng Phong ôn nhu mắt như vậy trong nháy mắt thất thần, sau đó hận không thể tự sát.

Chuyện cổ tích Cô bé lọ lem cùng hoàng tử liên tục làm bao cô gái hiện đại điên đảo, Sở Thiên Thiên mi nên tỉnh lại!

Đại khái là vừa nghĩ tới cô bé lọ lem đi giày, Thiên Thiên chỉ đi 1 đôi giày cao gót khi trước Hách Sảng tặng sinh nhật, cho đến khi xuống xe đi vào nhà Hách Sảng từ cửa chính Thiên Thiên mới hối hận.

Giày đẹp thì đẹp mắt, nhưng đi không chắc chân…. trong chốc lát cố mà phát huy. ~~~~ ( _ )~~~~

Thiên Thiên lo lắng là đúng, bi kịch tại ngay một khắc quả nhiên liền xảy ra…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.