Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

Chương 11: Tổng tài quang minh . .



Có đôi khi chuyện chính là sao lại khéo chỗ này …dù cho bạn không thích chuyện cô bé lọ lem cùng hoàng tử, dù cho bạn không tin trên thực tế sẽ tồn tại loại cảnh chỉ có trong mơ này nhưng sự thật nó liền bày ra ngay trước mắt, bạn không tin cũng phải tin.

Đang khi Thiên Thiên cho là mình sắp chạm đất không an toàn trong nháy mắt kia…

Im lặng tuyệt đối là một màn cực kì phim ảnh …..

“Ngài…ngài…” Thiên Thiên cả buổi cũng không nói được 2 chữ “tổng tài” nói ra khỏi miệng, thì lão bản giống như 1 màn Bạch y trong game kịp tới cứu!

Thiên Thiên nhịn không được sửng sốt mấy giây.

Lăng Phong vẫn anh tuấn như cũ, ngạo mạn như cũ, sống mũi vẫn là… Thiên Thiên khinh bỉ chính mình rõ ràng cũng phạm hoa si rồi.

Lăng Phong trên cao nhìn xuống liếc xéo Thiên Thiên:

“Sở tiểu thư ” cúi đầu tại bên Thiên Thiên nhỏ giọng nói tiếp:

“Liên tục tựa ở trong lòng tôi như vậy, em muốn câu dẫn anh sao ?”

Lời này vừa nói ra, Thiên Thiên vốn là không thế nào tự nhiên sắc mặt nổi hồng.

Nhanh chóng kéo ra khoảng cách với hắn:

“Không, không…” Không muốn đôi giày cao gót không thực dụng đến mức đang khi Thiên Thiên lui về phía sau đồng thời chân vừa mạnh mẽ hướng chạy thì…..Thiên Thiên chân phải tự dưng mềm một chút, Lăng Phong thuận thế kéo nàng một cái.

Vì vậy dưới ban ngày ban mặt, tại trước cửa nhà Hách Sảng cùng với mấy vị chủ quản trước đây nịnh hót lão tổng ở cửa nhìn thấy 1 màn một mỹ nữ mỹ nữ nhào vào trong lòng Lăng tổng tài một lần lại một lần.

Cuối cùng Lăng tổng tài rất có phong độ môi khẽ cười:

“Như thế nào lại không cẩn thận như vậy.” Sau đó không chút nào khách khi với vẻ mặt hiềm nghi của mọi người đem mỹ nữ kia bế lên, ôm 1 lèo từ cửa đến trên ghế.

1 màn đẹp cỡ nào … làm cho người ta phấn chấn, khiếp sợ. Mà một màn này đến người trong cuộc là Sở Thiên Thiên trải qua chuyện này vẫn là tương đối quẫn bách .

Không có ai biết Thiên Thiên đang cực kì ưu thương…

Thiên Thiên cảm thấy nàng hai mươi mấy năm còn không có mất mặt như ngày hôm nay, đều tại Lăng Phong , tại hắn.

Đèn flash không hề nghi ngờ liên tục vây quanh tuấn nam, nữ nữ vừa rồi, ngọn đèn chói lòa không ngừng làm cho Thiên Thiên cái gì cũng không nhìn thấy, ngay cả nụ cười gần trong gang tấc quỷ dị thế nào cũng không chú ý tới.

Thiên Thiên đã vô lực , từ khi chuyển tới thành phố A nàng đối với các loại báo chí đồn đại truyền thông nhất định chẳng thèm ngó nhìn, giờ thì làm thế nào để sống… cuộc sống này như thế nào qua. ~~~~ ( _ )~~~~

Khách quan khi Thiên Thiên bất đắc dĩ thì một người khác trong cuộc tựa hồ không có cảm giác gì.

Thiên Thiên quay đầu lại trông thấy Lăng Phong vỗ vỗ áo sơ mi hơi nhăn vẻ mặt như không có việc gì bưng lên trên 1 ly rượu nhấp một miếng, phát hiện ánh mắt Thiên Thiên quay đầu lại nhìn, nhíu mày:

“Sở tiểu thư có việc gì sao?”

Thiên Thiên vẻ mặt quẫn bách mắt dời đi: “Ách…” Trộm nhìn lén tất cả mọi người bên ngoài, thấy bên cạnh không có người mới lắp bắp nói:

“Vừa rồi… Cảm ơn…cảm ơn tổng tài.”

Lăng Phong cho nàng 1 cái nụ cười lễ phép:

“Tiện tay mà thôi, Sở tiểu thư không cần phải khách khí.”

Thiên Thiên rất muốn xông tới túm vai của hắn dùng phương thức Hách Sảng thường xuyên đối đãi với nàng lay tỉnh hắn.

Hắn tại sao có thể bình tĩnh như vậy, điềm nhiên như không, thật giống nhưchuyện vừa rồi hắn hoàn toàn không để ở trong lòng chỉ là đi ngang qua một chỗ nhặt được ví tiền sau đó trả lại cho người mất của, và khi người mất của nói lời cảm tạ thì đồng thời nói: “Tiện tay mà thôi, không cần phải khách khí.”

Hắn tại sao có thể…. tại sao có thể…

Thiên Thiên cũng không biết mình là đang rối ren cái gì… không rõ là lạ ở chỗ nào… lại tìm không ra nguyên nhân, loại cảm giác này thật đáng sợ.

Những hành động của hắn Thiên Thiên ánh mắt vẫn luôn như cũ đặt ở trên người Lăng Phong, nàng thề phải tìm ra sơ hở, rõ ràng BOSS đang chơi trò gì đó phải phòng ngừa chu đáo ngăn chặn bi kịch xảy ra.

Nhưng là Thiên Thiên đã quên một chút nếu bạn đối với một người nam nhân quá mức hiếu kỳ vậy hậu quả trực tiếp sẽ chính là đem mình vào trong cạm bẫy nói ra cho oai là : tự chui đầu vào lưới.

Thời gian yến hội tiến hành đã hơn phân nửa.

Thiên Thiên đến nay mới biết được cha của Hách Sảng là nhân vật to lớn như vậy, bao người có khả năng nịnh hót vô địch như vậy quả là thần công cái thế, nghe là sững sờ hoàn toàn, tự đáy lòng tán thưởng những người từng trải này công lực thật thâm hậu … thật sâu!Tổng kết à mình vẫn là quá non!

Trong đại sảnh nhìn như chuyện trò vui vẻ, một đám bạn cũ cụm chén, nghiêm túc nghe cơ hồ ai cũng đều ở phát ra cái lời nịnh hót này, Thiên Thiên vừa mới bắt đầu còn rất hi hữu cảm thấy thật thú vị, nghe nhiều khó tránh khỏi cảm thấy rất nhàm chán.

Bưng khay đựng trái cây len lén hướng trong góc, chờ khi chú Hách nghe chán ngấy cho gọi nàng qua cùng ngài đánh cờ, sau đó thành công viên mãn sẽ hồi phủ, trở về nhà trọ tiếp tục thăng cấp.

Nghĩ đến thăng cấp, Thiên Thiên nhớ tới Bạch y như phong, không biết giờ này Bạch y huynh đang làm gì.

Vùi đầu ăn uống tránh đi đám người kia, Thiên Thiên bỏ quên còn có một người liên tục một bộ mặt cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, 1 nam nhân bộ dáng ngồi ngay ngắn ở kia.

Hôm nay người đến lòng dạ biết rõ mặc dù đối cha Hách Sảng lần đấu giá này có bao nhiêu tác dụng, bất quá người có thực lực như Lăng Phong mà nói mặc dù người trước đây đến tìm hiểu thì sẽ rất kinh ngạc Lăng Phong lại xuất hiện ở Hách gia, nếu 2 thế lực to lớn này đột nhiên kết hợp làm cho người ta không giải thích được cũng không hiểucó nội tình gì sâu xa ở đây.

Nghĩ lại ngoài biết rõ chủ nhân yến hội hôm nay là Hách lão gia, nếu Lăng Phong xuất hiện đại biểu Hách lão gia trong lòng Lăng Phong có bao nhiêu nặng nhẹ, những tinh anh làm sao sẽ ngốc đến mức không cho chủ nhân 1 mặt mũi vây quanh Lăng Phong đây, mọi người cũng chỉ là hướng chủ nhân khách sáo, đối với Lăng Phong nhất mực cung kính làm bộ như lơ đãng đáp lời rồi nịnh nọt.

Lăng Phong vẻ mặt lạnh như băng giống như đang thưởng thức rượu, thậm chí ngay cả người bên cạnh cùng ngồi nói gì cũng không để ý đáp, mục tiêu mọi người tự nhiên chuyển dời những người khác, không ai muốn mất mặt cho mình 1 đường lui.

Nhìn người núp ở góc, ở trong tối thì Thiên Thiên tự cho là may mắn, hắn không tự giác nhếch miệng cười cười, chỉ là trong nháy mắt lại khôi phục vẻ mặt trước sau như một lạnh lùng.

Có người bặt gặp vẻ mặt Lăng Phong cười, lập tức hướng vị trí Thiên Thiên nhìn sang, sau đó Thiên Thiên thật vất vả trốn trong góc trong nháy mắt thành ra náo nhiệt.

Không hiểu ra sao nhìn chằm chằm, miệng khẽ mím đối với những người không ngừng liên tục không dứt lời bày tỏ ca ngợi, không biết là những thứ này không cách nào đến gần Lăng Phong nên khi hắn vừa rồi đối với mỉm cười mà đến cạnh khiến Thiên Thiên càng mờ mịt.

Đoán rằng bọn họ khả năng nhận lầm người, đoán chừng là nghĩ nàng là con gái của chú Hách nịnh hót, Thiên Thiên để xuống mâm đựng trái cây dùng tốc độ nhanh nhất nuốt xuống dưa hấu trong miệng, đưa tay ý bảo mọi người an tâm một chút chớ nóng vội, thì 1 cánh tay khi nàng vội vã giải thích đặt lên vai nàng thời điểm đó nguyên một đám tai to mặt lớn rốt cục im tiếng, nhìn nàng yên lặng.

Thiên Thiên hắng giọng:

“Các vị…. ách..cái này..tôi không phải là…”

“- – ai nha! Tiểu thư dáng người thật đẹp khí chất thật xuất chúng không gì sánh được, lời nói lại dễ nghe như vậy! Ai nha …. này thật giống giọng nói kết tinh của trời đất, để cho tôi…” ( đằng sau thật dài thật dài thật dài. ….)

Ngay sau đó, một loạt tình huống không hiểu …tiếp theo mục tiêu đại chúng dời đi và đương nhiên mọi người cũng đều vây quanh tới đây.

“Xin hỏi tiểu thư họ gì, hiện tại đang giữ chức vụ gì….?”

“1 cô gái như tiểu thư vừa xinh đẹp, vừa có tài… hiện nay xã hội thật sự là quá khó có được…”

Có người đại biểu tập thể lên tiếng những người khác đương nhiên là gật đầu phụ họa nhất trí bày tỏ:

“Nói rất hay nói rất hay…”

“Đúng vậy đúng vậy…”

“Đúng đúng đúng…”

Thiên Thiên bất đắc dĩ… bọn họ từ nơi nào nhìn ra nàng có phẩm chất, tài năng không giống người thường? ?

Tay ngứa ngáy rất muốn đem 1 ông chú đang trước mặt chém gió thao thao bất tuyệt này gạt qua, tự tạo cho mình một con đường ra chạy ra ngoài.

Khi ngửa đầu quan sát lơ đãng nhìn đến 1 ánh mắt có ý cười lại âm hiểm, ngoại trừ boss Lăng tổng tài của Thiên Thiên thì còn có thể là ai đây.

Giờ khắc này Thiên Thiên nhận định…. nhất định là tổng tài! Quả nhiên!

Nàng quan sát một buổi trưa đều không nhìn ra…nhất định là hắn khiến cho những người này hiểu lầm nàng là Hách Sảng, sau đó làm cho nàng hưởng thụ sự tán dương truyền tin nọ kia, làm cho nàng trong nháy mắt từ phía trên thiên đường ngã vào địa ngục!

Âm hiểm ..âm hiểm, thiệt thòi nàng mới vừa rồi còn cảm thấy Bạch y cùng hắn có chỗ tương tự, Bạch y huynh mới không có vô sỉ như vậy! Thiên Thiên o.0 nghĩ tới.

Lăng Phong tựa hồ không hiểu mặt Thiên Thiên tràn đầy tức giận là vì loại gì. Thiên Thiên ý thức được chính mình công khai nhìn căm tức nhìn tổng tài, rất không có tiền đồ thu hồi loại ánh mắt này, một giây sau đã chuyển thành một loại ánh mắt sùng bái, sau đó giả bộ kéo ra nụ cười.

Mà như vậy đối người xung quanh xem đó chính là công khai ánh mắt nhìn đưa tình, cuối cùng nụ cười ngọt ngào kia của Thiên Thiên làm cho người xác định nàng cùng Lăng tổng tài có quan hệ không giống bình thường… không thể nghi ngờ.

Giọng nói kịch liệt tán dương càng thêm hung mãnh, Thiên Thiên vô lực nhìn, Hách Sảng kia không biết chạy đi đâu từ khi tiến vào đại sảnh liền không nhìn thấy nữa, chú Hách thì làm một bộ việc không liên quan đến mình nằm trên ghế đằng kia nhắm mắt hưởng thủ ở bên ngoài, bên trong ầm ĩ như vậy mà sao không quay đầu nhìn lại một chút chứ?

Thiên Thiên bắt đầu hoài nghi, yến hội hôm nay thật sự là nhà Hách Sảng mở chứ?

Liếc nhìn chung quanh chỉ có chỗ Lăng Phong là an toàn, đó là 1 cỗ hơi hướng lạnh như băng mát làm cho trời rất nóng đều đổi mát mẻ, nhưng là cũng còn vài người dám ngang nhiên xông qua.

Mặc dù tổng tài thật lạnh, rất nguy hiểm, trong lúc nguy hiểm lộ ra âm hiểm nhưng là vì nàng rất đáng thương muốn một chút thanh tịnh, Thiên Thiên rốt cục không chịu nổi chui ra đống người hướng chỗ Lăng Phong tới.

Đỉnh đầu sáng loáng vài chữ to: “Tổng tài cứu mạng!” Thiên Thiên cho rằng Lăng Phong nhìn hiểu, không nhớ nàng thành công vứt bỏ đám “ruồi bọ” thế nào khi đi tới cạnh thì Lăng Phong liếc nàng một cái, tựa hồ có chút bất mãn nói:

“Sở tiểu thư, chú ý hình tượng.”

“Hả?” Thiên Thiên còn trong mộng, bất tri bất giác phát hiện vừa rồi chạy phải quá mau, trông thấy ghế sô pha theo thói quen hai đầu gối quỳ lên mà Lăng Phong vừa vặn dựa ngồi trước người của nàng.

Thiên Thiên bộ dạng thoạt nhìn có điểm giống… người bạn gái nhỏ hướng bạn trai làm nũng…Đã nhớ không rõ là lần thứ mấy bị bêu xấu Thiên Thiên mặc dù đã tiếp nhận việc gặp gỡ Lăng Phong là có chuyện xấu, vô ý thức vội vàng nhảy xuống ghế, không có chú ý tới mình đang mặc váy khi đi xuống thời điểm trọng tâm không vững lui về phía sau ngã đi, may mắn Lăng Phong tay mau lẹ đem nàng ôm trở lại.

Thiên Thiên muốn nói to một hơi cái sàn đá cao cấp này mà mình thiếu chút nữa té 1 cái thì đầu rơi máu chảy, may quá, may quá… ngẩng đầu: “Cảm ơn…” Cảm giác là lạ ở chỗ nào.

Chung quanh tiếng vỗ tay làm cho Thiên Thiên hiểu đến tột cùng là lạ ở chỗ nào .

Sự mập mờ này, làm cho mọi ú nghĩ sáng loáng lại còn tư thế này… nàng còn có thể nói gì.. .có thể giải thích gì đây?

Lăng Phong nghiêm trang nhìn chằm chằm nàng, Thiên Thiên thật là muốn hét lớn một tiếng – –

Lưu manh… ngài quá cao tay rồi !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.