Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

Chương 21: Chọc ai cũng đừng chọc tổng tài . .



Lúc này có người vội ho một tiếng. Mập chủ quản đứng lên nâng mắt kiếng, tận lực bảo trì lễ phép quan sát ông Vu một cái, trịnh trọng nói:

“Cái kia, Vu lão gia, ngài vừa rồi chẳng lẽ không nghe thấy tổng tài của chúng ta nói.” ngưng một chút cười hì hì:

“Sở Thiên Thiên là nữ chủ nhân tương lai của Lăng thị, tại sao có thể nói đây chỉ là một nữ nhân đây?”

Vu Tại Tĩnh nói không ra lời, ông Vu cùng không hề tìm tòi nghiên cứu câu nói của Lăng Phong nét mặt vốn khôn khéo giờ là bối rối chưa từng có.

“Vu thúc, để tôi tiễn thúc.” trợ lý tổng tài Tống Minh đã đi tới, nhìn nhìn sắc mặt trăng bệch của ông Vu:

“Vu thúc có một số việc có cần để cho ngài biết rõ.” Giơ lên ngón tay hướng cửa:

“Vừa đi vừa nói.”

Chẳng quan tâm các ánh mắt kì dị của đồng nghiệp, Thiên Thiên không hề có hình tượng một đường chạy đi khỏi công ty.

Ngồi ở dưới gốc cây híp một nửa mắt nhìn cao ốc văn phòng, Thiên Thiên có cảm giác bi thương.

“Trốn việc đi ra phơi nắng, có cần đồ uống không?”

Thiên Thiên cho là người bán nước, lắc lắc đầu:

” Cám ơn, tôi quên mang tiền, mua không nổi…”

Rõ ràng lon nước cứ vậy rơi xuống không mất tiền. ~~~~ ( _ )~~~~

“A, trưởng thành rồi, khách khí không ít.” Giọng mỉm cười là giọng nói không biết Thiên Thiên từng ở nơi nào nghe qua.

Mở mắt ra thích ứng ánh mắt, tinh tế quan sát đối phương, Thiên Thiên có chút lúng túng ngồi thẳng người, dưới bóng cây ngồi ở bên người nàng 1 nam nhân nhã nhặn lễ nghĩa nhìn nàng mỉm cười.

Thiên Thiên cũng lễ phép cười một tiếng:

“Tiên sinh nhĩ hảo.”

Hắn một thân khí độ bất phàm, ngoại hình hào hoa phong nhã, thoạt nhìn nhã nhặn nhưng lộ ra uy nghiêm dùng kinh nghiệm Thiên Thiên tại Lăng thị công tác mấy tháng cộng thêm bị tổng tài hãm hại để phán đoán xác định đây là ` người tai to mặt lớn ở công ty gần dây, không thể tùy tiện đắc tội !

Đang muốn khách khí vài câu trở về đi tiếp tục làm việc, lại nghĩ tới hắn mới rồi nói, Thiên Thiên nhíu mày ngửa đầu hỏi:

“Tiên sinh, chúng ta… biết?” Hỏi như vậy dường như có điểm ngốc.

Nụ cười của hắn rất ôn hòa, cảm giác làm cho người ta như tắm gió xuân.

” Cho ,…đúng vậy.”

“Ách…” Thiên Thiên nỗ lực nhớ lại chính mình khi nào thì biết loại đẹp trai cấp bậc này, gõ gõ đầu dùng toàn bộ sức mạnh nghĩ: “Xin lỗi, tôi… vẫn không có nhớ được.” Nói xong lại len lén quan sát hắn.

Thiên Thiên cuối cùng khẳng định nói: “Tôi thật sự, thật sự, xác định chưa từng gặp qua tiên sinh, ngài nhất định là nhận lầm người.”

“Sẽ không, ngẫm lại xem.”

Đối với sự tự tin trên mặt vẻ mặt không để cho hoài nghi, ngay cả chính nàng đều muốn cho rằng là lần trước bị tổng tài cho ăn nhiều rau nên đầu bị hư …. lựa chọn mất trí nhớ, đem 1 tuấn nam có khí chất như vậy quên.

“Còn nhớ rõ cấp ba em đưa cho tôi…”

“Thiên Thiên.”

Đang trọng điểm thì 1 giọng nói phát ra….cắt đứt lời nói của nam nhân đẹp trai này

“Tổng tài? !” Thiên Thiên giật mình.

Lăng Phong vẻ mặt cứng rắn: “Ừ.” Một tiếng, nghiêm nghị:

“Giờ làm việc chưa cho phép tự tiện trốn, Sở tiểu thư không có ý định cạnh tranh tới chức vị phó quản lí chứ?”

Thiên Thiên cũng ý thức hành vi của chính mình vừa rồi quá mức liều lĩnh, kỳ thật Vu tiểu thư đến công ty phát giận thật sự là quá bình thường, mình tại sao hãy cùng nàng găng lên… còn không biết vì cái gì sinh khí ngay trước nhiều nhân viên cấp trên như vậy cứ thế chạy ra.

Thiên Thiên vốn thuộc về tính tình 1 cô gái ôn hòa, tính tình tới cũng nhanh đi cũng nhanh, phát tiết xong liền bắt đầu kiểm điểm chính mình, cảm thấy là bản thân sai lập tức liền đuối lý không nói.

Kỳ thật trọng yếu nhất vẫn là quản lí đề cập việc thăng chức cho nàng việc này mới là trọng diểm..khụ khụ

“Báo cáo tổng tài, em vừa rồi… Ách…. đi lầm đường.”

Nghiêm trang giải thích: “Em vốn là muốn đi toilet, không biết làm sao lại chạy đến đây, ha ha, ha ha ~ bây giờ lập tức trở về làm việc!” Vèo một tiếng chạy nhanh hai thước có hơn.

Hai giây sau ngược lại trở lại: “Tiên sinh, ngài thật sự nhận lầm người, tôi không biết anh, ách, bye bye ~” nói xong như một làn khói chạy vào đại lâu.

Sau lưng Thiên Thiên hai nam nhân đều sửng sốt một chút, đại khái là chưa thấy qua 1 cô gái đi giày cao gót còn mà có thể chạy trốn nhanh hơn thỏ…

“Vân tổng hôm nay rảnh như vậy đi tản bộ.”

“Lăng tổng cũng không kém, còn có thời gian đốc thúc nhân viên, cũng khó trách làm ăn phát đạt như vậy, đích xác là thấu hiểu lòng người nhân viên đều nguyện ý trung thành vì ngài cống hiến sức lực.”

Hai tay phải tác phong phong nhanh nhẹn đưa tay ra, sắc mặt giảng hòa cười, trong mắt đều là chớp động khôn khéo quang mang, giống như giao chiến bằng ánh mắt.

Nhìn qua Lang Phong biến mất tại cửa Lăng thị ….nam nhân như hắn có điều suy nghĩ.

“Vân Từ! Anh đang nhìn cái gì?” Tiêu Hàn cà lơ phất phơ đi tới: “Anh không phải là đi tìm Thiên Thiên sao? như thế nào còn không có thấy người?”

“Đã quên lời của anh nói sao? Trong thời gian làm việc phải nghiêm túc một chút.”

Tiêu Hàn gãi gãi đầu:

“Biết rồi, Vân tổng.” Hướng Lăng thị đại lâu nhìn một chút, bước lên xe:

“Vậy em đi xem hàng mẫu trước .”

Là tổng kinh lí của Vân Từ tập đoàn kiêm chấp hành đổng sự trưởng tiếp nhận sản nghiệp của phụ thân một năm có thể đem công ty phát đạt thành một nhân vật thần kì như vậy cũng khó trách hắn nói biết Thiên Thiên thời điểm Thiên Thiên trung khu thần kinh liền trực tiếp hư.

Cùng Tiêu Hàn tới công ty đạp trên xe đạp hắn không nói gì, lặng yên đi theo, trong nội tâm oán giận đường đường Vân Từ tập đoàn lão Nhị có xe có rèm che không đi lại đi xe đạp. Tế bào của người không bình thường thật khó hiểu!

Kết thúc cảnh tượng cô bé lọ lem cùng vương tử xinh đẹp tình cờ gặp gỡ Thiên Thiên trở lại phòng làm việc trước sau như một bận rộn , cực ưu thương .

Nhiệm vụ chấm dứt, Thiên Thiên mở ra QQ lựa chọn nick của tổng tài rất quy củ gửi đi một tin tức: “ Báo cáo tổng tài, số liệu ngài muốn đều sửa sang đã tốt’

Tổng tài rất nhanh trả lời: “ ừ, làm tốt lắm lập tức đưa đến lầu sáu”

Không nói hai lời lĩnh chỉ: ‘Dạ, tổng tài”

Bản chính số liệu lưu vào USB đi thang máy lên laauf6 thì thời điểm này Thiên Thiên mới phản ứng tới.

Nàng có thể trực tiếp gửi bản tài liệu bản sao cho tổng tài nha, tại sao phải là bản chính, muốn tới phòng làm việc tổng tài, muốn đi thể nghiệm cảm giác của mỹ nam băng sơn lạnh đến vô tận sảng khoái chết người sao? ! !

Liều mạng nha! !

Lúc về công ty nàng liền phát hiện tổng tài là lạ, nghiêm mặt giống như là toàn bộ nhân viên công ty đều phạm vào nặng sai lầm lớn làm cho người ta sắc mặt tốt hù dọa vài đồng nghiệp không dám thở mạnh một tiếng, đặc biệt là các đồng chí ở lầu, ngay cả đi toilet cũng không dám đi sợ gặp tổng tài….

Chính mình cứ vậy đi lên có phải thành kẻ đầu tiên bị tổng tài “Giải quyết” đây?

Huống chi giao tình của hai người bọn họ ” không tầm thường, nàng là phần tử bị làm khó dễ tối, đã từng ẩu đả qua với lão bản, còn không hề hình tượng tại ghế phòng làm việc ngủ, lúc này lão bản tâm tình không tốt không biết sau khi đi vào có thể còn xương mà đi ra không nữa…

“Tiến đến.”

Đang lúc Thiên Thiên do dự thì lão bản như có năng lực xuyên thấu, là cực kì thấu, thanh âm có lực độ lại êm tai xuyên qua khe cửa truyền vào lỗ tai Thiên Thiên, hù dọa nàng suýt nữa bám tường.

Tổng tài, mắt ngài là mắt chó phải không…

Giống như không phải…mắt chó con ngươi ban đêm nhìn thấy rõ ràng ở đâu so ra với tổng tài có năng lực nhìn xuyên tường.

“Vẻ mặt đau khổ đứng ở bên ngoài làm gì, bản chính văn kiện liền không tình nguyện mang sao?”

Thiên Thiên nghiêng đầu, xuyên qua khe hở màn cửa sổ thấy rõ mặt lão bản rất lạnh lùng. Nguyên lai là không có kéo cửa sổ. Mở điều hòa không đóng cửa sổ, thực lãng phí … thực đáng xấu hổ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.