Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

Chương 6: Lão bản giở trò lưu manh



Loại cảnh này với nam nữ trong cuộc bình thường cũng sẽ sinh ra cảm giác tương đối vi diệu, sau đó làm ra một chút hành động tương đối quái dị quẫn bách Thiên Thiên liền làm ra 1 phản xạ có điều kiện như vậy.

“A – -” Thiên Thiên đột nhiên nhảy lên, hai tay làm trạng thái phòng bị vô ý thức liền đánh Lăng Phong hai quyền, trước khi quả đấm sắp vung kia thì một thoáng kia Lăng Phong cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói:

“Tiền thưởng.” (L: đủ âm hiểm)

Thiên Thiên cực kì quyết đoán thu tay lại may mắn chính mình không có vừa xém chút nữa ôm hận ngàn thu, lập tức bày ra một nụ cười khoe 8 cái răng, tùy tiện mở ra cái đề tài nói:

“Tổng tài, cái mũi của ngài thật là cao.” Nói xong Thiên Thiên quả thực muốn chui xuống bàn máy tính.

Như thế nào lại như vậy …trời ơi!

Ngoài dự liệu của Thiên Thiên chính là tổng tài rõ ràng rất thích người khác nói hắn như vậy, bất kể hiềm khích lúc trước giương cao khóe miệng cười vô cùng cổ quái nhìn xem nàng.

Thiên Thiên vừa mới bắt đầu còn cùng hắn cười ngây ngô, sau lại phát hiện không thích hợp theo tầm mắt của hắn cúi đầu vừa nhìn …

Tổng tài lại bị đánh… (L: ôi zời)

Thiên Thiên ở phòng y tế của công ty bên cạnh thấp thỏm bất an, lo lắng chờ đợi Lăng Phong đi ra ngoài sợ sẽ là oán khí quấn thân, trong tay nắm thật chặt nút áo sơ mi vừa rồi nhảy lên không cẩn thận rơi ra, rất kinh sợ dùng một cái dây nhỏ đem cổ áo trói vào phòng ngừa da thịt lại lần nữa lộ ra ngoài.

Lăng Phong sau khi bị một đám nhân viên chăm sóc và chữa bệnh vây quanh hướng Thiên Thiên đi tới, giờ khắc này Thiên Thiên tâm tình rất phức tạp khó có thể hình dung.

Nếu như thời gian có thể quay lại, nàng nhất định đừng nghe mẹ nói đi học TaeKwonDo làm gì…

Thiên Thiên trộm nhìn lén xem Lăng Phong phát hiện thương thế của hắn cũng không có lợi hại như trong tưởng tượng của nàng, mới vừa rồi bị một người đám xông tới cùng thư ký khiến cho nàng sững sờ sững sờ Thiên Thiên cũng không có thời gian quan sát lão bản thương thế ở nơi nào, lúc này theo đánh giá quyết đoán có vẻ không ổn.

Mặt ngoài không có thương tổn lắm chẳng lẽ lão bản bị nàng đánh thành nội thương? ! Thiên Thiên vỗ trán, vô luận lão bản là có bị thương hay không… nàng nhất định không tốt đẹp rồi .

Quả nhiên: “Chu thư ký.” Lăng Phong chỉnh đốn trang phục sửa sang lại tóc, tựa như vẻ không đếm xỉa tới nói:

“Biết rõ nên làm như thế nào chứ?”

“Dạ, biết rõ, biết rõ.” Chu thư ký nịnh nọt cười đưa lão bản đi, quay đầu lại nhìn Thiên Thiên mỗi ngày đều là giống nhau cái loại vẻ mặt thương cảm bất đắc dĩ “Em tự mình cầu phúc đi”

Thiên Thiên hiểu cơn đau còn kéo dài.

Vì để cho lão bản hạ thủ hạ lưu tình cho đứa nhỏ 1 cái không gian kiểm điểm, ngày ngày hạ quyết tâm thật lớn mới bò lên trên lầu 6 gõ mở cửa chính phòng làm việc.

“Mời vào.”

Thiên Thiên chần trừ thật lâu mới chậm rãi vào, phòng làm việc tổng tài bài trí đơn giản nhưng sẽ không quá đơn điệu, hai người ở bên trong có vẻ không gian rất đủ, Lăng Phong chuyên chú làm việc bộ dáng không nói lời nào làm cho Thiên Thiên cảm thấy cảm giác áp bách mười phần, đứng ở nơi đó đột nhiên có loại cảm giác tiến thoái lưỡng nan không biết làm sao.

“Sở tiểu thư, có việc sao?” Lăng Phong nhìn các con số bản dự thảo phương án, thuận miệng hỏi, căn bản không có ngẩng đầu nhìn Thiên Thiên một cái.

Bị hắn hỏi lên như vậy, Thiên Thiên những lời vừa rồi khi bò thang lầu nghĩ sẵn đột nhiên toàn bộ bị quên mất, ngay cả 1 chữ cũng không có, kìm nén nửa ngày không biết nên bắt đầu nói từ đâu rồi lại nói.

“A, cái kia…tôi tiếp tục sửa sang lại báo biểu, ha ha, tổng tài thật bận rộn, ha ha.” Trở lại vị trí rồi cúi đầu dậm chân mắng “Sở Thiên Thiên mày thật không có tiền đồ, vài câu dối trá khen tặng mà nói sẽ đem mày dìm chết sao?”

Thật đúng là có thể a…

Trong quá trình sửa sang lại báo cáo biểu Thiên Thiên vài lần nghĩ muốn quay đầu hướng sau lưng mình chỗ tổng tài đại nhân biểu đạt nàng đối với hắn cực kì kính trọng nhưng là mỗi lần cổ chuyển tới một phần ba thì đã bị mắc kẹt, nàng lại uốn éo trở lại tiếp tục vùi đầu sau đó như thế nhiều lần chừng hai mươi lần Thiên Thiên bất hạnh uốn éo cái cổ.

Gục xuống bàn thống khổ lại không dám phát ra âm thanh, đau khổ chờ đợi chuông tan tầm.

Khi Thiên Thiên nghiêng cái đầu vẻ mặt quái dị từ phòng làm việc tổng tài đi ra, các đồng nghiệp đều là cười mà không nói, một bộ dạng “Chúng tôi trong lòng rất hiểu” nhìn.

Đi ra khỏi cao ốc văn phòng Thiên Thiên đang lo quan sát xe công cộng thì thời điểm đó:

“Lên xe.” Một chiếc xe mà Thiên Thiên không biết ở chỗ nào đi ra nhưng biết rõ là xe này chắc chắn là dừng ở bên người nàng.

Sở dĩ khẳng định chiếc xe này như vậy đương nhiên xuất xứ từ người lái xe… A không… chủ chiếc xe.

Thiên Thiên cung kính đối với tổng tài cười một chút, Lăng Phong mở cửa sổ xe ngó ra, cũng hòa ái cười một tiếng:

“Sở tiểu thư, như thế nào?”

Thiên Thiên hơi chút chuyển động thân thể hướng nơi xe buýt sẽ đỗ xem xét, thời gian này còn chưa tới phỏng đoán hôm nay bị tắc ở ngã ba đường, vòng trở về gọi taxi không phải là quá tốn tiền sao…nếu đã lão bản cố ý, vậy thì lên đi! Lời này cảm giác là lạ .

Lăng Phong rất có phong độ giúp Thiên Thiên mở cửa xe, Thiên Thiên thụ sủng nhược kinh:

“Tạ, tạ tạ…. tổng tài.” Đột nhiên đối với nàng tốt như vậy, chẳng lẽ đã nghĩ kỹ kế hoạch trả thù chuẩn bị thừa dịp nàng lắc lắc cổ bị đau rồi?

Thiên Thiên trong đầu đột nhiên toát ra hình ảnh giết người cắt cổ mấy ngày hôm trước chẳng lẽ tổng tài muốn đối với nàng giở trò lưu manh?

Thiên Thiên run lên vài lời chậm rãi: “Báo cáo tổng tài, tôi muốn xuống…”

“Hử?” Lăng Phong chuyên tâm lái xe, giống như không hiểu Thiên Thiên dáng vẻ đột nhiên khẩn trương vì cái gì.

Thiên Thiên nghiêng cái đầu suy tư, khinh bỉ chính mình lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, đem lão bản nhà mình nghĩ đến ác như thế, chính mình chỉ là nhân viên bình thường, hắn đường đường tổng tài Lăng thị đáng giá cùng nàng liều mạng sao?

Nghĩ như vậy Thiên Thiên an tâm nhiều hơn chỉ là không hiểu:

“Tổng tài công việc bận rộn còn bớt thời giờ đưa tôi về nhà, ngài thật sự là thương nhân viên.” Cuối cùng nói ra một câu dối trá khoác lác, cổ không đổi uốn éo:

“Bất quá tổng tài ngài giống như lầm phương hướng rồi….” Nhà mình không phải là con đường này.

“Đưa cô về nhà?” Lăng Phong giống như không hiểu đặt câu hỏi. Thiên Thiên nghiêng cổ có phần phí sức gật đầu:

“Đúng vậy, ngài vừa rồi…” Chẳng lẽ không phải… quá mất mặt.

Lăng Phong nhún nhún vai: “Tôi xem cô liên tục nghiêng đầu đối với tôi cười cho là cô nghĩ muốn lên xe hóng gió liền thuận đường dẫn cô đi một vòng.”

Nghiêng đầu nhìn nhìn Thiên Thiên:

“Tôi đoán sai ý rồi ư?”

“… Không có, không có…” Hiểu nhầm thật lớn!

Thiên Thiên đôi môi run run, mắt thấy xe chạy nhanh càng xa, đau lòng lát nữa phải thuê xe trở về lại phải tốn thêm mười đồng nữa… tim liền bắt đầu xót.

“Tổng tài, tốt lắm…ha ha.” Phiền toái ngài rủ lòng thương xót, mau dừng xe đi.

Lăng Phong rất hiền hoà tự nhiên hướng Thiên Thiên cười một chút:

“Sở tiểu thư.” Hướng một bên ven đường có camera hơi hất càm:

“Nơi này cấm dừng xe.”

Thiên Thiên tâm tiếp tục đau xót, mười lăm khối.

Hai mươi khối.

Hai mươi lăm khối.

Ba mươi.

Thật là đắt a! ! ! !

Đang khi Thiên Thiên tới gần bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, mọi nỗi xót xa lan tràn thì lúc đó xe cuối cùng chậm lại dừng dựa ở ven đường, Lăng Phong xuống xe giúp Thiên Thiên mở cửa xe:

“Đi theo tôi.”

Thiên Thiên đang trong mộng, Lăng Phong chỉ vào 1 tấm bảng cách đó tầm 20 bước:

“Nếu đã đến đây, cùng tôi vào thăm 1 vị bằng hữu.”

“Hả?” Thiên Thiên còn không có kịp phản ứng đã bị hắn lôi kéo đi lên phía trước, mặc dù là nghiêng cổ nhưng là mặt trời còn không có xuống núi đã bị một cái người cao phú suất như vậy lôi kéo đi Thiên Thiên vẫn là nhịn không được đỏ mặt, lỗ tai cũng đỏ.

Bước nhanh đuổi kịp Lăng Phong bước chân dài hơn, khi đi qua cửa Thiên Thiên ngửa đầu thấy rõ thì ra đây Bệnh viện trung y mà thành phố A lưu truyền rộng rãi.

Viện trung y này Thiên Thiên mới biết bên trong tổng cộng liền hai bác sĩ chủ chốt nhưng tài nghệ tinh xảo tính tình lại còn cổ quái, đều vượt qua Quái y thời cổ đại .

Nói bệnh viện này bác sĩ không theo người ta xem bệnh, viện trưởng chính là một người trong những bác sĩ để người bệnh tranh nhau đầy đất vẫn chỉ là nghề phụ của người ta, viện trưởng nghe nói cùng Lăng thị có quan hệ dù sao không phải loại người bình thường theo lời Hách Sảng mà nói: “Nhân vật lớn bạn cũng là nhân vật lớn.”

Đi vào đại sảnh một người mặc áo khoác trắng tuấn tú nhìn qua cùng Lăng Phong không khác lắm, đại nam nhân liền tiến lên đón chào:

“Ơ, Lăng tổng tài đại giá quang lâm, tới địa phương nhỏ này quả làm vẻ vang cho kẻ hèn này !”

Lăng Phong lướt qua người nọ tay dắt Thiên Thiên hướng trên lầu đi, Thiên Thiên bị nam nhân mặc áo khoác trắng ánh mắt mập mờ nhìn chằm chằm đến ngón tay tê dại, cố gắng rút tay về bị Lăng Phong bắt đến sít sao.

Tổng tài có thể là sợ nàng nghiêng cổ đi đường trong chốc lát ngã xuống thang lầu sẽ quay đầu lại về công ty báo tai nạn lao động lại là xin nghỉ rồi tiền bảo hiểm… kia phải là bao nhiêu khoản chi tiêu nha. Thiên Thiên rất khéo hiểu lòng người phân tích.

Nhưng là Thiên Thiên lại không hiểu vừa rồi tổng tài rõ ràng là muốn tới nhìn người, như thế nào đảo mắt lại thành nàng bị người ta nhìn? ?

“Sở tiểu thư phải không? Đau ở chỗ nào?” Một người áo khoác trắng đẹp trai dùng ngón giữa đè lại cổ Thiên Thiên ôn nhu hỏi thăm.

Thiên Thiên nghĩ lắc đầu dao động:

“Không đau.”

“Chỗ này ?”

“Không đau.”

“Vậy đây?”

“… Không đau.”

“A, cái này ….”

Thiên Thiên có điểm không nhịn được: “Không đau!”

“Ách.” Áo khoác trắng đẹp trai di động vị trí, hai tay vịn chặt Thiên Thiên đầu chỉ nghe thấy “Răng rắc” một tiếng còn không có đặt câu hỏi Thiên Thiên liền tự phát hô lên:

“Đau! Trời ơi đau quá!” Hô xong phát hiện cổ có vẻ ổn quăng vài cái:

“Không có chuyện gì rồi?”

Áo khoác trắng đẹp trai lau sạch sẽ tinh dầu trên tay cười híp mắt nhìn Thiên Thiên:

“Sở tiểu thư, hiện tại cảm giác như thế nào?”

Thiên Thiên bởi vì vừa rồi vì thái độ không kiên nhẫn mà lúng túng, cảm kích nhìn xem áo khoác trắng đẹp trai:

“Cảm ơn, tôi vừa rồi…”

“Không có việc gì.” Đẹp trai áo khoác trắng rất hào sảng nở nụ cười:

“Em là người Lăng Phong mang tới coi như là bằng hữu, không cần quá khách khí.”

Đưa tay phải ra: “Xin chào, tôi tên Thẩm Tần, có thể gọi tôi là tiểu Thẩm là được rồi.”

Thiên Thiên mới vừa đưa tay phải ra, Lăng Phong đứng ở một bên xem nàng gào thét nửa ngày liền ngang tới:

“Không cần, bây giờ là thời gian ăn cơm, đi.” Nói xong cũng đi xuống lầu dưới.

Thiên Thiên đương nhiên muốn đi theo boss nên đối với Thẩm Tần cười cười bày tỏ cảm tạ liền nhanh chóng chạy.

Thẩm Tần cởi xuống áo khoác trắng, tựa ở trên lầu vừa nhìn lầu dưới Thiên Thiên đuổi theo Lăng Phong, cười đến ý vị thâm trường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.