Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

Chương 8: Lão bản rất âm hiểm



Trí nhớ dừng lại mùa hè mười năm trước, Thiên Thiên vẫy vẫy đầu bỏ qua cảnh tượng biệt ly gây cho nàng đau buồn, rất nhanh lại là 1 người không có tim không có phổi: “Còn sống mỗi một ngày đều thật vui vẻ, không uổng công đời này sống một lần.” Lại là 1 cô gái theo chủ nghĩa tích cực lạc quan.

Đại khái là Bạch y như phong giọng nói rất giống đại ca mắt lé kia, Thiên Thiên đột nhiên đối với hắn sinh ra một loại cảm giác thân cận, cười cười trêu ghẹo nói:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Không biết Bạch y huynh bình thường nhìn người có phải hay bằng nửa con mắt?”

Bạch y như phong qua một hồi lâu mới trả lời, giọng nói mang theo hương vị đùa giỡn:

[Bạch y như phong]: “Không sai, làm sao muội biết.”

Thiên Thiên chạy đến ben cạnh Bạch y như phong, bạch y sử dụng kỹ năng dáng người xoay tròn vài cái chung quanh tiểu quái bị ngược chết thành mảng lớn, trên màn hình số kinh nghiệm bay lên làm Thiên Thiên có nhiều sảng khoái.

Vừa nhặt vàng và đồ, 1 tay lại tán gẫu với Bạch y như phong, bởi vì vừa rồi câu nói kia làm Thiên Thiên đối với hắn mở rộng lòng người lần đầu tiên ở trước mặt người ngoài nhắc tới chuyện khi mình còn bé:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Khi còn bé có quen 1 người ca ca có vẻ giống huynh, giọng nói cũng có vẻ giống….”

Nam tử bạch y dừng tay xoay người nhìn Thiên Thiên đánh Ba Tư, thật lâu khung tán gẫu xuất hiện vài mặt tươi cười

[Bạch y như phong]: “Muội cũng rất giống 1 người.”

Thiên Thiên không hiểu hỏi lại:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Giống ai?”

Bạch y như phong nở nụ cười:

[Bạch y như phong]: “Đây là 1 câu nói rất nhiều con trai lần đầu gặp mặt đối với 1 cô gái mình ngưỡng mộ sử dụng.”

Thiên Thiên sửng sốt mấy giây mới phản ứng, đỏ mặt gõ ra một hàng chữ lại xóa bỏ, sau đó không biết nói cái gì tốt, cuối cùng phát hiện mình rõ ràng bởi vì bị một người chưa từng gặp mặt vì 1 câu nói mà thẹn thùng… đây là báo trước gì thế…không ổn không ổn… cực kì không ổn.

Tiếp tục giả vờ ra vẻ điềm nhiên như không:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Ha ha, phải không, ha ha.” Thiên Thiên đột nhiên liền nghèo vốn từ.

Bạch y như phong ở phía trước đánh quái vật, Thiên Thiên không hiểu sao cảm thấy an tâm, càng ngày càng có cảm giác quen thuộc không tự chủ cứ vậy tới.

Đại ca ca kia nói đi mua cây dù sau khi trở về cùng nàng thật lâu mới nói, nàng lần đầu tiên nghe hắn nói với người khác nhiều như vậy, mà chính là Thiên Thiên hiếu kỳ không có chuyện gì mà hắn liền theo mình chạy.

Khi nàng khóc khóc mệt sắp ngủ một khắc kia giống như nghe thấy 1 giọng nói trầm ổn không giống số tuổi của 1 đửa trẻ:

“Cô ấy là cô của anh…”

Thiên Thiên lúc ấy ngủ rất ngon, tỉnh lại đã tại trong nhà mình nhưng từ đó về sau nàng không còn gặp qua hắn, nghe hàng xóm nói hắn đi Anh ở cạnh với cha mẹ. Thiên Thiên có chút mất mát vì hắn không chào mà đi nhưng là khi ấy tuổi còn bé nàng cũng mau quên đi.

Về sau có người nói cho Thiên Thiên là ba hiện giờ cũng thành người thân thích với ca ca hàng xóm ấy Thiên Thiên không phải là người thích giận lây người khác biết rõ sau cũng không có chán ghét nhiều, cùng lắm thì có chút kinh ngạc, khó trách lúc ấy cô kia sẽ vẻ mặt khẩn trương đuổi theo ca ấy.

Không nghĩ tới mười mấy năm qua đi về cái an ủi của ca ca mắt lé ấy mà trí nhớ của nàng còn rõ ràng thế Thiên Thiên cảm thấy nhất định là gần đây quá mệt mỏi làm mình có ảo giác nhớ lại nên lúc này mới đột nhiên nhớ tới những chuyện này.

[Bạch y như phong]: “Muốn ta chơi với muội trò tự sát sao?” Bạch y như phong đột nhiên nói tới đây một câu.

Thiên Thiên vừa nhìn chính mình đứng bên vách núi ngắm nhìn phương xa, nhìn rất giống phần tử tự sát tự trách mình trong quá trình chơi còn phân tâm:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Không không không…muội là cảm thấy nơi này phong cảnh rất đẹp mắt… ha ha ~ ”

Bạch y như phong đến gần cạnh Thiên Thiên cũng hướng cùng hướng với Thiên Thiên nhìn:

[Bạch y như phong]: “Game này hình ảnh là rất đẹp mắt .”

Đại khái là nơi này phong cảnh mang theo vẻ nhàn nhạt bi thương, Thiên Thiên nhịn không được phát một câu:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] :”Đáng tiếc phong cảnh của ngày hôm nay cũng chỉ có thể hôm nay xem, ngày mai đi làm lại là bi kịch.”

[Bạch y như phong]: “Hả? Đi làm không vui sao, nói một chút nghe coi nào. ”

Thiên Thiên không biết làm sao lại nhấc lên 1 chủ đề trên thực tế, cũng không nên lẩn tránh vấn đề này cứ coi như là tìm người tố khổ :

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] :”Ừ … bạch y huynh không biết lão bản của muội có bao nhiêu tàn nhẫn, 5555.”

Bạch y như phong giống như là bị Thiên Thiên nói như bị sét đánh, thật lâu mới phát câu:

[Bạch y như phong]: “Có muốn lão bản của muội đối với muội chiếu cố 1 chút không?”

Thiên Thiên như vớ được cọc, tốc độ viết chữ đều thành thần tốc, hưng phấn nói:

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “Bạch y huynh, huynh có biện pháp sao, có hả?”

Bạch y như phong vẻ nắm chắc mười phần nói:

[Bạch y như phong]: “Đương nhiên.”

[Thiên Thiên đánh Ba Tư] : “*vẻ mặt khóc lớn* Bạch y huynh, nói đi?”

[Bạch y như phong]: “Phương pháp rất đơn giản…..” Bạch y như phong bắt đầu truyền thụ bí quyết cho Thiên Thiên.

Tối hôm đó Thiên Thiên ngủ được đặc biệt ngon, nàng mơ thấy cùng ca ấy nói chuyện, vỗ đầu của nàng an ủi….đại ca ca của nàng.

Ngày hôm sau

Thiên Thiên tinh thần gấp trăm lần mặt mày toả sáng đến công ty, thay đổi việc bình thường là bị Chu thư ký đi khắp công ty tìm người tự giác ôm tài liệu ngày hôm qua chưa có chỉnh lý xong đi vào lầu sáu, mặc dù như cũ vẫn có cảm giác áp bách nhưng Thiên Thiên nghĩ đến đề nghị tối qua của Bạch y như phong, hít sâu mấy lần tự tin bước chân đẩy ra cửa phòng làm việc của lão bản.

Thời gian này lão bản còn chưa có đến đây không phải là chuyện quan trọng, trọng điểm là Thiên Thiên phi thường buồn bực “Tỉ suất đi làm “của lão bản theo nhân viên có thâm niên của Lăng thị nói lão bản bình thường là năm bữa nửa tháng mới đến khảo sát một lần nhưng là từ khi Thiên Thiên tới công ty này làm phát hiện lão bản liền gió mặc gió, mưa mặc mưa đi làm quyết đoán tin rằng lúc trước các đồng nghiệp nói là bôi xấu sự chăm chỉ của lão bản.

Mở ra máy tính, Thiên Thiên thuần thục bắt đầu đưa vào số liệu.

Mập chủ quản nói những thứ số liệu này đều là văn kiện bí mật của công ty tuyệt đối không thể để cho người không liên quan trông thấy, cho nên để tiện cho lão bản kiểm tra công việc Thiên Thiên mới phải di động để xử lý những thứ tài liệu này, hưởng thụ được cùng tổng tài cùng nhau làm việc đãi ngộ quá sang, còn biểu đạt là tổng tài đối với Thiên Thiên có ý bồi dưỡng nhân tài, ca tụng Thiên Thiên có tiền đồ về sau không nên quên hắn.

Thiên Thiên mờ mịt bị thái độ cực kì khác biệt của mập chủ quản nhịn không được ủy khuất muốn đứng lên: mọi người đều sai rồi, lão bản đây là kéo tôi vào bẫy rập…đáng tiếc loại chuyện như vậy nói ra cũng không có người tin tưởng.

Ai sẽ tin tưởng tổng tài của Lăng thị tác phong nhanh nhẹn khí chất xuất chúng sẽ cùng nàng một nhân viên nho nhỏ so tài…. đây mới là nỗi thống khổ của Thiên Thiên .

Đang khi Thiên Thiên hoàn thành một phần ghi chép thương tâm thì hành lang không gian làm việc tư vang lên tiếng giày cao gó từ xa tới, Thiên Thiên thị lực bình thường rất kinh người, vừa nghe liền phân biệt ra được không phải là tiếng giày của Chu thư kí, kết luận là một đôi giày cao gót loại gót nhỏ ít nhất mười hai cm. (L : quả là rất …..chuyên nghiệp… )

Cửa phòng làm việc bị người đẩy ra, Thiên Thiên phản ứng đầu tiên chính là nhìn đối phương xem một chút có phải hay không như nàng dự đoán.

Trong tầm mắt là một đôi giày cao gót nó khiến Thiên Thiên đáng thương loang loáng mắt toát ra lóe sáng, Thiên Thiên chợt nhớ tới lúc trước khi “diễn xuất” thời điểm đó cô gái kim cương kia lúc ấy cũng làm nàng choáng váng chẳng phân biệt được gì, cuối cùng bị tổng tài ôm phá hủy danh dự làm cho nàng đánh hắn…dẫn tới một loạt bi kịch.

“Cô là ai? Tại sao ở trong phòng làm việc của Lăng Phong?” Mang theo giọng điệu cao ngạo ba phần khinh miệt nói.

Thiên Thiên dụi dụi con mắt cẩn thận nhìn người, không ngờ động tác này làm cho đối phương giận dữ, nữ nhân kia tựa hồ bất mãn với việc Thiên Thiên híp mắt như kiểu có ý “trêu đùa” nàng :

“Hỏi cô đó, tôi nói cô không nghe thấy sao? Cô là nhân viên của Lăng thị?”

Thiên Thiên cảm thấy cái thanh âm này giống như ở nơi nào nghe qua, sự choáng kia rốt cục biến mất thì không may mới vừa nhìn đến cổ cô gái kia Thiên Thiên lại bị choáng một lần… thật sự là nàng cực kì họa vô đơn chí… Thiên Thiên thống khổ tiếp tục lóa mắt.

Chờ tiền lương tháng này phát, trả tiền nợ Lăng Phong chữa trị khoản, tiền thuê phòng phải nộp…

Thôi…. tháng sau phát lương nhất định phải đi đem cái nhìn thấy đồ sang là sáng mắt chữa lành!

Thấy Thiên Thiên không nói lời nào, nữ nhân kia bắt đầu hùng hổ doạ người, giọng nói trở nên cha ngoa: “Tôi hỏi cô…” Đột nhiên nhớ tới cái gì … lại đánh giá một chút quần áo làm việc như cũ khí chất xuất chúng của Thiên Thiên, tầm mắt di động từ trên đầu xuống dưới chân của Thiên Thiên mà trở nên trắng bệch:

“Là cô.”

Thiên Thiên chứng kiến dây kim cương kia nhận ra đây là cô gái lần trước lão bản muốn vứt bỏ, nàng còn gia nhập vào diễn xuất… cuối cùng cô gái đó phẫn nộ mà đi … chỉ là không hiểu nàng ta tại sao lại đã trở lại.

“Ách, là tôi… Chào tiểu thư.” Thiên Thiên bảo trì lễ nghi mỉm cười. Dù thế nào bây giờ là giờ làm việc có thể đi ra Lăng thị người tuyệt không phải người thường, vì tiền thưởng tháng này vẫn là kiềm chế một chút sẽ tốt.

“Tiểu thư tìm lão bản?” Thiên Thiên lễ phép đặt câu hỏi.

Cô gái kim cương kia quan sát Thiên Thiên vài lần:

“Không, hiện tại tôi là tới tìm cô.”

Thiên Thiên vô ý thức cảm thấy nguy cơ.

Mới vừa rồi là tìm đến lão bản, trông thấy nàng ở đây nên hiểu lầm, sau đó diễn biến thành tìm nàng. …Vốn là tìm đến lão bản trút giận, hiện tại giận lây sang nàng…

Một ý thức mãnh liệt tự bảo vệ mình làm cho Thiên Thiên nhanh chóng ra quyết định:

“Tiểu thư, kỳ thật lần trước…” Đang khi Thiên Thiên định đem chuyện Lăng Phong nói ra thì thời điểm đó Lăng Phong hắn đột nhiên xuất hiện.

“Thiên Thiên, hôm nay như thế nào cũng không đợi anh liền tới công ty, bữa sáng ăn chưa?” Lăng Phong không đếm xỉa cô gái kim cương kia trực tiếp đi vào cạnh Thiên Thiên, ánh mắt ôn nhu động tác vẻ thân mật, ngón tay gõ gõ đầu Thiên Thiên sủng ái cười mắng:

“Vẫn còn vì chuyện ngày hôm qua tức giận cố ý không đợi anh sao? Đừng giận nữa… anh sai rồi được chưa nào?”

Đưa lên túi giấy đựng bữa sáng giống như là đột nhiên mới phát hiện bên cạnh có người, nghiêng đầu nhún nhún vai:

“Có khách tới… xin lỗi nha.” Đưa tay muốn mời cô gái kim cương kia ngồi:

” Chu thư ký dâng trà.”

“Không cần!” Cô gái kim cương kia tâm tình mất khống chế, lườm một cái đứng bên cạnh Lăng Phong cười đến vẻ mặt hạnh phúc:

“Ba ba em muốn mời anh chủ nhật này đến nhà em thương lượng khu đất phía nam, em chỉ là tới đây thông báo một tiếng, hẹn gặp lại!”

Thiên Thiên mới vừa rồi như bị lão bản uy hiếp cười…như kiểu thiếu của ai mấy trăm.” Vẻ mặt dở khóc dở đích xác rất mờ ám cũng khó trách sẽ bị hiểu lầm thành nụ cười “Hạnh phúc” .

“Được… đến lúc đó nhất định tới cửa bái phỏng.” Lăng Phong dùng giọng như giải quyết việc chung nói:

“Kỳ thật không cần phiền toái như vậy, những chuyện như vậy chỉ cần gọi điện thoại cho Chu thư ký là được… cần gì Tại tiểu thư phải tự mình đến đây một chuyến.”

“Anh…” Tại Tĩnh không nghĩ tới Lăng Phong hôm nay sẽ làm vẻ chán ghét như vậy, mặc dù hối hận lúc trước dùng quyền lợi bất động sản của phụ thân uy hiếp qua hắn, cho tới bây giờ đều là nàng cự tuyệt người khác, càng đừng nói trước mặt mọi người không để cho nàng chút mặt mũi.

“Anh sẽ hối hận .” Nói xong giày cao bước đi gót mặc dù biểu hiện vẫn ưu nhã cao quý như xưa, nhưng bước chân rõ ràng loạn.

Thiên Thiên không hiểu cảm thấy cô gái kim cương nói câu cuối cùng kia thật đầy hấp dẫn kịch tính, tựa hồ nghĩ mãi biết: “Bye bye không tiễn.” Con gái thất tình đều đối với nam nhân mình yêu nói một câu nói như vậy, mà thực tế ý nghĩa rõ ràng không lớn nhiều lắm chỉ là 1 lời văn hoa như trong phim mà thôi.

“Báo cáo biểu chuẩn bị xong rồi?”

1 giọng nói thúc giục Thiên Thiên truyền vào trong tai, Thiên Thiên vội vàng thu hồi thói quen phân tích ngồi trở lại vị trí.

“Cô có muốn ăn sáng không?”

“Hả?” Thiên Thiên kịp phản ứng nghĩ Lăng Phong cho nàng ăn điểm tâm, nhớ tới bi kịch hai ngày trước quyết đoán cự tuyệt:

“Dạ thôi, tôi ăn rồi, cảm ơn tổng tài quan tâm nhiều, ngài cứ ăn đi.” Sau đó rất chân chó mà đem túi bữa sáng đưa đến trên bàn làm việc của Lăng Phong.

“Tôi ăn rồi, không ăn thì ném đi đi.” Ngón tay ở trên bàn phím gõ xong mã mở máy trong khi Thiên Thiên xoay người do dự có nên hay không ném đi hay là để lại tới trưa thì:

“Nội quy của nhân viên của Lăng thị nhất định phải làm việc chăm chỉ tiết kiệm điểm này Sở tiểu thư có xem qua chưa?”

Đức phật ơi, ngài dẫn con đi thôi…

Ý của lão bản rất rõ ràng nếu là thật đem bữa sáng ném đi thì tiền thưởng tháng này với nàng vô duyên, nếu như nàng hiện tại không ăn nói để đến buổi trưa lão bản nhất định sẽ bởi vì nàng cố ý kéo dài không lập tức chấp hành chỉ thị suy ra lô trình nàng bị trả thù, bị làm khó sẽ càng dài hơn .. nói gì thì nói, con người nên là nghĩ về phía trước…

Vì vậy Thiên Thiên vùi đầu nhanh chóng đem đồ ăn Lăng Phong tặng ăn xong, sau đó lại nếm qua 1 bát mì sợi to đùng và làm theo kế hoạch mà Bạch y như phong hôm qua bày cho.

Phải không được nhúc nhích… chỉ có thể để đôi mắt trông mong nhìn người trong phòng làm kia cho đến khi đã bị nhân viên y tế “Xử lý” thì Thiên Thiên lần nữa đưa ra kết luận…đồ ăn của cấp trên thật sự không thể ăn bậy! !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.