Bùa Hộ Mệnh Của Menpehtyre

Chương 25



Lời Penn nói cùng Chesil – hoàn toàn không nhìn ra có cảm xúc chán ghét làm Raymond nhíu mày, y hồi hồn về nhịn không được hô to về phía cửa chính đã không còn bóng dáng của Penn.

Gạt người hả! Đồ đểu!

Đáng tiếc, rốt cuộc có phải gạt người hay không, e rằng Chesil vẻ mặt không thể diễn tả cũng không có cách nào nói đáp án với y. Nhưng không thể phủ nhận, lúc Raymond vừa nghe thấy quả thật có cảm giác bị thương.

“Xin chào!”

“ Hả?” Chesil đột ngột tự dưng chào hỏi làm Raymond ngẩng đầu, ngay lúc y kinh hoàng không biết Chesil sao lại nói ra lời chào này, nụ hôn chàng trai hạ trên môi y càng làm y thêm hỗn loạn.

“Xin chào!”

Hôn xong, Chesil vừa cười dùng đầu lưỡi cứng ngắt phát âm chào lại một tiếng, hoàn toàn không biết ý nghĩ trong lòng Raymond toàn thân hóa đá. Hôn một lần nữa, Raymond tạm thời tin đây là nghi thức chúc phúc theo như lời Penn — tuy y rất hoài nghi trong bộ lạc họ tại sao lại có tập tục hôn nam giới quái dị này, như vậy lần này thì sao? Raymond đột ngột cảm thấy, chàng trai thân thế, ngôn ngữ thậm chí tư duy hành động đều khiến y không thể tìm hiểu trước mặt y…. Là một quái nhân.

Những ngày kế tiếp, Raymond thấy được nữ thần may mắn lại giáng xuống bên cạnh mình, tuy y không muốn thừa nhận đại diện của nữ thần là Penn.

Raymond không biết Penn dùng biện pháp gì thuyết phục Hawass, làm ông lão lúc đầu còn ôm cảm xúc đối địch hiện giờ ngồi cùng Penn nói xưa nói nay, không khí còn vô cùng hòa hợp. Bất quá cuộc trò chuyện của hai người phần lớn đều xoay quanh văn hóa dân tộc Ai Cập cổ, điều này làm Raymond vốn có hứng thú thâm sâu đối với phương diện này thường xuyên nghe đến mê mẩn mà quên mất thời gian trôi qua.

Còn một chuyện làm Raymond giật mình, đó chính là Chesil lại bất tri bất giác học được những câu nói đơn giản! Theo lời Penn, là Penn “mỗi ngày đều dạy Chesil mãi cho đến đêm khuya, sau đó hai người cùng nhau đi vào giấc ngủ”. Nhưng cách nói khoe khoang cùng mười phần ái muội, ám chỉ Penn cùng Chesil là đồng tính luyến ái làm Raymond nhịn không được sau lưng phát run, sinh ra trong gia đình tính đồ Cơ đốc giáo truyền thống bảo thủ, tuy ngoài mặt cười trừ với hành vi đồng tính luyến ái ngầm thịnh hành hiện tại, nhưng trong nội tâm vẫn tương đối mâu thuẫn với loại tình cảm không tự nhiên bị phán xét là có tội này.

Một khi có loại ý nghĩ này, Raymond liền không có cách nào khống chế cảm xúc mình, y sẽ không khỏi suy đoán trong hành vi gần như mỗi ngày đều hôn y một cái của Chesil có phải cũng bao hàm loại ý nghĩa đó không. Cảm giác với Chesil vốn là đến từ chó yêu từng sống trong thơ ấu, ôm tiếp xúc với người này cũng bị y coi như vui đùa với thú cưng, nhưng bây giờ y lại không thể không nhìn nhận Chesil không phải thú cưng hay cún yêu được nuôi dưỡng, rõ ràng là một con người.

Raymond từng thử từ chối “mỗi ngày một nụ hôn” của Chesil, nhưng khi thấy đối phương đột ngột lộ ra vẻ mặt đáng thương, y vẫn nhịn không được chồng hình ảnh Chesil cùng Aida lên nhau, hồi tưởng lại Aida cũng thích nhào vào y liếm mặt y chào mừng, Raymond giằng co bất định giữa đạo đức cùng thương yêu, cuối cùng vẫn ngầm đồng ý hành vi của Chesil. Vô pháp, Chesil cùng Aida quá giống — Raymond trong lòng thuyết phục bản thân như thế.

Trong lúc quan hệ của Penn cùng Hawass càng ngày càng tốt lên, Raymond cũng có được tin tức mình muốn đã lâu.

Hawass có được manh mối ở cái kim châm có khắc ký hiệu kia: truyền thuyết nguồn gốc nguyên liệu chế tạo kim châm bao hàm trong ký hiệu chi chít người ngoài nhìn chỉ tưởng là hoa văn, thầy pháp dùng một lượng lớn “Kim loại của trời” lấy ra từ đá thần rơi xuống thế gian chế tác thành công cụ thần thánh có thể ký gửi ma lực bùa hộ mệnh.

Nhưng làm Hawass cảm thấy tiếc nuối chính là, không thể có được nhiều thông tin hơn để biết được thời gian cụ thể, xác định thời kỳ người Ai Cập cổ phát hiện và nắm vững kỹ thuật chiết sắt, nếu không đã có thể biến cái này trở thành phát hiện khảo cổ học vượt thời đại. Lão lật xem một lượng lớn tư liệu tham khảo, tìm được vùng tập trung nghệ nhân có thể sử dụng công cụ này trong các triều đại, cũng kết hợp mấy địa điểm xuất hiện rải rác như sao băng trên lịch sử trong bản ghi chép, sàng lọc ra nơi có thể là chỗ của bộ tộc còn sót — cực tây Thung lũng các vị vua, ba ngàn năm trước từng là ốc đảo mà bây giờ thì bị cát vàng che lấp.

Lúc Hawass nói đến đây, Penn đột ngột khẳng định ý kiến của lão, điều này làm Raymond cùng Hawass cảm thấy nghi hoặc, vì thái độ của Penn giống như đột ngột nhớ lại cái gì đó: đúng vậy, chỗ đó quả thực có ốc đảo này. Bất quá Penn lại cười nói đây là ghi chép lưu truyền từ gia tộc cổ xưa của Chesil.

Bất luận thế nào, Raymond cũng hết sức hưng phấn. Dựa theo kế hoạch của Hawass, Raymond sau khi hồi phục sẽ lấy tư cách nhà thám hiểm tư nhân đi tìm di tích cổ — còn thủ tục trình tự cấp phép khai quật, Hawass đều tự sắp xếp. Bất quá điều kiện là phát hiện bất cứ di tích bí mật hay di chỉ nào cũng không thể tự mình xử lý thứ bên trong, phải lập tức giao cho hiệp hội văn hóa Ai Cập cổ xử lý, nếu như vậy, Hawass sẽ bảo đảm tài chính của y ở mức độ lớn nhất, hơn nữa sẽ đề cao danh dự y trong hiệp hội. Điều kiện quan trọng nhất là, ngoại trừ ba người họ, Hawass yêu cầu Raymond không được nói với bất cứ ai người tài trợ sau lưng y, hơn nữa từ hôm nay trở đi, lão sẽ bớt gặp mặt Raymond.

Đối với điều kiện của Hawass, Raymond chỉ suy nghĩ một chút liền gật đầu đáp ứng, chỉ cần có thể ở lại Ai Cập tiếp tục tìm kiếm di tích cổ, những điều kiện đó với y mà nói quả thực như bánh xếp lớn từ trên trời rơi xuống không phải sao? Chuyện bây giờ y phải làm cũng chỉ có an tâm dưỡng bệnh mau chóng hồi phục.

Trong lúc Raymond tâm tình vui vẻ bắt đầu chuyên tâm dưỡng bệnh.

Trong quán rượu L.

“ Thật chó má! Cô nói thằng cha cuồng ngạo tự đại cùng thằng nhãi người Anh kia là cùng một giuộc?” Ông chủ Rick phẫn nộ đá văng ghế dựa phong cách Rococo* thoạt nhìn giá trị xa xỉ, cắn răng run ken két, vẻ mặt hận không thể ăn thịt người trừng mắt nhìn thuộc hạ thu thập tình báo. Thằng nhãi người Anh phá hủy chuyện làm ăn của gã cùng thằng ranh thối tha làm nhục hắn lại là một bọn! Tin tức này khiến Rick như trâu đực hung bạo bị vải đỏ phủ trước mắt làm phát điên.

“ Bình tĩnh một chút, ông như vậy cũng thật khó coi.” Nicole dùng ngón tay thon dài gắp một hột đậu phộng bỏ vào trong miệng, trong mắt đầy khinh thường. “Ông quên lời sếp nói rồi sao?”

Bị đối phương nói cho á khẩu không trả lời được, Rick rủa thấp một câu sau đó nổi giận đùng đùng ra khỏi phòng làm việc, lúc chuẩn bị uống chai rượu Rum chủ quán khui. Gã đột ngột nhìn thấy người đàn ông xấu xí sẹo đầy mặt, mặc bạch bào bọc khăn trùm đầu khác biệt với xung quanh ở trong góc quầy rượu — theo tin tức, là lính đánh thuê Ammut làm thuê cho thằng người Anh.

Rick cười tà một cái, gã nghĩ ra cách báo thù. Gã đi qua úp tay lên miệng cốc rượu của Ammut, lên tiếng trước khi đối phương nghi ngờ.

“ Ammut, thời gian một tháng cũng qua mau. Tao có thứ mua bán rất tốt, thù lao là để mày uống miễn phí phần rượu thượng đẳng một năm, thế nào? Có hứng thú không?”

Nghe một điều kiện như thế, con mắt đục ngầu không chịu nổi của gã đàn ông như quái vật liền đột ngột lóe ra hào quang hưng phấn, vừa lộ ra răng vàng đầy miệng, vừa liều mạng gật đầu.

(*) Rococo : Kiến trúc Rococo là một phong cách nghệ thuật và thiết kế nội thất của Pháp thế kỷ 18. Đây là phong cách kiến trúc được sử dụng phổ biến ở thời của hoàng hậu Marie Antoinette.

Từ Rococo là sự kết hợp của từ rocaille (vỏ) trong tiếng Pháp và từ barocco trong tiếng Ý. Đây là phong cách kiến trúc thường có các đường cong trang trí dạng vỏ và thường tập trung vào những đường nét họa tiết trang trí, do vậy nên một vài nhà phê bình nghệ thuật đã sử dụng từ này để ngụ ý chỉ rằng đây là một phong cách phù phiếm và chỉ coi nó như một trào lưu thời trang


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.