Bức Thư Tình Cuối

Chương 14



Khách sạn của anh, 12 giờ trưa mai. J.

Anthony không rời mắt khỏi bức thư, với chỉ một dòng duy nhất.

‘Đưa tận tay sáng nay,’ Cheryl, văn thư tòa báo, đứng trước anh, chiếc bút chì kẹp giữa ngón giữa và ngón trỏ. Mái tóc ngắn, vàng óng một cách lạ kỳ và dày đến mức anh luôn tự hỏi cô có độn tóc giả bên trong không. ‘Em đang lưỡng lự có nên gọi điện cho anh không, nhưng Don bảo anh đang trên đường tới.’

‘Đúng vậy. Cảm ơn cô.’ Anh cẩn thận gấp tờ tin nhắn lại và cất vào túi áo.

‘Thật dễ thương.’

‘Ai – tôi ư?’

‘Là cô bạn gái mới của anh.’

‘Thật nực cười.’

‘Em nói thật. Mặc dù em nghĩ cô ta quá sang trọng so với anh.’ Cô ngồi lên mép bàn của anh, nhìn anh dò xét qua hàng mi đen đến khó tin.

‘Cô ấy đúng là quá sang trọng so với tôi. Và cô ấy không phải là bạn gái của tôi.’

‘Ồ, tất nhiên, em quên mất. Anh đang có một cô bồ ở New York mà. Cô gái này đã có chồng rồi, đúng không?’

‘Cô ấy là bạn cũ.’

‘À, em cũng cón những người bạn cũ như thế. Anh đang dụ cô ta đi Châu Phi cùng anh?’

‘Tôi không biết là tôi sắp được đi Châu Phi.’ Anh ngả người vào ghế, vòng tay ra sau đỡ đầu. ‘Và cô cực kỳ thọc mạch.’

‘Nên nhớ chúng ta đang ở tòa báo, nếu anh quên. Tính thọc mạch là nghề của chúng ta mà.’

Đêm qua anh hầu như không thể chợp mắt, anh nhạy cảm với tất cả mọi thứ xung quanh. Tới ba giờ sáng thì anh không cố gắng ngủ nữa, thay vào đó anh xuống quán bar của khách sạn, làm một vài ly cà phê, nhớ lại cuộc hội thoại của họ, cố gắng hiểu ẩn ý đằng sau những câu nói. Rồi anh vội vàng gọi một chiếc taxi tới khu quảng trường trước nhà cô để chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi tận hưởng cảm giác vui sướng khi biết rằng cô ở trong đó, chỉ cách anh vài bước chân.

Em đang trên đường tới gặp anh.

Cheryl vẫn theo dõi anh. Anh không ngừng gõ ngón tay lên bàn. ‘Đúng vậy,’ anh nói. ‘Tôi thấy hầu như ai cũng rất thích thú khi được đàm tiếu về mối quan hệ riêng tư của người khác.’

‘Vậy đó đúng là một mối quan hệ. Anh biết tòa soạn đã có hẳn một mục về chuyện này không?’

‘Cheryl…’

‘Sáng nay thật rảnh, chẳng có giấy tờ gì để sao chép cả. Tờ tin nhắn đó viết gì vậy? Cô ta hẹn gặp anh ở đâu? Có lãng mạn không? Cô ấy sẽ bao anh chứ, nhìn cô ta giàu sụ thế kia mà?’

‘Chúa ơi!’

‘Ồ, đúng là cô ta chẳng có kinh nghiệm gì trong những vụ quan hệ ngoài luồng như thế này. Nói với cô ta lần sau nên tháo nhẫn cưới trước khi trao thư tay cho một ai đó.’

Anthony thở dài. ‘Cô, cô gái trẻ à, cô làm thư ký thật uổng.’

Cô gái hạ giọng thì thầm. ‘Nếu anh cho em biết tên cô ta, em sẽ chia đôi số tiền em mới thắng cá cược với anh. Cũng kha khá đấy.’

‘Điều tôi tới Châu Phi, vì Chúa. Đơn vị Thẩm vấn Quân đội Congo vẫn chưa là gì so với cô.’

Cô cười khùng khục và đi về phía bàn máy tính.

Anh mở bức thư ra lần nữa. Nét chữ nguệch ngoạc vụng về gợi nhắc anh tới nước Pháp, những tờ tin nhắn viết vội nhét qua cửa phòng anh vào cái tuần lễ thật thanh bình đó, hàng triệu năm trước đây. Một phần trong anh luôn tin rằng cô chắc chắn sẽ liên lạc với anh. Anh bật dậy khi thấy Don đang đi về phía mình.

‘Tony. Phụ trách biên tập muốn gặp anh. Trên gác.’

‘Bây giờ?’

‘Không. Ba tuần kể từ ngày thứ Ba. Đúng vậy, ngay bây giờ. Ông ấy muốn bàn về tương lai sự nghiệp của anh. Và, không, đáng tiếc là anh không được chọn làm món mồi ngon cho người Châu Phi. Tôi nghĩ ông ta vẫn đang băn khoăn có nên gửi anh tới đó hay không?’ Don thúc cùi chỏ vào vai anh. ‘Này anh bạn? Bịt tai à? Anh cần phải ra vẻ anh hiểu những việc anh sắp được giao.’

Anthony hầu như không nghe thấy Don nói gì. Đã mười một giờ mười lăm rồi. Phụ trách biên tập là người không thích sự vội vàng, gần như chắc chắn anh sẽ phải ở đó tới một tiếng. Anh quay sang Cheryl. ‘Này cô gái tóc vàng, giúp tôi một việc. Gọi tới khách sạn của tôi. Bảo họ tôi có hẹn gặp Jennifer Stirling vào 12 giờ trưa nay, nhưng có thể tôi sẽ về trễ, bảo cô ấy đợi tôi. Tôi sẽ tới. Cô ấy không được đi đâu.’

Cheryl nở nụ cười mãn nguyện. ‘Bà Jennifer Stirling?’

‘Tôi nói rồi, đó là một người bạn cũ.’

Don mặc chiếc áo sơ mi của ngày hôm qua. Ông ta luôn mặc lại áo ngày hôm trước. Ông lắc đầu. ‘Lạy Chúa. Lại là người đàn bà tên Stirling đó nữa? Anh còn tiếp tục muốn gây phiền toái đến bao giờ nữa?’

‘Cô ấy chỉ là một người bạn.’

‘Còn tôi chả là cái thá gì. Đi nào. Lên và giải thích cho Trưởng ban biên tập Vĩ đại của chúng ta vì sao anh muốn hy sinh cho những tên nổi loạn Simba.’

Cô vẫn ở đó, thật nhẹ nhõm khi thấy cô. Đã trễ nửa tiếng so với thời gian họ hẹn gặp. Cô ngồi bên một chiếc bàn nhỏ, lọt thỏm trong chiếc ghế bành phủ đầy bọt biển trắng, những mảng nhựa đúc màu trắng tượng trưng cho lớp đá trên một chiếc bánh Giáng sinh được trang trí cầu kỳ. Các bàn bên cạnh hầu như đã kín chỗ, nơi các góa phụ lớn tuổi phẫn nộ than phiền về sự đồi bại của thế giới hiện đại.

‘Tôi gọi trà rồi,’ cô nói khi anh ngồi xuống đối diện với cô, xin lỗi cô lần này tới lần thứ năm. ‘ Hy vọng anh không phản đối.’

Tóc cô buông dài. Cô mặc một chiếc áo len đen và một chiếc quần màu nâu được cắt rất khéo. Cô gầy hơn trước. Anh cho rằng đó là mốt thời thượng bây giờ.

Anh cố kiềm chế hơi thở của mình. Không biết bao nhiêu lần anh đã mường tượng đến giờ phút này, ôm chặt cô trong tay, thật nồng nàn. Giờ thì anh lại cảm thấy thật chông chênh, giữa một không gian như thế này.

Phục vụ bàn đi tới cùng một xe đẩy, cô lấy cho mình một ấm trà, một bình sữa nhỏ, một vài chiếc bánh quy được cắt đều đặn rải trên bánh mì trắng, chén, tách và đĩa. Anh có thể bỏ vào miệng một lúc bốn chiếc bánh quy, anh nghĩ bâng quơ.

‘Cảm ơn.’

‘Anh không… dùng đường.’ Cô cau mày, như cố nhớ lại một điều gì đó.

‘Không.’

Họ uống trà. Một vài lần anh định bắt chuyện trước, nhưng rồi lại im lặng. Anh không ngừng liếc nhìn cô, thu nhặt những chi tiết nhỏ nhất trên người cô. Hình dáng quen thuộc của những chiếc móng tay. Anh vặn khẽ cổ tay. Thỉnh thoảng cô dựng thẳng người, như thể có ai đó nói vọng từ xa là cô phải ngồi thẳng dậy.

‘Hôm qua em thực sự đã rất sốc,’ cuối cùng cô cũng mở lời, đặt chiếc chén lên tách. ‘Em… xin lỗi vì đã cư xử như vậy. Chắc anh thấy em rất khùng.’

‘Anh hoàn toàn hiểu. Không phải lúc nào em cũng thấy một người chết tự dưng sống lại.’

Cô thoáng cười. ‘Đúng vậy.’

Mắt họ gặp nhau rồi lại quay đi. Cô ngả người về phía trước và rót thêm một ít trà vào cốc. ‘Giờ anh ở đâu?’

“Anh đang ở New York.’

‘Suốt mấy năm vừa rồi?’

‘Chẳng có lý do gì để anh quay lại đây cả.’

Một khoảnh khắc im lặng nặng nề: ‘Anh nhìn ổn, rất ổn.’

Cô nói đúng. Không thể sống giữa trung tâm Manhattan với bộ dạng bẩn thỉu. Anh quay trở về Anh lần này với một tủ quần áo và một bộ sưu tập các loại bọt cạo râu đang thịnh hành, xi đánh bóng giầy và không đụng vào rượu. ‘Em vẫn rất dễ thương, Jennifer.’

‘Cảm ơn anh. Anh ở lại Anh có lâu không?’

‘Chắc không lâu. Có thể anh sẽ đi nước ngoài một lần nữa.’ Anh chăm chú nhìn cô xem thông tin anh vừa nói có tác động gì tới cô không. Nhưng cô chỉ với tay lấy bình sữa. ‘Không,’ anh nói, đưa một tay lên. ‘Cảm ơn em.’

Cô hơi chững lại một chút, như thể cô thất vọng với bản thân vì đã quên mất thói quen này ở anh.

‘Thế tòa soạn đã có kế hoạch gì cho anh chưa?’ cô đặt một chiếc bánh bích quy lên đĩa và để trước mặt anh.

‘Họ muốn anh ở lại, nhưng anh muốn tới Châu Phi. Sự việc ở Congo đang diễn biến rất phức tạp.’

‘Chẳng phải ở đó rất nguy hiểm sao?’

‘Đó không phải là vấn đề.’

‘Anh luôn muốn đi vào tận ngóc ngách của vấn đề.’

‘Đúng vậy. Đây là một sự kiện quan trọng. Hơn nữa anh không thể chịu nổi sự buồn tẻ của công việc bàn giấy. Những năm vừa qua…’ Anh cố gắng nghĩ tới một cách diễn đạt sao cho thật an toàn. Những năm ở New York giúp anh có một cuộc sống lành mạnh? Giúp anh chạy trốn khỏi em? Giúp anh tránh được lựu đạn của mặt trận chiến trường?’… đã rất hữu ích cho anh,’ cuối cùng anh cũng tìm được từ phù hợp, ‘có lẽ ban biên tập muốn thấy anh làm việc từ một góc độ khác. Nhưng anh không muốn dừng lại. Anh muốn được làm việc mà anh có khả năng nhất.’

‘Không có nơi nào an toàn hơn để anh thực hiện ước nguyện đó ư?’

‘Trông anh có giống một người chỉ thích nghịch ghim cài giấy và sắp xếp tài liệu?’

Cô nhoẻn cười. ‘Con trai anh thế nào rồi?’

‘Anh rất hiếm khi gặp nó. Mẹ cậu bé nghĩ tốt nhất anh không nên liên lạc với nó.’ Anh uống thêm một ngụm trà. ‘Một công việc tại Congo chắc cũng sẽ không gây ảnh hưởng nhiều vì bọn anh chủ yếu liên lạc qua thư từ.’

‘Chắc anh rất khổ tâm.’

‘Đúng. Đúng vậy.’

Nhóm đàn dây bắt đầu chơi ở phía góc phòng. Cô hơi quay lại đằng sau, cho anh một khoảnh khắc tự do ngắm nhìn cô, ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng với khóe môi trên hơi cong lên một chút. Tim anh se lại, anh biết một cách đau đớn rằng anh sẽ không thể yêu ai như anh đã yêu Jennifer Stirling. Bốn năm không thể giải phóng con tim anh, mười năm nữa cũng không thể. Khi cô quay lại, anh hiểu anh không thể nói một lời nào vào lúc này, sự can đảm trong anh bay biến giống một người bị thương nặng.

‘Anh có thích New York không?’ cô hỏi.

‘Có lẽ sống ở đó tốt hơn cho anh.’

‘Anh ở thành phố nào?’

‘Manhattan. Em có biết gì về New York không?’

‘Không đủ để có thể mường tượng ra nơi anh vừa nói tới,’ cô thừa nhận. ‘Còn anh… anh đã cưới ai khác nữa chưa?’

‘Chưa.’

‘Vậy anh có bạn gái không?’

‘Anh có hẹn hò với một người.’

‘Người Mỹ?’

‘Đúng vậy.’

‘Cô ấy đã có chồng chưa?’

‘Chưa. Khá thú vị.’

Cô không hề biểu lộ một cảm xúc nào. ‘Mối quan hệ có nghiêm túc không?’

‘Anh vẫn chưa quyết định.’

Cô tự cười với mình. ‘Anh vẫn không thay đổi.’

‘Em cũng vậy.’

‘Em đã thay đổi,’ cô khẽ nói.

Anh muốn chạm vào cô. Anh muốn gạt phăng đống lộn xộn trên bàn, vươn người qua đó và ôm lấy cô. Anh bỗng thấy vô cùng giận dữ khi bị cản trở bởi cái không gian rất nghiêm túc này. Tối hôm trước cô cư xử khá kỳ lạ, nhưng cách nào đó anh vẫn cảm nhận được cảm xúc thật của cô. ‘Thế còn em? Cuộc sống của em vẫn ổn chứ?’ anh hỏi khi thấy cô có vẻ không còn muốn nói nữa.

Cô làm thêm một ngụm trà. Cô dường như đang suy nghĩ rất mông lung. ‘Cuộc sống có ổn không ư?’ cô hỏi lại. ‘Ổn và không ổn. Em tin chắc em không khác gì những người khác đâu.’

‘Em vẫn đi nghỉ ở Riviera?’

‘Không, chừng nào em có thể trì hoãn.’

Anh muốn hỏi: ‘Có phải vì anh?’ Nhưng cô dường như không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện. Đâu rồi những lời nói dí dỏm? Những đam mê? Có cái gì đó kìm nén trong cô, chỉ trực ào ra, là một tiếng cười không thể kìm lại hay là nỗi khát khao những nụ hôn cháy bỏng? Cô không biểu lộ gì, giấu mặt sau phong thái quý phái.

Ở góc phòng, nhóm chơi đàn dây ngừng lại để đổi bài. Anthony bắt đầu thấy tuyệt vọng. ‘Jennifer, vì sao em mời anh tới đây?’

Cô trông rất mệt mỏi, và hình như còn hơi sốt, hai gò má cô ửng đỏ.

‘Anh xin lỗi,’ anh tiếp tục, ‘nhưng anh không đến đây để thưởng thức bánh bích quy. Anh không muốn ngồi đây để nghe cái dàn nhạc chết tiệt này. Nếu anh có một đặc ân từ việc bị cho là đã chết trong bốn năm qua thì ít nhất anh cũng có quyền đòi hỏi kkông phải ngồi ở đây uống trà và nói những câu nói xã giao.’

‘Em… chỉ muốn gặp anh.’

‘Em biết không, khi anh tình cờ nhìn thấy em tối qua, anh vẫn còn rất giận em. Bao lâu nay anh đã luôn nghĩ rằng em chọn ông ta – chứ không phải anh. Không biết bao lần, trong tưởng tượng, anh đã tranh cãi với em và nhiếc móc em vì đã không trả lời bức thư cuối cùng của anh__’

‘Xin đừng.’ Cô đưa một tay lên ra hiệu cho anh.

‘Và rồi anh gặp em, và em bảo em đã cố gắng để tới gặp anh hôm đó. Và anh buộc phải nghĩ lại về tất cả mọi thứ anh đã từng tin tưởng trong suốt bốn năm qua – những việc anh tưởng là đúng.’

‘Đừng nói về điều đó nữa, Anthony, vì nó chỉ khiến…’ cô đặt hai tay trên bàn như thể đang lật úp những con bài. ‘Em… chỉ là không thể.’

Họ ngồi đối diện với nhau, một người phụ nữ ăn mặc hoàn hảo và một người đàn ông đang rất căng thẳng. Thoáng qua trong anh một ý nghĩ khá hài hước, nếu ai từ xa nhìn vào sẽ nghĩ họ giống như một cặp vợ chồng đang bốc đồng.

‘Hãy cho anh biết,’ anh nói. ‘Vì sao em trung thành với chồng em vậy? Vì sao em vẫn tiếp tục ở với một người rõ ràng không đem lại hạnh phúc cho em?’

Cô nhướn mắt nhìn anh. ‘Vì em đã là một người không chung thủy, em nghĩ vậy.’

‘Thế em nghĩ ông ta chung thủy với em ư?’

Cô chịu đựng ánh mắt của anh trong một giây, rồi nhìn xuống đồng hồ đeo tay. ‘Em phải đi.’

Anh lùi bước. ‘Xin lỗi em. Anh sẽ không nói thêm gì nữa. Anh chỉ muốn biết__’

‘Không phải tại anh. Thực sự đó. Em cần phải đi.’

Anh cố gắng kiềm chế. ‘Tất nhiên rồi. Anh xin lỗi. Anh là người tới trễ. Xin lỗi đã làm mất thời gian của em.’ Anh không thể kìm nén sự giận dữ trong giọng nói. Anh nguyền rủa Trưởng ban biên tập đã lấy mất của anh nửa tiếng đồng hồ quý giá, nguyền rủa bản thân mình vì đã biết trước những cơ hội bị bỏ phí – và vì đã tự cho phép mình được chạm tới gần cái sức mạnh có thể thiêu cháy anh.

Cô đứng dậy sửa soạn đi, một phục vụ chạy ra giúp cô khoác áo. Luôn luôn có người sẵn lòng giúp đỡ cô, anh lơ đãng nghĩ. Cô là người đàn bà như thế. Anh bất động, không thể rời khỏi bàn.

Anh có hiểu lầm cô không? Anh có nhớ nhầm những tháng ngày họ ở bên nhau? Anh đau khổ khi hiểu đó hoàn toàn là sự thật. Nhớ về những điều tốt đẹp bị làm hoen ố thực sự tồi tệ hơn cả việc nhớ về những điều không tốt đẹp.

Người phục vụ đưa chiếc áo khoác lên cao. Cô xỏ tay vào, và cô cúi đầu nhìn anh.

‘Chỉ thế thôi ư?’

‘Em xin lỗi, Anthony. Em thực sự phải đi.’

Anh đứng dậy. ‘Chúng ta sẽ không nói gì tiếp nữa ư? Sau tất cả những gì đã xảy ra? Em có một lần nghĩ tới anh không?’

Trước khi anh kịp nói thêm gì, cô quay gót và bước ra ngoài.

Jennifer rửa đôi mắt đỏ hoe bằng nước lạnh phải tới mười lăm lần. Tấm gương trong phòng tắm phản chiếu hình ảnh một người đàn bà thất bại trước cuộc sống. Một người đàn bà từ lâu đã không còn thuộc về giới nhà giàu của năm năm trước, một thế giới của những con người hoàn toàn khác. Cô đưa những ngón tay lần theo nếp nhăn dưới mắt, những đường chân chim mới xuất hiện ở dưới đường chân mày.

Ông ta sẽ áp đặt em, sẽ triệt tiêu tất cả những gì khiến em là em.

Cô mở tủ thuốc và chằm chằm nhìn những chiếc lọ màu nâu được xếp ngay ngắn. Cô đã không thể nói với anh là cô đã lo sợ thế nào trước khi gặp anh, đến mức cô phải dùng tới hai liều thuốc Valium. Cô đã không thể nói với anh rằng khi cô nghe thấy giọng của anh từ xa xôi vọng lại, cô gần như không còn nhớ mình đang ở đâu làm gì và cô đã không thể giữ vững chiếc ly. Cô đã không thể nói với anh rằng được ở bên anh gần như thế, được thấy rõ từng đường gân trên đôi tay anh, được nghe mùi hương thoảng ra từ nước hoa sức trên người anh đã khiến cô gần như tê dại.

Jennifer vặn vòi nước nóng để những dòng nước theo miệng thoát nước chui xuống, gột sạch những đốm đen mong manh trên đôi chân tái nhạt. Cô lấy một lọ Valium từ trên giá cao nhất và mở nắp.

Em là một người mạnh mẽ, một người có thể chịu đựng một cuộc sống với một tình yêu như thế, với thực tế rằng chúng ta sẽ không bao giờ được phép làm điều chúng ta muốn.

Không dễ dàng như anh nghĩ đâu, Boot.

Cô nghe tiếng bà Cordoza vọng ở dưới nhà và cô khóa cửa phòng tắm lại. Cô chống cả hai tay lên bệ rửa mặt. Mình có thể làm điều đó không?

Cô mở chiếc lọ và đổ toàn bộ thuốc vào miệng thoát nước, nhìn theo dòng nước đang cuốn từng viên thuốc trắng đi. Cô tiếp tục mở một lọ nữa, gần như không kiểm tra xem trong đó có gì. ‘Vị cứu tinh bé nhỏ’ của cô. Ai cũng đã từng làm thế, Yvonnve đã vô tình nói thế, khi Jennifer lần đầu tiên ngồi trong phòng bếp và không thể ngừng khóc. Các bác sỹ thậm chí còn rất vui mừng khi cung cấp cho cô những viên thuốc này. Chúng giúp cô lấy lại cân bằng. Mình đã cân băng đến mức chẳng còn lưu luyến điều gì, cô nghĩ, và lấy thêm một lọ nữa.

Và rồi tất cả các viên thuốc đã trôi theo dòng nước, giá thuốc trống trơn. Cô nhìn mình một lần nữa trong gương, viên thuốc cuối cùng hoàn toàn biến mất trong tiếng nước ồng ộc chảy.

Đã có rắc rối xảy ra ở Stanleyville. Ban Quốc tế của tờ Nation vừa gửi đến cho Anthony một tờ tin nhắn, nói rằng quân phiến loạn Congo, theo kiểu Quân đội Simba, đã bắt đầu gom các con tin da trắng vào Khách sạn Victoria để trả đũa việc chính quyền Congo và đồng minh da trắng vụ lợi. ‘Chuẩn bị hành lý sẵn sàng. Một bài viết thật cảm động,’ tờ tin nhắn viết. ‘Ban biên tập đã duyệt đặc cách cho cậu đi. Với điều kiện cậu đừng để bị giết hay bắt giữ tại đó.’

Lần đầu tiên, Anthony không vội phóng ngay tới tòa soạn để kiểm tra những tin tức mới nhất. Anh cũng không gọi điện cho bạn bè anh tại Liên Hợp Quốc hay trong quân đội. Anh nằm tại khách sạn, nghĩ về người đàn bà đã từng yêu anh tới mức sẵn sàng rời bỏ chồng cô ấy, và rồi, trong suốt bốn năm sau đó, đã biến mất.

Anh giật mình khi có tiếng gõ cửa. Nhân viên phục vụ phòng dường như cứ phải dọn phòng nửa tiếng một lần mới hài lòng. Cô ta có cái kiểu huýt sáo mỗi khi làm việc rất khó chịu để anh không bao giờ có thể tảng lờ sự có mặt của cô ta.

‘Quay lại sau đi,’ anh nói với ra và quay người nằm nghiêng.

Có phải chỉ đơn giản vì cô ấy quá sốc khi thấy anh vẫn còn sống và cô muốn đích thân nhìn thấy anh? Có phải hôm nay cô mới nhận ra cái cảm giác cô đã từng dành cho anh đã không còn nữa? Phải chăng cô chỉ là tới gặp anh, giống như là thú vui khi gặp một người bạn cũ? Phong thái của cô vẫn thật hoàn hảo không chê vào đâu được.

Lại một tiếng gõ cửa, có vẻ rụt rè. Thà cô ta cứ tự tiện mở toang cửa và bước vào còn hơn cái kiểu trêu người như thế này. Ít nhất lúc đó anh cũng có lý do hét vào mặt cô ta. Anh đành phải đứng dậy, bước về phía cửa. ‘Tôi thực sự muốn được__’

Jennifer đứng trước mặt anh, dây lưng quấn khá chặt quanh eo, mắt cô mở to. ‘Hàng ngày,’ cô nói.

‘Gì cơ?’

‘Hàng tháng. Hàng ngày. Hàng giờ.’ Cô dừng lại rồi tiếp tục. ‘Ít nhất là hàng giờ. Suốt bốn năm trời.’

Hành lang sau lưng họ im phăng phắc.

‘Em nghĩ anh đã chết, Anthony. Em đã khóc thương anh. Em khóc cho một cuộc sống mà em đã mong muốn có khi ở bên anh. Em đọc và đọc đi đọc lại những bức thư của anh cho tới khi chúng rách nát. Khi em tin em chính là người chịu trách nhiệm cho cái chết của anh, em đã căm giận bản thân vô cùng. Em đã rất khó khăn để tồn tại qua từng ngày. Nếu không phải là…’

Cô chỉnh lại: ‘Và rồi, tại bữa tiệc mà em đã định em không đi, em nhìn thấy anh. Là anh. Và anh hỏi vì sao em muốn gặp anh?’ Cô thở thật sâu, như thể để trấn tĩnh bản thân.

Có tiếng bước chân vọng lại từ phía cuối hành lang. Anh đưa tay ra. ‘Vào trong đi,’ anh nói.

‘Em không thể ngồi nhà. Em phải nói để anh hiểu trước khi anh đi. Em phải nói anh biết.’

Anh lùi lại để cô bước vào căn phòng rộng lớn. Kích thước rộng lớn, vị trí tuyệt đẹp của căn phòng là minh chứng cho vị trí cao hơn của anh trong tòa soạn. Anh mừng vì lần duy nhất anh đã giữ cho căn phòng khá ngăn nắp, một chiếc áo sơ mi đã được giặt là cẩn thận được choàng lên lưng ghế, đôi giày tựa vào tường. Cửa sổ để mở, đưa tiếng ồn từ dưới đường vọng lên. Anh bước ra đóng cửa sổ lại. Cô đặt túi xách lên ghế và đặt chiếc áo choàng lên đó.

‘Đây là một sự tiến bộ đáng kể,’ anh ngượng ngịu nói. ‘Còn nhớ lần đầu tiên khi trở về anh chỉ được ở một nhà nghỉ trên đường Bayswater. Em có muốn uống gì không?’ Anh cảm thấy một chút bồn chồn khi thấy cô ngồi nơi góc bàn chật hẹp. ‘Anh gọi đồ uống nhé? Cà phê?’ anh gợi ý.

Lạy Chúa, anh thèm được chạm vào cô.

‘Em đã không ngủ,’ cô nói, cô giụi mặt một cách tuyệt vọng. ‘Em đã không thể suy nghĩ cái gì cho ra hồn kể từ lúc nhìn thấy anh. Em đã cố. Nhưng không có ích gì.’

‘Buổi chiều hôm đó, cách đây bốn năm, có phải em ở trong xe cùng Felipe?’

‘Felipe?’ Cô ngơ ngác hỏi.

‘Bạn của anh làm tại quán rượu Alberto. Cậu ta mất đúng thời điểm anh đi, trong một vụ đâm xe. Sáng nay anh đọc lại mấy bài báo viết về vụ tai nạn đó. Có bài báo đã nhắc về một người phụ nữ đi cùng trong xe nhưng không nêu tên. Đó là cách duy nhất anh có thể lý giải.’

‘Em không biết. Như em nói hôm qua, có một vài điều em vẫn chưa thể nhớ lại được. Nếu em không tìm thấy những bức thư của anh, có thể em sẽ không bao giờ nhớ ra anh. Có thể em sẽ không bao giờ biết__’

‘Nhưng ai nói với em là anh đã chết?’

“Laurence. Đừng nhìn như thế. Ông ấy không phải là kẻ tàn nhẫn. Em nghĩ ông ấy thực sự tin là anh đã chết.’ Cô dừng một giây. ‘Ông ấy biết có một… ai đó, anh biết đấy. Ông đã đọc bức thư cuối cùng anh gửi. Sau vụ tai nạn chắc hẳn ông đã kết nối hai__’

‘Bức thư cuối cùng?’

‘Bức thư anh đề nghị em tới gặp anh tại nhà ga. Em đã mang theo bức thư đó khi chiếc xe gặp nạn.’

‘Anh không hiểu – đó không phải là bức thư cuối cùng của anh__’

‘Ồ, đừng,’ cô ngăn anh lại. ‘Làm ơn… Nó quá__’

Cô bước lại gần anh tới mức trong ánh sáng mờ ảo anh vẫn có thể nhìn thấy từng vết tàn nhang trên mặt cô, hàng mi rợp đen có thể làm tan chảy trái tim của bất kỳ người đàn ông nào. Cô ở ngay cạnh anh và không có ý định tránh xa, như thể cô đã quyết định điều gì đó.

‘Boot,’ cô nói khẽ khàng, ‘anh có giận em không? Có còn không?’

Boot.

Anh nuốt khan. ‘Sao anh có thể?’

Cô đưa tay lên và vuốt ve khuôn mặt anh, đầu ngón tay của cô mềm mại tới mức gần như không chạm vào anh. ‘Chúng ta đã làm điều này trước đây?’

Anh nhìn cô chằm chằm.

‘Trước đây?’ cô chớp mắt. ‘Em không nhớ nữa. Em chỉ biết những bức thư của anh.’

‘Có.’ Giọng anh vỡ tan. ‘Chúng ta đã từng làm.’ Anh cảm nhận những ngón tay mát lạnh của cô trên da thịt anh và nhớ mùi hương tỏa ra từ cô.

‘Anthony,’ cô thì thầm, cái cách cô gọi tên anh thật ngọt ngào và dịu dàng tới mức nó có thể nói lên tất cả về tình yêu và sự mất mát mà anh cũng đã từng trải qua.

Cơ thể cô áp sát vào anh, anh nghe rõ tiếng thở dài chạy suốt người cô, và rồi cảm nhận được hơi thở của cô nơi môi anh. Không khí xung quanh họ đặc quánh. Môi cô quyện vào môi anh, có gì đó như vỡ òa trong ngực anh. Anh thấy mình thở hổn hển, và hoảng sợ nhận ra mắt anh ngập tràn nước mắt. ‘Anh xin lỗi,’ anh thì thầm xấu hổ. ‘Anh xin lỗi. Anh không biết… vì sao…’

‘Em biết,’ cô nói. ‘Em biết.’ Cô choàng tay qua cổ anh, hôn những giọt nước mắt lăn dài trên má anh, thì thầm với anh. Họ quấn chặt lấy nhau, hân hoan, phấn khích, tuyệt vọng, vẫn không ai tin vào những gì đang xảy ra. Thời gian giờ chỉ là hư không, những chiếc hôn ngày càng vội vã, cuồng nhiệt, những giọt nước mắt đã được lau khô. Anh kéo chiếc áo len qua đầu cô, và đứng gần như bất động, khi đợi cô cởi từng chiếc nút cài áo sơ mi của anh. Rồi trong phút chốc họ quấn chặt vào nhau, ở trên giường, da anh cọ sát vào da cô, sự ham muốn mãnh liệt khiến họ vội vã một cách vụng về.

Anh hôn cô, anh đang rất muốn nói cô biết cảm giác tận sâu thẳm trong anh lúc này. Ngay cả khi hòa tan vào cô, cảm nhận tóc cô thoảng qua trên mặt anh, ngực anh, môi cô chạm vào da anh, những ngón tay của cô, anh vẫn hiểu rằng trên đời luôn có những người mà một nửa của họ chính là nửa còn thiếu của người khác.

Cô là một thực thể sống động nằm bên anh; cô đốt cháy anh. Anh hôn lên chiếc sẹo chạy dài tới vai cô, tảng lờ sự phản đối yếu ớt của cô cho tới khi cô chấp nhận những gì anh đang thì thầm: cái đường chỉ bàng bạc này thật đẹp trong mắt anh; nó minh chứng cho tình yêu của cô dành cho anh. Nó cho anh thấy cô đã thực sự tới gặp anh. Anh hôn lên đó vì đơn giản không có bộ phận nào trên người cô mà anh muốn đẹp đẽ hơn, mà anh không tôn thờ.

Anh nhận ra sự ham muốn tiếp tục trỗi dậy trong cô như thể đấy là món quà họ dành tặng cho nhau, anh nhận ra những cung bậc cảm xúc khác nhau thể hiện trên gương mặt cô, thấy cô hân hoan hoàn toàn thả lỏng, không một chút phòng thủ dù có đôi thoáng lưỡng lự đấu tranh với nội tâm bên trong. Khi cô mở mắt ra, anh thấy mình thật hạnh phúc.

Khi anh cho vào cô, nước mắt anh lại tiếp tục tuôn trào, vì một phần trong anh luôn biết, dù anh đã cố không tin vào điều đó, rằng phải có gì đó mới khiến anh có cảm giác này. Và rằng cảm giác ấy sẽ quay lại với anh, thậm chí còn hơn cả anh mong đợi.

‘Em biết anh,’ cô thì thầm, da cô dán chặt vào anh, nước mắt cô ướt nhòe trên cổ anh. ‘Đúng là em biết anh.’

Trong khoảnh khắc, anh không thể cất lời, anh nhìn lên trần nhà, cảm nhận không khí mát lạnh quẩn quanh trong phòng, đùi cô ẩm ướt quấn chặt vào đùi anh. ‘Ôi, Jenny,’ anh thốt lên. ‘Tạ ơn Chúa.’

Khi hơi thở của cô trở lại bình thường, cô nhỏm dậy nửa người chống trên một khuỷu tay rồi nhìn sang anh. Có điều gì đó ở cô đã thay đổi: nét mặt cô phấn chấn hơn, sự căng thẳng không còn hiện diện quanh đôi mắt. Anh kéo cô vào vòng tay anh, anh ôm cô chặt đến mức cơ thể họ như hàn chặt vào nhau. Anh thấy mình lại cương cứng trở lại, và cô mỉm cười.

‘Anh muốn nói một điều gì đó,’ anh nói, ‘nhưng dường như không có gì là quan trọng lúc này cả.’

Nụ cười của cô thật dễ thương: tràn đầy tình yêu, thỏa mãn và ngạc nhiên.

‘Em chưa từng trải qua cảm giác này trong suốt cuộc đời em,’ cô nói.

Họ nhìn sâu vào mắt nhau.

‘Em đã từng chưa?’ cô hỏi lại.

Anh gật đầu. Cô nhìn xa xăm. ‘Vậy thì… cảm ơn anh.’

Anh cười phá lên và cô đổ người cười khúc khích trên vai anh.

Bốn năm đã tan biến vào hư không. Anh thấy, một cách rõ ràng, con đường mới cho cuộc đời anh. Anh sẽ ở lại Luân Đôn. Anh sẽ chia tay với Eva, cô bạn gái ở New York. Đó là một cô gái ngọt ngào, vui vẻ và dễ thương, nhưng anh biết tất cả những người đàn bà anh đã hẹn hò bốn năm qua chỉ là một cái bóng mờ nhạt so với người đàn bà đang ở bên anh lúc này. Jennifer cũng sẽ chia tay với chồng. Anh sẽ chăm sóc cho cuộc sống của cô. Họ sẽ không thể để lỡ cơ hội một lần nữa. Anh bỗng mường tượng cảnh cô với con trai anh, hình ảnh gia đình ba người đi chơi, một tương lai thật rạng rỡ với những viễn cảnh tươi sáng.

Dòng suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi những nụ hôn dồn dập của cô trên ngực anh, vai anh, cổ anh. ‘Em có nghĩ rằng,’ anh nói, quay sang quấn lấy cô khiến đôi chân cô bị kẹp chặt giữa hai chân anh, môi cô kề trên môi anh, ‘rằng chúng ta sẽ làm lại lần nữa. Để đảm bảo em nhớ lại tất cả.’

Cô không nói gì, chỉ nhắm mắt lại.

Lần này khi làm tình với cô, anh chủ động làm thật chậm. Anh trò chuyện với cơ thể cô bằng cơ thể anh. Sự ngần ngại trong cô đã không còn nữa, tim cô hòa nhịp đập với anh. Anh gọi tên cô hàng triệu lần, và cảm thấy thật xa xỉ khi có cơ hội làm điều đó lúc này. Lẫn trong những tiếng thì thầm, anh kể cho cô tất cả những cảm xúc anh dành cho cô.

Khi cô nói với anh cô đã yêu anh như thế nào, với một sự mãnh liệt đến mức tim anh như muốn ngừng đập. Cả thế giới ngừng trôi và khép lại, chỉ còn họ giữa lộn xộn đám ga gối, tóc và những tiếng rên khe khẽ.

‘Em là người tuyệt vời nhất…’ Anh nhìn vào đôi mắt mở to của cô pha chút thẹn thùng khi nhớ ra mình đang ở đâu. ‘Anh có thể làm thế này với em hàng trăm lần chỉ để được chiêm ngưỡng sự thỏa mãn trên khuôn mặt em.’

Cô không nói gì và anh lại tiếp tục thèm muốn.

‘Chia sẻ,’ anh đột ngột nói. ‘Em còn nhớ không?’

Anh không nhớ họ đã nằm bên nhau bao lâu, như thể mỗi người đều muốn hòa vào người kia. Anh nghe âm thanh vọng từ dưới đường lên, tiếng bước chân thỉnh thoảng vọng từ hành lang lại. Anh nghe nhịp đập hơi thở cô ngay ngực mình. Anh hôn lên đầu cô, ngón tay anh nghịch những lọn tóc rối bù của cô. Một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa trong anh. Mình đang ở nhà, anh nghĩ. Thế là tất cả.

Cô cựa quậy trên tay anh. ‘Chúng ta gọi đồ uống chứ,’ anh nói, hôn lên xương cổ, gò má và chỗ nơi quai hàm giáp với tai cô. ‘Để ăn mừng. Trà cho anh, sâm-panh cho em. Em nghĩ sao?’

Trong thoáng chốc anh nhận ra một bóng mây lướt qua cô, đầu óc cô dường như đang thả ở đâu đó ngoài căn phòng này.

‘Ôi,’ cô nói, ngồi thẳng người dậy. ‘Mấy giờ rồi?’

Anh nhìn đồng hồ. ‘Bốn giờ hai mươi. Sao vậy?’

‘Ôi, không! Em phải có mặt ở dưới sảnh lúc bốn giờ rưỡi.’ Cô vội vàng rời khỏi giường, khom người nhặt quần áo lên.

‘Gì vậy! Sao em phải xuống dưới sảnh?’

‘Bà Cordoza.’

‘Ai cơ?’

‘Em hẹn với bà giúp việc. Em phải giả đò đi mua sắm.’

‘Em có thể trễ hẹn. Chẳng lẽ đi mua sắm quan trọng thế kia ư? Jennifer, chúng ta cần nói chuyện – cần thống nhất chúng ta sẽ làm gì tiếp theo. Anh sẽ nói với ban biên tập là anh không đi Congo nữa.’

Cô mặc quần áo một cách vội vàng, như thể lúc này chẳng có gì quan trọng bằng tốc độ, khoác cho xong chiếc áo ngực, quần thun và áo thun. Cái cơ thể lúc nãy còn nằm trong vòng tay anh giờ đã biến mất.

‘Jennifer?’ Anh trượt xuống khỏi giường, lấy quần và nịt dây lưng. ‘Em không thể đi như thế.’

Cô quay lưng về phía anh.

‘Chúng ta còn rất nhiều chuyện để nói với nhau, chắc chắn là thế, chúng ta cần bàn xem nên làm gì tiếp theo.’

‘Không có gì để bàn cả.’ Cô mở túi, lấy ra một chiếc lược và chải vội những lọn tóc bù xù.

‘Anh không hiểu.’

Khi cô quay về phía anh, mặt cô hầu như không biểu lộ cảm xúc, như thể có một chiếc mặt nạ được phủ lên đó.

‘Anthony, em xin lỗi, nhưng chúng ta – chúng ta không thể gặp nhau nữa.’

‘Cái gì?’

Cô lấy ra hộp phấn nền, dặm lại những vết lem dưới mắt do mascara gây ra.

‘Em không thể nói như thế sau tất cả những gì chúng ta vừa làm. Em không thể phủ nhận tất cả. Cái quái gì đang xảy ra với em vậy?’

Cô vẫn rất cứng rắn. ‘Anh sẽ ổn thôi. Anh vẫn luôn có khả năng đó. Nhìn này, em – em phải đi. Em thật sự xin lỗi.’

Cô vơ vội chiếc túi và áo khoác. Chiếc cửa đóng sập sau lưng cô.

Anthony vội chạy theo và mở cửa. ‘Đừng làm thế, Jennifer! Xin đừng rời anh một lần nữa!’ Tiếng anh vang vọng theo dãy hành lang dài. ‘Đây không phải là một trò chơi! Anh sẽ không thể đợi chờ em thêm bốn năm nữa!’

Anh bàng hoàng, đứng chết lặng, cho tới khi anh giật mình tự nguyền rủa quay vào phòng vội khoác chiếc áo sơ mi và đôi giày vào.

Anh phóng nhanh ra phía hành lang, tim đập mạnh. Anh chạy theo cầu thang bộ, nhảy hai bậc một, xuống tới sảnh khách sạn. Cửa thang máy bật mở, cô bước ra, gót giày gõ từng bước xuống nền đá hoa cương. Anh vừa định gọi to tên cô thì nghe thấy một tiếng gọi lảnh lót. ‘Mẹ!’

Jennifer bước xuống, giang rộng tay. Một người phụ nữ đứng tuổi bước về phía cô, đứa trẻ vùng ra khỏi đôi tay của bà. Cô bé xinh xắn ùa tới ôm Jennifer và được cô nhấc bổng lên. Giọng cô bé lảnh lót vang vọng khắp tiền sảnh. ‘Chúng ta tới Hamleys bây giờ phải không? Bà Cordoza nói vậy.’

‘Đúng vậy, con yêu. Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ. Đợi mẹ ra gặp Tiếp tân một chút.’

Cô đặt đứa bé xuống và nắm tay nó. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt từ phía anh, cô quay lại nhìn khi bước về phía quầy tiếp tân. Cô nhìn thấy anh. Mắt cô không rời anh, ở đó anh gặp một lời xin lỗi – và một lời tạ tội.

Cô nhìn đi chỗ khác, nguệch ngoạc vài chữ vào một mảnh giấy rồi đưa cho cô tiếp tân. Họ trao đổi với nhau vài câu trước khi cô quay đi, bước qua chiếc cửa kính để hòa vào ánh nắng chiếu rực rỡ, bé gái ríu rít đi bên cạnh.

Những gì diễn ra trước mắt anh đã nhấn chìm anh, như khi đôi chân vô tình đi vào vùng cát lầy. Anh đợi cho tới khi cô đi khuất hẳn, và rồi, giống như một người bước ra từ giấc mộng, anh khoác áo vào. Anh vừa định bước ra cửa thì thấy người giữ cửa chạy theo. ‘Ngài Boot? Một quý bà nhờ tôi đưa ngài cái này.’ Một tờ giấy được dúi vào tay anh.

Anh giở tờ tin nhắn viết vội trên tờ giấy của khách sạn. Hãy tha thứ cho em. Em chỉ muốn biết.

Tự trong tim, chúng ta không hề nghĩ tới việc có một người chồng, mà thực sự nghĩ một cuộc sống đơn thân sẽ tốt hơn.

Thư Nữ hoàng Elizabeth I gửi Công tước Thụy Điển Erik.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.