Bức Thư Tình Cuối

Chương 22



Gửi: Phillip O’Hare, Phillipohare@thetimes.co.uk

Người gửi: Ellie Haworth, elliehaworth@thenation.co.uk

Xin thứ lỗi vì đã liên hệ với anh đường đột như thế này, nhưng tôi hy vọng anh sẽ hiểu vì cùng trong nghề báo với tôi. Tôi đang cố tìm tung tích của một người tên là Anthony O’Hare, người tôi nghĩ trạc tuổi bố của anh. Trong một chuyên mục của tạp chí Times vào tháng Năm vừa rồi anh cũng có tình cờ nhắc tới việc anh có một người bố tên như vậy.

Người có tên là Anthony O’Hare này đã từng làm ở London trong những năm đầu thập kỷ 60 và có rất nhiều thời gian làm phóng viên ở nước ngoài, đặc biệt là ở miền trung Châu Phi, nơi có thể ông đã hy sinh ở đó. Tôi biết rất ít về ông ngoài việc ông có một người con trai trùng tên với anh.

Nếu anh chính là người con trai đó, hoặc nếu anh có thông tin gì, làm ơn cho tôi biết qua địa chỉ thư điện tử này. Có một người cũng biết rất rõ về ông nhiều năm trước đây và thực sự muốn biết giờ ông như thế nào. Tôi hiểu đây có thể sẽ là một cuộc tìm kiếm dài lâu, vì ngay cả tên của ông cũng không phải là một tên thông dụng, và tôi cần tất cả sự trợ giúp có thể.

Thân chào,

Ellie Haworth

*

Tòa soạn mới được đặt ở một khu vực trong thành phố mà Ellie chưa từng tới vì trước đây đó là một tổ hợp các nhà kho tồi tàn, đứng cạnh những cửa hàng bán thức ăn nhanh lụp xụp mà cô thà nhịn đói còn hơn mua đồ ăn ở đó. Mọi thứ ở đó giờ đã được san phẳng, những con phố chật ních giờ được thay bằng những quảng trường rộng lớn lát đá và những tòa văn phòng sáng trưng với cột bằng kim loại, một vài công trình vẫn còn chưa tháo dỡ hết dàn giáo.

Họ cùng đi theo một nhóm để tới thăm quan tòa soạn mới, để làm quen với chỗ ngồi mới của họ, hệ thống máy tính và điện thoại mới trước khi chính thức chuyển sang vào ngày thứ Hai. Ellie đi theo đoàn của phòng Phóng sự qua các phòng làm việc khác nhau trong khi một anh chàng trẻ tuổi với chiếc cặp tài liệu và phù hiệu ghi ‘Điều phối viên Chuyển văn phòng’ chỉ cho họ khu vực xuất bản, phòng lưu trữ thông tin và phòng vệ sinh. Mỗi một khu vực đi qua, Ellie để ý thấy sự phản ứng khác nhau trong đoàn của cô, những người trẻ hơn có vẻ hào hứng hơn vì họ thích kiểu văn phòng hiện đại sáng loáng. Melissa, do đã tới đây vài lần, thỉnh thoảng bổ sung thêm những chi tiết mà bà thấy anh chàng này bỏ qua.

‘Chẳng thể trốn đi đâu được!’ anh chàng Rupert nói đùa khi ngắm nghía khu vực làm việc rộng lớn không một tiếng ồn lọt vào. Cô có thể nhận ra ít nhiều sự thật trong đó. Văn phòng của Melissa, ở góc đông nam của tòa nhà, lắp toàn bằng kính và nhìn bao quát ra toàn bộ ‘hang ổ’ của ban Phóng sự. Không có ai trong phòng có phòng riêng như bà, một quyết định chắc chắn sẽ gây bực bội cho một vài đồng nghiệp của bà.

‘Còn đây là chỗ ngồi của mọi người.’ Tất cả các phóng viên đều ngồi chung một bàn, một chiếc bàn hình bầu dục khổ to cực đại, ở giữa là một mớ dây nhợ tỏa ra các màn hình phẳng của máy tính.

‘Vậy ai ngồi ở đâu?’ một phóng viên hỏi. Melissa kiểm tra danh sách. ‘Tôi vẫn đang cân nhắc. Một vài chỗ có thể vẫn còn thay đổi. Nhưng Rupert, anh sẽ ngồi đây. Arianna, đằng kia. Tim, ở cạnh chiếc ghế, đằng kia. Edwina…’ Bà chỉ vào một khoảng trống. Nó làm Ellie nhớ lại trò bóng rổ ở trường; mỗi khi có người được lựa chọn từ đám đông vào một đội nào đó họ lại thở phào nhẹ nhõm. Cho tới khi gần như tất cả các ghế đã có chủ, chỉ còn duy nhất mình cô đứng một chỗ.

‘Ừm… Melissa?’ cô đánh bạo hỏi. ‘Thế tôi sẽ ngồi ở đâu?’ Melissa nhìn sang một chiếc bàn khác. ‘Một vài người sẽ ngồi ở bàn làm việc chung. Không phải ai cũng sẽ có một chỗ ngồi cố định toàn thời gian làm việc.’ Khi nói điều đó bà tránh không nhìn Ellie.

Ellie cảm thấy mấy đầu ngón chân của cô đang nghiến chặt trên đôi giày. ‘Chị vừa nói là tôi sẽ không có bàn làm việc riêng ư?’

‘Không, tôi chỉ nói một vài người sẽ cần chia sẻ bàn làm việc.’

‘Nhưng ngày nào tôi cũng đi làm. Tôi không hiểu nếu không có bàn làm việc riêng tôi sẽ làm việc kiểu gì.’ Cô phải kéo Melissa ra một bên và hỏi cho ra nhẽ vì sao Arianna, cô nàng mới tới làm chưa đầy một tháng, lại có một bàn làm việc riêng trong khi cô thì không. Cô cần phải kiềm chế sự bực tức và đau khổ trong giọng nói. Cô cần im lặng. ‘Tôi vẫn chưa hiểu vì sao tôi là phóng viên phóng sự duy nhất không có-’

‘Như tôi đã nói, Ellie, sẽ vẫn còn những thay đổi. Sẽ luôn có chỗ ngồi cho cô. Được rồi. Cũng giống như phòng Tin tức thôi. Họ sẽ chuyển cùng ngày với chúng ta…’ Và cuộc hội thoại kết thúc. Ellie nhận ra chỗ đứng của cô đã giảm sút nhanh hơn cô nghĩ. Cô bắt gặp cái nhìn của Arianna, thấy cô gái mới vào làm này quay vội đi và giả vờ kiểm tra những tin nhắn không có thực trên điện thoại.

Phòng thư viện không còn bị đặt ở tầng hầm. ‘Trung tâm lưu trữ dữ liệu’ mới giờ tọa lạc ở tầng cao cách chỗ cô đứng hai tầng, được trang trí bởi những chậu cây cảnh quá khổ và nghe nói hình như đều là nhập từ nước ngoài về. Ở giữa có một cái quầy tiếp đón, đứng đằng sau đó cô nhận ra ông già trưởng phòng thư viện khó tính, đang khẽ khàng trao đổi với một nhân viên trẻ hơn rất nhiều. Cô chăm chú nhìn dãy kệ thông tin, được phân chia cẩn thận thành khu vực lưu trữ bản cứng và khu vực lưu trữ thông tin kỹ thuật số. Tất cả những biển hiệu chỉ dẫn trong tòa nhà mới đều không viết hoa, cô nghĩ chắc hẳn ông già phụ trách thư viện sẽ khó chịu lắm.

Cô thấy cái thư viện mới này chẳng khác gì cái góc bụi bặm cũ kỹ ngày xưa, với các loại báo chí sực mùi ẩm mốc và những góc chết, và cô bỗng cảm thấy luyến tiếc.

Cô cũng không hiểu vì sao cô lại tới đây, ngoại trừ lý do duy nhất là do sức hút của Rory, có thể cô muốn biết cuối cùng anh có tha thứ phần nào cho cô không, hoặc cũng có thể cô muốn tâm sự với anh về quyết định phân công chỗ ngồi của Melissa. Cô nhận ra anh là một trong ít người cô có thể tâm sự được. Ông già phụ trách thư viện nhìn lên và thấy cô.

‘Xin lỗi,’ cô nói và giơ một tay lên. ‘Tôi chỉ ngắm nghía chỗ mới.’

‘Nếu cô đang tìm Rory,’ ông nói, ‘thì cậu ấy đang ở tòa nhà cũ.’ Giọng ông không có vẻ thân thiện cho lắm.

‘Cám ơn ông,’ cô nói, cố gắng cho ông thấy sự hối lỗi trong giọng nói. Dường như giờ đây việc quan trọng là không nên gây thù chuốc oán với ai nữa. ‘Văn phòng mới thật tuyệt. Ông đã làm… cực tốt.’

‘Cũng mới gần xong thôi,’ ông nói và mỉm cười. Khi cười trông ông trẻ hơn và bớt tiều tụy hơn. Trên khuôn mặt ông thoáng hiện lên sự nhẹ nhõm và tốt bụng mà cô chưa bao giờ nhận ra. Không dễ để phán đoán tính cách một người, cô nghĩ.

‘Tôi có thể giúp được gì cho cô không?’

‘Không, tôi-’

Ông lại mỉm cười. ‘Tôi nói với cô rồi, cậu ấy ở tòa nhà cũ.’

‘Cám ơn ông. Tôi sẽ - tôi sẽ không làm phiền ông nữa. Có thể thấy là ông đang khá bận.’ Cô bước về phía quầy và cầm lên một bản sao hướng dẫn sử dụng thư viện, gấp lại cẩn thận và cho vào túi xách.

Cả buổi chiều, cô ngồi tại cái chỗ sắp phải trả lại, đánh không biết bao nhiêu lần tên Anthony O’Hare trên thanh công cụ tìm kiếm của máy tính. Cô đã làm điều này rất nhiều lần và lần nào cũng ngạc nhiên bởi số lượng quá nhiều các Anthony O’Hare đang tồn tại hoặc đã từng tồn tại trên thế giới. Có một Anthony O’Hare ở tuổi thiếu niên làm về mạng kết nối, có một Anthony O’Hare đã chết từ lâu và được chôn ở Pennsylvania, cuộc đời của họ được những nhà lập gia phả nghiệp dư ghi chép lại. Một người là nhà vật lý học tại Nam Phi, một người là nhà văn chuyên viết tiểu thuyết viễn tưởng, còn một người là nạn nhân của một vụ ẩu đả trong quán rượu Swansea. Cô nghiên cứu kỹ từng cái tên, kiểm tra tuổi, lý lịch.

Điện thoại của cô kêu tít tít, có một tin nhắn tới.

Cô thấy tên của John hiện lên và bối rối nhận ra cái cảm giác hơi chút thất vọng khi đó không phải là tin nhắn của Rory.

‘Vào họp thôi.’

Thư ký của Melissa đang đứng ngay cạnh bàn cô.

Xin lỗi đã không nói được nhiều bữa tối hôm trước. Chỉ muốn em biết rằng anh cũng nhớ em. Mong chờ đến giây phút được gặp em. Jx

‘Được rồi. Xin lỗi,’ cô nói. Cô nàng thư ký vẫn không chịu rời đi. ‘Xin lỗi. Tôi tới ngay.’

Cô đọc lại tin nhắn lần nữa, đọc tách rời từng câu, chỉ để đảm bảo rằng, thêm một lần duy nhất nữa, cô không cố tự ru mình bằng những ẩn ý mà cô tự gán ghép vào mỗi câu nói của anh. Nhưng câu này rất rõ ràng: Chỉ muốn biết rằng anh cũng nhớ em.

Cô vơ vội tập hồ sơ trên bàn, má ửng đỏ và bước vào phòng họp ngay trước Rupert. Tốt nhất không nên là người vào cuối cùng. Cô không muốn là người duy nhất không chiếm được một chỗ ngồi trong văn phòng của Melissa hay tệ hơn là phải đứng ngoài.

Cô ngồi im lặng trong khi những bài phóng sự cho các số báo tới được đem ra phân tích mổ xẻ và xem xét tiến độ. Việc cô bị hạ nhục sáng nay dường như cũng không còn quan trọng nữa. Ngay cả việc Arianna săn được một cuộc phỏng vấn với một nữ diễn viên vốn khét tiếng với lối sống ẩn dật cũng chẳng làm cô quan tâm. Tâm trí cô còn mải quay cuồng với những từ ngữ bất ngờ tới với cô: Chỉ muốn biết rằng anh cũng nhớ em.

Điều đó có nghĩa gì? Cô không dám tin điều cô mong ước bao lâu nay sẽ trở thành hiện thực. Hình ảnh người vợ da rám nắng trong bộ đồ bơi hai mảnh đã bay biến. Đôi bàn tay rám nắng với những ngón tay mát-xa đầy ma lực giờ được thay thế bởi bàn tay trắng nhợt và yếu đuối. Cô tưởng tượng cảnh John và vợ cãi nhau ngay tại kỳ nghỉ mà họ ngầm hiểu là cứu cánh cuối cùng cho cuộc hôn nhân của họ. Cô thấy anh kiệt sức, giận dữ, vui mừng một cách lén lút khi nhận được tin nhắn của cô dù anh vẫn phải cảnh báo cô không nên gửi một tin nhắn nào nữa.

Đừng có hy vọng nhiều, cô tự nhủ. Có thể đây chỉ là một cuộc cãi vã nhỏ. Mọi người vẫn có xu hướng chán vợ hay chồng của mình sau mỗi kỳ nghỉ. Có thể anh chỉ muốn chắc chắn rằng cô vẫn chung thủy với anh. Nhưng ngay cả khi cô tự nói với mình như thế, cô biết cô vẫn mong chờ vào khả năng nào.

‘Ellie thì sao? Câu chuyện về những bức thư tình?’

Ôi, Chúa ơi.

Cô lật giở đống giấy tờ để trên đùi, giọng đầy tự tin. ‘Tôi đã thu thập được nhiều thông tin hơn. Tôi cũng đã gặp người phụ nữ trong bức thư. Tôi nghĩ thế là quá đủ cho một câu chuyện.’

‘Tốt.’ Melissa nhướn mày một cách tao nhã, như thể cô đã làm bà ngạc nhiên.

‘Nhưng…’ Ellie nuốt nước bọt ‘… tôi không chắc chúng ta có thể sử dụng tư liệu đang có ở chừng mực nào. Chúng có vẻ… hơi nhạy cảm.’

‘Cả hai đều vẫn sống à?’

‘Không. Người con trai trong bức thư đã chết. Hay ít nhất là bà ấy tin thế.’

‘Vậy thì thay tên bà ấy đi. Tôi thấy không vấn đề gì cả. Cô sử dụng những bức thư mà bà đã quên từ lâu.’

‘Ồ, tôi không nghĩ là bà quên.’ Ellie cố gắng lựa chọn từ ngữ thật cẩn thận. ‘Thực tế là bà dường như nhớ chúng rất rõ. Tôi đang nghĩ có lẽ sẽ tốt hơn nếu tôi chỉ dùng chúng để viết sâu hơn về đề tài ngôn ngữ của tình yêu. Chị biết đấy, các bức thư tình đã thay đổi như thế nào qua nhiều năm.’

‘Và không đưa những bức thư thật vào đó?’

‘Đúng vậy.’ Khi trả lời như vậy, Ellie cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô hoàn toàn không muốn những bức thư của Jennifer bị công khai đưa lên báo chí. Cô đã gặp bà, ngồi trên ghế sô-pha trong nhà bà, mặt bà bừng sáng khi kể lại câu chuyện bà đã giữ trong lòng hàng thập kỷ. Cô không muốn đắp thêm muối vào vết thương đó của bà nữa. ‘Ý tôi là, có thể tôi sẽ tìm thêm một vài ví dụ nữa.’

‘Muộn nhất ngày thứ Ba.’

‘Ừm, có thể là sách, tài liệu sưu tầm…’

‘Cô muốn chúng ta đăng lại những thứ đã xuất bản rồi ư?’

Cả phòng họp rơi vào im lặng. Như thể cô và Melissa Buckingham đang ở trong một quả bong bóng đầy chất độc. Cô nhận ra rằng cô chẳng thể làm gì để có thể làm hài lòng người phụ nữ này nữa.

‘Cô đã bắt tay làm phóng sự này trong khoảng thời gian đủ để bất kỳ phóng viên nào có thể viết được một bài phóng sự hai nghìn từ.’ Melissa gõ đầu bút xuống bàn. ‘Viết cho tôi phóng sự đó, Ellie.’ Giọng bà mệt mỏi và lạnh lùng. ‘Cứ viết đi, không cần để tên cũng được. Người quen của cô sẽ không bao giờ biết được những bức thư cô đưa vào bài viết là của ai. Và tôi hy vọng, với từng đó thời gian cô dành cho bài phóng sự này, đó sẽ phải là bài viết cực kỳ thú vị.’

Bà mỉm cười với những người còn lại trong phòng.

‘Được rồi. Tiếp tục đi. Tôi vẫn chưa nhận được danh sách bài viết của nhóm Sức khỏe. Có ai có không?’

Cô gặp anh khi vừa rời khỏi văn phòng. Anh đang đùa giỡn gì đó với Ronald, nhân viên gác cổng, và nhảy từng bậc xuống cầu thang và đi mất. Trời mưa, anh đeo một ba lô nhỏ trên lưng, đầu chúi xuống tránh cái lạnh.

‘Này,’ cô chạy bộ theo cho tới khi đuổi kịp anh.

Anh liếc sang cô. ‘Xin chào,’ anh nói không biểu lộ cảm xúc. Anh đi về hướng ga tàu điện ngầm và không có vẻ muốn đi chậm lại khi bước theo cầu thang xuống dưới ga.

‘Tôi tự hỏi… không biết anh có thích đi đâu uống gì đó một chút không?’

‘Tôi bận rồi.’

‘Anh đi đâu vậy?’ Cô nói to để anh có thể nghe thấy trong tiếng chân đi rầm rầm vọng lại vào đường hầm xây theo kiểu Victoria.

‘Tới văn phòng mới.’

Rất nhiều người đứng xung quanh họ. Chân cô như bị nhấc lên khỏi mặt đất khi cô bước theo biển người đó. ‘Ồ. Anh làm việc ngoài giờ à?’

‘Không. Chỉ là giúp sếp một vài công đoạn cuối cùng để ông không phải làm việc quá sức nữa.’

‘Tôi vừa gặp ông lúc nãy.’

Khi thấy Rory không nói gì, cô nói thêm. ‘Ông đối xử với tôi khá tử tế.’

‘Đúng vậy. Ông là một người dễ chịu.’

Cô cố rảo bước theo anh cho tới khi họ tới hàng rào kiểm soát vé. Anh bước sang một bên nhường cho những người khác lên trước.

‘Thật là ngốc nghếch,’ cô nói. ‘Ngày nào ta cũng đi qua một ai đó mà không có nổi một-’

‘Ellie này, cô muốn gì vậy?’

Cô bặm môi. Xung quanh họ dòng người dần tản ra như những dòng nước chảy theo các hướng khác nhau, một vài người đeo tai nghe, một vài người tặc lưỡi khó chịu khi vấp phải những người ngáng đường họ. Cô vò tóc, lúc này khá ẩm ướt. ‘Tôi chỉ muốn nói lời xin lỗi. Về buổi sáng hôm nọ.’

‘Là một buổi sáng dễ chịu.’

‘Không, không phải thế. Nhưng… Nhìn này, những gì đã xảy ra, không có gì liên quan tới anh cả, và tôi vẫn thực sự rất thích anh. Chỉ là một vài việc-’

‘Cô biết sao không? Tôi không quan tâm nữa. Mọi chuyện ổn rồi, Ellie. Hãy quên chuyện đó đi.’ Anh bước qua hàng rào soát vé. Cô bước theo. Cô nhận thấy một thoáng biểu hiện trên mặt anh khi anh quay lại nhìn cô, thật khủng khiếp. Cô có cảm giác thật khủng khiếp.

Cô đứng ngay sau lưng anh ở trên thang cuốn. Một vài giọt nước rơi trên chiếc khăn quàng xám trên cổ anh và cô bỗng thèm được gạt chúng đi. ‘Rory, tôi thực sự xin lỗi.’

Anh nhìn chằm chằm xuống dưới chân. Rồi anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. ‘Có vợ rồi hả?’

‘Gì cơ?’

‘Ông… bạn của cô đó. Dễ dàng đoán ra từ cách ông ấy nói.’

‘Đừng nhìn tôi như thế.’

‘Như thế là như thế nào?’

‘Tôi không cố tình mồi chài.’

Anh bật ra một tiếng cười gằn và khó chịu. Họ đã xuống tới chân thang cuốn. Anh bước nhanh hơn và cô buộc phải chạy theo cho kịp. Đường hầm đượm mùi không khí ẩm mốc và cao su cháy. ‘Tôi không định làm thế.’

‘Nhảm nhí - cô có lựa chọn của riêng mình. Mỗi người đều có lựa chọn cho riêng mình.’

‘Nghĩa là anh không bao giờ bị điều gì tác động, không bao giờ cảm thấy bị ảnh hưởng bởi một sức hút nào đó?’

Anh nhìn thẳng vào cô. ‘Tất nhiên là có. Nhưng nếu vì điều đó mà tôi làm tổn thương đến người khác thì tôi sẽ tự động lùi lại.’

Mặt cô đỏ bừng. ‘Chẳng phải anh thật nghĩa hiệp ư?’

‘Không. Nhưng cô khó có thể đổ cho hoàn cảnh. Cô biết là ông ấy đã có vợ và cô vẫn chọn đi theo ông ấy. Cô hoàn toàn có quyền nói không.’

‘Tôi không thấy buộc phải làm thế.’

Anh cao giọng pha chút giễu cợt.

‘“Điều đó lớn hơn cả hai chúng ta.” Tôi nghĩ cô đã để những bức thư tình đó tác động tới mình nhiều hơn là cô tưởng đấy.’

‘Ồ, được rồi, anh thật tử tế, Ngài Lý Thuyết ạ. Hoan hô anh có khả năng thay đổi cảm xúc như việc bật tắt vòi nước vậy. Đúng vậy, tôi đã để bản thân chìm đắm trong câu chuyện tình đó - được chưa? Đạo đức đồi bại, đúng vậy. Nhẹ dạ? Tôi có thể đoán vậy qua cách trả lời của anh. Nhưng tôi làm vậy vì ở một khoảnh khắc nhất định tôi cảm thấy thật tuyệt vời - nhưng đừng lo, tôi đang phải trả giá cho điều đó từng ngày đây.’

‘Nhưng cô không phải là người duy nhất, đúng không? Mỗi hành động đều kéo theo hệ quả nào đó, Ellie. Trong quan niệm của tôi, thế giới có hai nhóm người, những người có thể nhìn ra sự việc và đưa ra quyết định dựa trên sự nhìn nhận đó và những người chỉ đơn thuần hành động theo cảm xúc nhất thời.’

‘Chúa ơi! Anh có biết ngôn ngữ của anh rất khoa trương sáo rỗng không?’ Cô hét lên, không còn quan tâm tới ánh mắt tò mò của những người đứng xung quanh và chuẩn bị chui vào đường hầm của tuyến District và Circle Line.

‘Tôi biết.’

‘Không ai trong thế giới của anh được phép phạm sai lầm ư?’

‘Một lần,’ anh nói. ‘Cô có thể phạm sai lầm, nhưng chỉ được một lần.’

Anh nhìn chăm chăm vào khoảng không trước mặt, cằm bạnh ra, như thể suy nghĩ nên nói gì thêm nữa. Rồi anh quay về phía cô.

‘Tôi có quan điểm khác cô, được chưa Ellie? Tôi đã yêu một người mà người đó lại yêu một người khác không thể cưỡng lại được. Một cái gì đó còn “lớn hơn cả hai người họ cộng lại”. Tất nhiên cho tới khi anh ta ruồng rẫy cô ấy. Và tôi đón nhận cô ấy vào cuộc sống của tôi, và rồi cô lại phụ tôi lần thứ hai. Cô nói đúng, tôi có quan điểm riêng của mình.’

Cô đứng như trời trồng. Xung quanh họ bắt đầu ồn ào tiếng người di chuyển, không khí nóng nực đặc quánh khi tàu điện ngầm dần vào ga. Hành khách vội vàng di chuyển lên trên.

‘Cô biết không?’ anh nói, cất cao giọng để át tiếng ồn. ‘Tôi không phản đối cô yêu người đàn ông này. Ai biết được? Có thể ông ấy chính là tình yêu của đời cô. Có thể vợ ông ấy cũng thấy dễ chịu hơn nếu không có ông ấy bên cạnh. Có thể hai người thực sự sinh ra là để cho nhau. Nhưng cô đã có thể nói không với tôi.’ Đột nhiên cô nhận ra biểu lộ bất ngờ trên gương mặt anh, chân thực và không cần che giấu. ‘Đó là điều làm tôi phải suy nghĩ. Cô đã có thể nói không với tôi. Đó mới là điều nên làm.’

Anh nhảy vội lên toa tàu chật ních người trước khi cửa tàu kịp đóng lại. Con tàu chuyển bánh kéo theo tiếng rền rĩ điếc tai.

Cô nhìn theo bóng anh qua khung cửa sổ sáng rực rỡ cho tới khi con tàu đi khuất. Điều nên làm cho ai?

Em yêu,

Anh nghĩ về em cả cuối tuần vừa rồi. Trường đại học thế nào? Barry nói rằng tất cả những cô gái trẻ mới bước chân vào trường đại học rồi cũng sẽ tìm một người khác nhưng anh nói với cậu ta rằng cậu ta chỉ suy từ bản thân ra mà thôi. Cậu ta ghen tị đấy. Thứ Ba vừa rồi cậu ta mời một cô gái làm cho một hãng bất động sản đi ăn, thế mà khi món chính vừa ăn xong là cô nàng đã hất cẳng cậu ấy. Chỉ nói là cô cần vào nhà vệ sinh và biến mất luôn!!! Cậu ta nói ngồi đợi hai mươi phút trước khi nhận ra. Chúng ta có thể giết lẫn nhau một cách rất nhẹ nhàng như thế…

Ước gì em ở đây, cục cưng của anh. Những buổi tối dường như dài vô tận khi không có em bên cạnh. Hãy viết thư cho anh. Clive XX

Ellie ngồi trên giường với một hộp bìa cũ kỹ trên đùi, trong đó để đủ các loại thư từ viết tay từ thời niên thiếu. Đã chín rưỡi tối, cô vẫn tuyệt vọng nghĩ cách làm thế nào để viết một chuyên đề về những mối tình thời xưa cho Melissa mà không phải công khai những bức thư của Jennifer. Cô nghĩ tới Clive, mối tình đầu của cô, con trai một người bảo vệ và học cùng trường phổ thông với cô. Họ đã rất đau khổ khi biết cô quyết định học lên đại học, họ thề thốt là việc đó sẽ không ảnh hưởng tới mối tình của họ. Tuy nhiên mối quan hệ của họ cũng chỉ kéo dài được ba tháng kể từ khi cô bắt đầu nhập học tại Bristol. Cô vẫn còn nhớ cái cảm giác xốn xang mỗi khi nghe thấy tiếng chiếc xe Mini cũ kỹ của anh đậu ngoài cửa ký túc xá, cô nhanh chóng xức nước hoa và chạy như bay xuống dưới. Rồi cái cảm giác xốn xang ấy dần bị thay thế bởi sự thờ ơ khi cô cảm thấy mình chẳng còn tình cảm gì dành cho anh nữa, cô không muốn quay trở lại cuộc sống trước đây cô đã từng có với anh.

Clive thân mến,

Em đã mất cả đêm để cố nghĩ xem làm thế nào để anh và em ít cảm thấy đau đớn nhất. Nhưng không có cách nào dễ dàng để

Clive thân mến,

Thật khó để viết bức thư này. Nhưng em buộc phải nói rằng em

Clive thân mến,

Em rất tiếc nhưng em không muốn anh tới gặp em nữa,

Cám ơn anh vì quãng thời gian đẹp đẽ của chúng ta. Em hy vọng chúng ta vẫn là những người bạn tốt.

Ellie

Cô cẩn thận để lại những bức thư vào tập hồ sơ cũ. Sau khi nhận được bức thư cuối cùng từ cô, anh đã lái xe qua chặng đường 212 dặm chỉ để nói thẳng vào mặt cô là đồ dâm đãng. Cô vẫn còn nhớ là cô dửng dưng một cách lạ lùng trước những lời nói đó, có thể là vì lúc đó cô đã bước trên một con đường khác rồi. Ở trường đại học, cô cảm nhận một cuộc sống mới khác xa với cuộc sống nơi phố thị nhỏ bé thời niên thiếu của cô, không có nhà Clives, nhà Barry với những tối thứ Bảy vui chơi ở các quán rượu, một cuộc sống mà tất cả mọi người không chỉ biết rõ về bạn mà còn biết bạn đã làm gì ở trường, bố mẹ bạn làm gì, bạn hát cho dàn đồng ca nào và lúc nào bạn trót làm tuột chân váy. Bạn chỉ có thể thực sự làm mới bản thân tại một nơi cách xa nhà. Trong những chuyến về thăm bố mẹ sau này, cô vẫn còn cảm thấy ngột ngạt bởi cuộc sống cộng đồng đó.

Cô uống xong tách trà và tự hỏi giờ này Clive đang làm gì. Có lẽ anh đã có vợ, cô nghĩ, và sống hạnh phúc; anh là kiểu người dễ sống. Anh chắc hẳn có vài đứa con và thú vui cuối tuần của anh vẫn sẽ là lê la các quán rượu vào tối thứ Bảy với những người bạn từ thời phổ thông.

Tất nhiên bây giờ thế hệ Clive của thế giới này sẽ không viết thư nữa. Họ sẽ gửi tin nhắn. Ổn không cưng? Cô tự hỏi liệu cô có thể chấm dứt một mối quan hệ bằng điện thoại di động không.

Cô ngồi bất động và nhìn ra xung quanh vào chiếc giường trống không, những bức thư vứt tung tóe trên chăn. Cô nghĩ tới khuôn mặt anh khi anh đứng ở ga tàu điện ngầm. Cô đã có thể nói không với tôi. Cô nhớ vẻ mặt của Melissa và cố không nghĩ về việc có thể sẽ phải trở lại cuộc sống cũ của cô. Cô có thể sẽ thất bại. Cô chắc chắn có thể. Cô cảm giác như mình đang cố gắng cân bằng trên một vách đá cheo leo. Cần phải thay đổi.

Có tiếng tin nhắn từ điện thoại di động. Cô vươn người qua giường lấy điện thoại, đầu gối cô lún vào đống giấy tờ lộn xộn và cô thấy nhẹ nhõm.

Không thấy trả lời gì?

Cô đọc lại lần nữa và gõ trả lời.

Xin lỗi. Nghĩ anh không muốn em nhắn lại.

Mọi việc đã thay đổi. Hãy nói ra bất kỳ điều gì em muốn ngay bây giờ.

Cô lẩm bẩm trong không gian im phăng phắc của căn phòng nhỏ, vẫn chưa thể tin những gì cô đã trải qua. Đây thực sự là kết quả của những vở hài kịch lãng mạn? Liệu những tình huống như thế này, cái tình huống mà mọi người luôn khuyên phải tránh xa, thực sự phát huy công dụng? Cô tưởng tượng ra cảnh mình ngồi trong một quán cà phê vào một ngày đẹp trời nào đó, nói với Nicky và Corinne rằng: Đúng, tất nhiên anh ấy sẽ dọn tới ở cùng. Chỉ là đợi tới khi chúng tớ có thể tìm được một chỗ ở rộng rãi hơn. Chúng tớ sẽ có những đứa con. Cô tưởng tượng cảnh anh về nhà mỗi buổi chiều, vứt cặp sách sang một bên và hôn cô thật lâu ở hành lang. Thật là một viễn cảnh cô có thể nghĩ tới. Đó có thực sự là điều cô muốn? Cô tự trách vì đã có giây phút nghi ngờ điều đó. Tất nhiên là thế rồi. Cô không thể có cái cảm giác như thế này trong một thời gian dài nếu cô không muốn thế.

Hãy nói ra bất kỳ điều gì em muốn ngay bây giờ.

Hãy thật tỉnh táo, cô tự nhủ. Vẫn chưa chắc chắn lắm. Anh đã làm cô thất vọng nhiều lần rồi.

Ngón tay cô để trên những phím điện thoại nhỏ, do dự và không dám quyết định.

Sẽ nhắn, nhưng không phải như thế này. Em sẽ vui hơn nếu chúng ta có thể nói chuyện trực tiếp.

Cô dừng lại, rồi gõ:

Rất khó để em có thể giữ cho đầu óc tỉnh táo trong giai đoạn này. Nhưng em cũng rất nhớ anh. Hãy gọi ngay cho em khi anh quay về. E xx

Cô vừa định để lại chiếc điện thoại lên bàn đầu giường thì nghe tiếng nhắn lại.

Vẫn yêu anh chứ?

Hơi thở cô như ngừng lại ngay nơi cổ họng.

Vâng.

Cô gửi trả lời trước khi cô kịp nghĩ về nó. Cô đợi vài phút, nhưng không thấy trả lời lại. Không biết chắc mình đang vui hay buồn nữa, Ellie ngả lưng lên gối và nhìn rất lâu qua ô cửa sổ, vào màn đêm đen kịt nơi có những ánh sáng lấp lánh của những chiếc máy bay đang bay trên khoảng không yên tĩnh.

Em đã cố gắng để anh hiểu một chút về những điều em suy nghĩ trong chuyến đi từ Padua tới Milan đó, nhưng anh đã hành động như một đứa trẻ được nuông chiều và em không thể làm tổn thương anh thêm nữa. Giờ là lúc duy nhất em có đủ can đảm vì em đang ở cách rất xa anh. Và hãy tin em, khi em nói ra điều này em cũng rất ngạc nhiên với bản thân, em chuẩn bị lấy chồng.

Thư của Agnes von Kurowsky gửi Ernest Hemingway.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.