Bước Tiếp Theo Thiên Đường

Chương 16: Những ngày tươi đẹp (2)



Lộ Nghiên ngước mắt nhìn Trần Mặc Đông đang ở đầu sô pha kia, rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách. Sau hơn một tiếng đồng hồ, quyển sách cuối cùng cũng được lật một tờ. Trong khoảng thời gian đó, Lộ Nghiên luôn dựa vào các yêu cầu nhàm chán và vô lý để làm phiền Trần Mặc Đông làm việc, ví dụ như ăn táo, uống nước, đổi sách, xem TV…. Sau đó không biết bao nhiêu lần, Trần Mặc Đông quyết định phản kháng lại bằng sự im lặng.

Lộ Nghiên phỉ báng Trần Mặc Đông, đúng là yêu nghiệt, ngay cả dáng vẻ làm việc cũng nổi bật vậy, có phải đóng phim đâu.

Ngẫm lại bên cạnh người như Trần Mặc Đông có không ít con gái theo đuổi. Những người con gái đó đều nghe lời anh, nào phải để anh dỗ dành, xem ra bản lĩnh dỗ dành của anh cũng không có cơ hội để thử. Lời nói tối qua của anh vẫn hằn trong trí óc Lộ Nghiên, cô cảm thấy câu nói đó còn có ẩn ý, cái gì mà bảo là giống người khác dỗ dành cô, cứ như thể anh biết rõ từng có người chiều chuộng, dỗ dành cô vô hạn.

Lộ Nghiên thoáng buồn. Đúng vậy, thật sự đã từng có người coi cô như bảo vật, để trên tay sợ rơi, để trên môi sợ sẽ tan biến, cho dù chính mình tức giận nhưng sau khi đã bình tĩnh cũng sẽ dỗ dành cô rất vui vẻ.

Theo lời người lớn, từ nhỏ Lộ Nghiên đã là đứa trẻ ngoan hiểu chuyện, không yếu ớt, không tùy hứng, và sau này Lộ Nghiên vẫn luôn yêu cầu chính mình phải như vậy. Nhưng có Thẩm Nham rồi, thỉnh thoảng Lộ Nghiên cũng có chút tùy hứng, làm nũng. Những chuyện này đều là cô vô tình bộc lộ, chứ không phải làm ra vẻ. Lộ Nghiên tự xét thời gian này ở cùng Trần Mặc Đông không biết có phải mình đã tùy hứng không, tổng kết hết các sự việc, cô thấy biểu hiện của mình vẫn được coi là bình thường.

Về chuyện sai khiến Trần Mặc Đông, lúc đầu đúng là rất cần, khi đó Lộ Nghiên cũng thấy áy náy vì quấy rầy anh làm việc, nhưng mấy chuyện sau này, Lộ Nghiên không thể không thừa nhận bản chất tà ác của mình đã bùng nổ đôi chút. Cứ nghĩ tới hành động vô sỉ và lời nói bất lương của Trần Mặc Đông tối qua, cô liền biết thời biết thế, để cho mình được hả giận.

Nhích dần tới đầu bên kia, Lộ Nghiên phát hiện Trần Mặc Đông đang chơi bài, cô như được mở rộng tầm mắt, tặng thêm câu bình luận: “Vô vị”.

Trần Mặc Đông mở cây bài cuối cùng, sau đó trên màn hình là màn pháo hoa nở rộ, ngẩng đầu thấy vẻ mặt của Lộ Nghiên, anh giơ tay vén ngọn tóc rơi xuống của Lộ Nghiên ra sau tai.

“Anh là cao thủ chơi domino lúc rảnh đấy, mười ván có thể thắng tám.” Lộ Nghiên không phục, cô chưa bao giờ thắng được cấp cao nhất của trò này.

Trần Mặc Đông đặt máy tính xách tay lên bàn, sau đó ôm Lộ Nghiên đặt lên đùi mình, rồi đưa máy tính cho Lộ Nghiên, ý bảo cô chơi đi.

Hai người giữ tư thế thân mật chơi trò chơi trên máy tính. Lộ Nghiên chơi như bình thường, quả nhiên hai ván đều thắng, ngẩng đầu nhìn Trần Mặt Đông đầy ngạo mạn, nhưng trong giây lát đã sững lại vì áy náy thấy vết cắn của mình đã khiến cằm anh bị thương.

Buổi sáng thức dậy, khi bốn mắt đối diện, Lộ Nghiên mới phát hiện tối qua mình thật sự không nể nang, chỗ cằm của Trần Mặc Đông để lại dấu răng nho nhỏ, Lộ Nghiên thì thầm thông báo tin này với Trần Mặc Đông. Vậy mà anh lại, kề sát bên tai Lộ Nghiên nói: “Anh có thể lý giải là em dùng cách này để ngăn cản anh đi làm, để anh ở nhà với em không?”

Lộ Nghiên đẩy đầu Trần Mặc Đông ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không thể.”

“Ông lớn cho cô gái nhỏ này vui chút đi.” Lộ Nghiên khều khều cằm Trần Mặc Đông, áy náy là chuyện của áy náy, sự việc đã thế này, tinh thần vui vẻ vẫn nên giữ gìn.

Trần Mặc Đông cất chiếc máy tính vướng víu đi, sau đó cũng khều khều cằm Lộ Nghiên: “Cô gái nhỏ hôn ông lớn một cái đi”. Với cá tính của Trần Mặc Đông, hành động vĩnh viễn không thể theo sau suy nghĩ.

Muộn một chút, Lộ Nghiên muốn ra ngoài đi dạo, nhưng Trần Mặc Đông không chịu, ý kiến nhất trí cuối cùng là ngồi nghỉ ngơi trong khu nhà.

Vết thương ở chân Lộ Nghiên đang đóng vảy, nhưng lúc gập chân xuống lầu vẫn đau, vì thế Trần Mặc Đông định bế cô xuống lầu, cô không chịu mà cứ ngang bướng từng bước nhích xuống, hai tầng lầu mất gần mười phút. Trần Mặc Đông nhàn nhã đi cạnh Lộ Nghiên, không hề có tí tư thế muốn bảo vệ.

“Lộ Nghiên, đây là người yêu của cháu sao? Dáng vẻ rất đứng đắn.” Không dễ dàng mới xuống được lầu dưới, Lộ Nghiên nín thở nhịn đau, không nhìn thấy một đôi vợ chồng già vừa nãy đi sau mình.

Lộ Nghiên gượng.

Đôi vợ chồng này thường xuyên giúp đỡ Lộ Nghiên, vì thế Lộ Nghiên và bọn họ rất thân quen.

Khi Lộ Nghiên mới chuyển đến đây, vừa mở cửa nhận phòng, hai vợ chồng này ở bên đối diện đã sang cùng dọn dẹp nhà với Lộ Nghiên.

“Cô gái à, cháu bao nhiêu tuổi?”

“Cô gái, cháu làm ở đâu thế?”



Đều là những câu hỏi bình thường nhưng vừa mới chia tay nên dáng vẻ của Lộ Nghiên rất lạnh lùng xa cách. Vậy mà đôi vợ chồng này không hề trách cứ cô, giữa trưa hôm sau còn gọi cô sang nhà ăn cơm. Đương nhiên Lộ Nghiên không đi, nguyên nhân rất đơn giản, cô không đói nên không muốn làm phiền người lạ. Mấy ngày sau, khi Lộ Nghiên nhớ lại chuyện đó, cô cảm thấy mình không đúng phép tắc, vì thế liền mua hoa quả sang thăm, đôi vợ chồng già lại vô cùng cảm ơn, càng quí Lộ Nghiên hơn, tha thiết bảo Lộ Nghiên ở lại ăn cơm, Lộ Nghiên đành phải thuận theo hai vị trưởng lão.

“Chân này bị thương rồi, phải nghỉ ngơi cẩn thận đấy.” Bác gái vỗ vỗ cánh tay Lộ Nghiên.

Hai vợ chồng già nói vài câu với Lộ Nghiên rồi đi mua thức ăn.

“Ông xem, bọn trẻ thời nay cứ ở với nhau mà không hết hôn.” Sau khi hai vợ chồng già quay đi, bác gái thì thầm với bác trai, nhưng câu đó vẫn bay vào tai Lộ Nghiên.

“Cháu trong sạch mà.” Lộ Nghiên liếc nhìn Trần Mặt Đông vẻ mặt vô tội, oan ức nói.

Trần Mặc Đông không nói gì, lơ đãng liếc Lộ Nghiên.

“Hai vợ chồng ấy không có con cái, thật đáng thương.”

“Thế thì có gì đáng thương, sự đồng cảm của em bị đui mù rồi.”

“Một gia đình phải có trẻ con mới hoàn thiện.”

“Anh cho rằng phụ nữ hiện đại đều vì vóc dáng của mình mà từ bỏ suy nghĩ này.”

“Đó là số ít, em cũng là phụ nữ hiện đại nhưng em không đồng tình với họ, điều em theo đuổi cũng khác.”

“Vậy em theo đuổi điều gì?”

“Chồng, con và bếp lửa ấm.”

Trần Mặc Đông phá ra , Lộ Nghiên lườm anh.

Vì dưới cằm còn dấu răng nên hai ngày đó Trần Mặc Đông đều ở nhà hoàn thành công việc, khi rảnh rỗi thì vui đùa cùng Lộ Nghiên, cuộc sống của hai người rất vui vẻ.

Trần Mặc Đông làm việc rất nghiêm túc, đôi khi Lộ Nghiên cũng không nỡ phá vỡ không khí vừa im lặng vừa căng thẳng đó, nhưng lại không chịu được việc không phá đám, và kết quả luôn là cô bị làm cho xấu hổ, kèm với hơi thở gấp gáp.

Hai mươi mấy tuổi, gần nửa đời người nhưng người ta cũng có thể chơi những trò rất ấu trĩ. Ví dụ Lộ Nghiên tìm thấy một sợi dây, bắt cô và Trần Mặc Đông cùng chơi trò quấn vào hai bàn tay tạo thành các hình khác nhau, Trần Mặc Đông chưa bao giờ tiếp xúc với trò này nên rất hiếu kỳ, nhưng mấy lần vẫn lặp lại mấy kiểu nên mất đi hứng thú, không thèm để ý đôi bàn tay đang chìa ra của Lộ Nghiên, thân mật kéo cô vào ngực mình. Ví dụ nữa như khi cô tìm thấy trò cờ nhảy, chơi mấy ván đều thua liền bắt đầu chơi xấu, bắt anh phải nhường, cuối cùng vẫn bỏ dở nửa ván sau, tìm trò chơi khác.

Lộ Nghiên lại bắt Trần Mặc Đông chơi với cô, lần này là trò chơi nói thật khá mạo hiểm. Đối với những trò chơi mờ ám thế này, Trần Mặc Đông cảm thấy rất chán ghét.

“Em muốn chơi.” Lộ Nghiên lấy máy tính của Trần Mặc Đông, sau đó hùng hồn nói.

“Không được tùy hứng như vậy.” Trần Mặc Đông dùng một giọng hoàn toàn giống với người ta đang phê bình con trẻ.

Lộ Nghiên tự biết mình nói gì cũng phí công, cuộn tròn lại trên sô pha, mắt nhìn mặt dây chuyền nhỏ nhỏ đang treo dưới ánh đèn, căn phòng không có gió nhưng sợi dây chuyền vẫn lắc lư khe khẽ như thể nhắc nhở Lộ Nghiên hãy nhìn tới nó.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã mười giờ, hơn nửa giờ vô tình trôi qua mà cả hai người không ai mở miệng. Vết thương ở chân Lộ Nghiên đã đỡ nhiều, sau khi quấn kín vết thương, Lộ Nghiên đứng dậy đi tắm, rồi về phòng ngủ. Lăn qua lăn lại vẫn không ngủ được, Lộ Nghiên nghĩ tới câu nói mà Trần Mặc Đông đã nói với cô rằng anh ấy sẽ không dỗ dành cô, nhưng cô biết mình cũng không cần anh dỗ dành. Cô hiểu mình, có thể lát sau, hoặc có thể ngày mai, cô sẽ tự động quên chuyện này.

Nghe tiếng mở cửa phòng, Lộ Nghiên nhắm mắt lại, cô không hiểu tại sao mình lại trốn tránh, cảm giác này rất lạ. Hai mươi tư tuổi, lần đầu tiên cô có cảm giác bối rối thế này, Lộ Nghiên nghĩ có thể chính mình đã vô tình bị chiều chuộng đâm hư rồi.

‘Giận đủ chưa?” Trần Mặc Đông kéo sát người Lộ Nghiên lại bên mình như mọi khi.

“…”

“Chút chuyện này mà cũng đáng khóc sao.” Trần Mặc Đông lau nước mắt trên mặt Lộ Nghiên.

“Đừng khóc nữa, ngoan, nói chuyện với anh đi. Ngày mai anh về Bắc Kinh, nửa tháng nữa mới quay lại.”

Sau khi nghe thấy câu này, Lộ Nghiên không kiềm chế được sự nghẹn ngào của mình nữa, cảm xúc bùng phát, đôi tay hung hăng cấu véo da thịt Trần Mặc Đông.

“Không tưởng tượng được em không chỉ thích khóc mà còn có khuynh hướng bạo lực nữa, nửa đời về sau của anh sống thế nào đây?”

Lộ Nghiên nghe Trần Mặc Đông nói xong liền ngừng khóc, sau đó bò lên trên người Trần Mặc Đông, nhìn từ trên xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trần Mặc Đông, đồ đểu.”

“Em có thể đừng mắng người khác được không, chỉ biết mắng ngu ngốc thôi. Có điều thỉnh thoảng mắng người cũng giúp cảm xúc được giải tỏa, có lợi cho cơ thể.”

Trần Mặc Đông kéo Lộ Nghiên sang bên cạnh, nhẹ nhàng ôm cô, hôn lên đôi môi của cô: “Ngoan ngoãn nói chuyện nào.”

Lộ Nghiên ngoan ngoãn nằm trong lòng Trần Mặc Đông nói chuyện với anh mãi đến khi cô vô thức thiếp đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.