Bước Tiếp Theo Thiên Đường

Chương 2: Phong cảnh đầu xuân



Lộ Nghiên bước ra từ phòng làm việc của Triệu Phàm, khuôn mặt tươi Triệu Phàm là bạn học cùng trung học và đại học của cô. Anh là người địa phương ở đây, vì công việc của bố mẹ nên năm lớp mười một phải chuyển lên Bắc Kinh học, sau đó lại quay về đây học đại học. Tình bạn của hai người đã trải qua thử thách bảy năm, dường như không gì có thể phá vỡ được. Thời đi học, dù là nghỉ đông hay nghỉ hè, hai người cũng thường xuyên liên lạc với nhau, bọn họ đều không hiểu mối quan hệ thân thiết được duy trì này xuất phát từ loại tình cảm gì, nhưng hai người vẫn luôn ngầm hẹn làm vậy, chưa hề gián đoạn, có thể đây chính là “Duyên”, là duyên phận tín nhiệm, quan tâm lẫn nhau.

Sau khi Lộ Nghiên và Thẩm Nham chia tay, cô không quay lại Bắc Kinh mà tiếp tục ở đây tìm việc, cô nghĩ trong lĩnh vực kiến trúc bất kể thế nào cũng không thoát khỏi “thế lực” của mẹ Thẩm Nham, hơn nữa cô bỗng dưng mất cảm hứng với chuyên ngành này, vì thế đã từ bỏ công việc của chuyên ngành gốc, nhưng trong hoàn cảnh cạnh tranh khốc liệt của thành phố S, muốn tìm công việc cũng không phải chuyện dễ, vào lúc cô định buông xuôi, muốn quay về Bắc Kinh thì Triệu Phàm đã cho cô cơ hội tìm việc. Hai người cùng nhau làm việc, ngày ngày gặp nhau, tình cảm gia tăng, trong lòng Lộ Nghiên vẫn luôn cảm kích anh, tuy miệng không nói nhưng cô biết cả đời này mình không thể nào quên được sự giúp đỡ của anh.

Khi Lộ Nghiên học cấp hai, trời xuân Bắc Kinh mưa rất nhiều, đi học thường rất hay quên mang ô, trời mưa cô thường đội mưa đạp xe về nhà, khi về đến nhà thì cơn mưa xuân nhỏ cũng đã đủ làm ướt cả người cô. Khi đó ba Lộ má Lộ người thì dẫn dắt lớp thi đại học, người thì quản lý lớp nghiên cứu sinh đại học, bận tối mày tối mũi, Lộ Nghiên ở nhà chỉ có thể tự chăm sóc mình, còn như Lộ Hi hay bắt nạt cô thì càng không trông mong anh ta sẽ chăm sóc cô.

Mấy ngày trước hết giờ làm trời lại mưa, Lộ Nghiên vốn không ngại ướt mưa, nhưng cô gái bên cạnh giữ Lộ Nghiên lại không cho ra ngoài, đưa ô cho cô. Lộ Nghiên đã từ chối nhiều lần nhưng cô gái ấy cho rằng cô ngại ngùng nên nhét chiếc ô của mình vào tay Lộ Nghiên, rồi che chung ô với bạn trai bước đi.

Qua lần đó, người bạn đầu tiên Lộ Nghiên kết giao ở Hyatt chính là Tiểu Diêu.

“Trả lại ô cho bạn này.”

“Mình còn tưởng cả đời này bạn sẽ không mang trả lại cơ.” Mấy lần Lộ Nghiên muốn đem trả, nhưng lúc đi làm lại quên mất ở nhà.

“…”

“Hay là bạn cứ về nhà ngủ đi, nhìn mắt bạn thâm hết rồi kìa.” Tiểu Diêu vừa nói vừa luôn tay làm việc.

“Không sao, bây giờ ngủ thì buổi tối sẽ không ngủ được nữa.”

Tiểu Diêu lườm cô: “Bạn đánh giá mình cao quá đấy, đừng nói một buổi trưa, có để bạn ngủ cả ngày thì đến tối bạn tuyệt đối vẫn lăn ra ngủ như heo thôi.” Cô ấy nói xong thì phá lên, Lộ Nghiên cũng theo, vì những gì cô ấy nói thật sự không sai, Lộ Nghiên luôn ở trong trạng thái thiếu ngủ, khiến bạn bè xung quanh đều rất “bái phục.”

Hai người tạm biệt, Lộ Nghiên đi về phía thang máy.

Lúc Lộ Nghiên đi qua phòng nào đó, đúng lúc cửa mở, cô ngẩng đầu thấy Trần Mặc Đông, quần áo chỉnh tề, sắc mặt hơi tái. Hai người nhìn chằm chằm nhau trong giây lát, Lộ Nghiên nhận ra Trần Mặc Đông, tuy lúc này cô vẫn chưa biết tên anh, nhưng cô vẫn hơi gật đầu, rồi định bước đi.

“Cô có phiền mua giúp tôi ít thuốc không?” Giọng Trần Mặc Đông yếu ớt, có vẻ khàn khàn.

Những năm về sau, Lộ Nghiên mới biết câu nói này là câu nói khách khí nhất của Trần Mặc Đông, cũng là một trong ít thời điểm anh tỏ vẻ yếu ớt trước mặt cô.

Lộ Nghiên mua thuốc xong thì chạy chậm về. Cô vẫn luôn là một người có trách nhiệm, tuy khi làm việc cô không thể nắm toàn cục nhưng ít nhất cũng không để mình sơ suất. Lộ Nghiên tự suy xét đã nhiều lần như thế này cô rất ích kỉ, nhưng cô không thể thay đổi suy nghĩ đã cố định trong tiềm thức của mình, vì thế có đôi khi Lộ Nghiên thật sự rất ích kỉ, lạnh lùng, thậm chí là vô tình. Đối với chuyện chia tay Thẩm Nham, tự cô cho rằng cô rất vô tình, sự biểu hiện đau khổ quá ít, đơn giản vì sự ngọt ngào trong lòng cô vẫn còn quá nhiều.

Lộ Nghiên đặt khăn mặt lạnh lên trán Trần Mặc Đông, sau khi uống thuốc xong anh đã ngủ ngay, hơi thở rất nhẹ. Khi Lộ Nghiên quay lại, Trần Mặc Đông đã nằm trên giường, có vẻ rất khó chịu, ngay cả vẻ mặt cũng cau có.

Cuối cùng có thể nghỉ ngơi, Lộ Nghiên ngồi bên giường Trần Mặc Đông, trong lúc vô tình lướt qua mặt, nhìn thoáng qua Lộ Nghiên có chút thất thần, trong nháy mắt ấy cô bỗng phát hiện ra Trần Mặc Đông lúc này rất giống Thẩm Nham khi ngủ, vầng trán rộng như nhau, hàng lông mi đen dày, sống mũi thẳng, và đôi môi mỏng. Dáng vẻ lặng lẽ xuất hiện trên khuôn mặt này khiến cô khó rời tầm mắt, trước kia cũng vậy. Lộ Nghiên có chút hoảng hốt, sau khi lấy lại tinh thần cô lại thấy họ không giống nhau, da Thẩm Nham trắng hơn, mũi cũng dài hơn Trần Mặc Đông, mà dáng vẻ Trần Mặc Đông lại kiên cường hơn.

Lộ Nghiên nhẹ nhàng bước đến chiếc ghế dựa thoải mái, vốn chỉ muốn rời xa ký ức một chút, nhưng không ngờ cô lại dần dần thiếp đi.

Lộ Nghiên khi ngủ thường có cảm giác rất không an toàn, mơ thấy ác mộng, trong giấc mộng khi không thể chịu được, cô thường đột ngột ngồi dậy, theo bản năng sờ chiếc dây chuyền nhỏ trên ngực, lần này khi tỉnh táo lại cô mới phát hiện không khí có gì đó không đúng.

“Xin lỗi, tôi ngủ quên mất, anh cảm thấy khỏe hơn chưa?” Không biết từ khi nào trong phòng đã có thêm một người con trai nữa, Lộ Nghiên không có lòng dạ suy nghĩ nữa, ngay lập tức khôi phục lại phong thái làm việc, tuy bản thân thật sự rất xấu hổ, bị hai người đàn ông lạ mặt nhìn thấy, cảm giác rất kì lạ, nhưng hiện giờ không phản ứng gì có lẽ là phản ứng tốt nhất, cô tự nói với mình: phải bình tĩnh.

“Lộ Nghiên…” Lâm Hướng nhìn bảng tên trên ngực cô, trên mặt mang theo một nụ thản nhiên.

Lộ Nghiên cũng đáp lại.

“Khỏe hơn nhiều rồi, cảm ơn.” Trần Mặc Đông hờ hững mở miệng, nhã nhặn lịch sự.

Lộ Nghiên còn nói vài câu xin lỗi về chuyện ngủ quên của mình, sau đó tìm cớ chạy nhanh khỏi đó.

Trong lòng Lộ Nghiên cảm thấy không yên, cô luôn cảm thấy thái độ của hai người khi nãy viết rõ hai chữ “nghiên cứu”, cứ như họ đã từng gặp mặt trước đây vậy, thật không hiểu nổi.

Cảm xúc của Lộ Nghiên đều viết rõ trên mặt, tuy mỗi lần cô đều thấy mình đang che giấu cảm xúc nhưng đó chỉ là cô tự nhận thôi, người khác vẫn có thể nhìn rõ cảm xúc của cô khi đó, mà lúc này cô đang trên đường về nhà và mang theo biểu tình “Vì sao?” trên mặt.

Cây cối bên đường đang nảy mầm, vừa mới vào đầu xuân, những người bạn nhỏ trên phố cũng như đang hưởng ứng câu nói “Xuân bù thu đông”, mỗi cơ thể nhỏ giống như một khối thịt, đâu đâu cũng đều mơn mởn sức sống.

Mấy ngày nay Lộ Nghiên đã thay áo khoác mỏng, những cơn gió nhỏ vẫn còn hơi lạnh, cô dựng thẳng cổ áo, nhìn thấy người bán khoai nướng bên đường, mùi thơm thổi qua, Lộ Nghiên thong thả qua đường mua một củ khoai nướng, bóc đi lớp vỏ, củ khoai hồng bốc lên hơi nóng, Lộ Nghiên cắn hai miếng thì không ăn được nữa, những thứ đồ thế này chỉ ngửi thơm chứ ăn không thơm, cô gói nó lại, đến trước cửa khu ở mới ném nó vào thùng rác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.