Bước Tiếp Theo Thiên Đường

Chương 31: Gợn sóng



Ngày Lộ Nghiên đến phỏng vấn ở Grand Capital, người bên bộ phận nhân sự kiểm tra sơ yếu lý lịch và vị trí ứng tuyển của cô. Do trước đây cô từng có kinh nghiệm làm việc ở Hyatt nên có thể tiếp tục làm việc công việc đó tại Grand Capital, thậm chí còn có thể ứng tuyển vào vị trí trợ lý, vì nhân viên của vị trí đó đột ngột từ chức nên chức vụ đang bị bỏ trống.

Lộ Nghiên do dự rất lâu, mãi đến lần phỏng vấn sau đó phòng nhân sự đã tuyển dụng được người khác.

Lúc mới bắt đầu công việc, tâm tư của Lộ Nghiên không thoải mái. Sếp trực tiếp của cô là một người đàn ông sắp bước vào độ tuổi trung niên, bằng cấp nổi trội, năng lực nổi trội, kinh nghiệm nổi trội, đã làm việc tại Grand Capital tám năm. Lộ Nghiên từng bóng gió hỏi Trần Mặc Đông một chút chuyện của anh ta, Trần Mặc Đông có vẻ rất tôn trọng bậc đàn anh này. Để tiếp nhận Grand Capital, anh đều đến thực tập ở mỗi bộ phận hai tháng, lúc đến làm việc ở bộ phận này, anh học được rất nhiều điều từ con người ấy. Trần Mặc Đông nói với Lộ Nghiên rằng sếp Chương Tính của cô là một con người rất có chí tiến thủ và có năng lực.

“Vậy anh nói xem em có phải là người có chí tiến thủ không?” Lộ Nghiên nằm trên ngực Trần Mặc Đông, vì có “người bạn nhỏ” (người bạn hàng tháng của con gái) làm lá chắn nên cô không kiêng nể gì, ác ý khiêu khích tính chịu đựng của Trần Mặc Đông.

“Cái này thực sự không dễ nói. Em rõ ràng là người hai mặt, trong ngoài khác nhau.” Trần Mặc Đông nắm lấy đôi tay đang làm loạn của Lộ Nghiên.

“Trần – Mặc – Đông”

“Anh dám đánh cược không có mấy người từng được thấy em ngang ngược thế này.”

Lộ Nghiên đấu võ mồm không thắng được, bèn trực tiếp hạ thủ. Có điều thực tế đã chứng minh, bất luận ở phương diện nào Lộ Nghiên đều không phải là đối thủ của Trần Mặc Đông.

Lộ Nghiên nhận lệnh đi vào nhà kho, sếp yêu cầu cô đi lấy hồ sơ bảng giá của nhà hàng, từng chồng từng tập nằm ở trên giá tầng ba cao ngất. Lộ Nghiên chưa bao giờ lại hi vọng mình là đàn ông như lúc này. Lần trước khi lấy hồ sơ, cô đã mất rất nhiều công sức treo mình trong không trung vẫn chưa rút được, sau đó một đồng nghiệp nam đi qua mới giúp cô kéo được tập hồ sơ ra. Có điều ông trời không phải lần nào cũng quan tâm đến cô như vậy.

Trèo lên chiếc thang, ở mỗi tập tài liệu, Lộ Nghiên rút ra vài trang, cô quyết định lấy một ít thôi, nếu không sớm muộn cô cũng bị bức mệt chết.

Trọng lượng của những bảng in đồng đúng là không thể coi thường, Lộ Nghiên thầm than vãn trong lòng. Cô ra sức kéo nhưng chỉ rút được vài tấm, mà cả người lại trượt ngã khỏi thang, chân trái vẫn bị vướng trên thang. Lộ Nghiên chỉ cảm thấy đau như bị kim châm, sau đó mới phát hiện máu chảy từ chân rớt xuống.

May có một đồng nghiệp đang đi tới gần đó, đưa cô vào phòng y tế. Nhìn bác sĩ bôi thuốc cho mình, Lộ Nghiên nhớ tới chuyện lần trước ở thành phố S. Thời gian đúng là trôi nhanh, hơn một năm rồi, cảm giác mọi thứ đều đã khác đi nhưng dường như cũng chưa hề thay đổi.

“Làm sao thế này?” Trần Mặc Đông bước vào phòng y tế, dừng trước mặt Lộ Nghiên, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi.

“Sao anh lại đến đây vậy?” Lộ Nghiên mở miệng mới cảm thấy không khí có gì đó không đúng, dù sao bên cạnh vẫn còn bác sĩ.

Lộ Nghiên theo Trần Mặc Đông quay về phòng làm việc của anh, hôm nay bất luận thế nào, cô cũng bắt buộc phải ngồi xe Trần Mặc Đông về nhà.

“Em đã lớn thế này mà sao vẫn hấp tấp vậy? Đúng là không nên khen ngợi khả năng làm việc của em.”

“Chuyện này là ngoài ý muốn mà. Hơn nữa, nó cũng không liên quan gì đến năng lực cả.”

“Em bình tĩnh hơn lần trước nhiều đấy, ít nhất vẫn còn chưa khóc.”

“Nước mắt ở trong mắt, vẫn chưa chảy ra đấy.”

“Tốt nhất là em tiêu diệt chúng ngay từ trong mắt luôn đi.”

“Trần Mặc Đông, anh đúng là đồ đáng ghét vô cùng. Em khóc đấy, thì sao nào? Nếu anh chê em hay khóc thì đi tìm người nào không hay khóc ấy.”

“Có phải em chán ngấy những ngày bình yên của chúng ta không?”

“Đúng.”

Lộ Nghiên không biết cơn tức giận từ đâu tới, rõ ràng trước đây cũng như vậy, nhưng ngày hôm nay cô thực sự rất ghét dáng vẻ điềm đạm xa cách của Trần Mặc Đông.

Tiêu Mông gõ cửa bước vào, trong ánh mắt dường như có chút kinh ngạc.

“Trần tổng, hội nghị vẫn tiếp tục hay lùi lại ngày mai?”

“Tiếp tục.”

Phòng làm việc chỉ còn một mình Lộ Nghiên, cô cũng dần dần bình tĩnh lại.

Hai người từ khi bắt đầu đến giờ, mỗi người đều sống theo cách của riêng mình. Lộ Nghiên không phải là một người quá suy xét, mỗi lần hai người cãi nhau, cô không giận quá một ngày. Trần Mặc Đông vẫn như trước kia, chưa bao giờ cố gắng dỗ dành cô. Hồi đầu cô cho rằng mình không để ý, thậm chí cô cảm thấy không gian của hai người giống như tình cảnh của một đôi nam nữ chính trong tiểu thuyết – hòa bình, xa cách, mà lại không hề thiếu sự ấm áp. Nhưng dần dà, những thứ mà Lộ Nghiên xem trọng thay đổi, duy chỉ có Trần Mặc Đông là không hề thay đổi.

Hiện giờ Lộ Nghiên cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, điều này không chỉ hoàn toàn do Trần Mặc Đông mà còn vì chuyện con cái nữa.

Vì vết thương ở chân mà cuối cùng Lộ Nghiên không ngủ được. Sau khi Trần Mặc Đông rời đi, cô tự mình bắt xe về nhà. Kể từ lúc lên xe tới lúc xuống xe, cô đau đến mức trán toát mồ hôi. Cô cũng nghĩ đến chuyện về bên nhà mẹ, nhưng lúc đọc địa chỉ lại tự nhiên buột miệng đọc địa chỉ nhà mình.

Lộ Nghiên nhắm mắt nghe tiếng Trần Mặc Đông mở cửa, thay quần áo đi tắm, sau đó một lúc cô thấy phần giường bên cạnh lún xuống.

“Sao không nhận điện thoại của anh?”

“Không nghe thấy.”

“Lộ Nghiên, quay lại đây.”

“Em mệt.”

“Chúng ta nói chuyện một chút.” Trần Mặc Đông mạnh mẽ kéo người Lộ Nghiên quay lại.

“Em muốn ngủ.”

Sau đó, căn phòng rơi vào im lặng.

Mấy ngày sau đó, cuộc sống của hai người cơ bản vẫn như cũ, thậm chí chuyện ngày hôm đó cũng không ai nhắc lại. Vết thương trên chân Lộ Nghiên không có trở ngại gì lớn, mấy ngày sau đã đóng vảy. Ban ngày làm việc, Lộ Nghiên không nhìn thấy Trần Mặc Đông ở Grand Capital, chỉ thi thoảng nhìn thấy Tiêu Mông vội vàng chạy qua đại sảnh, trên tay ôm đống văn kiện dày; buổi tối Lộ Nghiên lên mạng, xem phim, làm thủ công, Trần Mặc Đông vẫn như trước đây, ngồi trong phòng sách xử lý công việc. Trước đây có một lần, Lộ Nghiên vào phòng sách đưa sữa cho Trần Mặc Đông, cô thấy anh đang ngồi chơi bài trên máy tính. Mấy hôm nay, Trần Mặc Đông ra khỏi phòng sách nhiều lần, giúp cô bôi thuốc, rót sữa cho cô, tuy anh không nói nhiều nhưng Lộ Nghiên lại có một cảm giác rất tuyệt, tựa như trời khô hạn gặp mưa.

“Em lại làm gì thế? Em xem mình đã biến căn phòng thành dạng gì rồi này.” Trần Mặc Đông giơ tay giật sản phẩm thủ công trên tay Lộ Nghiên. Anh không chỉ một lần oán giận Lộ Nghiên đã biến đổi phong cách trang trí đơn giản ban đầu của căn nhà thành một đống lộn xộn lung tung.

Trên sô pha là chiếc đệm dựa Lộ Nghiên tự làm, trên bàn trà là chiếc khăn trải bàn cô tự may từ những miếng vải vụn hợp thành, ngoài ra còn có chiếc hộp giấy ăn cô tự làm, túi đựng chiếc điều khiển từ xa… Lộ Nghiên đã từng đổi ga trải giường của hai người thành màu xanh lá nhạt, thậm chí trên mặt vải còn có một chút hoa văn mờ. Trần Mặc Đông về nhà thấy vậy, anh cự tuyệt ngủ trên giường tối hôm đó, cương quyết ôm Lộ Nghiên ra phòng khách ngủ một đêm. Lộ Nghiên nói anh quái đản, Trần Mặc Đông nhìn cô rất lâu rồi quay người ngủ. Ngày hôm sau, Lộ Nghiên đem hết những đồ khác của căn phòng đổi theo phong cách của mình. Trần Mặc Đông về nhà thấy vậy, anh hoàn toàn bất lực. Nhưng sau một thời gian dài thảo luận, hai người quyết định đổi hết tất cả màu sắc thành trắng, lúc này Trần Mặc Đông mới khôi phục lại nếp sống sinh hoạt như cũ. Có điều trải qua trận ồn ào này, Lộ Nghiên phát hiện sở thích của hai người thực sự khác quá xa nhau: Trần Mặc Đông thích những màu tối, màu đơn; Lộ Nghiên lại thích những màu rực rỡ, tươi sáng. Ngoài ra, Lộ Nghiên cũng phát hiện Trần Mặc Đông là một đứa trẻ lớn đầu ngoan cố và có chút thất thường, anh đã không thích thứ gì thì có chết cũng không chịu tiếp nhận.

“Đừng có rút kim của em ra, anh quay lại chơi bài đi.”

“Trí nhớ của em rất tốt đấy, anh mới chơi một lần đó thôi mà bị em nhìn thấy.”

“Không sao, em không cười anh đâu, bình thường anh quá cứng nhắc, thi thoảng buồn chán lại hiện rõ vẻ ngây thơ trẻ con, rất đáng yêu đấy.”

“Để em khen một câu mà cũng khó đến thế sao.”

“Vậy anh phải quí trọng cơ hội này đi.” Lộ Nghiên uống một ngụm sữa. Sở thích uống sữa dường như là một điểm chung ít ỏi giữa cô và Trần Mặc Đông.

“Đi, đi ngủ thôi.” Trần Mặc Đông ôm Lộ Nghiên về phòng ngủ.

“Vào nhà tắm trước đã, phải tắm rửa sạch sẽ thì mới khỏe mạnh được.”

Lúc này hai người đã tự hiểu, giữa vợ chồng với nhau luôn có một cách thức đặc biệt để làm dịu đi những khủng hoảng, nhưng thường thường chỉ là trên bề mặt mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.