Bước Tiếp Theo Thiên Đường

Chương 39: Tạm thời xa cách (2)




Ngày thứ hai ở thành phố Z, cả người Lộ Nghiên bắt đầu nổi mẩn đỏ. Lộ Nghiên nghĩ do thời tiết thay đổi khó chịu nên cũng không để ý. Nhưng cả ngày hôm đó cô bị ngứa, đến khi tắm mới phát hiện vết mẩn đỏ càng ngày càng nghiêm trọng, lan lên tận gáy. Ngày thứ ba, trên mặt bắt đầu nổi mụn, Lộ Nghiên quyết định đến bệnh viện. Bác sĩ chẩn đoán bệnh cũng như Lộ Nghiên đoán, kê cho cô một ít thuốc bôi, dặn cô không được ăn đồ chua cay, dầu mỡ, sau đó đưa cho cô một tấm danh thiếp, bảo cô có chuyện gì thì gọi cho ông khiến Lộ Nghiên cảm thấy ngại ngùng. Năm ngày sau, những vết mẩn đỏ ấy cuối cùng cũng ngưng phát triển, đến ngày thứ bảy đã biến mất hơn nửa.

Grand Capital ở thành phố Z cuối cùng cũng sửa sang xong. Công việc của Lộ Nghiên không giống như trước kia, mà hiện giờ cô được phân vào vị trí trợ lý giám đốc. Cô được sắp xếp ở một khách sạn gần đó, điều kiện rất tốt. Không biết có phải nhân viên ở đây đã biết quan hệ của cô và Trần Mặc Đông nên mới sắp xếp cho cô như vậy. Nơi ở rất sạch sẽ, thoải mái, Lộ Nghiên cảm thấy thích thú nên cũng không truy hỏi vấn đề kia.

Ngày thứ hai Lộ Nghiên tới đây, Lỗ Mạn gọi điện cho cô. Tuy quan hệ của hai người rất gần gũi nhưng Lộ Nghiên chưa từng nhắc đến tình trạng hiện tại của cô và Trần Mặc Đông với Lỗ Mạn, cũng chưa từng đề cập đến chuyện cô muốn tới thành phố Z làm việc vì Lộ Nghiên rất sợ khi Lỗ Mạn nghe được tin tức này, tỷ lệ phản ứng tích cực hay tiêu cực đều có thể xảy ra, mà Lộ Nghiên lại luôn là người theo chủ nghĩa bi quan.

“Lộ Nghiên, em có chút tiến bộ được không? Vẫn chưa có gì mà đã chạy trốn thế rồi.”

“Em chỉ đến đây làm việc thôi.”

“Em chỉ đang lừa dối chính mình thôi. Em nói xem, chị và bố mẹ em, ai chẳng hiểu được tâm tình của em. Em đừng cho rằng mình thế này là độ lượng, thực ra em chỉ là một đứa ngốc và rất ấu trĩ.”

“…”

“Nếu em chỉ vì không chịu đựng được chuyện đó, thì em cũng nên về nhà chứ. Có mấy người đàn ông để ý chuyện cũ chứ, em đang sống trong thời đại nào? Muốn tìm một người đàn ông khác không được sao? Nếu em vì chuyện con cái, thì em vẫn còn trẻ như vậy, gấp gáp làm gì. Chẳng phải bác sĩ đã nói là không sao? Hơn nữa, em chạy đến nơi xa xôi ấy, em định sinh con với Trần Mặc Đông thế nào? Em dùng đầu óc suy nghĩ chút đi.”

Lộ Nghiên chịu tra tấn màng nhĩ, nghe lời giáo huấn của Lỗ Mạn hơn ba mươi phút.

“Chị đang mang thai, đừng kích động như vậy.”

“Chị kích động cũng là do em, chị cho em một tuần để quay về, nếu không chị mang con chị đi tìm em.”

“Chị muốn để lại con ở đây thì cũng được, đúng không?”

“Xem ra em chẳng làm sao cả, còn có tâm tư nói đùa với chị, mau về đi.”

“Để em suy nghĩ đã.”

“Nghĩ cái đầu em ấy, mau về đây đi.”

Lộ Nghiên nhìn tin nhắn Lỗ Mạn lại vừa gửi tới, một tay cầm vợt cầu lông, một tay gãi cổ, những vết mụn cũ mỗi khi thấm mồ hôi là trở nên ngứa ngáy. Cô thong thả đi từ sân vận động về phía đại sảnh.

Sân vận động của hội sở rộng rãi, trước lúc hội sở khai trương chính là phúc lợi của nhân viên. Lộ Nghiên thường cùng đồng nghiệp đánh cầu lông ở đây.

Trước kia Lộ Nghiên thường cùng Trần Mặc Đông đến câu lạc bộ thể thao, môn thể thao hai người chơi nhiều nhất chính là cầu lông. Lộ Nghiên thường bướng bỉnh đánh cầu rất xa, sau đó lại đánh một quả rất gần, khiến Trần Mặc Đông phải thở hồng hộc, nhưng mỗi lần anh đều đón được cầu. Vài lần nắm được chiến thuật của cô, Trần Mặc Đông cũng bắt chước theo, kết quả Lộ Nghiên thua trận.

Câu lạc bộ hoạt động theo chế độ hội viên, Trần Mặc Đông thường gặp người quen ở đây, sau đó cùng đánh cầu. Lộ Nghiên là người theo chủ nghĩa hòa bình, ngoài việc đánh cầu cố ý với Trần Mặc Đông thì khi đánh cầu với người người khác, lực sát thương của cô không hề có, khiến Trần Mặc Đông dở khóc dở cười. Những lần về sau, khi biết bọn họ định thi đấu, Lộ Nghiên sẽ ngồi ngoài sân xem. Thỉnh thoảng người cùng đội với Trần Mặc Đông là một cô gái độc thân gợi cảm, xinh đẹp, Lộ Nghiên cũng chỉ ngồi xem.

Có một lần, Lộ Nghiên được một cô gái xấp xỉ tuổi mình mời đánh cầu. Hai người đều nhẹ nhàng đánh cầu, chưa một lần để cầu rơi xuống đất, cuối cùng thể lực không chịu nổi, hai người cùng từ bỏ.

Tuy là con gái nhưng cô ấy lại có một vẻ tao nhã chín chắn, so với Lộ Nghiên thì cô ấy có vẻ chững chạc hơn. Lộ Nghiên để ý thấy sự hoạt bát, luôn miệng của cô ấy lại ẩn chứa vẻ u buồn man mác, cô nghĩ có lẽ người con gái này mang tâm sự. Hết trận đấu, Trần Mặc Đông chào hỏi cô gái đó, dù sao cũng là người quen, là vợ của bạn, tên là Vưu Nhã.

Gặp nhau mấy lần, Lộ Nghiên và Vưu Nhã cũng trở nên thân quen. Có lần, Lộ Nghiên cũng gặp chồng của Vưu Nhã, một người đàn ông lịch sự lễ độ, khuôn mặt rất tuấn tú. Lộ Nghiên để ý thấy Vưu Nhã không đeo nhẫn, dù rằng chính Lộ Nghiên cũng không đeo nhẫn.

“Vì sao cô không đeo nhẫn?” Vưu Nhã hỏi.

“Tôi đã từng làm mất hai lần, nên lúc vận động thế này không dám đeo nữa. Còn cô tại sao không đeo?” Lộ Nghiên thực sự có chút khó mở miệng, cô nén chịu sự tò mò cũng chỉ vì sợ người khác hỏi đến thế này.

“Tôi đeo hay không cũng vậy, chẳng ý nghĩa gì cả.” Vưu Nhã cười nhàn nhạt nhưng ánh mắt lại mang vẻ bi thương.

Sau đó về nhà, trên đường Lộ Nghiên bảo Trần Mặc Đông lái xe đến một khu mua sắm, ở đó cô chọn một chiếc nhẫn rất tinh xảo, giá không cao, nhưng Lộ Nghiên thực sự thích. Để tránh bị mất lần nữa, Lộ Nghiên quấn sợi chỉ đỏ quanh chiếc nhẫn.

“Phá hoại đồ vật.” Sau khi Trần Mặc Đông nhìn thấy, anh chỉ biết lắc đầu bất lực. Anh đã từng nhiều lần trách móc chuyện Lộ Nghiên không đeo nhẫn nhưng chỉ nhận được sự bác bỏ vô tình của cô, vì thế cũng mặc kệ cô.

Lộ Nghiên không thể nói rõ được vì sao cô rất muốn đeo chiếc vòng tròn cứng kia lên ngón tay, nhưng quả thực khi đối mặt với sự đau thương của Vưu Nhã, Lộ Nghiên bỗng cảm thấy được sự sợ hãi vô hình nào đó.

Một thời gian dài sau đó, Lộ Nghiên không nhìn thấy Vưu Nhã ở câu lạc bộ. Sau này cô mới biết Vưu Nhã đã mang thai. Từ đó, Lộ Nghiên cũng rất ít tới đó. Lần gặp lại Vưu Nhã tiếp theo lại là tại địa điểm thường khiến người khác sợ hãi: Bệnh viện.

Một ngày trước khi tới thành phố Z, Lộ Nghiên cùng bố mẹ tới bệnh viện để kiểm tra sức khỏe toàn bộ. Lúc lên xuống tầng, trong lúc vô tình Lộ Nghiên đã nhìn thấy một hình dáng mỏng manh đứng trên hành lang rộng rãi của bệnh viện, khoảng cách không xa nên Lộ Nghiên nhận ra đó là Vưu Nhã, mái tóc dài đẹp hiện giờ đã trở thành mái tóc ngắn ngang vai.

Lộ Nghiên bước tới, định chào hỏi người quen. Nhưng vừa bước tới, Lộ Nghiên đã thấy ánh mắt Vưu Nhã vô hồn, mất đi sự tươi tắn ngày xưa, cơ thể gầy đi nhiều, mà cũng không nhìn thấy phần bụng nhô ra. Ánh mắt Lộ Nghiên nhìn vào phòng bệnh, bóng dáng người đứng trong phòng bệnh rất quen thuộc, người trên giường hình như là một cô gái. Lộ Nghiên không muốn đứng nhìn thêm nữa.

Lộ Nghiên để bố mẹ về trước, còn cô đỡ Vưu Nhã về phòng bệnh của cô. Từ đầu đến cuối, Vưu Nhã không nói gì, bàn tay nắm chặt, đầu ngoảnh ra cửa, không có nước mắt, nhưng đôi mắt lại ẩm ướt. Lộ Nghiên đứng dậy giặt chiếc khăn mặt, gập lại, rồi đặt trên đôi mắt của Vưu Nhã.

“Có lẽ cô không muốn bộc lộ cảm xúc trước mặt tôi, nhưng tôi không thể nào bắt mình rời đi bây giờ được.” Lộ Nghiên không biết an ủi một người thế nào, cô lặng lẽ ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay của Vưu Nhã, lòng bàn tay có mồ hôi nhưng rất lạnh.

Lộ Nghiên nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Lộ Nghiên đeo chiếc nhẫn này, Vưu Nhã cười cô đã biến nó thành một tổ hợp dung tục, vốn dĩ là một chiếc nhẫn thanh nhã, nhưng lại bị cô quấn gói thô thiển chợ búa như vậy.

“Tôi không nỡ đánh mất lần nữa.” Lộ Nghiên chỉ biết giải thích như vậy.

“Chiếc nhẫn đẹp như vậy ai nỡ để mất chứ, tôi đã từng cho rằng mình cũng sẽ có một chiếc nhẫn như vậy.” Vưu Nhã nhìn chiếc nhẫn thất thần.

Lộ nghiên hồi phục tinh thần, nhận ra giọng nói nghẹn ngào cố gắng kiềm chế của Vưu Nhã. Lúc ấy, Lộ Nghiên có thể thấy rõ Vưu Nhã rất thích chiếc nhẫn đó.

Lộ Nghiên cũng không biết thời gian cụ thể, có thể là rất lâu, có thể là rất ngắn, vì cô cũng đang nghĩ lại những chuyện liên quan đến Vưu Nhã thì bị tiếng mở cửa cắt ngang dòng suy tưởng. Quay đầu nhìn, cô nhận ra chồng Vưu Nhã, cô có chút ngạc nhiên nhưng cũng bình thản chào anh. Lúc này Vưu Nhã đang nằm nghiêng, quay người về phía cửa sổ, chiếc khăn ẩm rơi xuống gối. Lúc Lộ Nghiên đứng dậy, nhìn thấy nước mắt tràn ra nơi khóe mắt của Vưu Nhã.

Lúc ra về, chồng Vưu Nhã tiễn Lộ Nghiên ra cửa.

“Anh nên ở cạnh vợ mình nhiều hơn.” Lộ Nghiên lạnh nhạt nói, rồi không đợi anh ta trả lời, cô quay người bước đi.

Lộ Nghiên về nhà riêng của mình và Trần Mặc Đông. Để kiểm chứng lại suy nghĩ của mình, Lộ Nghiên bước vào phòng làm việc của anh, tìm một bức ảnh trong chiếc hộp hoa văn màu xám. Người đàn ông nhìn quen mắt kia đúng là chồng của Vưu Nhã. Lộ Nghiên cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, cô nghĩ tới cảnh bốn người cùng ngồi một bàn ăn cơm đúng là rất tức cười. Hai người đàn ông đều biết rõ những chuyện trước kia của nhau, và có lẽ cũng thấu hiểu cả nỗi bi ai của vợ bạn. Có lẽ có thể dùng một câu ngắn gọn như vậy để tổng kết tình cảnh bữa ăn ấy, đúng là rất tức cười.

Lộ Nghiên không ngờ khi ra khỏi cửa lại gặp Trần Mặc Đông, chỉ biết giải thích bừa để lấp liếm.

Lộ Nghiên nghĩ tới Vưu Nhã, nên soạn một tin nhắn hỏi thăm tình hình. Lộ Nghiên hi vọng cô ấy có thể mau phục hồi sức khỏe. Sau đó, cô chụp một bức ảnh phong cảnh bên ngoài cửa sổ, người qua lại trên phố không nhiều nhưng cảnh vật hiện rõ vẻ phồn hoa; những chiếc lá bên đường khẽ đung đưa trong gió, bầu trời xanh lam với những đám mây nhạt, quả thực là một cảnh rất đẹp. Lộ Nghiên lại lấy điện thoại, chụp cô và một người đàn ông Đức rất đẹp trai. Người đàn ông đẹp trai ấy chính là nhà thiết kế lần này. Những lúc rảnh rỗi, anh thường học tiếng Trung cùng Lộ Nghiên, vì thế hai người rất thân thiết. Bên dưới bức ảnh, Lộ Nghiên ghi: “Cảnh đẹp + mỹ nhân + mỹ nam, có muốn đến đây không? Tôi sẽ bao ăn uống”.

Lộ Nghiên gửi xong tin, ngồi nói chuyện phiếm với anh đẹp trai người Đức. Lộ Nghiên giải thích “帅锅” /shuài guō/ có nghĩa là “帅哥” /shuàigē/ – đẹp trai, nhưng từ đầu đến cuối anh ấy không phát âm đúng từ “shuài” và “gē”, Lộ Nghiên thấy rất buồn cười, nhìn vẻ mặt mờ mịt của anh, đang định trêu anh một trận, thì lại thấy anh ta nhiệt tình chào hỏi một người phía sau cô. Lộ Nghiên quay đầu, nhìn người mà anh người Đức đẹp trai đang chào hỏi chính là Trần Mặc Đông.

Trần Mặc Đông nhìn về phía Lộ Nghiên, Lộ Nghiên quay đầu nhìn đi nơi khác.

Trần Mặc Đông, giám đốc Lưu và anh đẹp trai người Đức chào hỏi nhau một lúc. Lộ Nghiên đi hay ở đều không tiện, một lúc sau cô định rời đi thì lại bị giám đốc Lưu gọi lại.

“Tiểu Lộ, cô dẫn Trần tổng tới phòng làm việc của anh ấy.”

Lộ Nghiên thấy giám đốc Lưu và anh đẹp trai rời đi, đành tiến lên lịch sự mời Trần tổng đi cùng cô. Lộ Nghiên đi bên cạnh Trần Mặc Đông, hai người không nói gì cho đến khi thang máy đóng lại.

“Người nhà vẫn khỏe chứ?”

“Em phải rõ hơn anh chứ.” Lộ Nghiên kiềm chế cơn giận. Quả thực Lộ Nghiên biết rõ tình hình ở nhà, vì để bố mẹ hai bên không lo lắng, mỗi ngày cô đều gọi điện về nhà.

Lộ Nghiên quyết định từ bỏ ý định tìm lời để nói chuyện với Trần Mặc Đông, rõ ràng ai đó đang quá kiêu căng ngạo mạn.

Đến phòng làm việc, Lộ Nghiên rót cho Trần Mặc Đông một cốc nước, rồi định rời đi.

“Giúp anh đổi thành cà phê.”

Lộ Nghiên chiều theo anh.

“Em hãy nói ngắn gọn tình hình chuẩn bị khai trương ngày mai.”

Lộ Nghiên nói ngắn ngọn tất cả những gì mình biết, rồi tóm tắt trình tự tiệc ngày mai.

“Xin hỏi Trần tổng, hiện giờ tôi đã có thể đi chưa ạ?”

“Không phải xưa nay em muốn đi thì đi sao?” Vẻ mặt Trần Mặc Đông rất nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa ý cười.

“Trần Mặc Đông, anh cố ý kiếm chuyện.” Lộ Nghiên đứng dậy, giày cao gót quá nhọn nên cô không đứng vững, va vào góc bàn, rồi bị Trần Mặc Đông kéo ngồi xuống. Lộ Nghiên thầm mắng Trần Mặc Đông: Cứ gặp anh là bị thương, hai người rõ ràng là xung khắc.

Không khí đóng băng giữa hai người không kéo dài lâu. Rất nhanh sau đó, giám đốc Lưu và những người của bộ phận khác đều đến phòng họp, Lộ Nghiên khập khiễng quay trở lại vị trí làm việc.