Bước Tiếp Theo Thiên Đường

Chương 44: Phiên Ngoại Chuyện của cô gái ấy



Nguyễn Minh Ngữ là một người bình thường như bao nhiêu người khác, cuộc đời không có quá nhiều sóng gió: thuở nhỏ, Nguyễn Minh Ngữ được bố mẹ yêu chiều, gia đình hạnh phúc, cuộc sống no đủ; khi trưởng thành, có chí cầu tiến, thi vào trường sư phạm nổi tiếng; sau khi tốt nghiệp dễ dàng trở thành nhà giáo nhân dân của một trường trung học; năm 24 tuổi, thông qua giới thiệu của người nhà, bà làm quen với Lộ Quốc Văn, một năm sau, hai người kết hôn.

Lộ Quốc Văn hơn Nguyễn Minh Ngữ ba tuổi, là trợ lý giảng viên đại học, tính cách khá ôn hòa. Sau khi kết hôn, hai người chuyển tới căn hộ do bố mẹ Lộ Quốc Văn mua cho. Kết hôn rồi, Lộ Quốc Văn càng chăm sóc cho Nguyễn Minh Ngữ hơn, hai người tôn trọng nhau, chưa hề cãi nhau lấy một lần. Hai người cùng bàn bạc chưa vội có con, dù sao công việc của họ cũng mới thăng tiến chưa lâu.

Sự nghiệp của hai người từng bước thăng tiến và ổn định khi Nguyễn Minh Ngữ đã hai mươi tám tuổi. Vào thời điểm đó, chuyện hai vợ chồng cưới nhau lâu mà chưa định có con là chuyện vô cùng mới mẻ, vì thế bố mẹ hai bên gia đình càng thêm gấp gáp. Hai người cũng cảm thấy lúc này nên sinh một đứa con mới trọn vẹn hạnh phúc, vì thế chuẩn bị chào đón đứa trẻ ra đời.

Nhưng trời không hay chiều lòng người. Lộ Quốc Văn an ủi Nguyễn Minh Ngữ, mà chính Nguyễn Minh Ngữ cũng cảm thấy rất nôn nóng, lớn tuổi mới sinh đẻ là chuyện tổn hại cho cả người lớn lẫn đứa trẻ. Vì thế sau khi được sự đồng ý của cả nhà, họ quyết định nhận nuôi một đứa trẻ, muốn nuôi nó lớn lên như chính con đẻ của mình. Năm đó Nguyễn Minh Ngữ đã ba mươi hai tuổi.

Đi thăm mấy trại trẻ mồ côi, cuối cùng tại một trại trẻ gần ngoại thành, Nguyễn Minh Ngữ nhìn thấy một bé gái. Đứa bé rất xinh đẹp, đôi mắt to mà sáng. Lúc Nguyễn Minh Ngữ bước đến gần, cô bé nhìn bà không chớp mắt. Sau đó, Nguyễn Minh Ngữ gặp thêm vài đứa trẻ, nhưng cuối cùng bà vẫn mang cô bé đó đi. Đứa bé rất nhỏ, chỉ hơn một tháng tuổi. Sau đó, Lộ Quốc Văn đặt tên cho đứa trẻ là Lộ Nghiên, hi vọng nó sau này sẽ trở thành một cô gái khỏe mạnh, xinh đẹp.

Nguyễn Minh Ngữ đưa đứa trẻ về nhà chồng, nhưng một tháng sau, bà phát hiện cơ thể mình khác thường, cuối cùng nhận được tin mình đã mang thai hai tháng. Lúc nghe tin, bà không biết nên vui hay buồn. Khi bà nói sự tình với chồng, Lộ Quốc Văn quyết định giữ lại cả hai đứa trẻ, ông nói chúng đều là những bảo bối của ông. Dưới sự chăm sóc của nhà chồng, bảy tháng sau, Nguyễn Minh Ngữ đã sinh một bé trai, đặt tên là Lộ Hi. Hai đứa trẻ chỉ hơn nhau chín tháng tuổi. Lộ Quốc Văn ngắm nhìn hai đứa trẻ, bao nhiêu niềm vui của người làm bậc cha mẹ bộc lộ rõ trên mặt, ông chỉ vào hai đứa trẻ, nói: “Con là chị, con là em. Chúng ta thật sự là người một nhà rồi.”

Để sau này khi Lộ Nghiên trưởng thành không biết mình không phải là con của họ, Lộ Quốc Văn và Nguyễn Minh Ngữ đã làm giấy khai sinh cho Lộ Nghiên sớm hơn một năm. Từ đó, hai bạn nhỏ trở thành hai chị em, hơn kém nhau hai tuổi.

Họ bắt đầu một gia đình bốn người với cuộc sống hạnh phúc. Nhưng cùng với sự lớn lên của Lộ Hi và Lộ Nghiên, thái độ thù địch của họ cũng gia tăng, thậm chí Nguyễn Minh Ngữ không dám để hai người ngủ chung, mà cảm giác thù địch này cũng không giảm đi theo thời gian. Khi Lộ Hi ba tuổi, cậu bé được gửi sang nhà bà nội, sống cùng bà nội; khi lên sáu tuổi, bắt đầu học lớp một, cậu bé mới về nhà. Lúc ấy, Lộ Nghiên đã “tám tuổi”, bố mẹ để cho cô học thẳng lên lớp ba. Nguyễn Minh Ngữ lo lắng tuổi thực tế của Lộ Nghiên còn nhỏ, nếu để cô đi học sớm sẽ bị những bạn khác ức hiếp, hơn nữa nhìn Lộ Nghiên rất mềm yếu, vì thế khi cô mới “sáu tuổi”, Nguyễn Minh Ngữ đã bắt đầu dạy cho Lộ Nghiên những kiến thức ở trường. Lộ Nghiên rất thông minh, chỉ cần học là biết. Đến năm cô “tám tuổi”, bà mới yên tâm để cô bé đi học cùng một trường với Lộ Hi, nhưng lại để cô học luôn lớp ba.

Tranh chấp của hai bạn nhỏ diễn ra không ngừng. Những điều này, Nguyễn Minh Ngữ và Lộ Quốc Văn đều có thể nhìn ra, nhưng họ không ra tay ngăn cấm. Dường như hai bạn nhỏ bắt nạt và trả miếng nhau không biết mệt. Hai vợ chồng họ thấy hai đứa trẻ vẫn biết chừng mực nên cũng không nói nhiều. Lộ Quốc Văn nói: mối quan hệ giữa bé trai và bé gái có cách giải quyết riêng của chúng, người lớn can thiệp vào chỉ làm biến đổi mối quan hệ ấy thôi.

Nguyễn Minh Ngữ cho rằng gia đình mình sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống vui vẻ như vậy, nhưng không ngờ trước khi thi đại học, Lộ Hi lại biết chuyện của Lộ Nghiên.

“Lộ Nghiên đúng là do bố mẹ nhận nuôi sao?” Lộ Hi bán tín bán nghi.

Nguyễn Minh Ngữ và Lộ Quốc Văn đành kể hết mọi chuyện cho Lộ Hi.

“Lộ Hi, bố nói với con, nếu con đem chuyện này nói với Lộ Nghiên, chúng ta coi như không có đứa con như con.”

Nguyễn Minh Ngữ chưa từng thấy Lộ Quốc Văn nghiêm túc như vậy, ông đã thực sự đã coi Lộ Nghiên là con gái ruột của mình.

Kỳ nghỉ hè đại học, Lộ Nghiên về nhà, nhận được quà của Lộ Hi khiến cô ngạc nhiên vô cùng, cứ quấn quít Nguyễn Minh Ngữ hỏi xem có phải Lộ Hi bị kích động gì không. Khi đó Nguyễn Minh Ngữ đã hiểu Lộ Hi cũng đã sớm coi Lộ Nghiên là người thân, có điều cậu vẫn từ chối gọi cô là “chị”. Còn trong lòng Nguyễn Minh Ngữ, Lộ Nghiên thực sự chính là con của bà, là đứa trẻ do bà sinh ra.

Sự xuất hiện của Trần Mặc Đông khiến cả nhà rất kinh ngạc, nhưng cảm giác nhiều nhất vẫn là lo lắng. Hai gia đình họ khác nhau, con người Trần Mặc Đông cũng không đơn giản. Có thể Lộ Nghiên không để ý hoàn cảnh gia đình, chỉ nghĩ đến chuyện tình cảm, nhưng là bậc bề trên trong nhà, họ không thể không lo lắng cho cô.

Sau hôm Trần Mặc Đông đến nhà chào hỏi, Nguyễn Minh Ngữ đích thân đến nơi làm việc để gặp anh.

“Mặc Đông, bác muốn nói rõ với cháu một chuyện.”

“Bác nói đi ạ.”

“Bác không vòng vèo nữa, nói thẳng luôn. Nghiên Nghiên không phải là con gái ruột của chúng ta. Mẹ đẻ của Nghiên Nghiên chỉ là một người bình thường, còn bố đẻ của nó… không nhắc đến cũng được, hai người họ đã chết trong một tai nạn giao thông. Sau đó Nghiên Nghiên được đưa đến trại trẻ mồ côi, rồi chúng ta đem nó về nuôi. Khi đó, nó mới hơn một tháng tuổi. Chúng ta đều coi nó như con đẻ, vì thế nó cũng chưa từng nghi ngờ, điều nó biết chính là: nó là con gái của chúng ta.”

“Bác biết gia đình nhà cháu coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, để ý bối cảnh xuất thân. Vốn dĩ bác không muốn nói chuyện này ra, nhưng bác lo lắng sau này, ngày nào đó xảy ra chuyện, nếu gia đình cháu biết chuyện sẽ cảm thấy Nghiên Nghiên của chúng ta không xứng với cháu, bác sợ Lộ Nghiên sẽ bị đả kích mạnh. Mặc Đông, bác biết bác như vậy là quá nhạy cảm, nhưng bác là mẹ của Nghiên Nghiên, bác nhất định phải nghĩ hộ nó tất cả những chuyện có thể làm nó tổn thương, tránh để nó xảy ra.”

Trần Mặc Đông từ đầu đến cuối vẫn chăm chú lắng nghe, vẻ mặt không hề ngạc nhiên, anh chỉ lặng lẽ đưa cốc trà nóng cho Nguyễn Minh Ngữ.

“Bác gái, bác yên tâm, Lộ Nghiên vẫn luôn là con gái ruột của bác, và cũng sẽ là vợ cúa Trần Mặc Đông cháu.”

Nghe thấy vậy, Nguyễn Minh Ngữ yên tâm, bà biết bà không hề nhìn nhầm đứa con rể Trần Mặc Đông này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.