Bút Kí Xuyên Qua Của Nữ Phụ

Chương 10



[ Tiểu thuyết trọng sinh báo thù]

Liễu Như Yên ngồi một lát rồi tìm cớ đi khỏi. Tiểu Vân thị không muốn gặp Liễu Như Yên, thấy vậy thì cười lạnh phẩy tay.

Liễu Khê đi tới bên người Tiểu Vân thị, bà thấy bộ dạng này của Liễu Khê, thở dài, nâng tay chọt trán con gái.

"Mẫu thân, hình như tỷ tỷ không vui vẻ." Liễu Khê thuận miệng hỏi.

"Tề hầu phủ tôn quý vô cùng, Hầu gia lại là người đẹp như lan, không biết sao nàng ta vẫn còn chướng mắt." Tiểu Vân thị cười lạnh nói, trước kia, khi Vân thị chưa từng kê đơn bà thì bà cũng đã nghĩ tới việc đối xử tốt với nàng ta, nhưng cuối cùng thì chỉ có hận thù.

"Mẫu thân thả lỏng người chút, tỷ tỷ cũng sắp xuất giá, bình an vô sự cũng tốt, coi như là tích đức vì tiểu đệ đệ." Liễu Khê thấy vậy, đột nhiên nghĩ tới Tiểu Vân thị đã hạ tuyệt dục dược cho Liễu Như Yên, bị nàng ta phát hiện, tương kế tựu kế, hại bà bị bệnh nặng một hồi, suýt nữa mất mạng.

Tiểu Vân thị nghe Liễu Khê nhắc tới đứa nhỏ trong bụng, hơi sửng sốt, cúi đầu vuốt nhẹ cái bụng, thần sắc phức tạp vô cùng. Lời này cũng có mấy phần đạo lý. Con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, sau này sinh con cũng không phải con của Liễu gia. Bà cần gì phải đuổi cùng giết tuyệt chứ.

Nghĩ tới Vân thị ở dưới suối vàng có biết, sợ cũng giận điên lên. Nghĩ vậy, Tiểu Vân thị không có tâm tư khác, vốn định bắt Liễu Như Yên phải nếm chút khổ sở, bắt nàng ta nếm thử tư vị không sinh được con, nhưng bây giờ nó chẳng còn quan trọng.

Như lời Liễu Khê nói, coi như tích đức cho đứa trẻ trong bụng. Nghĩ vậy, cả người Tiểu Vân thị tinh thần hơn, sắc mày khó chịu cũng tiêu bớt, tăng thêm hai phần thoải mái.

"Nhìn con nói kìa, mẫu thân là loại người so đó thế sao? Con an tâm đợi tới ngày gả đi là được, mẫu thân nhất định để con có thể gả một cách phong phong quang cách." Tiểu Vân thị hạ quyết định xong thì vỗ tay Liễu Khê, trêu chọc.

Liễu Khê nghe Tiểu Vân thị nói thì sờ mặt, nàng bây giờ thật sự rất xấu, không bằng tẩy vết sẹo này đi, nếu không tới khi đó lại khiến hắn xấu hổ vì có thê tử xấu xí.

"Tốt!" Liễu Khê cũng không đỏ mặt, dày mặt gật đầu.

Đợi sau khi về phòng, Liễu Khê nâng má nghĩ: "Bích Thủy, đem thuốc mỡ mẫu thân đưa tới đây"

Lúc Liễu Khê vừa bị hủy dung, Tiểu Vân thị đi khắp nơi tìm thuốc trị sẹo, Liễu Khê vẽ loạn mấy cái rồi không dùng nữa, cảm thấy bản thân bị hủy dung cũng chả sao, hơn nữa, nàng cảm thấy như vậy coi như là đề cao nữ chính lên tí.

"Vâng!" Bích Thủy không chút nghi ngờ làm theo.

Thuốc mỡ đặt trong hòm gỗ lim màu đen, trong đó nồng nặc mùi thuốc, có chút gay mũi. Liễu Khê hắt xì một cái, bảo Bích Thủy đi tìm bông băng tới.

Thừa dịp Bích THủy rời khỏi, do dự một chút, rửa sạch tay, lấy nước trong không gian đổ vào thuốc mỡ, quấy đều. Bắt đầu vẽ loạn lên mặt một lớp mỏng, làm mặt nàng như đeo màng. Cuối cùng, Bích Thủy dùng băng bao mặt Liễu Khê lại, chỉ lộ ra đôi mắt đen lấy.

Liễu Khê ở trong này chăm sóc khuôn mặt nhỏ còn Liễu Như Yên thì cầm bút lông Hồ Châu trong tay, viết lung tung lên giấy Tuyên Thành trắng noãn.

"Tiểu thư, tới dùng chút canh, hôm nay ngài chưa ăn gì, như vậy sao có thể chịu được? Thân thể vẫn quan trọng hơn." Một ma ma có chút lớn tuổi bưng chén canh đường phèn tổ yến vào, nhìn Liễu Như Yên nhíu mày, cắn môi dưới, đau lòng nói.

"Ta không đói bụng..." Liễu Như Yên không nâng đầu, tiếp tục viết lên giấy, nghe được tiếng thở dài của ma ma thì lòng mềm lại, nói: "Được rồi, ta ăn một chén, vừa vặn cũng đói bụng."

Canh hầm tổ yến đậm mùi, hương vị ngọt ngào, Liễu Như Yên ăn vào cũng có mùi vị. Thời gian trôi qua rất nhanh, ngay cả ngày định hôn lễ cũng đã thương lượng xong, giống như khẩn cấp gả ra khỏi nhà, làm nàng không tìm được cớ từ hôn.

Nghĩ tới Tề Hằng Chi, khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta đen lại, ngực như bị lửa thiêu, khiến nàng khó chịu vô cùng. Kiếp trước yêu bao nhiêu thì kiếp này hận bấy nhiêu.

Muốn kết hôn với Liễu Như Yên nàng sao? Được, Liễu Như Yên nàng không phải là phế vật yếu đuối chỉ biết khóc trước kia. Vậy thì đợi đi, nếu dám cưới Liễu Như Yên nàng thì nàng sẽ khiến Tề gia đoạn tử tuyệt tôn.

Chậm rãi ăn hết chén canh tổ yến, Liễu Như Yên tao nhã dùng khăn tay lau miệng, nhìn giấy Tuyên Thành bị vẽ loạn một lát, sau đó im lặng viết lên trâm nhỏ lại nội dung kia.

"Đem vật này đưa cho mẫu thân." Liễu Như Yên nở nụ cười, hai nữ nhi cùng xuất giá, đồ cưới này nàng ta cũng phải mưu hoa một chút, bên trong có khả năng sẽ động tay động chân, nàng ta không hi vọng tới lúc đó, đồ cưới ngăn nắp kia không có đồ đáng tiến.

Làm cho Tiểu Vân thị chảy máu thật nhiều, nàng ta không tính tiết kiệm cho bà ta.

Tiểu Vân thị nhìn tờ danh sách mà Liễu Như Yên đưa qua, tức giận muốn chết. Bà vốn tính khóc tìm Liễu lão gia kể lể, không nghĩ tới ông ta lại tới dặn bà phải chuẩn bị đồ cưới cho nàng ta thật tốt, đừng để làm mất mặt Liễu phủ.

Nuốt tức giận lẫn oán hận xuống, Tiểu Vân thị vụng trộm thêm một đống đồ vào đồ cưới của Liễu Khê, về phần Liễu Như Yên, nàng ta có đồ cưới của Vân thị, bên Liễu Khê thế nào thì nàng ta cũng có bấy nhiêu.

Liễu Khê vốn không biết hai người đấu nhau, cũng không biết đồ cưới với cô nương xuất giá có bao nhiêu quan trọng. Nàng chỉ mơ hồ nhận biết, không để ý nhiều. Không chừng chưa kịp hưởng thụ đã bị hệ thống giết chết.

Quan trọng bây giờ là đem mặt mình trị thương.

Nước không gian thật sự nghịch thiên, chỉ mới một ngày đã trị hết vết sẹo trên mặt nàng, khôi phục làn da trắng noãn trước kia, tăng thêm ba phần phấn nộn. Sợ dọa tới người hầu, Liễu Khê vẫn giả vờ xoa thuốc mỗi ngay, đeo vải. Nhịn mười lăm ngày, dùng nước rửa mặt lộ ra khuôn mặt xinh đẹp.

Có điều, sắp tới ngày hôn lễ, biên cương bị dị tộc ở Tây Bắc xâm chiếm. Dị tộc này bỗng nhiên xuất hiện hãn vương lợi hại, thu phục phần lớn bộ lạc. Bởi vì ở dị tộc bị dịch bệnh, chết hơn nửa dân số, vì sinh tồn, họ tập hợp người lại, xâm chiếm biên cương, cướp lương thực.

Hoàng đế Lí Nhiên thu được tấu chương, lập tức ra chỉ, lệnh Hàn Chỉ lãnh binh, lập tức đi ngăn địch ở biên cương.

Liễu Khê biết được tin tức kinh ngạc không thôi, cảnh này quen thật, lúc trước cũng có ý chỉ như vậy trước hôn lễ của nàng, sau đó vẫn cố gắng bái đường mới đi. Bây giờ màn này lại được diễn lại.

Không đúng, Liễu Khê bắt đầu trầm ngâm, hôn lễ của nàng rất gần, mà hôn lễ của Liễu Như Yên lại sau nàng ba tháng, đây là do Tề Hằng Chi yêu cầu kịch liệt. Cũng chính là, đợi nàng thành hôn xong, nếu không có chuyện gì xảy ra bất ngờ thì Liễu Như Yên và Tề Hằng Chi sẽ kết hôn, lúc đó nàng hoàn thành nhiệm vụ. Như vậy sao hệ thống muốn ngăn cản hôn lễ của nàng?

Vì sao? Có lẽ đại biểu cho việc nàng sẽ chết ở trước hôn lễ?

Liễu Khê thầm đoán trong lòng, con ngươi tối sầm, mạng nhỏ này tạm thời không lo khi chưa hoàn thành nhiệm vụ. Không lẽ đợi Hàn Chỉ trở về kinh? Nàng đợi không được.

Nàng không muổn rời xa hắn, có chết thì cùng chết.

"Người đâu, chuẩn bị xe, ta muốn xuất môn." Liễu Khê chỉnh sửa quần áo, chuẩn bị xuất môn.

Trong Lan Lăng hầu phủ, Lí Nhiên, Lí Dật và Tề Hằng Chi cũng ở đó. Ở trong đình viện, từng cơn gió nhẹ thổi qua, những phiến lá bị thổi rụng xuống mặt hồ, làm hồ gợn sóng. Bên hồ là đình, trong đó có Lí Nhiên và Hàn Chỉ ngồi trước một bàn đá, hai người chia ra bàn cờ den và trắng, quân đen và trắng giăng khắp nơi, giết nhau lợi hại.

Lí Dật và Tề Hằng Chi ngồi ở một bên, mặt Lí Dật ngưng trọng mà nụ cười trên mặt Tề Hằng Chi lại biến mất. Đợi cuối cùng, Lí Nhiên lên tiếng: "Trẫm thua rồi!"

Đường đi lần này của Hàn Chỉ mang theo sát khí bức người.

"Đợi ngươi khải hoàn trở về, trẫm sẽ làm chủ hôn." Cầm quân cờ trắng đặt vào trong hộp, Lí Nhiên dùng khăn xoa tay. Hắn biết Hàn Chỉ rất mong chờ hôn lễ này, nhưng biên cương báo nguy, mấy thứ nữ nhi tình trường đều là mây bay.

"Cảm tạ bệ hạ!" Hàn Chỉ không thay sắc mặt, nề nếp nói, quanh thân vẫn giữ sát khí và áp lực.

"Hầu gia, Liễu nhị tiểu thư tới ạ." Lão quản gia bước nhanh tới hồ, nhỏ giọng báo. Bây giờ hầu phủ đều chuẩn bị hành trang cho Hàn Chỉ, Liễu nhị tiểu thư tới làm gì?

"Cho nàng vào đây!" Hàn Chỉ chưa kịp nói chuyện thì Lí Nhiên đã mở miệng.

Liễu Khê mang khăn che mặt, đi theo thị nữ, xuyên qua cổng vòm, đi vào trong đình viện, lúc này mới phát hiện không chỉ Hàn Chỉ ở đây mà cả đám nam chính nam phụ cũng ở đó, do dự một lát, sau đó tiêu sái đi vào.

"Ngươi tới làm gì?" Lí Dật nhíu mày hỏi.

Liễu Khê đi tới bên người Hàn Chỉ, cầm tay hắn, mở miệng nói: "Ta đi Tây Bắc với ngươi"

Lời vừa nói, Hàn Chỉ đã ngẩng đầu nhìn Liễu Khê chằm chằm, ánh mắt kia giống như đem khăn che mặt cắt thành mảnh nhỏ, sau đó lắc đầu nói: "Không được!"

Tây Bắc không an toàn, hắn không thể để nàng mạo hiểm, tới lúc đó, hắn lên chiến trường giết địch, sao có thể chiếu cố nàng được?

Lí Nhiên, Lí Dật cùng Tề Hằng Chi cũng ngạc nhiên, không nghĩ tới nữ tử này lại muốn lên chiến trường với Hàn Chỉ, xem như cũng có tình nghĩa.

"Liễu cô nương, chiến trường không phải là chuyện đùa, nếu ngươi đi, có khi liên lụy tới Hàn Chỉ." Lí Dật nói chuyện không chút khách khí.

"Không, tướng thủ thành Tây Bắc cũng có gia quyến, sao ta không đi được?" Liễu Khê lắc đầu, nàng từng học qua mấy việc băng bó xử lý gấp, nếu hỗ trợ ở đằng sau cũng được.

Khẩu khí bướng bỉnh như vậy, trong đó mang theo sự kiên định chưa từng có trước đây, Hàn Chỉ không nói gì, tay nắm chặt lấy tay nàng.

"Liễu cô nương dùng thân phận gì để đi? Đừng quên hai người chưa thành thân." Lí Dật tức giận nở nụ cười.

"Đây là sính lễ Hàn Chỉ đưa tới, còn có đồ cưới của ta, ta đem mấy thứ này quyên hết, đổi thành tiền bạc và lương thực, mấy thứ này là tâm ý của ta." Liễu Khê đưa đồ cho Hàn Chỉ, mỉm cười, có lẽ nàng sống không được bao lâu nữa nên dùng mấy thứ này đổi lấy thanh danh cũng không tồi.

Lí Nhiên cảm thấy ngoài ý muốn, Liễu nhị tiểu thư lại có thể làm ra chuyện này vì Hàn Chỉ sao?

Bàn tay nàng trắng noãn, móng tay hồng nhạt, nhìn rất xinh đẹp.

Hàn Chỉ nhìn Liễu Khê với ánh mắt rực lửa, khóe miệng nâng lên một chút, hắn nghĩ, có lẽ hắn đã nghe được giọng nói êm tai nhất thế gian này rồi.

Có một người đồng ý trả tất cả mọi thứ đáng giá nhất thế gian này chỉ để cùng ngươi cùng sống, cùng chết, liệu có chuyện gì tốt đẹp hơn đây?

"Liễu nhị tiểu thư có thể làm đến mức này, tại hạ bội phục." Nhìn thấy Lí Nhiên vuốt cằm, Tề Hằng Chi cầm lấy tờ danh sách từ tay Liễu Khê, đọc lướt qua một lát, ánh mắt nhìn nàng đầy sự khen ngợi, tất cả những thứ này đều là thật.

Liễu Khê nhìn Tề Hằng Chi một cái, nàng không biết hắn là người giám thị lương thảo nên có chút khó chịu lúc hắn cầm lấy tờ giấy của mình. Thấy Hàn Chỉ không phản đối hành động của hắn, nàng cũng không nói gì. Nàng chỉ cần có thể đi theo Hàn Chỉ tới biên cương là đủ rồi.

Tuy Tề Hằng Chi cảm nhận được tình cảm sâu nặng của Liễu Khê với Hàn Chỉ nhưng chỉ có thế mà thôi, hắn thích nữ nhân quyết đoán, tàn nhẫn hơn. Lí Dật ở bên nhìn hai người đầy hâm mộ, nếu như hắn có một nữ nhân có thể gắn bó sống chết như vậy, cho dù nàng ấy có xấu một chút thì cũng chả sao.

Một cơn gió thổi qua, khăn che mặt xốc lên, lộ ra hai má trơn bóng của Liễu Khê. Ánh mắt Hàn Chỉ ngưng lại, Lí Dật kinh ngạc hỏi: "Mặt của Liễu nhị tiểu thư tốt hơn rồi?"

Bộ dạng của Liễu nhị tiểu thư vốn không tồi, một nữ hài xinh đẹp như vậy xuất hiện ở Tây Bắc thật sự không tốt.

Liễu Khê sờ mặt, lúc này mới nhớ là mình đang mang khăn che mặt, Hàn Chỉ tháo khăn che mặt của Liễu Khê xuống.

Ánh mắt mấy người dừng trên mặt Liễu Khê, tất cả bọn họ đều đui mù. Ai cũng không nghĩ tới sau khi vết sẹo biến mất lại xuất hiện dung mạo xinh đẹp làm người khác phải điên cuồng như thế.

Rất đẹp, trắng noãn như bạch ngọc, cặp mắt như làn nước yên bình, lúc ánh mắt đó nhìn vào ngươi thì ngươi sẽ cảm thấy mình là toàn bộ thế giới của nàng.

"Có thích không? Đây là kinh hỉ mà ta dành cho chàng đó!" Liễu Khê nghiêng nghiêng đầu, buồn rầu nói với Hàn Chỉ "Có thể gả cho chàng lúc ta xinh đẹp nhất, điều này thật sự rất tốt!"

Những lời này làm ba người kia bừng tỉnh, thì ra cái gọi là khuynh quốc khuynh thành thật sự tồn tại. Tuy rằng lúc nãy bọn họ trầm mê trong dung mạo xinh đẹp của Liễu Khê nhưng tâm thần của họ rất kiên định, không có ý nghĩ gì xấu.

"Liễu nhị tiểu thư xinh đẹp như vậy mà đi theo Hàn Chỉ tới Tây Bắc, có chút phiền phức." Tề Hằng Chỉ giống như thở dài vô tình, dung mạo mê hoặc lòng người như vậy, ngay cả hắn cũng có chút động tâm. Cho dù không thích nhưng nuôi ở cạnh người cũng cảm thấy rất tốt. Nhưng mà Liễu Như Yên lại hợp ý hắn hơn.

"À, không sợ, tới lúc đó dùng bùn đất lau trên mặt là có thể che đậy được rồi." Liễu Khê trừng mắt, giọng nói mềm mại ngọt ngào mang theo sự kiên định. Cho dù người khác muốn đùa giỡn nàng thì nàng vẫn còn nhẫn phòng thân đó.

Qúy nữ ở Đại Yến quốc luôn chú ý tới sự sạch sẽ, ngày nào cũng tắm rửa thơm tho, bọn họ luôn chú ý tới sự sạch sẽ và mùi hương xung quanh mình. Liễu Khê lại vui vẻ muốn dùng bùn để ngụy trang.

"Đi thôi!" Lí Nhiên im lặng nhìn Liễu Khê một cái, thật sự là một nữ tử khiến người khác phải rung động, nếu không phải nàng đã có hôn ước thì hắn sẽ đem nàng vào cung, phong làm phi tử, mỹ nhân xinh đẹp như thế thật sự khiến người khác không nhịn được mà yêu thương. Nhưng nếu so sánh sự yêu thích đó với Hàn Chỉ thì tình nghĩa của hắn và Hàn Chỉ lại sâu nặng hơn nhiều, vả lại Chiến Thần chỉ có một mà thôi. Lí Nhiên có chút cảm thấy tiếc nuối.

Ba người biết điều đem thời gian còn lại cho cặp đôi này. Đợi sau khi ba người kia đi khỏi sân, Hàn Chỉ lập tức ôm Liễu Khê, hôn lấy nàng, nụ hôn mang theo hơi thở nóng rực, giống như muốn ăn Liễu Khê luôn vậy.

Liễu Khê ngẩng đầu nhận lấy nụ hôn của Hàn chỉ, hắn mút mạnh đầu lưỡi của nàng, trêu đùa với nó, liếm sạch khoang miệng của nàng khiến linh hồn nàng điên cuồng.

Sau khi hôn xong, hai gò má của Liễu Khê hồng hồng, cặp mắt mênh mông xuất hiện một tầng nước, xinh đẹp động lòng người.

"Ngày mai phải đợi ta, ta sẽ đi cùng chàng" Liễu Khê thở phì phò, đỏ mặt nói.

"Tốt" Hàn Chỉ lên tiếng, sau đó hôn lên môi và mắt Liễu Khê một cái dịu dàng.

Lúc Liễu Khê về nhà thì mặt trời đã ngả về phía Tây. Tiểu Vân thị thở dài, Liễu Khê đã nói với bà việc con bé muốn đi Tây Bắc với Hàn Chỉ, bà cũng đã ngăn cản nhưng không thể giữ lại con bé, đành phái mấy thị vệ có võ công cao cường đi theo con bé, sai người đem những thứ có thể dùng được mang theo, tuy đã lược bớt nhưng vẫn phải mang theo hai rương lớn.

"Muội muội muốn đi đâu vậy?" Liễu Như Yên thấy Liễu Khê thì lên tiếng chế giễu. Hàn Chỉ lãnh binh xuất chinh là chuyện như đinh đóng cột, có cái này thì không biết bao giờ Liễu Khê mới có thể gả đi.

Có lẽ hôn sự của nàng ta và Tề Hằng Chi vẫn có thể thay đổi, nàng ta nhớ rõ thời gian Lan Lăng Hầu ở Tây Bắc lần này rất lâu, tuy rằng thắng lớn trở về nhưng vẫn bị thương nặng, sau khi phong thưởng xong là trả Hồ Phù lại.

"Tỷ tỷ!" Liễu Khê dừng chân lại, cười nói với Liễu Như Yên "Quên nói với tỷ, ngày mai muội đi theo Hàn Chỉ tới Tây Bắc, có lẽ chúng ta khó mà gặp lại nhau trong thời gian ngắn."

Lời này vừa nói ra thì nghe tiếng vỡ thanh thúy, đây là tiếng cây trâm bị Liễu Như Yên bẻ gãy, khuôn mặt nàng ta lộ vẻ kinh sợ: "Ngươi nói gì?"

Muội muội này lại muốn đi Tây Bắc, bây giờ là lúc dị tộc xâm nhập, nơi đó rất nguy hiểm, khắp nơi đều có chiến loạn, rất nhiều người ở Tây Bắc đều trốn đi, vậy mà nàng ta lại muốn tới đó?

Trong đầu Liễu Như Yên bốc lửa, cứ như người nàng ta dùng hết tâm cơ để đối phó lại không thèm quan tâm nàng ta, cái cảm giác không sức lực này khiến cho Liễu Như Yên cảm thấy khó chịu.

"Muội nói là muội muốn đi Tây Bắc." Trên mặt Liễu Khê lộ nụ cười, lúc về nhà, nàng đeo khăn che mặt, tuy cách khăn che mặt nhưng Liễu Như Yên vẫn cảm nhận được tâm trạng vui vẻ lẫn kỳ vọng của Liễu Khê.

"Nơi đó rất nguy hiểm, sao ngươi lại đi?" Liễu Như Yên bối rối hỏi, một cô nương tới đó thì ai sẽ bảo vệ nàng ta? Nếu như chết trên chiến trường, chỉ sợ ngay cả người nhặt xác cũng chả có.

Nàng ta không biết nên hình dung thế nào, Liễu Như Yên thật sự rất hận Liễu Khê nhưng không hận tới mức muốn dồn nàng tới chỗ chết. Nghĩ tới việc Liễu Khê vì Hàn Chỉ mà không để ý tới an nguy của mình, nàng ta cảm giác vô cùng khó chịu.

Liễu Khê im lặng, sau đó nói với Liễu Như Yên: "Hàn Chỉ và mẫu thân đều đã biết, tỷ tỷ cứ yên tâm đi. Hi vọng sau này tỷ tỷ có thể vui vẻ sống qua mỗi ngày."

Nàng không nói Liễu Như Yên buông tha việc báo thù, tuy nói việc buông tha cho việc báo thù để sống vui vẻ là chuyện tốt nhưng không ai dám nói việc báo thù là chuyện sai cả. Chọn cái nào đều tùy vào sự lựa chọn của Liễu Như Yên mà thôi. Kiếp trước nàng ta trải qua nhiều chuyện như vậy, Liễu Khê lấy lập trường nào để khuyên Liễu Như Yên đây?

Ít nhất, nàng hi vọng những ngày sau này của Liễu Như Yên có thể vui vẻ, ngoài báo thù ra, nàng ta có thể chọn sống một cuộc sống vui vẻ không lo nghĩ nhiều.

"Đa tạ muội đã khuyên giải, an ủi" Liễu Như Yên nhìn Liễu Khê, cuối cùng không mặn không nhạt nói. Nếu sau này muội muội này không thể trở về, xem tình tỷ muội lâu năm này, nàng ta có lẽ sẽ đốt vàng mã cho Liễu Khê hàng năm.

Sắp tới đại chiến nên việc hành quân là chuyện gấp, Liễu Khê đi theo đoàn xe lương thảo tới Tây Bắc.

Dọc đường, cảnh sắc phồn hoa náo nhiệt chầm chậm thay đổi thành nơi hoang vắng, mà ngay cả thực vật cũng dần thưa thớt, thỉnh thoảng còn có cơn gió lớn thổi qua, cuốn bụi đất lên, lúc nó thổi qua mặt giống như con dao nhỏ cắt mặt vậy.

Có đôi khi còn có thể gặp người chạy nạn, những người đó nhìn đoàn xe lương thảo đầy khát vọng. Bọn họ vì mạng sống mà chạy về phía Nam phồn hoa, có người chết trên đường cũng có người không biết có thể sống bao lâu để tới nơi phồn vinh thiên triều đó.

Hành lý của Liễu Khê không nhiều, chỉ đem theo những thứ cần thiết, ngay cả nước trà cũng không có, Liễu Khê không thay đổi sắc mặt uống nước có mùi vị kỳ quái. Một bà tử cường tráng bê cơm chiều vào, một chén cháo hoa đơn giản, bên cạnh là một cái bánh bao và rau trộn ban sáng còn thừa, có thêm hai miếng thịt ít ỏi.

Bà tử có chút bất an nói: "Tiểu thư, nơi này hoang vắng nên chỉ tìm được ít rau dại, nếu cô không vừa lòng thì tôi đi tìm một mẻ thịt tới"

"Không cần, thế này là đủ rồi!" Liễu Khê cắn một miếng bánh bao, bánh bao này màu vàng, mang theo mùi vị lúa mạch, thịt có chút mặn, nhưng mùi vị của chén cháo hoa thì không tồi.

Bà tử thấy Liễu Khê ăn uống vui vẻ thì thở nhẹ một cái, may nhị tiểu thư là người dễ nói chuyện.

Hàn Chỉ đã tới Dương Thành, cư dân trong đó đã đi hơn một nửa, tường thành cao ngất mang theo sự thê lương. Từ cửa thành nhìn ra thì thấy những khuôn mặt lạnh lùng chết lặng của binh lính thủ thành, bên ngã tư đường cũng xuất hiện những binh lính tuần tra mang theo vũ khí, trên đó còn dính máu.

Liễu Khê xuống xe ngựa, đem hành lý vào phòng Hàn Chỉ. Hai người không có thời gian để nói chuyện, Liễu Khê dùng mấy ngày để làm quen mấy vị phu nhân, sau đó thay bộ kỵ trang [1], đi giúp đỡ những người bị thương.

[1] kỵ trang: trang phục cưỡi ngựa, trang phục này ở thời cổ là trang phục đơn giản không vướng víu nhất.

Ban đầu còn có người cười nhạo Liễu Khê là một tiểu thư, Liễu Khê không cãi gì với bọn họ, đã tới nơi này mà còn mong người khác tới hầu hạ mình sao? Nàng tới đây không phải để hưởng phúc.

Không phải Liễu Khê không sợ, nàng đứng trên thành cao nhìn chiến trường ác liệt kia, những thi thể nằm vất vưởng trên mặt đất, không khì tràn đầy mùi máu tươi, Liễu Khê chỉ liếc một cái cũng thấy run rẩy sợ hãi.

Rất nhiều binh lính bị thương được nâng trở về, vì không được băng bó trừ độc đúng lúc nên đành để miệng vết thương thối rửa mà chết đi.

Những chuyện Liễu Khê làm không nhiều, nàng giúp đỡ mọi người giặt quần áo của binh lính, quét phòng của những binh lính bị thương đang ở, nấu cơm, có khi còn giúp quân y băng bó vết thương. Mỗi ngày nàng đều làm đến mệt lả nhưng Liễu Khê cắn răng chống đỡ, nàng không muốn trở thành gánh nặng của Hàn Chỉ.

Những lời đồn thổi từ từ biến mất, lâu dần cũng có những thê tử của tướng sĩ tới giúp đỡ. Hàn Chỉ mang binh lính đi đánh rất nhiều trận, bởi vì binh lính bị thương không ít, người chăm sóc bọn họ không đủ, đến lúc những người này tới giúp thì công việc của quân y cũng khỏe đi một ít.

Mọi người ở thành Tế Dương đều nhận biết Liễu Khê, bọn họ cũng biết nữ tử xinh đẹp tùy ý kia là thê tử chưa qua cửa của tướng quân Hàn Chỉ. Đám binh lính cũng rất thích nàng, nàng nói chuyện rất dịu dàng, cũng vui vẻ giúp bọn họ đổi thuốc, giúp bọn họ quét phòng sạch sẽ, chăn của bọn họ đắp mang theo mùi hương của nắng, rất ấm áp. Hơn nữa nàng luôn nở nụ cười, nụ cười đó khiến người khác phải mềm lòng.

Vốn bọn họ đều gọi nàng là Liễu nhị tiểu thư nhưng bây giờ cũng có người gọi là tướng quân phu nhân, đám tùy tùng thân tín của Hàn Chỉ cũng cảm thấy có Liễu Khê làm phu nhân cũng không tồi, nữ tử này chưa từng xem nhẹ bọn họ, nàng luôn nhìn bọn họ với ánh mắt tôn kính.

[Đinh! Nữ chính Liễu Như Yên và nam phụ Tề Hằng Chi thành hôn, chúc mừng ngươi chơi hoàn thành nhiệm vụ]

Liễu Khê chấn động, quần áo trong tay rớt xuống đất. Hệ thống nói rằng nhiệm vụ đã hoàn thành.

Mấy ngày đáng sợ trôi qua, tin đại thắng truyền về, Hàn Chỉ bắt sống Hãn vương của dị tộc, đám tàn binh chạy trốn tán loạn khắp nơi.

"Tướng quân, bắt được Hãn vương của dị tộc làm tù binh là công lớn, không bằng chúng ta thừa dịp này làm hôn lễ của ngài đi." Một tướng lĩnh bị chặt đứt tay nhìn tù binh cười ha ha nói.

Lòng Hàn Chỉ rung động, hắn cảm thấy chủ ý này không tồi, gật đầu đồng ý.

Hôn phòng màu đỏ được bố trí, chỉ có mình Liễu Khê không biết, đến ngày hôn lễ, Liễu Khê bị mấy bà tử mạnh mẽ kéo đi thay y phục, lúc này mới biết đây là hôn lễ của nàng và Hàn Chỉ.

Trong đầu Liễu Khê rét lạnh, nàng không biết có thể trốn được ngày hôm nay không nhưng nàng muốn đánh cuộc một lần, có thể tránh được lần chết này hoặc là cứ sợ chết thì không bằng mạnh mẽ đón nhận một lần.

Ngoan ngoãn ngồi trong phòng tân hôn, nghe được âm thanh náo nhiệt bên ngoài, sau một hồi, Hàn Chỉ đẩy cửa đi vào, xốc khăn voan lên.

Người săn sóc dâu đổ hai ly rượu, đưa cho hai người, Liễu Khê nhịn không được cười một tiếng, trong ánh đèn đuốc, tiếng cười này như từ cõi mộng ảo vang về.

Bưng rượu, Hàn Chỉ há mồm hô một câu "Liễu Khê...!" Đột nhiên tay run lên, cả người ngã vào trong lòng Liễu Khê, hai mắt nhắm nghiền. Nụ cười của nàng cứng lại, nhìn người ngã trong lòng mình mà run sợ.

Lúc này, người chết là Hàn Chỉ!

Trong Tề hầu phủ, giữa hồ nước màu xanh lam có một đình trúc được dựng khéo léo, tinh xảo vô cùng, bên hồ là mấy cành liễu lắc lư theo làn gió, liễu xanh dịu dàng. Một đường bằng trúc xanh dẫn từ mặt đất tới bên hồ, trên hồ thỉnh thoảng có thể thấy một đôi uyên ương nghịch nước.

Một lão phụ nhân với mái tóc hoa râm ngồi ở trúc lâu, trên mặt bàn là ly trà màu xanh của trúc, khuôn mặt bình thản, trên khuôn mặt mang theo mấy phần hiền lành, ánh mắt sáng sủa, nghe được có người đi vào thì xoay người, quả nhiên người tới là Tề hầu với mái tóc hoa râm.

"Thời tiết có chút lạnh, sao lại tới đây ngồi?" Ngữ điều bình thản đầy từ tính, cho dù Tề Hằng Chi có già đi nhưng vẫn là một lão soái ca phong độ, lúc hắn đi ra ngoài làm việc vẫn khiến bao nhiêu cô nương mê đảo, còn có cô nương lớn mật quăng hà bao cho hắn.

Liễu Như Yên không nói gì, nhiều năm trôi qua, nàng cũng buông không ít thứ, sống như vậy không uổng có thể sống lại.

"Hôm nay là ngày giỗ của nàng." Âm thanh của Liễu Như Yên có chút tang thương già cả nhưng vẫn mềm mại dễ nghe, khiến cho người khác cảm thấy thoải mái.

Tề hầu nghe Liễu Như Yên nhắc tới 'nàng' thì biết đó là Liễu Khê đã tự tử.

Năm đó, sau khi đại thắng của thành Tế Dương, Hàn Chỉ bắt sống được Hãn vương của dị tộc, không nghĩ tới hắn lại giấu độc trên người, có ý đồng quy vu tận [1]. Ngay trong hôn lễ của Hàn Chỉ và Liễu nhị tiểu thư, Hàn Chỉ trúng độc ngã xuống, không thể đứng lên. Liễu nhị tiểu thư là người có tình sâu, ngay trong đêm đó, mặc giá y chết cạnh Hàn Chỉ.

[1] đồng quy vu tận: chết chung.

Tro cốt hai người được mang về kinh thành, hoàng đế Lí Nhiên làm chủ hôn của Hàn Chỉ và Liễu Khê, cho dù đây chỉ là một hôn lễ chết. Ngày thành hôn của hai người, ngàn vạn binh lính đứng trước mộ của cả hai khóc rống.

Liễu Như Yên giơ chén nước nói thầm, sau đó đổ ly trà vào trong hồ. Nếu nói khắp toàn bộ Đại Yến quốc, người được hâm mộ nhất đó là Liễu Như Yên.

Phu quân là Hầu gia Tề Hằng Chi nổi tiếng lừng lẫy, trong nhà tuy có một người mẹ chồng công chúa nhưng người mẹ chồng này là người hiểu lý lẽ, cạnh đó còn có Tề Hằng Chi sủng ái Liễu Như Yên tới tận trời, từ lúc nàng vào cửa thì độc sủng mình nàng, tất cả các thị thiếp đều bị đuổi đi, chân chính làm một đời một đôi.

Nếu nói có chuyện tiếc nuối thì đó là chuyện hai người không có con, nhưng Tề Hầu gia cũng không vì thế mà nạp thiếp, con mà hai người nhận nuôi là tộc nhân của Hàn Chỉ, một cô nhi cha mẹ đều chết.

Nói là nuôi dưỡng nhưng lại đứng đắn viết vào gia phả, hơn nửa sau khi đứa nhỏ đó vào quan trường thì Tề Hằng Chi đã xin Lí Nhiên cho nó làm thế tử.

Tất cả những thứ này đều là vì Liễu Như Yên, tuy rằng việc không có con nối dòng là bị lên án nhưng lại khiến bao nhiêu cô gái phải ghen tị. Có rất nhiều nữ tử chưa xuất giá đều vì điều này mà muốn gả cho Tề gia lang.

Đối với những điều đó, Liễu Như Yên chỉ cảm thấy buồn cười. Nếu như bản tính thâm tình này là bản chất của Tề Hằng Chi thì kiếp trước nàng đã không chết thảm.

Sau khi gả cho Tề Hằng Chi, Liễu Như Yên không tự hạ tuyệt dục dược lên người mình mà đem hạ lên người Tề Hằng Chi, cho dù hắn có phóng đãng thế nào đi chăng nữa thì không thể sinh được con, nàng sẽ ngồi yên trên vị trí Hầu gia phu nhân này. Nếu như có một cô nương ôm đứa trẻ tới cửa thì nàng chỉ đứng ở bên xem trò cười.

Nhưng không nghĩ tới Tề Hằng Chi nhịn được, chỉ giữ một mình nàng, chỉ ở cạnh nàng, bây giờ cả hai cũng sắp tới lúc xuống mồ.

Lúc trước, khi nàng vào cửa thì mấy sủng thiếp luôn diễu võ dương oai bị nàng thu thập đuổi khỏi phủ. Bây giờ mồ mả của mấy sủng thiếp được sủng ái kia có thể cỏ còn cao hơn người rồi. ai mà biết được họ ra sao? Lúc trước nàng chỉ nói mấy câu bâng quơ nhẹ nhàng mà thôi.

Dù sao nàng cũng nghĩ rất kỹ, gả thì gả, chỉ cần vui vẻ qua ngày, hơn nữa có thể dùng thủ đoạn quản chặt sân mình thì mấy thứ hiền lành kia, nàng lười giả vờ rồi.

Cứ như lần động phòng giống chiến tranh kia là đủ rồi.

Lúc đó Tề Hằng Chi ấn ngã nàng vào giường, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn bị nàng cào thành con mèo hoa, nam nhân này không chút để ý, xé rách xiêm y để lộ thân hình gầy gò.

Biết rõ nàng cầm kim trâm trong tay nhưng Tề Hằng Chi không chút do dự xâm nhập vào thân thể của nàng, mà lúc đó, câm trâm trong tay nàng đã cắm vào lưng của hắn.

"Phu nhân, đây là điều ngoài ý muốn đấy, lần nào nàng cũng tặng cho ta một kinh hỉ." Tề Hằng Chi không quan tâm cây trâm đâm sâu vào da thịt của mình, hạ thân dùng lực đâm vào người nàng, từ động tác kịch liệt của hắn, nàng thậm chí có thể nghe được tiếng câm trâm rơi xuống, máu đỏ tươi chảy từ lưng hắn xuống, chảy xuống nơi hai người tiếp xúc, mùi máu tươi dày đặc khiến nàng run rẩy.

Cuối cùng nàng cắn lên bả vai của Tề Hằng Chi, cắn tới khi hắn chảy máu, máu dính lên mặt nàng, nàng nghĩ, lúc đó chỉ sợ nàng rất giống lệ quỷ.

Tề Hằng Chi lại cúi đầu, ánh mắt xuất hiện một tia sáng như lửa: "Phu nhân, nàng thật đẹp, đẹp tới mức khiến vi phu điên cuồng."

Vừa nói vừa hôn lên môi Liễu Như Yên, mà trong miệng nàng chứa máu của hắn.

Từ tối đó trở về sau, nàng cảm thấy Tề Hằng Chi điên rồi, hắn không phải là Tề Hằng Chi luôn phong độ, nhanh nhẹ, giống như tiên nhân trong mắt người đời.

Liễu Như Yên và Tề Hằng Chi bắt đầu đánh giá, Tề Hằng Chi càng ngày càng mê luyến Liễu Như Yên, càng ngày càng cảm thấy nữ nhân này rất hợp khẩu vị của hắn, ích kỷ, lạnh bạc, kiêu ngạo, độc ác, làm theo ý mình. Quả nhiên là người không giữ quy tắc mà ông trời sinh ra tặng cho hắn.

Sau ngày hôn nhân, không cần nói tới hạnh phúc vì nàng đã không cần tình yêu từ lâu, điều duy nhất muốn làm là để cho mình vui vẻ, nếu như ai khiến nàng thấy khó chịu thì nàng sẽ không để người đó vui vẻ.

Cưỡi ngựa chơi đùa, mang theo thị vệ ra ngoại ô săn thú, thậm chí còn mặc nam trang để vào thanh lâu... Chỉ cần những việc khiến nàng vui vẻ thì thái độ của Tề Hằng Chi cũng rất sủng nịnh, đối với những hành động có thể khiến người khác phải kinh sợ như rời khỏi kinh thành cũng đồng ý.

Có Tề Hằng Chi sủng nịnh vô điều kiện, Liễu Như Yên càng lúc càng làm càn, thậm chí cho dù là việc lên giường, Liễu Như Yên cũng nhiệt tình hơn, loại chuyện này nếu không thể tránh được vậy thì nên hưởng thụ cho tốt. Nếu Tề Hằng Chi không thõa mãn được nàng thì Liễu Như Yên còn có thể đá Tề Hằng Chi xuống giường, công phu trên giường không tốt thì cút ngay cho nàng.

Đối với người bên cạnh, Liễu Như Yên rất hào phóng, ngay cả Pháp Nhi cũng đem thị nữ bên người gả đi. Về phần người có dã tâm, muốn lên giường Tề Hằng Chi làm di nương thì Liễu Như Yên không khách khí như thế. Không phải là nàng ghen, luyến tiếc gì Tề Hằng Chi, cho dù Tề Hằng Chi có tới thanh lâu trái một cô phải một nàng thì nàng cũng mặc kệ, chẳng qua là nàng cảm thấy rất ghê tởm, nàng ghét nhất là phản bội.

Đối với nha đầu phản bội, Liễu Như Yên chưa từng khách khí, toàn bộ đều bán đi.

Nhìn đời này, Liễu Như Yên cảm thấy mình sống cũng rất tốt, chưa từng bạc đãi bản thân, điều đáng tiếc có lẽ là muội muội kia không trở về.

Liễu Như Yên cảm thấy mí mắt muốn nhắm lại, nhìn bóng người mông lung kia, nàng tự nghĩ, nàng hận nam nhân này sao? Hận! Nàng yêu hắn sao? Nàng không biết...

"Ta hại Tề gia ngươi không có đời sau, ngươi hận ta không?"

"Phu nhân, vi phu đã từng nói, cho dù nàng làm gì vẫn khiến vi phu động tâm."

"Phải không? Đáng tiếc là ta hận ngươi."

"Thì có sao? Đời này chúng ta phải dây dưa một đời, cho dù sau này cũng chết ở cạnh nhau."

____________♡-♡____________

[Tiểu thuyết mạt thế]

Liễu Khê ôm ngực, có vòng tay giảm đau đớn, lúc chùy thủ đâm vào ngực, nàng không thấy đau.

Nghĩ tới lúc Hàn Chỉ ngã vào lòng nàng còn nói câu đừng lo lắng, cẩn thận, đợi ta. Tất cả chỉ là những chữ đơn giản. Vì vậy lúc đó nàng không dùng nước không gian còn thừa.

Cứu sống Hàn Chỉ thì sao? Nàng biết hắn không có năng lực ngăn cản hệ thống chuyển cảnh, không lẽ để Hàn Chỉ nhìn nàng chết trước mặt hắn lần nữa sao?

Quan hệ của Hàn Chỉ và hệ thống là bug kiềm chế lẫn nhau, hệ thống không thể tiêu diệt hắn mà hắn hình như không thể rời khỏi hệ thống. Lòng Liễu Khê nhảy một cái, hai tay ôm lấy bả vai của mình, cắn môi, nàng có chút sợ hãi.

Quan trọng là, hai chữ cẩn thận kia nghĩa là gì?

Vì sao lại là Hàn Chỉ chết đi? Liễu Khê có chút nghi ngờ, lần nào hệ thống cũng để cô chết, bởi vì cô là người chơi, cho nên luôn bị hệ thống khống chế ở một mức độ nào đó. Lần chết này của Hàn Chỉ chắc chắn là điều ngoài ý muốn, giống như cơn gió lốc vậy, do mấy kiểu kém âm kém dương tạo ra.

Mỗi lần nhìn tới quyền hạn không đủ, hệ thống cảm thấy buồn bực, nó cũng bị cái tên đó kiềm chế, ai bảo nó chỉ là người quản lý mà không phải là người sáng tạo chi. Thân phận của Hàn Chỉ giống như một loại virus, loại virus này tuân theo một tuần hoàn xảo diệu, hệ thống không có cách nào để giết chết nó, bởi vì cái vi diệu đó là sự cân bằng. Về phần trình tự cấp cao, xin lỗi, hệ thống không đủ quyền hạn.

"Không thể tin tưởng cô lại gả cho Hàn Chỉ, cái cảm giác bị đám nữ nhân đó nhìn với ánh mắt dao găm thế nào?" Nữ phụ xuất hiện trước mặt Liễu Khê, thấy bộ dạng khó chịu của nàng thì nói: "Cô tự tử, không nghĩ tới cô lại là người thâm tình."

Liễu Khê ngẩng đầu, cười nói: "Cộng hai điểm."

"Nhiệm vụ lần này cho cô 90 điểm, cộng thêm 5 điểm ấn tượng, tổng cộng 95 điểm." Nữ phụ cười yếu ớt, cho điểm rất rộng rãi.

Sau khi chấm điểm xong, nữ phụ biến mất.

[Căn cứ vào điểm của nữ phụ chấm, hệ thống bắt đầu đổi điểm. Người chơi hoàn thành nhiệm vụ thứ năm với danh hiệu vĩ đại, thưởng 4000 điểm, đạt mười ngày nghỉ, có thể dùng đổi đồ, tăng 1 điểm thuộc tính, tặng thêm một quả trứng vật nuôi sói trắng]

Âm thanh cứng nhắc máy móc của hệ thống vang lên, có điều Liễu Khê bỗng dưng cảm thấy có mùi vị của sự uể oải.

Liễu Khê lắc đầu, trước mắt xuất hiện một tầng khói trắng, sau khi khói tan hết thì con sói lông trắng xuất hiện trước mặt cô.

Vật nuôi? Vì sao hệ thống lại chấp nhất với nó thế? Thậm chí còn dùng mọi cách để đưa nó tới cạnh cô.

"Hệ thống, con vật nuôi này có lợi ích gì?" Liễu Khê ngồi xổm xuống nhìn con sói nhỏ mập mạp, xoay người bế lên, ánh mắt nó rất lớn, ngập nước, không giống sói mạnh mẽ, hai lỗ tai nho nhỏ chuyển động, ngay cả móng vuốt cũng toàn là thịt, nhìn thế nào cũng không ra công dụng.

[Đây không phải là sói trắng bình thường, móng vuốt của nó có thể so với đao, ngay cả vàng cũng có thể chặt đứt, đợi tới khi nó lớn lên, răng nanh có thể cắn vỡ kim loại, là một đồ tốt lúc đem đi lẫn để ở nhà giữ nhà]

"Ồ, lợi hại như thế có thể dùng làm đao không?" Liễu Khê cúi đầu nhìn con sói trong lòng, tay vuốt ve lưng sói nhỏ, lúc nghe được mấy lời khoác lác của hệ thống thì tay hơi dừng một chút.

【... 】

Hình như lúc nãy cô thấy ánh mắt sáng rực của nó trở nên ảm đạm khi hệ thống nói, tuy chỉ trong nháy mắt nhưng không tránh được ánh mắt của Liễu Khê.

Con sói nhỏ này...

Liễu Khê nhíu mày, không lẽ điều hắn nói cẩn thận là hệ thống sao? Bàn tay tiếp tục vuốt ve con sói không dừng lại, lực đạo không nặng không nhẹ khiến con sói nhỏ thoải mái, ngẩng đầu cọ vào tay cô, đuôi nhỏ quẩy lên, nhìn thế nào cũng rất đáng yêu.

"Hệ thống, nuôi con vật nhỏ này thế nào? Để nó trong phòng được chứ?" Liễu Khê không thay đổi mặt mày, trong lòng có chút phiền muộn, nếu con sói nhỏ này là hệ thống thì có chút phiền toái.

[Người chơi thân mến, con vật nuôi này có thể coi như là như hình như bóng với chủ nhân, năng lực của nó rất lợi hại, lúc người chơi nguy hiểm nó có thể quên mình mà bảo vệ người chơi. Nếu nó rời khỏi người chơi một thời gian dài thì mạng của nó gặp nguy hiểm]

Bảo vệ em gái mày, Liễu Khê thật sự muốn chửi người. Nghĩ tới cảnh tượng ở chung với hệ thống sau này, Liễu Khê cảm thấy khó chịu vô cùng, cái loại bị giám thị trực tiếp này rất khó chịu.

Hệ thống, cậu là tên thích rình coi à?

Lần này Liễu Khê thật sự oan uổng hệ thống rồi, cách để hệ thống tham gia vào trò chơi đó là trở thành vật nuôi, nói thật, hệ thống cũng không vui khi trở thành con sói ngu ngốc bên cạnh Liễu Khê.

Cố nén áp lực và khó chịu xuống, Liễu Khê nghĩ nên đối phó với hệ thống thế nào nhưng nhìn đôi mắt màu đen của con sói trong lòng, cảm thấy lòng mềm đi hai phần. Nhưng mà cô sẽ tìm ra cách thôi.

"Vậy nói kịch bản lần này đi!" Liễu Khê không nói nhiều, ngồi trên sofa mềm mại, tuy rằng Hàn Chỉ bảo cô đừng lo nhưng sao cô có thể không lo đây?

[Đinh! Người chơi thân mến, lần này xuyên vào tiểu thuyết mạt thế, mời xem kịch bản]

Quả nhiên, tiểu thuyết mạt thế có không gian tùy thân đều có bàn tay vàng, cô cũng không ngoại lệ.

Nữ chính lần này là Tịch Ấu Vân, vào ngày bước vào thời mạt thế, nữ chính vì tránh zombie mà cánh tay bị thương, máu dính vào trên ngọc bội mà cô hay mang bên người, nữ chính tới một không gian. Trong không gian đó có một cái hồ, trong hồ có cá sống, bên hồ là nhà ở, ngoài ra còn có đất trồng lương thực, có núi rừng, trong núi rừng có cây ăn quả, có chim bay cá nhảy.

Tóm lại, ngoài việc không có người thì tất cả đều có. Vì vậy nữ chính trở thành người không bao giờ đói ở mạt thế. Đương nhiên nó chưa có đủ, ở một phòng trong nhà có một cái hồ, trong đó có nước suối có thể tẩy đi chất xấu.

Vì tránh đụng vào phương diện tu chân nên Liễu Khê không bỏ bí tịch tu chân trong không gian, hơn nữa không gian này phải dùng tinh thần lực để đi vào, vì thế Tịch Ấu Vân không cần lo lắng việc không gian bị lộ.

Đây là bối cảnh của chuyện xưa, về phần nữ chính Tịch Ấu Vân kia là người tư lợi, tâm ngoan thủ lạt, cô ta chia mọi người ra làm hai loại, một là có tác dụng với cô ta, còn một là không có tác dụng. Ai bảo lúc Liễu Khê viết bộ tiểu thuyết này, tâm trạng ác liệt vô cùng, vì thế trong này hoàn toàn có người không có sức mạnh.

Ban đầu Tịch Ấu Vấn ở cạnh thánh mẫu nữ phụ để trốn zombie, lúc biết mình có không gian, cô ta cố ý đưa chén nước kia cho nữ phụ, chén nước đó là nước suối và nước hồ trong không gian, cô ta có ý để cho nữ phụ thử nghiệm tác dụng của nước này.

Nếu có tác dụng thì cô ta uống vào, nếu không có tác dụng hoặc gây hại với người thì Tịch Ấu Vân không dùng.

Cũng bởi vì chén nước này mà nữ phụ có được dị năng linh lọc và chữa bệnh, chữa bệnh là có thể làm cho miệng vết thương của người được trị liệu khép lại, cấp bậc càng cao năng lực trị liệu càng mạnh, mà tinh lọc cũng kinh người, có thể tinh lọc được virus zombie, cho tới cuối truyện chỉ có mình nữ phụ có được dị năng này nên nữ phụ trở thành bánh trái thơm tho.

Dị năng của nữ chính Tịch Ấu Vân là nước, tới cuối, dị năng nước của nữ chính cao tới mức dọa người, uy lực có thể so với việc nước lũ bùng nổ.

Sau đó hai người tới một căn cứ, người cầm quyền là nam chính Phương Hàm, Phương Hàm vừa nhìn đã yêu nữ phụ, hơn nữa khi biết năng lực của nữ phụ thì càng liều mạng bảo vệ nữ phụ.

Tịch Ấu Vân coi trọng thế lực của Phương Hàm, lại cảm thấy hắn không tồi, không chút do dự cướp người, cuối cùng, vì nữ phụ là thánh mẫu, cứu một người mang ác ý đưa vào căn cứ, làm hại căn cứ bị hủy, bị người yếm khí, cuối cùng thì bị Tịch Ấu Vân thiết kế làm cho zombie cắn, zombie kia đã bị Tịch Ấu Vân cho uống nước suối nên nữ phụ không đủ cấp bậc để tinh lọc, cuối cùng trở thành zombie.

Không chỉ như vậy, nữ chính còn nghĩ cách đem nữ phụ tới phòng thí nghiệm, phòng thí nghiệm có thể lấy được phương pháp trị liệu virus zombie ở trên người nữ phụ, từ đó về sau nữ phụ trở thành thuốc giải độc.

Cuối cùng nữ chính gả cho Phương Hàm, hai người dựa vào thuốc giải độc mà đánh khắp toàn cầu, thành lập một đế quốc thống nhất.

Trong đó, những người bị nữ chính lợi dụng và hãm hại nhiều vô cùng, cho dù là cấp dưới trung thành hay là địch, chỉ cần không có tác dụng thì đều bị nữ chính vứt bỏ không chút do dự, nữ chính là người đạp lên thi thể mà đi lên, là một vị tướng quân đạp lên vạn cốt để xây dựng tòa thành.

Lần này vai diễn mà Liễu Khê đóng chính là nữ phụ thánh mẫu kia.

Liễu Khê khóc không nổi, không lẽ muốn cô đấu với nữ chính sao? Lần này sẽ chết người đó!

Sau khi làn khói trắng tản đi, nữ phụ thánh mẫu kia xuất hiện trước mắt Liễu Khê. Hai mắt mông lung đẫm lệ nhìn Liễu Khê làm cô cảm thấy mình thấy thiên sứ xuất hiện.

Nữ phụ chính là loại người khiến người khác phải say mê, trên người mang theo mùi vị thánh khiết, cả người tản ra khí chất tinh thuần.

Qủa nhiên là thuộc tính của thánh mẫu, ngay cả ngoại hình cũng khiến người khác phải rung động.

"Nhiệm vụ lần này là gì? Xử lý nữ chính? Tôi nhớ cô ta đã hại cô biến thành zombie, còn mang cô quăng vào phòng thí nghiệm để chịu tra tấn." Liễu Khê xoa mắt, mở miệng hỏi, biến thành zombie không tri giác cho nên tra tấn chắc không đâu.

Không ngờ nữ phụ ở đối diện mở to mắt nhìn Liễu Khê giống như cô là người có tội ác gì đó vậy: "Trời ạ, sao cô lại có suy nghĩ như vậy hả? Đó là suy nghĩ sai lầm. Ấu Vân vì cứu vớt nhân loại khắp thế giới nên mới làm như thế, những điều này tôi có thể hiểu, lúc Ấu Vân làm điều đó chắc chắn rất đau lòng."

"Bởi vậy, vì tình yêu và hòa bình, vì toàn thể nhân loại, tôi mong cô có thể cứu vớt mọi người trên thế giới này, cô nhất định làm được!" Sau khi dùng lời lẽ chính nghĩa chỉ trích Liễu Khê xong, nữ phụ cầm lấy hai tay, vẻ mặt thánh khiết khẩn cầu Liễu Khê, nói nhiệm vụ của cô.

Liễu Khê im lặng ôm dạ dày, cô sai rồi, cô thật sự rất xấu hổ, sao cô có thể dùng những ý nghĩ ti bỉ kia để đoán suy nghĩ của thánh mẫu? Hơn nữa người này còn là thánh mẫu trong thánh mẫu đó.

Thánh mẫu là cái gì? Đó là người mà bị người khác đánh mặt trái cũng sẽ đưa mặt phải, sau đó áy náy nhìn người đánh mình, tỏ vẻ mặt mình quá dày làm cho tay người kia đau.

Zombie là cái gì chứ? Thánh mẫu mới là tuyệt sắc!

"Ý của cô là muốn tôi đi cứu vớt thế giới?" Liễu Khê nâng ngón tay của mình, đây là lần đầu cô biết cảm giác vô lực là gì.

Nói như thế, chỉ cần cô xuyên qua đó lặp lại kịch tình của nữ phụ là được rồi, dù sao cuối cùng nữ phụ cũng là người cứu vớt thế giới.

"Đúng thế!" Ánh mắt của nữ phụ mang theo sự trang trọng lẫn thánh khiết nhìn Liễu Khê chờ mong, ánh sáng trong suốt kia khiến cô bị áp lực rất lớn.

"Tôi biết rồi!" Liễu Khê nhanh chóng đồng ý, cô thật sự không thể đấu lại nữ phụ thánh mẫu.

"Cảm ơn!" Nữ phụ khom người chào Liễu Khê, khuôn mặt đầy vẻ cảm ơn "Cô là người tốt!"

Liễu Khê bị câu người tốt dọa sợ, bình tĩnh vẫy tay, đợi sau khi nữ phụ biến mất, bả vai sụp xuống ngay lập tức.

Ở mạt thế thì cái gì cũng thiếu, chỉ có zombie là không thiếu, cô cần phải chuẩn bị một số thứ.

Nhìn tới điểm thưởng của mình, tổng cộng là 7500 điểm, quá ít. Tìm thuốc giải độc, Liễu Khê hết nói rồi, 1000 điểm một viên. Cô tính mua thuốc giải độc ơi nơi này, ai dè hệ thống ác như vậy, còn về bản hướng dẫn làm thuốc thì cô phải có 10000 điểm mới mua nổi. Điểm thưởng của cô và con số 10000 kia hơi bị xa.

Thở dài, mở ra bản tổng kết nhân vật, tại tố chất cơ bản, được cấp một xảo trá. Vì vậy, bây giờ là cấp một, sau khi mua một quyển sách, điểm thuộc tính sẽ tăng lên một điểm ,lúc đó cố gắng được 5 điểm thì có thể lên một cấp. Cũng có thể dùng 100 điểm thưởng mua một điểm thuộc tính.

Nghĩ nghĩ, Liễu Khê đem 7000 điểm đổi thành điểm thuộc tính trụ cột, chia đều ở phần thể lực và nhanh nhẹn. Hai thuộc tính này tăng lên cấp 4.

Sau khi hai thuộc tính tăng cấp, cô cảm thấy thân thể linh hoạt hơn trước kia, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, bây giờ cô mang chiếc nhẫn phòng sói, nhẫn này có điện trường lớn nên cô không sợ những sinh vật sống, chỉ cần cô có được dị năng của nữ phụ thì tăng thêm một chút đảm bảo.

Điểm quan trọng là ở zombie, zombie sơ kỳ hành động thong thả nên đối phó với chúng rất đơn giản, sợ nhất là những zombie đã tiến hóa, tốc độ nhanh vô cùng, thậm chí cả người nhanh nhất cũng chưa chắc bằng.

Liễu Khê im lặng suy nghĩ, sau đó mở quyển hướng dẫn mua sắm, tìm được hạng mục huấn luyện quân sự, một ngày huấn luyện là mười điểm, số ngày nghỉ của cô là 29 ngày. Liễu Khê không chút do dự đổi 28 ngày thành 280 điểm thưởng, một ngày còn lại là giữ để sử dùng. Bây giờ cô có 220 điểm, Liễu Khê nhìn nhìn, tìm được một ít đồ ăn, trong đó còn có mấy viên thuốc con nhộng, loại thuốc này chỉ cần ăn một viên thì có đủ năng lượng mỗi ngày, dĩ nhiên, hương vị không quá ngon. Hai mươi điểm thưởng một hộp, mỗi hộp có 600 viên, Liễu Khê suy nghĩ một lát, sau đó cô mua 10 hộp, 6000 viên thuốc đủ để ăn 16 năm.

Đứng ở trên sân huấn luyện, Liễu Khê hít sâu, cô không bắt buộc mình phải trở thành binh lính mạnh mẽ lập tức, nhưng ít nhất cô phải có năng lực tự bảo vệ mình.

Leo dây, né tránh, việt dã, cách đấu, bắn... Tất cả những thứ này đều được huấn luyện, cánh tay và mông nhỏ của Liễu Khê bị hành hạ đau đớn vô cùng, ngay cả chân cũng khó đứng.

Cô rơi lệ nhìn thời gian trên tường đang trôi đi, Liễu Khê mệt mỏi kéo lê thân thể nằm lên giường, cô có cảm giác mình đang ở trong khóa huấn luyện tử thần.

Vật nuôi Tiểu Bạch, đó là tên cô đặt cho sói nhỏ.

Hai mươi tám ngày nhanh chóng trôi qua, Liễu Khê rời khỏi sân huấn luyện với khí chất mạnh mẽ hơn rất nhiều, hành động cũng nhanh nhẹn lưu loát hơn trước, ngay cả ánh mắt cũng mang theo sự chấp nhất và kiên nghị.

Xoa bả vai, con sói nhỏ dùng thân thể tròn vo cọ lên chân Liễu Khê, cô bế Tiểu Bạch lên nói: "Kịch bản."

[Đinh! Người chơi mở ra kịch bản thứ sáu - Mạt thế có không gian tùy thân, bắt đầu chuyển cảnh, mong người chơi chú ý, bắt đầu đếm ngược, mười...chín...tám...]

"Liễu Khê thấy thế nào?" Liễu Khê cảm thấy cả người choáng váng, bên tai vang lên giọng nói lo lắng, mang theo chút khẩn trương và vội vàng.

[Nữ chính Tịch Ấu Vân xuất hiện, độ hảo cảm với người chơi là 5 điểm, chúc người chơi chơi vui vẻ]

"Hoàn hảo." Liễu Khê lắc đầu, đầu óc hỗn độn bắt đầu thanh tỉnh, quay đầu nhìn cô gái ngồi cạnh mình. Bộ dạng của cô gái này rất được, mái tóc ngắn hơi rối, khuôn mặt cũng xinh đẹp, làn da bình thường, nhìn kỹ thì thấy cô gái này có hai nốt ruồi trên mặt, nhưng nó không làm mất đi sự đáng yêu mà còn trở nên xinh đẹp, con mắt đen có thần khiến người khác cảm thấy thân thiết như em gái nhà bên.

Ai có thể nghĩ một cô gái có khuôn mặt đáng yêu như vậy lại là người tâm thủ ngoan lạt [1] đây? Cô chỉ nghĩ đã cảm thấy đáng sợ.

[1] tâm thủ ngoan lạt: con người lạnh lùng, thủ đoạn ác độc.

Nhìn bốn phía xung quanh, đây chắc là lúc virus mới bùng nổ, nữ chính và nữ phụ đang tránh ở trong phòng thí nghiệm cũ bị bỏ hoang. Hoàn cảnh xung quanh không xem như là tốt, đồ dùng trên bàn để lung tung, một đống đồ được kê lên, bên trên là một tầng bụi dày, vách tường màu trắng còn có mấy chữ màu hồng.

Liễu Khê liếm đầu lưỡi, trong khoang miệng xuất hiện mùi hương ngọt ngào trong lành, cô lập tức hiểu, đây là lúc nữ chính xem cô là chuột bạch để xem hiệu quả của nước suối.

"Thân thể có khó chịu chỗ nào không?" Ánh mắt Tịch Ấu Vân lóe lóe, thấy Liễu Khê không biến hóa lúc uống nước suối, trong lòng cảm thấy nóng nảy, không lẽ nước suối không có tác dụng gì sao? Trong sách đều nó nó có tác dụng lớn mà?

"A, không có, thân thể của tớ tốt lắm!" Liễu Khê thấy được sự vội vàng của Tịch Ấu Vân, nhưng bây giờ cô không có cảm giác nào, đành nói thật. Thật ra, Liễu Khê rất muốn nói, nữ chính, cô đã có không gian, tốt nhất là trốn vào trong đó, Liễu Khê cảm tháy hâm mộ, ghen tị và tiếc hận với nữ chính có không gian.

Tịch Ấu Vân thấy thất vọng, cứ tưởng nước này có thể dùng làm gì đó, có khi uống vào thân thể sẽ có chút khác thường, nếu không một cô gái như cô ả làm sao có thể sống tại mạt thế này? Mắt nhìn Liễu Khê, ngừng một lát, cô bạn này có chút xinh đẹp.

Chỉ mặc chiếc áo somi màu trắng đơn giản đã đủ khiến người khác thấy được đường cong của thân thể, bộ ngực nở nang mê người, còn có vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài thẳng tắp, dáng người chữ S khiến cho hàng vạn người phải mơ màng. Khuôn mặt đó lại càng khiến người ta ghen tị, phải dùng câu mỹ nhân như ngọc mới đủ để diễn tả, mái tóc dài rối bù làm người ta cảm giác cô gái này thánh khiết lẫn nghiêm trang như thiên sứ giáng trần.

Im lặng lấy đất bôi lên mặt, khuôn mặt vốn xinh đẹp của Tịch Ấu Vân trở nên xấu xí. Cô ả nâng khóe miệng, nếu so sánh hai người thì cô bạn này có giá trị tốt hơn, huống chi cô ả còn biết Liễu Khê có sự thiện lượng tới mức ngu xuẩn.

"Hệ thống, Tiểu Bạch đâu?" Liễu Khê nhìn xung quanh một lát mới nhớ tới vật nuôi của mình không ở bên cạnh, đành mở miệng hỏi hệ thống.

[Đinh! Người chơi yên tâm, vật nuôi sẽ xuất hiện vào thời cơ thích hợp]

"Rống..." Bên ngoài truyền tới tiếng hô khiến người khác phải run rẩy, cả người Liễu Khê run lên, mà âm thanh đó càng lúc càng gần. Cô nhịn không được rụt người lui, cho dù cô đã chuẩn bị rất nhiều nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi.

Tiếng bước chân chậm rãi trầm trọng đi tới, đột nhiên xuất hiện một gương mặt ở cửa sổ hành lang, Liễu Khê thấy rõ con zombie này.

Khuôn mặt trắng như nước, làn da thô ráp dán vào xương, cơ thể thối rửa mang theo mủ vàng và máu loãng, tròng mắt là một màu đỏ như máu, mồm rộng hét lên mang theo nước dãi màu xanh.

Một thi thể!

Một thi thể còn sống!

Một thi thể biết di động!

Thật sự rất khủng khiếp! Liễu Khê dùng tay che miệng để nén đi tiếng hét chói tai!

Zombie kia ngửi được mùi vị của người sống, bắt đầu lần mò đi tìm.

Lúc trước, khi Liễu Khê đi tới biên cương với Hàn Chỉ, cô cũng đã nhìn thấy chiến trường ở xa kia, nhưng bây giờ cô phải đối mặt với zombie.

Lúc xem phim, Liễu Khê có thể vừa ăn bỏng ngô vừa bình luận, nhưng tới lúc đối diện với zombie thì cô không muốn sợ cũng phải sợ!

Tịch Ấu Vân chậm rãi lùi về một bên tường, nhìn xuống lầu thì thấy mấy chiếc xe nhỏ, bên cạnh nó có zombie với cánh tay cứng ngắc, lập tức xuất hiện suy nghĩ. Cô ả chạy tới một chỗ, tìm được hai ống tuýp, đưa cho Liễu Khê một cây, cây còn lại thì nắm trong tay.

"Liễu Khê, chúng ta nhảy xuống đi." Tịch Ấu Vân kéo tay Liễu Khê, đợi tới chỗ xe hơi, nếu không được thì dâng cô gái này cho hai con zombie kia, lúc đó cô ả có thể tranh thủ được chút thời gian.

Bây giờ hai người đang ở phòng thí nghiệm ở lầu hai, phòng thí nghiệm này không quá cao, hơn nữa bên dưới còn có lùm cây dày.

Tịch Ấu Vân mở cửa ra, giục: "Mau nhảy xuống, chúng ta lái xe chạy đi."

Liễu Khê bối rối, cầm ống tuýp nhảy xuống, may mắn tầng lầu này không cao, lại có lùm cây giảm xóc nên trên người Liễu Khê chỉ có mấy vết máu.

Hai con zombie kia cứng nhắc đi tới cạnh Liễu Khê đang nửa quỳ trên mặt đất, miệng phát ra âm thanh hưng phấn, mang theo sự khát vọng với máu người.

Hai tay Liễu Khê cầm chặt ống tuýp, hai con zombie một nam một nữ này mặc bộ đồ tình lữ giống nhau, hẳn là cặp người yêu đang ở đây hẹn hò.

Cô cắn chặt răng, Liễu Khê thậm chí còn nghe được tiếng nghiến răng của mình, cầm ống tuýp nện lên đầu zombie. Liễu Khê đã thêm điểm trụ cột vào chỗ sức mạnh nên một cái đánh kia khiến đầu zombie vỡ ra, xương cốt vỡ vụn, não màu trắng và máu đỏ hòa lại tạo nên mùi hôi thối khiến người khác buồn nôn.

Những hình ảnh trước mắt kích thích Liễu Khê, cô chết lặng vung ống tuýp lên, lại đánh lên đầu zombie đó thêm lần nữa.

Zombie nữ còn lại hét lên một tiếng chói tai, hung hăng muốn cắn Liễu Khê, Liễu Khê nhanh chóng thoát khỏi bàn tay cứng rắn màu đen của zombie, vòng lui sau lưng nó, dùng ống tuýp đánh tiếp, zombie nữ kia cũng ngây người, gục trên mặt đất.

Liễu Khê nhìn tới tạp chất màu trắng và đỏ từ hai con zombie bị giết chết, mùi hôi thối mãnh liệt bốc lên, cuối cùng nhịn không được cúi người nôn ra.

Tịch Ấu Vân ở cạnh nhìn tất cả, cô ả nghĩ, cô nàng này cũng có chút hữu dụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.