Bút Ký Coi Mắt Của Boss

Chương 33




Từ Hồng Kông về, Tô lại ra nước ngoài, cho nên buổi tối thứ sáu không cần phải tham gia các hoạt động đại loại như: “Xem phim lúc nửa đêm” “Đêm tối ra đường tìm bệnh nhân” “Buổi tối quây quần bên gia đình”… cùng với chị ấy. Cho nên, tôi có thể tự an bài hoạt động đặc biệt cho mình.

Sau khi tan ca, tôi lấy tốc độ nhanh chóng sửa soạn trang điểm, đi lên tầng 23 tìm Dịch Phàm. Vừa ra khỏi thang máy, thì phát hiện anh quần áo thẳng thớm đang đứng chờ thang máy, nhìn thấy tôi hỏi: “Hoa Tiên Tử, cô có chuyện gì à?”

Lẽ nào đây là tâm linh tương thông trong truyền thuyết sao? Có điều ba chữ “Hoa Tiên Tử” vẫn làm tôi rùng mình mấy cái, song vì muốn phối hợp với anh, tôi cố ý hỏi một cách buồn nôn: “Wow, anh đẹp trai, chói sáng như vậy, lại đi coi mắt nữa à?”

“Đúng vậy.” Anh soi vào cửa thang máy chỉnh lại cà-vat.

Tôi vội làm bộ dáng như đang lật cuốn sổ trong túi xách: “Ủa? Bổn má mì không có xếp lịch cho cưng đi tiếp khách nha.”

Dịch Phàm mỉm cười ấn lấy tay tôi: “Tôi đi gặp Xì-trum, không cần cô xếp lịch.”

Tôi cười: “Anh đi gặp Xì-trum à, vậy tôi cho anh cái nón đen, rồi nhớ ôm thêm con mèo đen nữa (1).”

( (1) Trong bộ truyện làng Xì-trum, ngoài các Xì-trum, bên phía phản diện có thể kể đến phù thuỷ Gargamel, con mèo Azrael của hắn. Ở đây ý của bạn Tiểu Bội đang trêu chọc Dịch Phàm nên mới nói đưa nón đen và kêu Dịch Phàm ôm con mèo đen. Muốn biết thêm chi tiết, google ca ca thẳng tiến.)

Dịch Phàm lại cười: “Xì-trum á, vẫn thích bộ dạng bảnh trai như vầy của tôi. Đi đây, ngày mai gặp!” Nói xong vẫy tay rời khỏi. Có thể nhìn ra được, tâm tình anh rất tốt.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, hồi lâu mới ý thức được Dịch Phàm thậm chí không có mời tôi cùng xuống lầu. Tôi đứng trước cửa thang máy nhìn thấy gương mặt trang điểm mơ hồ của mình, đột nhiên cảm thấy bản thân ấu trĩ vô cùng, vì vậy lấy khăn giấy chùi mạnh son trên môi.

Trên đường tôi liền suy nghĩ, ở đâu đã nghe được cái nên Xì-trum này.

Tàu điện ngừng rồi lại chạy, lúc tôi nhìn thấy nam diễn viên với nụ cười rạng rỡ xán lạn trong mẫu quảng cáo điện thoại đối diện, bỗng dưng nhớ đến, tôi trong cùng một ngày cùng một chiếc điện thoại, cùng lúc phát hiện hai cái tên Xì-trum và Hoa Tiên Tử này.

Điện thoại của Dịch Phàm.

Vậy thì, chắc chắn là người quen rồi.

Tâm tình tôi càng thêm tồi tệ.

Ngôi nhà rộng lớn đã không còn sức hấp dẫn nữa rồi, tôi lại đi ra khỏi trạm tàu điện, đi loanh quanh trên đường, gọi điện cho Mập Ú.

Tôi hỏi: “Anh có biết Xì-trum là ai không?”

“Xì-trum? Để anh nghĩ cái.” Đầu dây bên kia vang lên tiếng hoan hô của Mập Ú, “Bên cạnh ngọn núi ở bãi biển có một đám Xì-trum…”

Tiếng hoan hô của Mập Ú thật là không đúng lúc, tôi ngắt lời anh ta: “Không phải. Em ở trong điện thoại của Dịch Phàm là Hoa Tiên Tử, bởi vì em tên là Tiểu Bội, trùng tên với nhân vật trong phim hoạt hình “Hoa Tiên Tử”. Còn có một người tên là Xì-trum, anh có biết là ai không?”

“Má ơi, bé con Thiên Lôi còn chơi trò đó nữa hả, từ năm tuổi đến giờ cậu ấy chơi đến nghiện luôn rồi à. Anh ở trong điện thoại cậu ấy là gì em có thấy không?”

Tôi không có tâm tình dài dòng với anh ta, lắc đầu, lại nhớ anh ta không có nhìn thấy, nên lại tiếp tục hỏi: “Xi-trum là ai?”

“… Anh nói cho em hay, Tiểu Bội à, lúc nhỏ anh cũng rất thích Hoa Tiên Tử đó, lúc đó anh còn đem Hoa Tiên Tử là hình mẫu bạn gái lý tưởng nữa kìa, tóc vàng mắt to. Kết quả sau khi lớn lên phát hiện, tóc vàng mắt to đó chính là Mộng Lộ (2)!

( (2) Mộng Lộ: Ai không nhớ mời xem lại chương 17. Đây là một con búp bê bơm khí của Mập Ú.)

Tôi cảm thấy trong tình huống bình thường mà giao lưu trao đổi với Mập Ú quả thật là bó tay, không màn đến sự lôi thôi dài dòng của anh ta, tôi cúp điện thoại.

Bạn gái lý tưởng? Ha, Dịch Phàm, cùng chơi với anh cho đến lớn đều là những nhân vật gan góc mà. Trò chơi từ lúc năm tuổi đến nay vẫn phát nghiện? Cùng chơi với ai?

Tôi đi lang thang, bất tri bất giác đến Hồng Trang Lạc.

Ha, lâu rồi không đến, Dịch Phàm không đi coi mắt, tôi cũng không nghĩ đến cái nơi tao nhã trang trọng như vậy. Luôn đến nơi đây cùng Dịch Phàm gặp đủ loại phụ nữ, nhưng tôi lại chưa từng chính thức uống cà-phê nơi đây.

Tôi đi đến cái bàn thứ ba trước cửa sổ, chỗ Dịch Phàm hay ngồi. Tôi tưởng tượng anh đang ngồi đối diện tôi, tự sướng nói với tôi: “Ở góc độ này, gương mặt của tôi được phác hoạ rất bảnh rất hoàn mỹ.”

Thật ra, lần nào tôi cũng đều muốn nói, Dịch Phàm ở bất kỳ góc độ nào anh cũng đều rất đẹp trai, có điều chỉ giới hạn trong những lúc nghiêm túc thôi. Dịch Phàm anh có biết rằng anh không nên cười không? Anh cười lên quá trẻ trung, quá đơn thuần, quá… đẹp đẽ.

Có người đi đến hỏi tôi có muốn dùng thử cà-phê đặc biệt trong quán không, tôi từ chối lời lời đầy nhiệt tình của anh ta, tôi chỉ gọi một tách ca cao. Lúc có tâm sự, tôi sẽ có phản ứng kịch liệt với cà-phê, cả đêm sẽ ngủ không được.

Cầm lấy chiếc tách ấm áp, nhìn về phía dòng người nhộn nhịp trên đường trong ánh đèn chói lọi, lúc này tôi mới hiểu được, cái được gọi Hồng Trang Lạc, hoàn toàn không phải như những gì Dịch Phàm nghĩ. Mà là vì phụ nữ trên đời này, tẩy rửa sạch lớp phấn nguỵ trang, cởi bỏ hết những phiền não phía sau, để có thể nhìn rõ được con tim mình.

Tôi uống thứ nước uống ngọt ngào, thì thầm nói với chính mình: Tô đi nước ngoài rồi, Dịch Phàm đi hẹn hò rồi, còn tôi, chỉ cô đơn lẻ bóng.

Tôi cứ ngồi mãi trong Hồng Trang Lạc rất lâu mới đi ra. Tôi vẫn mờ mịt không biết phải đi về đâu, chỉ là khi nhìn ánh đèn nê-on sáng rực trong đêm, mà cô độc lang thang trong thành phố huyên náo về đêm lại càng thêm cô đơn. Giữa bầu trời đêm tháng ba, còn vương một chút không khí lành lạnh.

Rốt cuộc tôi cũng không đi nổi nữa, dựa vào cột đèn gọi cho Mập Ú.

Tôi nói: “Mập Ú, em buồn quá.”

Mập Ú nói: “Buồn à, nào, anh trai dẫn em tìm chút thú vui.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, yên lặng chờ đợi.

Đầu đường dòng người nhộn nhịp qua lại, ở đây có một người đang cô lẻ.

Chưa đầy năm phút, xe của Mập Ú thắng gấp trước mặt tôi.

“Anh chạy thẳng như bay đến đây luôn đó. Đi, lên xe.” Anh ta nói.

Tôi không nói một lời, ngoan ngoãn lên xe. Mập Ú nhấn ga, vọt đi, một đường như bay chưa đầy hai mươi phút, liền đến biệt thự ở ngoại ô của Dịch Phàm.

Tự nhiên tôi lại không muốn thấy những thứ có liên quan đến Dịch Phàm.

“Xuống xe nào.” Mập Ú mở cửa xe khuyên tôi, “Lúc anh buồn, đều đến nơi này ngược đãi chó con, đập phá cửa đồ đạc. Nói cho em biết, còn đã hơn bóp vụn mì gói trong siêu thị nữa đó!”

Cái đề nghị này lập tức làm tôi động tâm. Tôi nhảy xuống xe, hưng phấn theo sau Mập Ú.

Mập Ú lái xe tông thẳng vô cổng biệt thự, móc ra chìa khoá xoắn vặn trước cửa cả buổi trời, cuối cùng buồn bực nói: “Chết tiệt, lại đổi ổ khoá rồi!”

Tôi có chút thất vọng… tôi thật sự muốn vào đập phá đồ đạc, ngược đãi chó con mà.

Mập Ú ở bên cạnh lầm bầm: “Hứ, đổi ổ khoá thì tưởng có thể ngăn cản được Mập gia ta đây sao, cũng quá xem thường ta rồi đó!” Nói xong, từ trong xe lấy ra một cái thang leo để bên tường, giẫm mấy bước leo lên lan can nhỏ lầu hai, thân thủ cực kỳ lưu loát leo lên nóc nhà phá tan cửa sổ thông gió nhét thân thể mập mạp của mình vào.

… Ồ, người nhện! Phiên bản mập ú.

Khi tôi vẫn còn đang ngẩng đầu 900 trợn tròn mắt nhìn Mập Ú biến mất trong cái lổ nhỏ xíu kia, cửa trước được mở ra, Mập Ú nắm kéo tôi vào: “Mau vào đi. Trước tiên để anh đọn dẹp dấu vết, đề phòng cảnh sát phát hiện.”

Vừa mới bật đèn, một thân hình bổ nhào đến. Cửu Thái tràn đầy nhiệt tình lao đến, lấy nước miếng rửa mặt cho tôi làm quà. Chính vào lúc hai bọn tôi đang vui đùa thoả thích, Mập Ú trở lại.

“Cửu Thái, Cửu Thái bé nhỏ.” Mập Ú từ bên cạnh lôi ra một cây xúc-xích gọi với giọng nũng nịu.

Cửu Thái lập tức từ bên cạnh tôi bật lên, lùi lại mấy bước cong người nhe hàm răng thấp giọng gầm gừ “grừ grừ”.

“Hình như nó có vẻ rất tức giận!” Tôi kinh ngạc nói.

“Làm gì có.” Mập Ú tiến lên một bước tiếp tục cầm lấy xúc xích dụ dỗ Cửu Thái, “Chó con ơi, chó con ngoan.”

Con chó đó sủa một tiếng đe doạ, lại do dự một chút, lập tức xoay người cụp đuôi bỏ chạy. Nấp vào trong ổ, hai chân trước để lên mắt, lộ ra chiếc mũi nhỏ khẽ run run.

“Hề hề, nó rõ ràng là rất sợ hãi đó.” Mập Ú quăng xúc xích nói một cách tà ác.

“Tiểu Bội, có muốn uống chút gì không? Chậc chậc, bé con cất giấu rất nhiều rượu ngon đó nha.” Mập Ú hưng phấn giống như cường đạo nhìn thấy trong sơn động chứa đầy vàng.

“Thôi đi, em… uống nhiều sẽ…”

“Sợ gì chứ, hôm nay tụi mình đến đây là vì cái gì. Nhìn thử xem, cái chai này trên thị trường cũng phải hơn 20.000 đó. Bỏ qua lần này thì không còn cơ hội đâu!” Mập Ú thảy qua một chai rượu.

Cũng phải, bỏ qua lần này thì không còn cơ hội nữa. Tôi đứng lên đi tìm ly đế cao, nhưng không tìm thấy, nên xách hai cái chén đến, đổ rượu đầy tràn.

Tôi cảm thấy mình uống chưa được bao nhiêu, nhưng chưa được bao lâu thì xung quanh vỏ chai lăn lạch cạch khắp nơi. Lúc này, Mập Ú đang ôm lấy Mộng Lộ, ở trước mặt tôi nhảy điệu múa gợi tình.

“Come on baby baby, come on baby baby…” Anh ta dùng giọng nói khàn khàn không có ngữ điệu rống lên.

“Mập Ú chết tiệt, thật khó nghe! Còn nữa anh có chút tiền đồ có được hay không, phụ nữ đầy đường ra đó, anh lại đi ôm cái đồ giả này! Ha ha.” Tôi cách cái chai màu nâu, nhìn Mập Ú nói.

“Ồ!!” Mập Ú kéo dài giọng hát ra thanh âm cuối cùng, rồi ôm lấy Mộng Lộ xoay tròn đến bên cạnh tôi.

“Anh nói em nghe nè Tiểu Bội, tuy rằng em là phụ nữ, nhưng anh vẫn phải nói rằng, phụ nữ bọn em thật phiền phức! Cần ăn, cần uống, cần đàn ông, cần con cái, làm gì được tốt như Mộng Lộ của anh. Không cần ăn uống, muốn làm gì thì làm nấy! Nhìn Dịch Phàm mà xem, lúc trước bị phụ nữ dạy dỗ, ăn còn kém hơn cả Cửu Thái, địa vị cũng thấp hơn Cửu Thái!”

“Cái loại xem thường, có cách nghĩ sai lầm về phụ nữ như anh cần phải được lên án! Đi, theo Cửu Thái học đào lỗ chó!” Tôi chỉ huy.

“Là như vầy sao?” Mập Ú đi đến ổ của Cửu Thái nắm chân sau của nó lôi ra. Cửu Thái liều mạng giãy dụa, nhân lúc sức lực Mập Ú tiêu hao, chạy như bay ra. Mập Ú bổ nhào đến, nắm được nuôi của nó.

“Đừng chạy, chị Tiểu Bội của mày muốn xem mày đào lỗ chó đó.”

“Ai là chị của nó! Mập Ú anh nói lại rõ ràng cho em nghe, ai là chị của nó! Hả hả hả.” Tôi giơ cái chén định ném về phía Mập Ú.

“Chó của Dịch Phàm… lẽ nào phải gọi em là dì à!” Mập Ú tiếp tục cùng Cửu Thái giằng co.

“Đừng có nhắc Dịch Phàm với em! Em không muốn gặp anh ta! Không dễ gì em mới hạ được quyết tâm… hứ, anh ta mà còn dám đùa giỡn bổn cô nương, em sẽ đánh gãy chân anh ta!” Tôi nói một cách hàm hồ.

“Chậc chậc, đều nói phụ nữ không đáng tin cậy, em thì càng bạo lực nha.” Mập Ú cảm khái, “Nè, chó con à, đứng im! Nhóc không thoát khỏi Ngũ Chỉ sơn của Mập gia ta đâu!”



Thời gian dường như trải qua cả một thế kỷ dài đằng đẳng, trong mơ mơ hồ hồ có người bật đèn.

Tôi cảm thấy có người lay tôi gọi: “Tiểu Bội, Tiểu Bội!”

“Hả, chuyện gì, muốn tìm kẻ mê tiền Tô thì đi qua cách vách…” Tôi lẩm bẩm.

Người đó bỏ mặc tôi, đi đến kế bên, tay đấm chân đá một trận với khối vật thể dưới đất: “Má nó, Mập Ú chết tiệt, đây là lần thứ ba trong tháng này rồi đó!” Khối vật thể đó phát ra tiếng “lộc cộc” kỳ quái. Anh lại đi lại, nhìn tôi nói: “Đây là lần đầu tiên trong đời.”

“Ha ha, lần đầu tiên gì vậy…” Tôi nghe thấy bật cười một cách ngây ngô.

“Quan Tiểu Bội, món nợ kiếp này của cô càng thiếu càng nhiều rồi đó.” Người đó ôm lấy tôi cúi đầu thở dài.

Cái khối vật thể trong góc tường phát ra tiếng nói: “Lúc nào cũng tiền với bạc, Dịch Phàm, cậu là cái tên tài chủ chết tiệt. Số tiền mà Tiểu Bội thiếu mà cũng coi là tiền nữa sao? Em ấy thiếu bao nhiêu, để anh đây trả cho!”

“Mập Ú, món nợ cậu thiếu mình kiếp sau cũng trả không hết đó!!” Lúc người đó ôm lấy tôi vào phòng, lại đá khối vật thể kia một cú.

Tôi mơ một giấc mơ.

Tôi ôm lấy chiếc giày thuỷ tinh hướng về phía Dịch Phàm cầu xin, nói với anh rằng tôi mới là mỹ nữ trong vũ hội hôm đó. Dịch Phàm cúi đầu nhìn tôi: “Trong vũ hội cô xinh đẹp vô cùng, nhưng bây giờ vũ hội đã kết thúc rồi, cô có thể mặc lại chiếc váy rách nát vào nhà bếp nhặt đậu nành.” Nói xong ôm lấy công chúa bật cười ha hả. Công chúa kiêu ngạo nhìn tôi nói: “Ối trời ơi, thật là quê mùa quá đi, bây giờ ai mà còn mang loại giày như vầy nữa. Nhìn đi, phải theo xu hướng thời trang Milan là như vầy nè.” Cô ta ném giày vô mặt tôi, gót giày bén nhọn xẹt qua cổ của tôi, tôi nghe thấy mình cùng bọn họ cùng bật cười ha hả. Máu tươi chảy xuống cổ, ấm áp dịu dàng…

Cảm giác từ trên cổ trong giấc mơ di chuyển đến hiện thực, tôi đột nhiên mở mắt, nhìn tỉ mỉ, thấy Dịch Phàm ngồi bên cạnh giường, một tay vuốt ve con cho của anh, một tay vuốt ve tôi. Thấy tôi tỉnh lại, Cửu Thái liền bổ nhào đến liếm tôi một trận.

“Vốn không muốn gọi cô tỉnh lại, nhưng tôi cảm thấy có thể cô muốn đi làm.” Dịch Phàm nói.

Tiếng cười đứt hơi khàn giọng trong giấc mơ làm tôi sợ hãi, sờ lấy trái tim im lặng không nói.

“Đi làm gì chứ, Tiểu Bội từ chức đi theo anh đây lăn lộn.” Ngoài cửa vang lên tiếng gào của Mập Ú. “Cửu Thái, Cửu Thái, ngậm vớ của gia qua đây!”

Cửu Thái nghe xong, lập tức chui vào trong mền của tôi, chỉ chừa ra cái đuôi bên ngoài. Dịch Phàm lôi Cửu Thái ra ngoài, từ trên xuống dưới cẩn thận kiểm tra tỉ mỉ một lượt, đen cả mặt đi ra ngoài. Sau đó bên ngoài vang lên tiếng quyền cước kèm theo tiếng rên rỉ của Mập Ú. Hồi lâu, âm thanh mới ngừng lại, Dịch Phàm mang một ly nước trái cây vào.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“Không có gì, Mập Ú đã đi đến phòng tối tự cảnh tỉnh rồi.” Dịch Phàm nói.

Tôi lẳng lặng uống nước trái cây, nghĩ đến chuyện tối qua liền hỏi: “Tôi lại động kinh? Lại đi tắm rửa thay quần áo? Ha ha, quả thật là trước lạ sau quen mà.”

“Không phải. Tôi giúp cô thay đồ. Quả thật khó có được lúc cô uống nhiều mà vẫn còn ngoan ngoãn như vậy đó.”

Tôi nhìn chiếc áo thun của Dịch Phàm trên người mình, nói: “Dịch Phàm, anh không nên chạm vào tôi.”

“Không phải là vì cô, là tôi xót cho cái drap giường cùng mền của tôi, chúng rất mắc, giặt thì rất tốn sức, không bằng tắm rửa cho cô tiện hơn.”

Cái ngữ khí đùa cợt vô lại của anh làm tôi khó chịu, tôi thần sắc nghiêm túc nhắc lại: “Dịch Phàm, anh không nên chạm vào tôi!”

Dịch Phàm im lặng hồi lâu, mới hỏi: “Sao vậy? Có phải… có phải cô có tâm sự?”

Tâm sự của tôi… thôi đi, không cần thiết phải nói với anh.

Tôi lắc đầu, mỉm cười với anh: “Tôi thì có tâm sự gì chứ, chỉ là thấy có lỗi khi làm lộn xộn nhà của anh.”

“Không sao.” Dịch Phàm lại vuốt tóc tôi, “Sau này muốn vào không cần phải cạy ổ khoá, cửa sau có một cái rương bên trong có chìa khoá dự phòng.”

Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng ai oán của Mập Ú: “Mình nói nghe nè bé con, cái rương đó của cậu bên trong có đến hơn một ngàn chiếc chìa khoá lận, cậu muốn mình tìm đến chết luôn hả!”

“Hứ, một thi thể đặt chung với một đống thi thể không phải mới an toàn sao.” Dịch Phàm bật cười, “Dưới đáy rương có một chùm chìa khoá màu đồng có dây ngũ sắc, có thể mở cửa.” Anh lại áp sát nói bên tai tôi.

“Thức dậy đi làm thôi, sắp sửa trễ rồi đó.” Dịch Phàm vỗ giưỡng hối thúc.

“Tôi… có thể xin nghỉ được không?” Tôi nhỏ giọng hỏi.

“Sao vậy? Người không được khoẻ?”

“Ừm, có chút nhứt đầu.”

“Vậy thì cô nghỉ ngơi cho khoẻ đi, tôi đến công ty giúp cô nói một tiếng.” Anh sửa sang lại quần áo, tinh thần phấn chấn rời khỏi.

Tôi ngồi trên giường lên kế hoạch cho nội dung hoạt động ngày hôm nay: Giúp Dịch Phàm quét dọn nhà cửa sạch sẽ, xoá sạch tội chứng phá cửa vào tối qua; Trở về nhà làm lại một cái sơ yếu lý lịch mới; Sau đó viết một lá thư từ chức… mọi thứ sinh động giống như giấc mơ sáng nay, sau khi tỉnh giấc tôi không cách nào đối mặt với sự hoang đường trong giấc mơ cho được.

Lúc này, chuông điện thoại vang lên, nhạc chuông reo vui khiến tôi thất thần hồi lâu, cầm lên xem thì là một dãy số lạ.

Do dự rất lâu, tôi mới ấn phím nghe: “A lô, xin chào, xin hỏi là ai vậy?”

“Cô Quan phải không?” Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói nhã nhặn của một cô gái trẻ.

—— “Tôi là Lam Tư Dương (3).”

( (3) Lam Tư Dương: Mã giải thích một chút. Xì-trum có tên Hán Việt là Lam Tinh Linh. Chắc tai chị này có họ giống nên mới gọi chị như vậy. Giống như Tiểu Bội cùng tên nhân vật trong phim Hoa Tiên Tử.)