Ca, Anh Thích Em Không

Chương 17



Hôm nay là ngày thứ ba đến ôn tuyền, ngày hôm qua ta và Tiểu Nhiên ôm Tiểu Trư trở

về miếu, không biết nó bây giờ ra sao?



“Thiên, hắn là ai? ” lúc ăn sáng thì, Thiên dẫn một bé trai sức ăn vô cùng lớn đi theo.

Nam hài nhìn thanh thanh tú tú, rất có linh khí. Sao lại nói vậy? Vì nhìn tựa như thần

tiên.



Đúng vậy, nam hài có cảm giác thần tiên.

Mặc dù ta chưa nhìn thấy thần tiên bao giờ, nhưng chính là cảm thấy giống như vậy.

Chẳng qua là… Thần tiên sẽ không ăn nhiều như vậy đi.

Cho nên nam hài này không phải là thần tiên!

Hắn ăn rất nhiều, chỉ là bữa ăn sáng thôi mà đã ăn mười hai chén cơm. Ta cùng Tiểu

Nhiên nhìn xem ngây người, mà Thiên chỉ thản nhiên chơi điện thoại.



“Không cần phải để ý đến hắn là ai, chỉ là một tên ngu ngốc. ” Thiên mặc kệ sự tồn tại của nam hài, trực tiếp nói.

Nam hài quẹt miệng, “Thiên, sao có thể nói ta như vậy?”

Thiên chọn mi nhìn hắn, nam hài tiếp tục nói∶ “Dật Thần nói ta chỉ ngốc, chứ không

ngu.”



hatdauthan.wordpress.com | 97

Ca, anh thích em không? Thanh Ninh

Thiên hướng chúng ta gian gian cười, giống nhưđang nói: Xem đi! Hắn chính là ngu ngốc.

“Ca, hắn so với anh còn ngốc hơn. ” Tiểu Nhiên nói nhỏ với ta.

Bĩu môi, ai oán trừng Tiểu Nhiên một cái.

Ta mới không ngốc, ta rất thông minh!

Nếu so sánh ngốc, Tiểu Tống mới là thật là ngốc!

“Ăn đi. ” bên tai truyền tới âm thanh Trình Miểu, nhìn qua, Tiểu Tống nuốt lệ nhìn sữa

đậu nành bữa sáng.



“Miểu Miểu… ” y hình như không thích đậu nành!

“Ăn. ” Trình Miểu lạnh lùng một câu, Tiểu Tống nhịn khóc uống sữa đậu nành.

Hảo đáng thương nha! Thấy dáng vẻ này của y, thật muốn thay y đem đậu nành… vứt

bỏ.



Hắc hắc, ta cũng vậy không thích ăn đậu nành!

Cũng may bữa sáng của ta là tự mình chọn, không giống Tiểu Tống, bữa ăn của y là do

Trình Miểu thay y chọn.



Ở chân núi chơi một hồi, Tiểu Nhiên mang chúng ta đến chỗ câu tôm.

Thiên nói trong ngọn núi này cái gì cũng có.

“Vậy có cá mập không? ” Ta tò mò hỏi Thiên.

Sao mặt của hắn giống như bị rút gân? Ta nói gì sai sao?

Câu đã hơn nửa ngày, không câu được gì, rất thất vọng.

Trở lại miếu thì, thấy một nam tử xa lạ, y dẫn nam hài ngu ngốc đi về phía ôn tuyền.

“Xin lỗi! ” nam hài không ngừng nói xin lỗi. “Dật Thần, ta chỉ là lạc đường, cho nên

mới rất không cẩn thận đi đến đây, không phải cố ý.”



hatdauthan.wordpress.com | 98

Ca, anh thích em không? Thanh Ninh

Cái tên nam tử tên Dật Thần chuyển đầu nhìn hắn, “Ngươi đang ở trong thành phố lại

có thể lạc đường đến trong này?”



Ta cũng cảm thấy đây là chuyện không thể, chính là Tiểu Tống lại nói∶ “Có gì mà kỳ

quái, đây là chuyện bình thường nha!”



Đột nhiên có chút cảm thông cho Trình Miểu.

“Ngươi không cần tức giận nữa! Ta thật không phải cố ý. ” nam hài tiếp tục nói xin lỗi.

“Tối nay chỉ chuẩn ăn mười chén cơm, đây là trừng phạt! ” Dật Thần căng mặt.

Mười chén… Rất nhiều, nếu là ta, tuyệt đối ăn không vô, nhưng nam hài khóc hu hu,

“Ô… Quá ít, ngươi muốn ta đói chết sao… Ô…”



“Ngươi sẽ chết sao? ” Dật Thần hỏi một câu rất kỳ quái.

“… Sẽ không.”

Cuộc đối thoại kỳ quái, nghe không hiểu.

Tiểu Nhiên kéo ta về phòng, lúc này mới nhớ tới ngày hôm qua mang Tiểu Trư kia về,

hôm nay lại không nhìn thấy nó!



Tiểu Nhiên vừa vào phòng đã ôm ta chơi hôn hôn, đưa đầu lưỡi tiến vào.

Cơm chiều thì, trước mặt nam hài quả nhiên chỉ có mười chén cơm, nhìn khuôn mặt

muốn khóc, thật là… hảo khả ái á!



Thật muốn tiến lên sờ sờ mặt của hắn…

Nhưng thấy Tiểu Nhiên khuôn mặt đen thùi, cũng biết kia chỉ có thểở trong lòng nghĩ

mà thôi.



“Đúng rồi, Tiểu Tống và Trình Miểu không ra ăn sao? ” không thấy Tiểu Tống, xem ra lại bị nhốt trong phòng.

Tiểu Nhiên nói bọn họđang vận động trong phòng.

Vận động? Cần đóng cửa để vận động?

hatdauthan.wordpress.com | 99

Ca, anh thích em không? Thanh Ninh

Ta hỏi Tiểu Nhiên, Tiểu Nhiên không chịu trả lời, chỉ là cười đến bại hoại hôn ta.

Hừm hừ! Nếu Tiểu Nhiên không nói, ta liền đi hỏi Tiểu Tống!

Ngủ một hồi, phải rời khỏi đây, có chút không nỡ, thật rất thích ngôi miếu này.

“Chúng ta nghỉ hè lại đến có được hay không? ” ngẩng đầu hỏi Tiểu Nhiên.

“Hảo. ” hắn một khuôn mặt sủng nịch sờ sờđầu của ta.

Tiểu Tống là được Trình Miểu ôm lên xe.

Y khi vào trong xe chỉ ngủ.

Ngô… y là vận động kịch liệt sao? Nhất định mệt chết đi…

Vềđến nhà, sửa sang lại hành lý thì, lúc này ta mới phát hiện ta có mang theo nhật ký

của Tiểu Nhiên, nhưng bốn ngày qua ta đã quên xem.



Ta có thể xem đến bốn tháng a!!.

Tắm rửa xong, ăn cơm chiều, ở trong lòng Tiểu Nhiên xem nhật ký.

[ Hôm nay ba ba cùng mẹ mang chúng ta đến sở thú,

Ca nói những cái cây màu hồng rất khả ái,

Chính là ta cảm thấy ca khả ái hơn. ]

Một đoạn ngắn ngủn làm ta nhớđến ba mẹđã mất, bọn họ thật sự rất thương ta và Tiểu

Nhiên, nếu bọn họ còn sống, nhất định sẽ thương ta hơn.



Rất muốn gọi một tiếng “Ba, mẹ”, chính là bây giờ cũng không còn cơ hội nữa rồi…

Nghĩ rồi nhớ, một trận thương cảm vọt lên, nhớ hai người họ quá.

Ba ba là một người rất sợ lão bà, mặc kệ mẹ nói gì, ông đều tán thành, chưa từng ở

trước mặt mẹ nói một chữ “không “, trừ phi là mẹ bắt ông nói.



hatdauthan.wordpress.com | 100

Ca, anh thích em không? Thanh Ninh

Trong ấn tượng của ta và Tiểu Nhiên, mẹ là người rất ôn nhu, chỉđánh cái mông ta khi ta gây rắc rối, nhưng cũng chỉ có hai lần.

Lần đầu tiên bịđánh là lúc ba tuổi, không cẩn thận làm vỡ bình hoa cổ trong nhà, bởi vì đó là thứ bà nội thích nhất.

Lần thứ hai là lúc bảy tuổi ở trong lễ kết hôn của người khác ta vẽ một con rùa lớn, chính là lần này mẹđánh ta trước mặt mọi người. Bởi vì mẹ lúc trước từng nói ta vẽ rùa

rất khá, còn mua rất nhiều bánh ngọt cho ta ăn.



Mẹ rất thích khi dễ ba ba, ba ba rất thích để mẹ khi dễ.

Ba ba là người rất biết thông cảm, chỉ là ba ba nói, mẹ là bởi vì thích ông nên mới khi

dễ ông, nếu là người mẹ không thích, nàng mới không để ý đâu!



Mẹ thì nói là vì ba ba là chỉ biết ngu ngốc kiếm tiền, cho nên không mắng không được, nếu không ông sẽ mệt mỏi ngã bệnh.

Nhưng mỗi lần thấy ba ba được mẹ ngoáy lỗ tai, ta cảm thấy vẫn không nên được mẹthích thì tốt hơn, bởi vì nhìn ba ba giống như rất đau đớn.

Thật nhớ bọn họ…

Quay qua đem mặt chôn ở trong lòng Tiểu Nhiên, Tiểu Nhiên vỗ vỗ lưng của ta, ta biết

hắn và ta giống nhau, cũng rất nhớ bọn họ.



“Anh chỉ có Tiểu Nhiên. ” sao lại như vậy? Nhớ muốn khóc…

“Em cũng chỉ có ca. ” hắn nói như vậy.

Tháng sáu, qua một tháng nữa liền được nghỉ hè.

Ai, lại thi, thiệt là, trường học vì sao có nhiều kỳ thi thế?

Tháng bảy, vượt qua kỳ thi, cùng Tiểu Nhiên lên lớp.

hatdauthan.wordpress.com | 101

Ca, anh thích em không? Thanh Ninh

Được nghỉ hè, hẹn Tiểu Tống cùng đi hát karaoke.

Trước kia Tiểu Nhiên cũng không để ta đi, chính là lần này hắn cho phép. Bởi vì, hắn cùng đi.

Chúng ta mướn một phòng nhỏ, căn phòng tối tăm.

Cái gì ăn cũng không ngon, khó ăn chết, hát cũng không nhiều.

Cảm giác thật thất vọng.

Ai…

Vềđến nhà, nói với Vương mụ nàng làm đồăn ngon nhất, nàng rất cao hứng hôn hôn

mặt của ta.



Chính là Tiểu Nhiên rất không cao hứng.

Kéo căng mặt của hắn ra, “Xảy ra chuyện gì? Nàng là Vương mụ a! Em sao lại không

cao hứng?”



“Không có. ” nhàn nhạt một câu.

Không nói them gì, mặt lại đen.

Bất quá lúc tắm rửa, hắn giống như không có việc gì xảy ra chủđộng giúp ta gội đầu.

Nghĩđến có một mùa nghỉ dài, “Tiểu Nhiên, anh muốn hè đi làm thêm.”

“Không được. ” ngữ khí phi thường khẳng định.

Bĩu môi, không để ý tới hắn.

“Tiểu Tống, ngươi có từng đi làm thêm không?”

“Không có. ” ở bên trong điện thoại, Tiểu Tống trả lời có chút ủy khuất.

“Vì sao?”

“Miểu Miểu nói nếu ta đi làm thêm sẽ phải ngay lập tức trả tiền.”

hatdauthan.wordpress.com | 102

Ca, anh thích em không?

Đúng a, ta sao đã quên?

Tiểu Tống thiếu Trình Miểu 250 vạn đi!

Ai! Không thể tìm việc làm sao?

Hảo đáng tiếc!

Thanh Ninh

Dưới sự làm nũng, ăn vạ của ta, Tiểu Nhiên đồng ý cho ta đi tìm việc làm, điều kiện là hắn sẽđi theo.

Ai biết rằng, những người đó vừa nhìn thấy Tiểu Nhiên đứng… phía sau ta, liền không thèm mướn ta.

.:.

hatdauthan.wordpress.com | 103

Ca, anh thích em không? Thanh Ninh


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.