Cả Đám Nam Nhân Các Ngươi! Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi!

Chương 16: Sự thật sau vụ án 3 tháng trước



Cuối cùng cũng được ra về rồi! Ai ya~.. Mệt chết đi được.. Nhìn sang chỗ trống bên cạnh. Học trưởng đi từ tiết 4 đến giờ rồi...

Nhìn thấy mọi người đang dần về hết. Ngay cả Liễu Thanh Thanh cũng được đám người kia đích thân đi nghênh đón.

Nhìn bộ dạng cứ dựa dựa vô người nam nhân rồi khóc thút thít. Rồi lại nhìn ta ủy khuất, sợ hãi. Làm cả đám nam nhân đó không hẹn mà cùng quay lại lừ ta

Ta cũng đâu có thua. Trừng mắt lừ lại với bọn chúng. Ta là đang nhàn rỗi nha~

“ Roẹt!!! ~ Roẹt!!!

Xoẹt!!! ~ Xoẹt !!!



Tia lửa điện văng tung tóe khắp lớp

Lừ được hơn 1'30s thì tất cả thu hồi ánh mắt. Riêng Liễu Thanh Thanh bây giờ mới lộ mặt liếc ta một cái. Ta cũng cười khểnh đáp lại

Chán nản thu dọn đồ đạc rồi đeo balo lên lưng. Lại nằm dài ra bàn.. Ta là lười không muốn về a~

* KR rung *

>

“ Không hề. Em đã có tính toán riêng hết rồi. Anh không cần lo! “

>

Tắt KR. Chết tiệt. Là ta sơ sẩy. Có kẻ đã nghe lén!

Hừ. Không sao. Cho dù có là ai thì cũng không thể nào ảnh hưởng được kế hoạch của ta.

Ta khẽ nhếch môi

“ Tới lúc ta phải đi đòi nợ rồi nga~ Đến lúc có kẻ phải trả nợ rồi! Hehe “

_____

Tên Hàn Thiên kia sau khi trở về nhà thì lập tức quăng cặp, quăng áo rồi bay lên giường. Tay vắt trán suy nghĩ mông lung. Đến khi điện thoại reo thì hắn mới tỉnh mộng!

Hắn mở máy, nói nói vài câu rồi lười biếng lết xác dậy, cầm áo đi ra khỏi nhà và đến thẳng ... Sở cảnh sát

Đến nơi hắn mới biết. Không chỉ có hắn mà cả Lưu Hạ Du cùng Mạc Kỳ Lâm cũng có mặt. Hắn ngồi xuống.

“ Hm.. Đây là hồ sơ ghi chép lại toàn bộ sự việc liên quan đến vụ việc mà các anh đã kiện! “ _ một ông thanh tra đẩy tập hồ sơ trên bàn về phía ba người bọn hắn..

“ Vụ án kết thúc rồi còn xem cái này làm gì “ _ .. Nhưng bọn họ thì lại không hề có hứng thú với nó

“ È.. Hem.. Tôi nghĩ chúng ta đã xử oan cho Bạch rồi! “

“ Oan? Oan chỗ nào? “

“ Các anh cứ xem đi thì biết! “

Ba người bọn họ cùng mở tập hồ sơ ra coi. Ông thanh tra tiếp lời:

“ Trong danh bạ của tên cầm đầu đám lưu manh kia có lưu tên của cô Liễu trong khi tên của cô Bạch lại không có! Một cuộc gọi cũng không được lưu lại trong máy “

“ Ai biết chắc cô ả kia đã làm gì với nó! “ _ Hàn Thiên rời mắt khỏi tập hồ sơ, liếc lên nhìn vị thanh tra trước mặt

“ Hai chúng tôi cũng nghĩ như vậy! Con ả đó vì mục đích của mình thì có gì mà không thể làm được chứ! “

“ Các anh thử nghĩ xem. Trong khi sự việc đang xảy ra tưởng chừng như rất thuận lợi thì chúng tôi lại tới ngăn đúng lúc và bắt hết tại trận. Ai có thể ngờ được! Các anh cũng có mặt chứng kiến chúng tôi tóm cổ tất cả, toàn bộ tang chứng, vật chứng đều được thu giữ. Không lý nào lại là giả được! “

“ Ý ông nói Thanh nhi của chúng tôi mới là thủ phạm á hả? Ông dám.. “ _ Lưu Hạ Du ngông cuồng mắng chửi

“ Phiền anh ngồi xuống. Trước mặt pháp luật các anh có là gì thì cũng vậy! “ _ lời ông thanh tra vừa mang ý không muốn đắc tội nhưng cũng không phải là sợ

Hắn đành cắn răng ngồi xuống

Đảo mắt nhìn ba người một lúc rồi mới tiếp tục nói tiếp:

“ Mới đây chúng tôi đã nhận được chiếc điện thoại của cô Liễu và cả.. một đoạn băng “

Ông thanh tra mở tủ lấy ra một chiếc điện thoại đã được bỏ vào một cái túi và đưa ra cho ba người họ

“ Đây. Đúng là điện thoại của cô Liễu chứ? “

Hàn Thiên, Lưu Hạ Du, Mạc Kỳ Lâm mở to mắt nhìn chiếc điện thoại trước mặt kia. Đúng chính xác là điện thoại của Liễu Thanh Thanh không sai vào đâu được. Vì chiếc điện thoại này họ đã tốn kém không ít tiền để nhờ người ta thiết kế riêng một mẫu cho cô ta. Và thế giới chỉ duy nhất có một chiếc

Thấy bọn họ nhìn như vậy. Ông thanh tra chắc cũng đã đoán ra được câu trả lời. Lấy lại chiếc điện thoại kia và bấm.. Sau đó lại đưa màn hình ra cho bọn họ coi

Cả ba hơi đứng hình. Trên đó là dãy số của Bạch Thiên Băng.

“ Hay để tôi sắp xếp lại nghi án mới cho các anh nghe nhé! “

“ Đầu tiên, vào lúc 12h30' ngày 21/5. Cô Liễu gọi điện tên cầm đầu của đám du côn. Cuộc gọi kéo dài chưa đầy 1ph “

“ Tiếp đến, 12h32' cùng ngày. Cô Liễu nhắn tin cho tên đó với nội dung là địa chỉ X đường Y phố Z “

“ Ba ngày sau. Vào lúc 17h48' ngày 24/5. Cô Liễu có gọi điện cho cô Bạch. Cuộc gọi kéo dài 1ph “

“ Tiếp đó là tin nhắn vào lúc 19h50 với nội dung chính là địa điểm phòng VIP1 của bar ' Hữu Tam '.

“ Sau đó là nhắn tin với nội dung tương tự cho tên cầm đầu. Chỉ khác thời điểm là 19h35 thôi! “

“ Và cuối cùng là tin nhắn gửi tới các anh với cùng một nội dung. Các anh nghĩ. Nếu cô Liễu đã nhận ra trước thì đáng lý phải nói trước với các anh chứ! Còn nếu không. Thời điểm cấp bách đó chỉ có thể gọi được cho một người. Làm gì có thời gian để viết một tin nhắn dài và hoàn chỉnh sau đó gửi đồng loại cho các anh vào lúc 19h50' chứ? “

“ Còn chuyện này nữa. Trong số cọc tiền mà đám lưu manh đó có được thì chỉ có duy nhất một tờ có in dấu vân tay của cô Bạch, cô Liễu và tên cầm đầu. Số còn lại thì chỉ có dấu vân tay của tên cầm đầu và.. Cô Liễu! “

“ Suy ra. Rất có thể do cô Liễu đã tự mình sắp sếp hết mọi thứ! “

“ Ông điên sao! Sao có thể như vậy được chứ? “ _ chỉ duy nhất Lưu Hạ Du tức giận đập bàn. Tuy nhiên hai người còn lại, sắc mặt cũng không tốt gì mấy

Mọi chuyện đang rất rối loạn thì một giọng nam trầm ấm vang lên

“ Sao lại không thể như vậy? “

Tất cả đều không hẹn mà quay đầu nhìn con người vừa phát ra giọng nói kia

Không ai khác chính là Vương Tuấn Khải

Anh đi tới trước bàn làm việc của ông thanh tra, không thèm liếc nhìn ba tên kia dù chỉ một cái

“ Thanh tra! Sao ông còn chưa chiếu đoạn băng đó cho họ coi? “

“ Được! “

Đưa đoạn băng vào máy tính. Mở lên phần mềm. Sau đó xoay màn hình máy tính về phía cho bọn họ.

Trên màn hình bắt đầu xuất hiện hình ảnh. Một cô gái vặc váy trắng, mái tóc đen xõa dài tới lưng, khuôn mặt đẹp hớp hồn không son không phấn đang ngồi ngạo nghễ trên ghế. Cô ta chính là Liễu Thanh Thanh. Còn phía đối diện cô ta là một tên mặc áo đen, đi theo sau là mấy thằng đàn em nữa. Liễu Thanh Thanh tay đưa cọc tiền cho tên kia, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo mọi khi đã được thay bằng chất giọng lạnh lùng, độc ác

>

> _ nói rồi tên đó nhếch mắt lên nhìn về phía camera

>

> _ tên đó cười khẩy, sau đó đi đến bên Liễu Thanh Thanh ôm cô ta quăng lên giường, mấy tên còn lại thấy thế cũng theo sau. Tất cả vây quanh cô ta. Sắp XXOO (:3) . Cô ta bắt đầu rên, âm thanh thô tục phát ra từ miệng ả cùng tiếng quần áo bị rách rất khiến người nghe đỏ mặt tía tai

Cửa đột nhiên được mở. Bạch Thiên Băng xuất hiện. Cô ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mắt, sau đó cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, rút điện thoại ra từ trong túi, tay run run đưa lên tính chụp lại cảnh này thì đột nhiên Liễu Thanh Thanh thay đổi lời nói. Không phát ra những câu như lúc nãy nữa mà thay vào đó là tiếng khóc lóc, kêu cứu từ cô ta

“ Huhu.. Các người! Mau thả ta ra! Á! Buông ta ra! Thiên Băng! Tớ xin cậu! Xin cậu bảo họ dừng tay lại đi! Làm ơn! “

Bạch Thiên Băng ngơ ngác.

Ngay sau đó là đám người Hàn Thiên, Lưu Hạ Du, Mạc Kỳ Lâm, Lạc Thần, Ngô Thừa Lam và cảnh sát đột nhiên xuất hiện. Đám người bọn họ đánh cho đám người kia một trận. Sau đó từng người một tiến lại tát vào mặt Bạch Thiên Băng mỗi người một bạt tai, còn chửi rủa xối xả. Đánh đã, chửi đã, bọn họ mới để cảnh sát giải đi.

Đoạn phim kết thúc. Trên mặt ba tên kia hết đỏ gắt lên rồi xanh lè sau đó là đen như nhọ. Kể cả Lưu Hạ Du bây giờ cũng không thể nói được gì vì chính xác người trong đoạn phim kia chính là Liễu Thanh Thanh không chối vào đâu được!

Bọn họ đang rất tức. Duy chỉ có một người là đang cười!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.