Cả Đám Nam Nhân Các Ngươi! Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi!

Chương 26: Phát hiện!



Sáng nay cô đến trường trước anh để đưa phần bánh ngọt cho bà chủ ở cantin.

Hai tay đặt lên đùi. Cô nghiêm túc chờ nghe nhận xét

“ Đúng là hương vị này rồi. Đã lâu bà không ăn bánh này rồi. Thật ngon! “

Cô không nói, chỉ cười nhìn bà ăn.

.. Người làm nó vốn là một mà. Hihi..

Cô đứng dậy định rời khỏi thì đụng mặt Hàn Thiên. Có hơi giật mình. Trên người hắn thoang thoảng có mùi rượu. Cô không nhớ hôm qua đã xảy ra chuyện gì vì cô đã thiếp đi trước đó.

Cô nhìn hắn. Môi khẽ mím lại, giương lên cười thay lời chào rồi cúi đầu xuống định đi. Đúng lúc đi ngang qua người hắn thì bị hắn giữ tay lại. Cô khó hiểu nhìn hắn, vẫn là khuôn mặt không cảm xúc ấy không khác mọi ngày, nhưng hình như tia mắt hơi khác khác..?

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn vác lên vai như vác bao gạo rời đi trước sự chứng kiến của.. Toàn bộ cantin gồm gần trăm người...

Tới khi cô có phản ứng trở lại thì đã bị hắn vác mang ra sân sau trường rồi! Cô hốt hoảng:

“ Nè! Nè! Anh làm cái gì đó! Mau thả tôi xuống! “

Lời vừa dứt, hắn cũng đem cô thả xuống, rồi áp vào bức tường phía sau!

Tim cô đập thình thịch liên hồi. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh làm cô.. không kịp tiêu hóa hết.

Tình hình bây giờ là không có khách quan cho lắm a~ Hắn cứ nhìn cô như thế, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy á~

Một cơn gió từ phía sau tràn về kéo theo tiếng xào xạc từ lá cây.. Mang theo vài cánh hoa anh đào rải rác rơi.. Hắn lúc này mới lên tiếng:

“ Cô.. rốt cuộc là ai? “

“ Anh hỏi cái gì vớ vẩn vậy? Tôi tất nhiên là Vương Anh Đào rồi! “ cô bực mình. Đồ ngu!

Hắn đột nhiên la lên “ Nói dối! “

Cô bực dọc “ Gì chứ! Tên của tôi liên quan gì đến anh à?! “

Hắn nở một nụ cười trào phúng “ Không có gì. Chỉ là cảm thấy mạng của em hình như là rất lớn! “

Cô ngỡ ngàng “ ... “ Sao có thể

Hắn lại cười “ Sao vậy? Có bất ngờ không? Kế hoạch của em đã bị anh phát hiện rồi! “

“ Anh.. anh.. “

“ Anh thế nào? “ hắn ngừng một lúc, nhìn phản ứng chậm của cô rồi nói tiếp “ Có một số thứ trên người em không bao giờ thay đổi được!.. “

“ Ví dụ như hương vị này! “ Lời dứt, lưỡi của hắn đưa ra chạm nhẹ vào vành tai của cô khiến cô mắt trợn tròn, nhất thời bị tê liệt

Rụt lưỡi về, hắn nhận xét “ Vẫn là vị anh đào nhỉ? Thiên Băng?! Hửm?! “ Hắn cười. Bạch Thiên Băng từ nhỏ đã luôn có một loại hương vị khác người rồi. Hắn lại chơi chung với cô rất lâu, sao có thể không phát hiện ra.

Thật ra thì.. Tối qua sau khi về đến nhà, hắn đã cho người điều tra cô. Cô thực cũng thông minh. Biết hắn vẫn nghĩ cô từ lâu đã chết, nên thông đồng cùng Vương Tuấn Khải gài bẫy hắn. Ban đầu là để hắn nhận ra hắn đã hiểu lầm Bạch Thiên Băng. Sau đó ở bên cạnh hắn từ từ gợi lại kỉ niệm của cô. Cuối cùng là cho hắn một cú. Chỉ là tiếc quá..!

Hắn cười. Ôi cái kế hoạch!

Hắn không biết. Có một người cũng đang cười.

“ Anh đang nói cái gì vậy? Tôi nghe thật không hiểu! “

Hắn nhìn cô, môi mỏng nhếch lên. Lấy hai tay cô giữ lại đưa lên cố định trên đỉnh đầu. Cô giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Định dùng chân đấu với hắn. Thật không ngờ, à không, à cô quên mất hắn cũng có võ giống như cô nên rất nhanh chế ngự được cô. Cô lại vào thế bị động.

Khẽ cắn môi.. Thật là mất mặt.

Đột nhiên cảm nhận được luồng khí lạnh. Da người mát lên một cách bất ngờ.

“ Anh!!! “ Cô trợn mắt lên nhìn hắn.

Tay hắn vòng qua eo, xuyên qua lớp áo đồng phục của cô tùy ý làm càn. Cô hít một hơi khí lạnh, ánh mắt có vài tia bối rối. Tay hắn di chuyển vòng quanh eo cô. Rồi chợt dừng lại ở bên hông phải. Tay hắn cảm nhận được điều gì đó, liên tục sờ qua sờ lại vết sẹo mà hiện tại hắn chưa biết là ấy. Hắn nhíu mày, muốn vén áo lên nhìn. Cô liền một phen hốt hoảng, không ngừng dãy dụa muốn thoát khỏi hắn. Vội vàng ngăn hắn lại:

“ Anh đang làm cái gì đó! Đây là trường học! “

“ Ồ. Ra là không thể ở trường học. Vậy anh đành đưa em đi chỗ khác vậy! “ Hắn nhướn mày.

Cô nhíu mày.

Tay hắn lúc này hơi thả lỏng. Bị cô phát hiện. Liền lợi dụng cơ hội này dùng sức thoát khỏi tay hắn. Trước khi chạy còn khuyến mãi cho hắn một cái đá vào chân khiến hắn la lên nữa rồi chuồn.

Nhắm đã chạy tới khoảng cách an toàn. Cô mới quay đầu lại nói với hắn thêm một câu:

“ Tôi sẽ không bao giờ tha thứ.. Cho những gì anh đã làm cho tôi! “

Rồi cong giò chạy!

Hắn đứng đó, dựa người vào tường. Nhìn cô cười khổ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.