Cá Mực Hầm Mật

Chương 34



Trời ạ T.T...

Chỉ vì nhìn thấy cô gái kia, đầu óc nóng lên, nghĩ chạy tới ôm anh, không ngờ nhảy quá cao, càng không nghĩ tới anh phản ứng nhanh như vậy, trực tiếp ôm mình vào lòng.

Đôi chân dài theo phản xạ kẹp chặt hông của anh...

...

Gun cũng không ngờ tới.

Đơn giản, không ngờ tới.

Thân thể cô bao gồm trước ngực rõ ràng là bộ phận mềm mại kia cũng dán chặt vào thân trên của anh, cánh tay ôm cổ thật chặt, đây là tình huống cả đời này anh cũng không bao giờ nghĩ tới. Đóng cửa lại, dù thế nào cũng là chuyện của hai người, nhưng giữa bàn dân thiên hạ pose ra thật sự có chút lỗ mãng.

"Xong rồi, em không cố ý, nhảy quá cao..." Cô nhẹ giọng lẩm bẩm, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Gun hít sâu một hơi, cố gắng không để mình phải chú ý tới bộ phận hô hấp phập phồng rõ ràng của cô: "Mau xuống đi!" Mặc dù nhỏ giọng trách mắng, nhưng không muốn buông tay, thật sự không có kinh nghiệm, sợ cô té ngã.

...

Cô gái nhỏ bé trên người anh dạ một tiếng, yên lặng trượt xuống.

Anh cử động cánh tay một lần, ngoắc tay gọi phục vụ khách sạn, báo số phòng, dặn đối phương mang hành lý lên phòng mình. Lão đại trấn tĩnh như vậy, mọi người trong K&K cũng nhanh chóng khôi phục sự tỉnh táo, coi như lão đại của chúng ta đúng là không coi ai ra gì, tiếp tục đeo balo của mình, đi ra.

...

Đồng Niên đi theo Gun, không tới hai bước, thấy người trước mặt dừng bước.

Xong rồi, lại bị mắng...

"Dây giày." Giọng anh lạnh nhạt.

Hả?

Cô cúi đầu.

Hả? Tuột rồi.

Định khom lưng xuống, cánh tay chợt bị nhéo.

Hả?

Gun quét mắt nhìn chiếc quần ngắn của cô, độ dài này đừng nói là khom lưng, ngay cả đứng thẳng cũng đã lộ ra quá nhiều: "Tới đây cùng anh." Anh nói xong, dẫn cô đến bên cạnh thang máy trong cầu thang, vốn là muốn nói để anh buộc dây giày cho cô, không ngờ ở đây đều là nhân viên làm việc đang tán dóc.

Mọi người nhìn thấy chợt có hai người đi vào, đều dừng lại.

Gương mặt anh tối sầm, sau khi quan sát xung quanh, trầm mặc, chân phải để lên bậc cầu thang thứ ba, ý nói cô đưa chân tới.

Đồng Niên a một tiếng, ngây ngốc nhấc chân, không tới...

Vì vậy chạy lên hai bậc thang, đưa chân ra.

Tay vịn lên tường, khi anh cầm cổ chân cô lên, cảm giác tê dại từ bàn chân nhảy vọt lên, đầu hơi choáng váng.

Đôi giày Nike nhỏ màu hồng nhạt bị đặt nghiêng trên đùi anh, Gun cúi đầu, ngón tay không quen quấn lấy dây giày trắng bị tuột ra, nhanh gọn thắt nút dây giày rồi cho vào trong, đây hoàn toàn là thói quen của anh.

Tay cô khẩn trương chống trên vách tường, mắt nhìn xuống dưới, ngoan ngoãn thu chân lại: "Cảm ơn..."

Gun đưa mắt nhìn: "Không cần khách khí."

"Vừa nãy em không cố ý đâu..." Cô nhẹ giọng giải thích, "Chỉ là có chút ghen tỵ, sau đó, muốn ôm anh, sau đó..."

"Ghen cái gì?"

"À? Chính là -"

Hai ngày không gặp, đứa trẻ này vẫn như vậy. Động một chút là đại não vận động không theo kịp lời ra khỏi miệng, nói chuyện thì lắp bắp, nhân tiện, vẫn không biết nghe lời, thích mặc mấy cái quần ngắn lộ ra đôi chân dài...

Nhưng không biết tại sao, anh chợt cảm thấy, gặp cô lại thoải mái như vậy.

Cả thân thể và tinh thần đều rất nhẹ nhõm.

Bất giác muốn chọc cô chơi, tiến tới trước mặt cô, nhẹ giọng cười: "Nói cho anh biết, người thần kinh kia không có gương mặt đáng yêu như em, chân không dài bằng em, ngực không lớn hơn em, đầu óc cũng không thông minh như em, rốt cuộc có chỗ nào đáng để em ghen?"

Hả?

!!!!

Mấy người nhân viên bị coi như không khí kia không nghe thấy Gun nói gì, chỉ thấy cô gái nhỏ nhảy dựng lên, lảo đảo, suýt nữa thì té -

Đại soái ca kịp thời đưa tay ra, giữ lấy hai vai cô -

Ôm lấy!

Hôn rồi hôn rồi...

Mọi người đều khí huyết sôi trào, không ngờ, đại soái ca kia bình tĩnh như vậy, trực tiếp đẩy cửa, đi ra ngoài, rồi...

Trên xe K&K, mọi người chính mắt nhìn thấy lão đại đưa chị dâu lên xe, sau đó không biết ai đã phát hiện, dây giày của chị dâu nhỏ mỗi bên đều thắt kiểu khác nhau, rõ ràng, chân trái là kiểu thắt bướm của con gái, chân phải là kiểu lão đại thường hay dùng nhất... Vì vậy cả đoạn đường, mấy người con trai trên xe chừng hai mươi tuổi hăng hái sôi nổi bàn luận xôn xao một vấn đề, lão đại vừa rồi rốt cuộc đã làm gì??

Cuộc thi đấu tại Quảng Châu, là đòn ruột của K&K, đối thủ SP chỉ có thể đứng ngoài quan sát.

Cho nên không có đối thủ mạnh nhất trên chiến trường, ngày hôm qua vậy mà lại hòa, nằm ngoài dự đoán của đa số mọi người. Gun đến khu nghỉ ngơi sau khi đưa cho Đồng Niên thẻ công tác, vỗ vỗ phía sau lưng cô, để cô tự do đi tham quan, còn anh đi chuẩn bị cùng các thành viên trước khi thi đấu. Cô ngoan ngoãn nhận lất, cúi đầu nhìn thẻ tên: câu lạc bộ K&K, Đồng Niên.

Cô hơi xúc động, rút sợi dây xanh ra, đeo thẻ lên cổ, vừa đi ra, vừa không ngừng cúi đầu nhìn chiếc thẻ trước ngực mình. Đây là... thẻ tên K&K của mình.

Câu lạc bộ này đối với cô đã không còn xa lạ.

Ở đây, có rất nhiều tuyển thủ đứng đầu trong game, có hơn mười chi nhánh trên toàn cầu, có nhiều hạng mục vô địch.

Thời gian anh ở Mỹ, cô luôn xem những diễn đàn điện tử và tin tức thi đấu. Trận chung kết ấy Tiểu Bạch đã dành quán quân, nghe nói trận chung kết ngày đó, trên hiện trường có hơn hai vạn người xem, lượt view trên mạng còn lên đến sáu trăm ngàn người.

Mặc dù không hiểu, nhưng cô vẫn nghiêm túc ngồi xem hết video trận thi đấu đó.

...

"Xin chào," Một đôi tay phất phất trước mặt cô, Appledog cười tươi, cúi đầu nhìn thẻ tên của cô, "À? Không có chức vụ sao?" Cô thức tỉnh, nở nụ cười, cúi đầu nhìn thẻ tên của mình: "Chức vụ gì cơ?"

Appledog cầm thẻ tên trên cổ mình lên, cho cô nhìn.

Câu lạc bộ : SP.

Chức vụ: Đội trưởng MS.

Họ tên : Appledog.

Đúng vậy, cũng không để ý, chỗ chức vụ để trống không.

"Nên viết là người thân," Appledog làm như thật nói cho cô biết, "Trở về nói với Hàn Thương Ngôn, nếu không ghi là người thân, lần sau không theo đội nữa." Cô nghe được hai chữ "theo đội", nhanh chóng cảm thấy ngượng ngùng.

Người phụ nữ này mỗi lần gặp mặt, dường như đều đang giúp cô, Đồng Niên tự nhiên có cảm giác thân thiết, hai người vừa nói vừa cười hàn huyên rất lâu. Cô cảm thấy, dường như người của SP không phải đối địch với K&K như trên mạng nói, nói tới cuối cùng, Appledog cũng đã giúp một chút, kể lại cho cô rất nhiều chuyện quá khứ của anh.

...

"Còn gì nữa nhỉ... Người hâm mộ của anh ấy rất nhiều, không biết đã trách mắng khóc lóc đuổi theo tới cuộc thi của anh ấy bao nhiêu lần, nhiều người còn nghỉ học nữa. À, đúng rồi, còn nữa, trước đây chúng tôi nuôi một con mèo, đều là anh ấy chăm sóc, sau đó con mèo chết rồi, anh ấy liền không cho người khác nhắc tới nữa - cho nên tôi và Solo đoán, mối tình đầu của anh ấy chắc chắn là rất quan trọng."

Hả?

Bỗng nhiên, Appledog nâng cổ tay nhìn đồng hồ: "Trận đấu sắp bắt đầu, vào thôi."

Cô gật đầu, đi theo cô ấy vào khu nghỉ ngơi, sắp bước vào cửa thì người bên cạnh đột nhiên quay lại, một tay ôm chầm lấy cô: "Khi đó không một ai trong nhà ủng hộ anh ấy, một mình tham gia trong nước, chỉ vì đạt huy chương vàng tại Trung Quốc, không có bạn gái, không có người thân, rất muốn chiến thắng, vẫn luôn cố gắng dùng quốc tịch Trung Quốc để chiến thắng trở về. Tôi đã sợ không ai có thể chịu được tính xấu cố chấp của anh ấy, cảm ơn cô, tốt rồi, tất cả đều trở nên tốt hơn rồi."

Cô hơi choáng váng.

Đến khi hai người tách ra, trở về bên cạnh anh, ngồi xuống, vẫn luôn nghĩ tới lời nói kia.

Dần dần, trong lòng thấy chua xót và không biết phải làm sao.

Cho nên... Đây chính là nguyên nhân mỗi lần ông nội đều ghét bỏ anh sao? Tạo nên sự nghiệp thành công như vậy, đã giữ nhiều chức vô địch, chịu nhiều cực khổ, người trong nhà vẫn không hiểu cho anh ư?

Gun nhận ra cảm xúc của cô đang rất sa sút, suy đoán, buổi sáng hai người gặp nhau anh đã quá tức giận, mặc dù không cảm thấy có lỗi, nhưng dĩ nhiên hành động của cô cũng không phải sai lầm lớn, chỉ là bất đồng quan điểm mà thôi.

"Sao không nói lời nào?" Anh khó khăn mở miệng muốn làm dịu không khí.

"Hả?" Cô nhìn về phía anh.

...

Ánh mắt này...

Thật kỳ lạ.

Anh hắng giọng, khẽ giải thích: "Anh không phản đối đóng cửa lại là thân thiết thế nào, nhưng ở giữa đám đông, phải biết kiềm chế. Rêu rao quá không tốt, người khác sẽ chế giễu, còn cảm thấy cô gái này không dè dặt, thật tùy tiện."

"Vâng..." Cô ngoan ngoãn gật đầu. Không sao, em vẫn sẽ ủng hộ anh.

Anh bị cô nhìn thẳng trở nên lúng túng: "Anh là đàn ông, sẽ không thiệt thòi gì, người thiệt thòi cuối cùng chính là em."

"Vâng..." Cô tiếp tục gật đầu. Không sao, bây giờ anh có em mà.

Anh phát hiện, cô căn bản không nghiêm túc lắng nghe, một chút kiên nhẫn duy nhất cũng sắp cạn kiệt -

Đột nhiên, bàn tay nhỏ bé của cô từ từ đưa tới, rất kiên định, nắm chặt lấy bàn tay anh. Em tuyệt đối sẽ không rời xa anh.

Anh hoàn toàn tuyệt vọng, không ngừng nhắc bản thân, không được phát hỏa, phải tỉnh táo.

Tỉnh táo đi.

Mẹ kiếp, làm gì vậy, để cho đứa trẻ này ra ngoài chơi mới mười phút, trở về sao lại thành như vậy?!

Tác giả có lời muốn nói: Trước đó Hàn Thương Ngôn đã làm chuyện sai trái, phải chịu trách nhiệm, sau khi bồi dưỡng tình cảm, tiếp tục cầm chùy đập đầu hắn, thông suốt đầu óc...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.