Cá Mực Hầm Mật

Chương 8: Thần Gun!



Đồng Niên được xếp ngồi ở hàng ghế đầu trên xe, vẫn cứ mơ màng, không biết vì sao mình lại phải đi ăn tiệc chúc mừng.

Trên xe đều là những thành viên giỏi, có thể ở nhiều đội chơi những trò khác nhau, hoặc là ở đội thứ hai, có cả dự bị hỗ trợ, thời điểm ngồi chờ xe, các thành viên chủ lực <Mật Thất Phong Bạo> và các thành viên dự bị mới vội vàng lên xe, mấy người đeo ba lô, bởi vì vóc dáng quá cao, nên đều phải cúi đầu xuống, sợ đụng trần xe, sau đó từng người đi qua cô.

"Chào chị dâu."

"Chào chị dâu."

"Chào chị dâu."

"Chị dâu, lần đầu tiên gặp mặt, chiếu cố cho em nhiều nhé."

Đồng Niên xấu hổ, cười không được, mà không cười cũng không xong, khóe miệng trước sau chỉ nhếch lên một đường cong. Cuối cùng, duy nhất một người đội mũ lưỡi trai không lên tiếng, đi ngang qua thì bước chân ngừng lại một chút, trầm mặc khẽ gật đầu với cô một cái, coi như là chào hỏi. Sau đó rất nhanh chóng, người kia ngồi bên cạnh 97, cũng là sau lưng Đồng Niên.

Tài xế hỏi hắn: "Lão đại của các người khi nào thì lên xe thế?"

Người đàn ông kia lặng yên một lát: "Chờ một chút."

Vì vậy. mọi người cứ rình coi chị dâu từ trên trời rơi xuống.

Đồng Niên chưa bao giờ thấy căng thẳng như vậy, ngay cả lần đầu tiên lên sân khấu hát, cô cũng chưa từng hồi hộp như vậy, sống lưng thẳng tắp, không dám làm điều gì mờ ám, sợ rằng sẽ để lại ấn tượng không tốt với bất cứ thành viên trong câu lạc bộ của anh.

Cô nghe thấy sau lưng, cái tên 97 giúp cô cầm hành lý đang nhỏ giọng hỏi: "Này. Dt, anh ấy có bạn gái khi nào vậy? Chẳng phải anh ấy 24h đều ở câu lạc bộ sao?"

"Không biết." Dt hiển nhiên không có hứng thú suy xét.

"Hoạt động bí mật chăng? Lão đại cũng quan tâm đến chuyện này hả? Đây là sợ chúng ta học tập anh ấy yêu đương, làm ảnh hưởng xấu đến việc thi đấu chăng?"

Sau khi trầm lặng vài giây, Dt trả lời: "Anh ấy cũng đã trưởng thành rồi, yêu đương thì có gì không bình thường?"

Lời nói này... Rất dễ dàng hiểu ra có rất nhiều ý nghĩa... Đằng sau, tất cả lớn nhỏ đều lập tức hiểu ngầm trong lòng, xoa xoa tay với ý nghĩ ai cũng có một mục tiêu riêng phải đạt được, cười rộ lên.

Mấy câu nói kia lọt vào tai cô, liền cảm thấy tức giận bất bình.

Trưởng thành chỗ nào chứ...

Rõ ràng là quá đẹp trai lại mạnh mẽ, so với mấy tiểu tử các người thì đàn ông hơn nhiều...

Rút cuộc đến cuối, Gun chỉ nói với đội trưởng thông báo với tài xế, mình có thể sẽ tới khách sạn trễ hơn một chút, bảo đội trưởng đưa mọi người đi trước. Đồng Niên liếc nhìn dáng người lướt qua kia, mặc bộ quần áo thể thao nhìn có một khí chất rất đặc biệt của một nữ đội trưởng, nghe cô ấy giao phó cho mọi người, sắp xếp thời gian đâu vào đó, đột nhiên cảm thấy, mình và cô ấy mà so sánh với nhau nhất định là...

Cô cúi đầu, nhìn chiếc quần ngố cùng đôi tất trắng dài có con mèo của mình...

Nhìn rất giống một đứa nhóc con.

Xe đưa mọi người ra khỏi cung thể thao, cô nhìn ra ngoài cửa kính xe thấy bên trong cung thể thao có một đôi nam nữ đều rất kích động nhìn về phía chiếc xe này, chỉ chỉ chỏ chỏ, bàn tán về người ở bên trong xe. Tình cảnh này, cảm giác như bọn họ là ca sĩ nổi tiếng trên mạng, Coser và những tác giả nổi danh, luôn có người hâm mộ chú ý tới.

Chơi game mà cũng có phong cách hưởng thụ như vậy, tại sao trước kia cô không để ý nhỉ?

Đồng Niên lặng lẽ tiếc nuối, bắt đầu lắng tai nghe ngóng người trên xe nói chuyện, muốn hiểu nhiều hơn về cuộc sống của anh, nhưng... nghe hoàn toàn không hiểu gì cả T.T....

Cứ như vậy, dọc đường bộ não vẫn luôn hoạt động hết sức, cứ cảm thấy thấp thỏm không yên, cô được 97 quan tâm hỏi han, từ trên xe đến khách sạn, cuối cùng hành lý còn bị người ta đưa đến phòng anh... Nên hai tay đều trống trơn, cầm cái điện thoại, ngồi ở nhà hàng buffet trong khách sạn, vẫn không thấy bóng dáng của anh.

"Mọi người, lão đại gọi tới, nói chúng ta ăn trước, anh ấy muốn kính rượu mọi người, trong tháng này đã thi đấu khổ cực khắp nơi rồi." Nữ đội trưởng cười, nâng chén lên.

Đội trưởng nói xong, đi tới, khom lưng ghé vào tai Đồng Niên nói: "Tôi dẫn cô tới một nơi."

Đồng Niên sững sờ, khuôn mặt nhanh chóng nóng lên, gật đầu một cái, đứng dậy đi theo.

Mấy người đàn ông phía sau nhìn theo với vẻ "Lão đại hám sắc bị lu mờ ý trí rồi, vứt bỏ cả đồng đội" vẻ mặt vô cùng đau khổ, đắm chìm trong tình yêu, hoàn toàn quên rằng hôm nay còn có một thành viên bị xuất huyết dạ dày cần mọi người chăm sóc là một chuyện rất nghiêm trọng...

Đội trưởng đưa Đồng Niên lên tầng mười hai vào một căn phòng hành chính.

Là sao... Tới khách sạn rồi hả? Đồng Niên lặng lẽ nhìn xung quanh.

Đội trưởng gõ cửa.

Tiếng bước chân, ngày càng gần.

Lạch cạch, cửa mở ra, Gun đỡ khung cửa, nhìn đội trưởng, rồi lại cúi đầu nhìn Đồng Niên chiều cao chỉ cao tới ngực mình: "Vào đi."

...

Bốn phía yên tĩnh.

Đồng Niên liếc mắt nhìn đội trưởng, rồi nhìn chăm chăm cằm của anh...

Thật sự... phải vào phòng này à...

"Có chuyện gì phải... nói ở đây, không thể nói ở phòng ăn sao..." Cô cảm thấy có chút không ổn.

Đáy mắt Gun thoáng vẻ không kiên nhẫn: "Chuyện riêng, cô nghĩ có thể nói công khai được hả?"

"À?" Dĩ nhiên không được!

Đội trưởng không nhịn được cười, ho khan một tiếng: "Tôi đi đây, hai người từ từ nói chuyện, ừm, từ từ nói chuyện nhé." Nói xong, liền xoay người đi, bước chân uyển chuyển, có thể nói lên được sự vui thích khi thoái lui.

Vì vậy, chỉ còn cô và anh căng thẳng đứng ở cửa ra vào.

Gun cảm thấy cô gái này còn phải rối rắm một thời gian rất lâu, định mở cửa ra, xoay người lại.

Vào, lại đi vào?

Đồng Niên vẫn cúi đầu, tiếp tục đấu tranh mất mười mấy giây, rốt cuộc mới dám đi vào. Đi qua cánh cửa, tầm mắt trở nên rộng và sáng hơn. Hả? Tên ẻo lả bị xuất huyết dạ dày sao lại ở đây?

Cô sửng sốt.

Tên Grunt nằm trên chiếc giường lớn, vì không đeo kính, chỉ có thể híp mắt lại, thấy cô đang đi vào phòng, vẻ mặt vô cùng bất ngờ. Gun ngồi xuống ghế salon, cầm con dao màu bạc gọt trái cây, ngón tay nhanh chóng gọt vỏ: "Hai người, có thể nói ra sự thật chưa?"

Hả? Đồng Niên mơ hồ nhìn anh.

"Em thật sự không biết cô ta..." Grunt nghĩ mình không bị xuất huyết dạ dày, cũng là do chẩn đoán sai, nên ở khách sạn nghỉ ngơi, bị Gun đánh thức buộc phải ngồi dậy nghe giáo huấn.

Gun khẽ nhăn mày lại.

Anh đặt con dao xuống, cắn một miếng táo vừa gọt xong, vừa ăn, vừa nhớ lại, dùng chuôi dao giơ thẳng lên cằm Grunt: "Thoải mái chút đi."

...

Vẻ mặt Grunt tựa như anh cứ chém chết tôi đi.

Ánh mắt anh rũ xuống, nhìn chằm chằm Grunt mấy giây, cuối cùng nhìn về phía Đồng Niên trong đầu đang toàn sương mù: "Cô cũng không muốn nói thật?"

"Hả?" Đồng Niên tiếp tục mơ màng.

"Còn khăng khăng nói không quen hắn?"

"Thật sự không quen mà..."

"Cô biết hắn có bạn gái rồi?" Gun nhíu mày.

"Không biết..."

"Bây giờ biết rồi, có ý kiến gì không? Hử?"

"..." Tại sao phải nghĩ tới chứ...

Grunt bỗng nhảy từ trên giường xuống, nghiến răng trợn mắt đeo kính vào, chạy tới, hai tay giữ chặt bả vai Đồng Niên, cố nhịn nói gằn từng chữ: "Cô gái à... Tôi xin cô đấy, tôi có bạn gái rồi, tôi không quen cô, có được không? Hả? Cô hãy nói thật đi, có được hay không?!"

Hả?

Khoan đã...

Bọn họ... Bọn họ sẽ không nghĩ rằng tôi đang theo đuổi cái tên ẻo lả này chứ?!

Cô mở to hai mắt, không dám tin, nhìn Grunt, há miệng, ngạc nhiên khiếp sợ đến nỗi không nói nên lời. Sau đó lại hốt hoảng nhìn Gun đang ăn táo... Rồi lại nhìn về phía Grunt, nhìn qua nhìn lại nhiều lần, rốt cuộc cũng khôi phục được công hiệu lời nói của mình: "Tôi không phải... Tôi không quen cái tên... Grunt này, thật! Thật đấy, tôi thật sự không quen hắn, anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tôi thật sự không quan hệ gì với hắn ta..."

Grunt quay lại nhìn anh, dáng vẻ "Lão đại, anh xem, cô gái này căn bản chẳng có quan hệ gì với em" nhìn rất bi phẫn.

Anh nhún vai, quăng một ánh mắt "tin tên tiểu tử cậu mới là chuyện lạ".

Grunt khóc không ra nước mắt, dứt khoát ra vẻ bình nứt không sợ bể: "Cô gái nhỏ, cô nói đi, rốt cuộc tại sao cô lại muốn tìm tôi... Hôm nay chúng ta phải nói cho rõ ràng ở đây."

"..."

"Ký tên, chụp chung cũng được, tùy cô ra điều kiện, chỉ cần cô nói thật, nói tôi thật sự không có quan hệ gì với cô! Thật, tôi thề đấy, cô nói ra bất cứ yêu cầu gì, chỉ cần không phải là bạn gái của tôi, tôi đều đồng ý với cô."

Trong đầu cô không ngừng hoạt động, buồn bực thật muốn khóc.

Sao lại phải tìm anh ta, có quan hệ gì với anh ta cơ chứ...

"Ai muốn làm bạn gái của anh hả," cô nghẹn ngào, hất tay Grunt ra, "Tôi không thích anh..." Nói xong, ủy khuất nhìn về phía Gun đang ăn táo xem kịch, mắt đỏ ngầu, thật sự muốn khóc ngay lúc này.

Ánh mắt đó...

Grunt đã từng trải qua tình trường, liền hiểu ra ánh mắt này có nghĩa là gì...

Đây là...

Hắn cũng quay đầu, không dám tin, hung hăng khinh thường Gun.

Thế này rõ ràng là cục nợ của anh mà, thần côn! (ý nghĩa của từ này về sau mọi người sẽ biết thôi ^.^ đọc gần giống như từ thần Gun đó)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.