Các Nam Chủ, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng!

Chương 2



Lạc Chung Nhi nhìn cô đầy uất hận , mọi khi mọi ánh nhìn đều hướng về phía cô ta nhưng khi cô xuất hiện tất cả sự chú ý đều dành cho cô .

Chung Nhi không phục !

Ngạn Vi khẽ rùng mình vì cảm nhận được luồng ánh mắt sắc bén , khiến cho hành động hạ chiếc ly trên tay xuống bàn cũng trở nên cứng đờ .

“ Chung Nhi , cậu làm gì vậy … ”

Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên trong không gian , ngay sau đó ánh mắt kia liền biến mất .

Ngạn Vi trầm tư , ‘ Chung Nhi ’ đối với cô tên này thật sự quen tai .

Có thể là người mà thân chủ này quen a !

Vài giây đầu cô vẫn đơn giản nghĩ đơn giản như vậy , nhưng sau đó cô hoàn toàn biến sắc .

Chung Nhi là nữ chủ câu chuyện “ Niệm Tình ” !

Lúc đầu cô chỉ nghĩ mình xuyên vào một thân xác nào đó , nhưng không ngờ được cô cư nhiên tiến vào câu truyện “ Niệm Tình ” .

Ngạn Vi trong mắt ánh lên sự ngạc nhiên , nhưng cô không hề lo lắng về nam chủ vì cô hoàn toàn không phải là nữ phụ hay nữ chính .

Cô là nhân vật qua đường !

Ngạn Vi thở phào nhẹ nhõm , người khác xuyên vào nữ chính , nữ phụ tìm đủ cách tránh xa các nam chủ . Cô xuyên vào nhân vật qua đường thì lo gì các nam chủ a !

Cô thật may mắn a !

Ngạn Vi cười lớn trong tư tưởng , cụm từ “ Nhân vật qua đường ” tuy nghe thấp kém nhưng đối với cô cụm từ này là một ân huệ , cô thật sự muốn vĩnh viễn bị gắng mác “Nhân vật qua đường” nga !

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của cô a !

Sau hồi lâu tự suy cô liền xách chiếc túi trên tay, ra quầy thu ngân thanh toán tiền rồi ra khỏi quán .

Bước trên đường , cô đơn giản cứ đi , nhưng vài phút sau cô mới cảm thấy mình dường như quên điều gì đó .

Cô bị lạc đường nha !

Ngạn Vi chợt nhớ ra cô không hề biết đường trong thế giới này , cầm chiếc điện thoại trên tay liền lục trong danh bạ tìm một cái tên và cô tìm thấy hai chữ “ Viên Viên ” ngay đầu danh bạ .

Không chần chừ cô liền bấm gọi , mở loa ngoài rồi để xa lỗ tai . Như cô dự đoán , vừa nhất máy lên Viên Viên liền hét vào máy chửi cô tới tấp .

“ Ngạn Vi chết tiệt , mi chết ở xó xỉnh nào rồi hả ? Ta kiếm mi khắp nơi trong bệnh viện cuối cùng không thấy . Tìm ngoài bệnh viện cũng không thấy . Rốt cuộc mi đang ở đâu hả ? ”

Cơn tức giận của Viên Viên lên tới cực hạn . Nàng ta đi tìm cô khắp ngõ ngách của bệnh viện rồi bên ngoài cũng tìm một vòng thế mà cuối cùng cũng không tìm thấy , làm Viên Viên rất lo lắng .

Nàng ta quên cô có mang điện thoại !

“ Viên Viên , rõ ràng mi biết số điện thoại của ta . Mi không biết gọi à ? ”

Viên Viên trầm mặc , nghĩ thầm sao mình lại quên Ngạn Vi có điện thoại . Cô thực sự lo lắng tới lú lẫn nga !

“ Quan trọng mi đang ở đâu … ”

“ Ta không rõ , mi mở định vị rồi tìm ta đi . ”

“ Thôi được rồi , mi đứng yên ở đó . Ta nhanh chóng sẽ tới .”

Ngạn Vi định ý nói thêm nhưng lại nghe một hồi âm thanh ‘ …Tút..Tút…’ khiến cho cô im lặng .

Bên kia , sau khi thấy cô gọi điện Viên Viên cũng bớt lo được vài phần , cúp máy xong liền đi đón cô .



Ngạn Vi đứng chờ Viên Viên bên lề thì thấy bóng một chiếc Lamborghini aventador màu trắng dừng trước mặt nhưng đó không phải điều cô quan tâm , quan trọng là người bước xuống từ ghế lái chiếc xe là Viên Viên nga !

Rõ ràng sáng nay hai người đi xe máy a !

Ngạn Vi há hốc nhìn Viên Viên từ ghế lái bước xuống , dường như không tin vào mắt mình cô nhìn chiếc xe , đôi lúc chớp chớp mắt nhìn rất tức cười .

“ Mau về thôi , ngẩn ra làm gì ? ”

Viên Viên đứng đó nhìn gương mặt đối diện ngẩn ra vài phút rồi vẫn chưa tỉnh liền mở miệng đánh thức .

“ Chiếc xe này ở đâu chui ra vậy ? ”

Ngạn Vi nhìn chiếc xe soi mói , sau khi vào trong cũng không kiêng nghị mà sờ soạn đủ thứ , cứ như một đứa trẻ thấy đồ chơi lạ vậy . Chắc cũng vì trước kia cô chưa từng được ngồi hy chỉ là chạm vào một chiếc xe hơi dù chỉ một lần .

“ Mượn của một người quen ”

Nhìn hành động của cô mà Viên Viên không khỏi tức cười , cô nhìn mọi thứ trong chiếc xe cứ như mới thấy lần đầu trong khi gia đình cô là tập đoàn chính trị Lăng thị không nhỏ nha ! Không chừng , trong nhà chính của cô có thể có khoảng ba đến năm chiếc là ít .



Trong khi đó khoa thần kinh bệnh viện Thiện Mỹ đang có một con người đang trong tình trạng mặt biến sắc , cơn thịnh nộ dần phun trào .

Mười lăm phút trước Viên Viên vào phòng Thiên Tử mượn chìa khóa xe nhưng hắn cương quyết không đưa , sau đó cô liền giận dỗi ra ngoài . Đang xem một số bệnh án thì có bệnh nhân gây rối nên hắn phải ra ngoài giải quyết . Đến khi xong , hắn định về nhà thì tìm mãi không thấy chìa khóa xe .

Cư nhiên hắn bị Viên Viên xỏ mũi nga !

Tử Thiên tức nhưng hắn không thể chửi , dù sao cũng đang trong bệnh viện nên cũng biết tự mình giữ thể diện , thế hắn đành ngậm đắng nuốt cay bắt taxi về nhà .

...

Lúc này , Ngạn Vi cùng Viên Viên cũng về tới chung cư , vào nhà cô không ý tứ nằm trên giường đánh một giấc mà không thay đồ , dù gì giờ này cũng đã mười hai giờ trưa , thời điểm mặt trời chiếu gắt nhất , nên cô phải ngủ để giữ gìn sức khỏe nha !

Viên Viên khinh bỉ nhìn cô gái vô ý tứ trước mặt , mọi lúc trước khi ngủ Ngạn Vi luôn ngâm mình trong bồn tắm ít nhất mười phút mới ngủ được , thế mà hôm nay điều không bao giờ xảy ra nhất lại diễn ra . Ngạn Vi ưa sạch của cô không cần tắm mà lăn đùng ra ngủ .

Không lẽ mất trí nhớ cũng mất luôn thói quen a !

Viên Viên cô thật sự mới nghe qua lần đầu !

Trong khi Viên Viên nhìn cô suy nghĩ sâu xa thì Ngạn Vi đã ngủ không biết trời sập hay chưa .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.