Các Tài Phiệt, Mời Ngả Vào Lòng Ta

Chương 11-1: Miss Ripley (11)



Trên đường, chiếc xe lao như bay, quẹo qua một khúc cua, lại liên tiếp vượt qua mấy cái đèn xanh đèn đỏ, lúc này mới kít lại dừng bên đường. Một nam một nữ cùng xuống xe, chàng trai đóng cửa lại liền sải bước đi về phía trước, cô gái sau lưng mang giày cao gót, lo lắng theo phía sau, không ngừng nói, "Anh Yoo Hyun bình tĩnh một chút, chắc chắn Ji Ah không cố ý lừa anh mà, anh không nên hiểu lầm cô ấy."

"Ji Ah cũng có nỗi khổ riêng, anh phải thông cảm với cô ấy, ai cũng có chuyện không muốn để người biết mà..."

Song Yoo Hyun đi phía trước nghe Jang Mi Ri nói thì như đổ thêm dầu vào lửa, trong lòng càng thêm bực bội, hận không thể nhìn thấy Tiểu Bạch ngay lập tức.

"Anh Yoo Hyun..." Jang Mi Ri mang giày cao gót vượt qua Song Yoo Hyun, chỉ thấy bước chân của anh thoáng dừng lại, mắt nhìn chăm chú người con gái tủm tỉm cười ngay gần đó.

Tiểu Bạch nhìn sắc mặt không biết vui hay buồn của Song Yoo Hyun, sắc mặt vừa lo lắng vừa mừng rỡ của Jang Mi Ri, đứng cách đó không xa nghiêng đầu, khẽ nở nụ cười, "Hai người làm sao vậy..."

Song Yoo Hyun không nói gì, mặt trầm xuống đi nhanh đến trước Tiểu Bạch đang không hiểu sao, dang tay, vững vàng ôm chặt lấy dáng người nhỏ bé của Tiểu Bạch, sức lực cực lớn, siết khiến lưng Tiểu Bạch cũng đau, sau đó liền nghe Song Yoo Hyun gian nan mở miệng bên tai cô, "Ji Ah... Anh có việc muốn hỏi em..."

"Hỏi cái gì?" Tiểu Bạch bị anh ôm, nghi hoặc ngẩng đầu.

"Em... Em trước kia có phải là... Có phải không phải bởi..." Đối mặt với ánh mắt trong suốt của Tiểu Bạch, Song Yoo Hyun muốn nói lại thôi.

"Á... cứu tôi với... Anh muốn làm gì..."

"Buông..."

Song Yoo Hyun miệng còn không nói ra lời, Jang Mi Ri đột nhiên kêu lên hoảng sợ.

Tiểu Bạch nghe tiếng, nóng nảy đẩy Song Yoo Hyun ra, đã nhìn thấy ở đầu đường, Takeshi Hirayama cầm trong tay con dao gọt hoa quả, một tay bóp cổ Mi Ri, lôi cô ấy tới gần Tiểu Bạch cùng Song Yoo Hyun.

"Anh muốn làm gì? Mau buông Mi Ri ra..." Tiểu Bạch mở to mắt, nhìn Takeshi Hirayama đầy cảnh giác.

"Liệu có phải vì tên này không Jang Mi Ri, anh mỗi lần tìm em em đều không muốn thấy anh, cuối cùng cũng để anh bắt được, vậy mà em cũng dám phản bội anh tìm người đàn ông khác." Trên người Takeshi Hirayama đầy sự tàn bạo, ánh mắt hung ác nhìn Song Yoo Hyun, hận như không thể ăn tươi nuốt sống anh.

"Tôi, tôi không có." Jang Mi Ri sợ hãi, giọng nói đều run.

"Còn nói dối, anh theo em rất lâu rồi, em gần đây luôn xum xoe quanh tên này, anh không thể không dạy dỗ hắn ta..."

Tiểu Bạch nghe vậy, khẩn trương quay đầu lại, "Yoo Hyun anh đi mau đi, hắn không dám làm gì đâu, đi nhanh lên..."

"Không... chuyện này sao anh đi được, Ji Ah né đi một lúc đi..." Song Yoo Hyun nhìn Takeshi Hirayama cầm con dao sáng loáng, kéo Tiểu Bạch giấu sau lưng, sau đó nghiêm túc nói với Takeshi Hirayama, "Nếu như anh tới vì tôi thì không nên đụng tới người vô tội..."

"Hừ, không nhìn ra gan mày cũng lớn thật." Takeshi Hirayama hừ lạnh một tiếng, nhìn Song Yoo Hyun ngoắc ngoắc tay,

"Muốn tao thả cô ấy cũng được, mày qua đây đổi."

"Được thôi..." Song Yoo Hyun không do dự gật đầu.

"Yoo Hyun, cẩn thận..." Tiểu Bạch thấy Song Yoo Hyun bước chân, kéo tay anh lo lắng.

"Không có chuyện gì đâu Ji Ah, đừng lo lắng..." Cảm giác được tay Tiểu Bạch run rẩy, Song Yoo Hyun mỉm cười, nhẹ giọng nói, liền quay đầu đi về phía trước.

Takeshi Hirayama nhìn chằm chằm Song Yoo Hyun bước từng bước tới trước mặt mình, Song Yoo Hyun có vẻ rất bình tĩnh, nhìn một chút Jang Mi Ri đang hoảng sợ, đột nhiên hỏi, "Anh có phải ông chủ trước đây của Mi Ri với Ji Ah không..."

Takeshi Hirayama nghe vậy ngẩn người, "Mày... Làm sao mày biết? Hai cô ấy nói?"

Song Yoo Hyun cười cười, liếc mắt Jang Mi Ri, "Anh chắc cũng không phải vì tiền, cũng không phải vì làm hại Jang Mi Ri đi..."

"Mày nói gì?" Takeshi Hirayama gần như nhìn không rõ ý đồ của Song Yoo Hyun.

"Anh đuổi tới Hàn Quốc vì anh yêu Jang Mi Ri tiểu thư, anh gửi cho cô ấy ảnh chụp uy hiếp cũng là để cô ấy đi cùng anh." Song Yoo Hyun tiếp tục nói những lời kinh người.

"Làm sao mày biết? Các cô thế mà nói ra quá khứ không chấp nhận nổi kia? Mày biết bọn họ là bồi rượu mà cũng không ngại sao?" Takeshi Hirayama hoài nghi nhìn vẻ kinh ngạc của Tiểu Bạch phía sau Song Yoo Hyun, lại nhìn phía Jang Mi Ri.

"Mới đây, cô Mi Ri cho tôi xem một ít ảnh chụp, tôi chợt hiểu ra rất nhiều sự việc trước đây không hiểu." Giọng Song Yoo Hyun thong thả, "Hiểu vì sao Ji Ah có nhiều tâm sự như vậy, nhiều lần muốn nói lại thôi, vì sao từ chối lời cầu hôn của tôi."

"Mày cầu hôn Ji Ah?" Takeshi Hirayama nhíu mày, "Vậy quan hệ của mày và Jang Mi Ri là như thế nào?"

"Không có gì." Song Yoo Hyun trả lời rất dứt khoát, ngẩng đầu lộ nụ cười vô hại với Takeshi Hirayama, đột nhiên chỉ phía sau hắn, "Tuy rằng gần đây Jang Mi Ri tiểu thư đặc biệt thân cận tôi, nhưng... đó mới là bạn trai Mi Ri tiểu thư."

"Mày nói bậy gì đấy? Mày tưởng mày chỉ ngón tay lung tung là tao phải tin tưởng quay đầu lại?"

"Anh gần đây đều đi theo Jang Mi Ri tiểu thư nên phát hiện cô ấy luôn cùng tôi và Ji Ah xuất hiện đi, thực ra cô ấy chỉ ngẫu nhiên ở tiệc rượu phát hiện thân phận tôi là người thừa kế Mondo Group, phía sau anh mới thật là bạn trai cô ấy."

Takeshi Hirayama bị dáng vẻ nghiêm túc giải thích của Song Yoo Hyun lừa gạt, không khỏi quay đầu lại theo hướng tay anh, không ngờ thực sự thấy một người đàn ông mặt vest đứng sau hắn cùng Jang Mi Ri.

"Mày..."

Hắn chỉ kịp nói một chữ với Jang Myung Hoon, Song Yoo Hyun đã nhanh tay lẹ mắt tiến tới đánh rớt dao trong tay hắn, sau đó dùng sức nắm cánh tay hắn một cái, áp trên mặt đất.

"A... Khốn nạn." Takeshi Hirayama giãy giụa gầm lên, "Buông ra."

Jang Mi Ri bị vứt té sang bên, quên đi sự đau đớn, ngơ ngác nhìn Jung Myung Hoon cách đó không xa, trong lòng tự nhủ mình xong đời, cái gì Jang Myung Hoon cũng nghe được.

Trong khoảng thời gian này, cô một lòng muốn quyến rũ Song Yoo Hyun, ít khi hẹn hò cùng Jung Myung Hoon, nên tìm đủ mọi lý do. Tuy rằng biết rõ Jung Myung Hoon bắt đầu nghi ngờ, cô lại chỉ nghĩ muốn chiếm được Song Yoo Hyun, mất đi Jung Myun Hoon cũng chẳng sao. Song Yoo Hyun hơn Jung Myung Hoon nhiều, tuổi còn trẻ, có năng lực, lại còn là người thừa kế của tập đoàn lớn. Có thể nói rằng cô phí hết tâm tư, không chỉ không làm Song Yoo Hyun rung động, trái lại để mình bị nhìn thấu, hiện tại ngay cả Jung Myung Hoon cũng biết tất cả.

"Mi Ri, cậu không sao chứ..." Tiểu Bạch nâng Mi Ri dậy, thấy sắc mặt cô ấy trắng bệch, lo lắng hỏi.

"Ji Ah... chết tớ rồi." Mi Ri mất hồn nhìn Tiểu Bạch, âm thanh tuyệt vọng.

"Làm sao có thể, Mi Ri cậu tỉnh táo lại đi."

"Jung Myung Hoon đã biết hết, anh ấy sẽ không tha thứ người lừa dối mình." Jang Mi Ri rốt cuộc hối hận, hối hận bản thân không biết đủ muốn cướp Song Yoo Hyun, cho tới nay, cô đều cảm giác mình thông minh xinh đẹp hơn Ji Ah ngu ngốc, nhưng Lee Ji Ah có thể gặp người tốt hơn so với cô, bố mẹ nuôi cũng tốt, Song Yoo Hyun cũng tốt, làm cô không thể không ghen tị.

"Mi Ri, cậu còn có Takeshi Hirayama mà, tuy rằng trong miệng cậu ghét anh ta, nhưng thời gian ở Nhật Bản, anh ta vẫn đều chiếu cố cậu, hai người vẫn luôn cùng nhau, trong lòng cậu hẳn rõ ràng đi, anh ta đuổi tới Hàn Quốc, giống như Yoo Hyun nói là bởi yêu cậu, so với tham lam yêu lấy bầu trời sao, đèn đường bên người cũng rất ấm áp mà."

Tiểu Bạch cố ý nhắc nhở Song Yoo Hyun để anh phát hiện chuyện Jang Mi Ri biết thân phận của mình, sau đó dựa vào tâm tư của Jang Mi Ri để cô ta tiếp cận Song Yoo Hyun không chút kiêng kị, Tiểu Bạch rất hiểu Song Yoo Hyun, tuy rằng anh tính cách hiền lành nhưng không ngu ngốc, nhiều chuyện xảy ra như vậy, vô cùng dễ liên tưởng đến một kết quả, rồi cô len lén liên lạc, thuyết phục Takeshi Hirayama cùng hợp tác.

Cô vốn cũng không muốn làm vậy với Jang Mi Ri, nhưng phát hiện Jang Mi Ri lòng tham không biết đủ, Tiểu Bạch lo lắng Ji Ah chân chính trở về không phải đối thủ cho nên quyết định vạch mặt Jang Mi Ri rồi chìa một bàn tay xinh đẹp cho cô ấy, để cô ấy có cơ hội lựa chọn một lần nữa.

"Tớ... tớ không biết." Lời Tiểu Bạch nói dấy lên chút hy vọng cho Jang Mi Ri, cô ấy có vẻ đang giãy giụa vô cùng.

"Ji Ah..." Không biết Song Yoo Hyun nói gì đó với Takeshi Hirayama rồi để Jung Myung Hoon cùng Takeshi Hirayama nói chuyện với nhau, Song Yoo Hyun trở lại bên người Tiểu Bạch.

"Bọn mình kết hôn đi." Song Yoo Hyun nhìn Tiểu Bạch thuận thế quỳ xuống, móc hộp nhẫn từ trong túi, tiếp tục phun lời kinh người.

"Yoo Hyun... Anh đã biết chuyện trước kia của em, anh vẫn muốn cầu hôn sao..." Tiểu Bạch xem Song Yoo Hyun, trong mắt tràn đầy khiếp sợ.

"Như anh vừa mới nói, lúc trước anh không rõ tại sao em từ chối anh cầu hôn, trong lòng anh rất lo lắng. Bây giờ anh đã hiểu được, tuy rằng đầu tiên rất khiếp sợ, nhưng anh càng cảm thấy may mắn. Mỗi người đều có bí mật mà, anh cũng giấu Ji Ah anh là thừa kế tập toàn Mondo Group, cho nên bọn mình hòa nhau. Đừng cảm thấy bất an, Ji Ah. Bọn mình kết hôn đi. Quá khứ của em, anh không cách nào tham dự, tương lai xin em hãy giao cho anh..."

Tiểu Bạch nghe lời Song Yoo Hyun nói, cảm thấy Song Yoo Hyun là người bạn đời rất tuyệt vời, rõ ràng việc Lee Ji Ah giấu diếm quá khứ cùng việc anh giấu chuyện thừa kế tài phiệt không thể đặt so sánh với nhau, Song Yoo Hyun lại có thể dùng cách nói như vậy nói qua thật nhẹ nhàng, giữ mặt mũi cho người yêu.

"Được..." Tiểu Bạch rốt cuộc mỉm cười, thuận theo vươn tay, để Song Yoo Hyun đeo nhẫn vào tay mình, khom lưng, đưa lên một nụ hôn ngọt ngào.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .....

Hai tháng sau, Tiểu Bạch cùng Song Yoo Hyun cử hành hôn lễ.

Được sự giúp đỡ của Tiểu Bạch, Jang Mi Ri quen biết với Lee Hwa, mặc dù quá trình không thoải mái, cũng may hai người đều nguyện ý chậm rãi tiếp nhận. Sau khi có mẹ, Jang Mi Ri trở nên hòa nhã hơn nhiều. Jung Myung Hoon biết Jang Mi Ri lừa dối vẫn không muốn thấy cô ấy, nhưng trong lòng mọi người đều rõ ràng, bởi quá để ý mới có thể tức giận như vậy. Takeshi Hirayama cũng không quấy rầy Jang Mi Ri nữa, tất cả mọi người đều lẳng lặng đợi, đợi Jang Mi Ri tự mình nghĩ rõ ràng, đưa ra lựa chọn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.