Cái Chết Huy Hoàng

Chương 9



Tấn công là một lựa chọn cảm tính. Eve cũng có thể biện minh đó là lựa chọn hợp logic.

“Anh có quan hệ với Yvonne Metcalf.”

“Anh nói rồi, bọn anh từng là bạn.” Anh mở chiếc hộp bạc cổ trên bàn lấy ra một điếu thuốc. “Có lúc rất thân thiết.”

“Ai đã thay đổi khía cạnh của mối quan hệ đó, và khi nào?”

“Ai ư? Hừm.” Roarke thận trọng suy nghĩ khi châm thuốc, thả một làn khói mỏng. “Anh nghĩ đó là quyết định chung của cả hai. Sự nghiệp của cô ấy đang thăng tiến, đòi hỏi cô ấy bỏ nhiều thời gian và công sức. Có thể nói bọn anh xa rời nhau.”

“Anh và cô ta có cãi cọ không?”

“Anh không nghĩ thế. Yvonne hiếm khi gây gổ. Cô ấy thấy cuộc sống quá... vui thú. Em có muốn chút rượu không?”

“Em đang làm nhiệm vụ.”

“À, tất nhiên em đang làm nhiệm vụ. Anh thì không.”

Anh đứng dậy, Eve thấy con mèo nhảy khỏi lòng anh. Galahad dò xét cô qua ánh mắt hai màu trước khi cúi xuống liếm lông. Cô quá mải quắc mắt về phía con mèo nên không nhận thấy tay Roarke không vững khi anh đứng nơi quầy rượu chạm trổ, rót rượu từ bình vào ly.

“À,” anh nói, xoay tròn ly rượu, khoảng cách giữa họ là nửa căn phòng. “Thế thôi sao?”

Không, cô nghĩ, không chỉ có thế. Nếu anh không tự nguyện giúp, thì cô sẽ chọc xoáy, sử dụng bộ não thận trọng của anh không chút thương xót và không chút day dứt. “Lần cuối cùng anh được ghi trong nhật ký cô ta là cách đây một năm rưỡi.”

“Lâu quá,” Roarke nói. Anh tiếc, rất tiếc cho Yvonne. Nhưng lúc này anh đang gặp vài rắc rối, mà rắc rối lớn nhất đang đứng đối diện với anh trong phòng, đang nhìn anh bằng ánh mắt dữ dội. “Anh không biết.”

“Đó là lần cuối anh gặp cô ta?”

“Không, chắc chắn không phải.” Anh liếc nhìn ly rượu, nhớ lại. “Anh nhớ đã nhảy với cô ấy tại một bữa tiệc, đêm giao thừa năm ngoái. Cô ấy quay lại đây với anh.”

“Anh ngủ với cô ta,” Eve nói.

“Về lý thuyết thì không.” Giọng anh thoáng vẻ khó chịu. “Anh đã làm tình với cô ấy, nói chuyện, ăn sáng.”

“Anh nối lại mối quan hệ?”

“Không.” Anh chọn một chiếc ghế ngồi xuống để thưởng thức rượu và thuốc lá. Anh bắt chéo ở cổ chân, thoải mái. “Bọn anh có thể như vậy, nhưng cả hai đều bận bịu với dự án riêng của mỗi người. Anh không nghe tin gì từ cô ấy đã sáu tuần nay, có lẽ bảy tuần.”

“Và?”

Anh phớt lờ câu hỏi của cô, hồi tưởng. Thoải mái, dễ dàng. Có lẽ không chút đắn đo. “Anh nói với cô ấy anh... đã có người khác.” Anh nhìn đầu thuốc lá cháy sáng. “Lúc ấy anh đang yêu ai đó.”

Tim cô giật thót. Cô liếc nhìn anh, cho tay vào túi. “Em không thể loại anh khỏi danh sách trừ phi anh giúp em.”

“Em không thể sao? Vậy thì, tùy em.”

“Khỉ thật, Roarke, anh là người duy nhất có liên quan đến cả hai nạn nhân.”

“Và đó là động cơ của anh, Trung úy?”

“Đừng có nói cái giọng đó với em. Em ghét khi anh như thế. Lạnh lùng, tự chủ, kẻ cả.” Cô từ bỏ, định bước đi. “Em biết anh không có liên quan gì đến hai vụ giết người, và không có bằng chứng nào cho thấy anh liên quan. Nhưng điều đó không phá vỡ được mối liên hệ.”

“Và điều đó gây khó khăn cho em, vì đến lượt tên em lại có liên quan đến anh. Hay từng là thế.”

“Em có thể xử lý được chuyện đó.”

“Vậy tại sao em gầy đi?” Anh hỏi. “Tại sao lại có vết thâm quầng dưới mắt? Sao trông em buồn thế?”

Cô giật phịch máy ghi âm ra, ném xuống bàn. Rào cản giữa họ. “Em cần anh nói cho em tất cả những gì anh biết về hai phụ nữ này. Tất cả những chi tiết nhỏ nhặt, tầm thường. Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, em cần giúp đỡ. Em phải biết tại sao Towers lại đến West End vào giữa đêm. Tại sao Metcalf lại vận đồ và ra sân sau lúc nửa đêm.”

Anh dụi tắt điếu thuốc, từ từ đứng dậy. “Em kỳ vọng anh nhiều hơn anh đáng được hưởng, Eve. Anh không biết Cicely rõ đến thế. Bọn anh làm ăn, giao thiệp ở mức độ lạnh nhạt nhất. Hãy xem xuất thân của anh và địa vị của bà ấy. Đối với Yvonne, bọn anh từng là tình nhân. Anh thích cô ấy, năng lượng, sự đam mê của cô ấy. Anh biết cô ấy tham vọng. Cô ấy muốn làm ngôi sao và đã đạt được, xứng đáng với nó. Nhưng anh không thể nói với em về suy nghĩ của họ.”

“Anh biết nhìn người,” cô lý lẽ. “Anh biết cách để đi guốc vào bụng họ. Không điều gì làm anh ngạc nhiên cả.”

“Em làm anh ngạc nhiên đấy,” anh nói. “Luôn luôn.”

Cô lắc đầu. “Cho em biết anh nghĩ tại sao Yvonne Metcalf lại ra sân sau gặp ai đó.”

Anh nhấp rượu, nhún vai. “Để thăng tiến, vinh quang, phấn khích, yêu đương. Có lẽ theo thứ tự ấy. Cô ấy ăn mặc cẩn thận bởi vì cô ấy phù phiếm, một cách đáng ngưỡng mộ. Thời điểm cuộc gặp chẳng có nghĩa lý gì với cô ấy cả. Cô ấy bốc đồng, một cách hấp dẫn.”

Cô thở hắt.

Đó là điều cô cần. Anh có thể giúp cô hiểu rõ nạn nhân. “Có người đàn ông khác sao?”

Anh nhận ra mình đang giận dữ, và buộc mình dừng lại. “Cô ấy đáng yêu, hấp dẫn, rạng rỡ, và xuất sắc ở trên giường. Anh nghĩ trong đời cô ấy có cả tá đàn ông.”

“Những kẻ ghen tuông, tức tối?”

Anh nhíu mày. “Ý em là có kẻ giết cô ấy bởi vì cô ấy không cho hắn cái hắn muốn, hắn cần?” Mắt anh nhìn chằm vào mắt cô. “Cũng là một ý đấy. Một người đàn ông có thể gây tổn hại cho một phụ nữ vì điều đó, nếu anh ta muốn hoặc cần nó khủng khiếp đủ mức. Vậy mà, anh chưa giết em. Chưa.”

“Đây là cuộc điều tra án mạng, Roarke. Đừng làm trò với em.”

“Làm trò?” Anh ném ly rượu vơi bay ngang phòng khiến cả hai sững sờ. Chiếc ly nát vụn trên tường, rượu tung tóe. “Em hùng hổ vào đây, không báo trước, không được mời, và hy vọng anh hợp tác, như một con chó được huấn luyện, trong khi em tra hỏi anh? Em hỏi anh những câu về Yvonne, một người anh quan tâm, và hy vọng anh trả lời một cách vui vẻ trong khi em tưởng tượng anh với cô ấy ở trên giường.”

Cô từng thấy cơn nóng giận của anh bùng phát trước đây. Thường thì cô thích nó hơn là sự kiềm chế lạnh lùng của anh. Nhưng lúc này, dũng khí của cô đã tan vỡ cùng ly rượu. “Không phải việc cá nhân, và cũng không phải đang tra hỏi. Chỉ là tham vấn nguồn tin hữu ích. Em đang làm việc của mình.”

“Chẳng liên quan gì đến công việc của em cả, hai ta đều biết thế. Nếu trong em có một chút lòng tin rằng anh có liên quan đến chuyện rạch cổ hai phụ nữ kia, thì anh thậm chí còn mắc sai lầm nhiều hơn anh tưởng. Nếu em muốn xâu xé anh, Trung úy, thì làm vào lúc em rảnh rỗi, chứ không phải vào thời gian của anh.” Anh nhặt máy ghi âm của cô khỏi bàn và ném sang cô. “Lần sau, mang theo lệnh tra khảo.”

“Em đang cố loại hẳn anh khỏi danh sách.”

“Em chưa làm xong sao?” Anh bước ra sau bàn và mệt mỏi ngồi xuống. “Ra ngay. Anh không còn việc gì nữa.”

Cô ngạc nhiên vì mình không vấp ngã lúc bước về phía cửa, khi mà tim cô dồn dập và đầu gối run rẩy. Cô thở không ra hơi khi với lấy cánh cửa. Tại bàn, Roarke tự nguyền rủa mình vì ngốc nghếch và nhấn nút khóa cửa. Nguyền rủa cô, nguyền rủa chính anh, nhưng cô không bỏ anh đi.

Anh định mở miệng nói thì cô quay lại, cách cửa chỉ vài centimet. Khuôn mặt cô giờ đây thật bạo liệt. “Thôi được. Thật chết tiệt, thôi được, anh thắng rồi. Em đang đau đớn. Có phải đó là điều anh muốn? Em không ngủ được, không ăn được. Như có gì đó trong em tan vỡ, và em không thể làm việc của mình. Anh hài lòng chưa?”

Anh nhận thấy cảm giác nhẹ nhõm đầu tiên nới lỏng cái nắm tay đang siết trái tim anh. “Anh có nên hài lòng không?”

“Em ở đây, không phải sao? Em ở đây vì em không thể chạy trốn được nữa.” Cô lôi sợi dây chuyền dưới áo, bước đến anh. “Em đang đeo cái thứ nguyền rủa này.”

Anh liếc nhìn viên kim cương cô gí vào mặt anh. Nó rọi vào mặt anh, sáng rực và bí ẩn. “Như anh đã nói, nó hợp với em.”

“Rất hợp,” cô lẩm bẩm, vung sợi dây. “Nó làm em cảm thấy như một con ngốc. Toàn bộ chuyện này làm em cảm thấy như một con ngốc. Được thôi; em sẽ là một con ngốc. Em sẽ chuyển đến đây. Em sẽ chịu đựng gã người máy xấc xược mà anh gọi là quản gia. Em sẽ đeo những viên kim cương. Chỉ đừng...” Cô ngừng lại, lấy tay ôm mặt khi nước mắt tuôn ra. “Em không thể chịu đựng hơn được nữa.”

“Đừng. Vì chúa, đừng khóc.”

“Em mệt mỏi.” Cô lắc lắc người cho khuây khỏa. “Em mệt mỏi, thế thôi.”

“Cứ chửi rủa anh đi.” Anh đứng dậy, run rẩy và vô cùng sợ hãi bởi cơn bão nước mắt. “Ném gì đó. Đánh anh đi.”

Cô giật lùi lại khi anh chạm vào cô. “Đừng. Đừng chạm vào em khi em xử sự như một con ngốc.”

Mặc kệ lời cô nói, anh kéo cô lại gần. Cô vằng ra, rồi bị kéo lại cương quyết về phía anh. Rồi trong vô vọng, cô choàng tay lên người anh, siết chặt. “Đừng đi.” Cô úp mặt lên vai anh. “Đừng đi.”

“Anh không đi đâu cả.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, vỗ về cô. Đối với người đàn ông, anh tự hỏi, có điều gì kinh ngạc, đáng sợ hãi hơn nước mắt của một phụ nữ mạnh mẽ? “Bao giờ anh cũng ở ngay đây. Anh yêu em, Eve, nhiều hơn anh có thể chịu đựng.”

“Em cần anh. Em không thể cưỡng nổi. Em không muốn.”

“Anh biết.” Anh lùi lại, đưa tay lên cằm nâng khuôn mặt cô hướng về phía anh. “Chúng ta sẽ phải đối mặt với nó.” Anh hôn lên má cô đẫm ướt, bên này, bên kia. “Anh thực sự không thể làm được nếu thiếu em.”

“Anh đã đuổi em đi.”

“Anh đã khóa cửa.” Môi anh chụm lại trước khi hôn lên môi cô. “Nếu em đợi thêm vài tiếng nữa, anh sẽ đến chỗ em. Đêm nay, anh ngồi đây, cố tự nhủ với bản thân đừng nghĩ đến nữa, và không có chút may mắn nào. Rồi em bước vào. Anh gần như ngã quỵ xuống.”

“Tại sao?” Cô chạm vào mặt anh. “Anh có thể có bất kỳ ai. Có khi anh đang có cũng nên.”

“Tại sao?” Anh nghiêng đầu. “Người đâu mà rắc rối. Có thể do sự trầm lặng của em, sự kín đáo của em, giác quan hoàn hảo của em chăng?” Tim anh vui sướng khi nhìn thấy nét cười thích thú ở cô. “Không, anh phải nghĩ đến một ai khác. Hẳn là do sự can đảm của em, sự dâng hiến tuyệt đối cho lẽ công bằng, tâm trí không ngơi nghỉ, và góc dịu dàng trong tim em đã khiến em quan tâm quá nhiều thứ.”

“Em không thế.”

“Ồ, nhưng là em đấy, Eve em yêu.” Anh hôn lên môi cô. “Cũng như cảm giác đó là em, mùi vị, hình ảnh, âm thanh. Em đã hạ gục anh. Chúng ta sẽ nói chuyện,” anh thì thầm, ngón tay cái lau những giọt nước mắt đang khô. “Chúng ta sẽ tìm cách phù hợp cho cả hai.”

Cô hít vào run rẩy. “Em yêu anh.” Và thở ra. “Chúa ơi.”

Cảm xúc cuốn xuyên qua anh giống như một cơn bão mùa hè, nhanh chóng, dữ dội, rồi trôi sạch. Bị ngập chìm trong nó, anh dựa trán vào trán cô. “Em đã không nên giữ lời đó.”

“Em nghĩ là không. Có lẽ em sẽ quen.” Và có lẽ lần tới dạ dày của cô sẽ không nhảy nhót như một cái ao đầy ếch nữa. Cô ngước mặt lên và tìm thấy môi anh.

Trong một khoảnh khắc nụ hôn thật cháy bỏng, khát khao và dữ dội. Máu sùng sục trong đầu cô, ầm ĩ và dữ dội đến mức cô không nghe thấy chính mình nói lại những từ đó nữa, nhưng cô cảm thấy chúng, theo cách trái tim cô gấp gáp và căng phồng.

Hổn hển và bị kích thích, cô giật mạnh vào quần anh. “Bây giờ. Ngay bây giờ.”

“Nhất định là bây giờ.” Anh kéo chiếc áo sơ mi qua khỏi đầu cô trước khi họ chạm sàn nhà.

Họ cuộn tròn, mò tìm nhau. Tay chân quấn lấy nhau. Choáng váng vì đói, cô cắn vào vai anh khi anh giật quần jean cô xuống. Trong một tích tắc anh cảm nhận làn da cô dưới tay anh, đường nét của cô, hơi nóng của cô, rồi sau đó là một vũng cảm giác, sự đụng chạm của mùi vị và làn da trầy xước trước nhu cầu bức thiết phải giao hoan.

Sự khéo léo sẽ phải chờ đợi, cũng như sự dịu dàng. Thú tính đã chìa móng vuốt vào cả hai người, cắn xé họ ngay khi anh ở sâu trong cô, hoang dại. Anh có thể cảm thấy cơ thể cô bấu víu và căng thẳng, nghe tiếng rên xiết nhẹ và kéo dài do một cơn giải tỏa làm chao đảo. Và chính anh cũng giải phóng hết, cả con tim, tâm hồn và tinh khí.

Cô thức dậy trên giường nhà anh khi ánh nắng dịu luồn qua khe cửa sổ. Mắt nhắm, cô quờ tay và thấy bên cạnh mình vẫn ấm nhưng trống không.

“Thế quái nào mình lại ở đây nhỉ?” Cô tự hỏi.

“Anh bế em.”

Mắt cô mở to nhìn chằm vào Roarke. Anh ngồi trần truồng, gác chân lên đầu gối cô, ngắm nhìn cô. “Bế em?”

“Em ngủ trên sàn.” Anh cúi người dúi ngón tay cái vào má cô. “Em không nên làm việc đến kiệt sức, Eve.”

“Anh bế em?” Cô hỏi lại, quá bối rối, không biết mình có xấu hổ hay không. “Em tiếc đã bỏ lỡ cảnh ấy.”

“Chúng ta có nhiều thời gian để diễn lại. Em làm anh lo quá.”

“Em ổn. Chỉ là...” Cô xem giờ trên chiếc đồng hồ bên cạnh. “Chúa ơi, mười giờ. Mười giờ sáng?”

Anh lấy tay đẩy cô lại khi cô định trườn ra khỏi giường. “Hôm nay Chủ nhật.”

“Chủ nhật?” Hoàn toàn mất phương hướng, cô dụi mắt. “Em chẳng biết gì nữa.” Cô không phải làm việc, cô vẫn nhớ, nhưng...

“Em cần ngủ,” anh nói, đọc tâm trí cô. “Và em cần nạp năng lượng, một thứ không phải caffeine.” Anh với tay lấy chiếc cốc trên bàn đầu giường mà nâng lên.

Eve nhìn thứ chất lỏng màu hồng nhạt đầy ngờ vực. “Cái gì đây?”

“Tốt lắm. Em uống đi.” Để chắc rằng cô uống, anh đưa cốc lên miệng cô. Anh có thể đưa cho cô thứ năng lượng dưới dạng thuốc viên, nhưng anh biết cô không thích dùng bất cứ gì giống như thuốc. “Đây là thứ mà phòng thí nghiệm của anh đang nghiên cứu. Bọn anh sẽ tung ra thị trường trong sáu tháng tới.”

Cô nhíu mắt. “Đang thử nghiệm?”

“Khá an toàn.” Anh cười và đặt chiếc cốc không sang bên. “Chưa ai chết cả.”

“Ha ha.” Cô ngồi dậy, cảm thấy cực kỳ thư thái, và cực kỳ tỉnh táo. “Em phải đến Sở Cảnh sát, làm vài việc về những vụ án khác còn trên bàn.”

“Em cần nghỉ ngơi một chút.” Anh nâng một tay lên trước khi cô phản đối. “Một ngày. Thậm chí một buổi chiều. Anh muốn em ở bên anh, thậm chí ở một mình, nếu em muốn.”

“Em nghĩ có thể dành được vài giờ.” Cô ngồi dậy, quàng tay qua cổ anh. “Anh đang nghĩ gì?”

Anh mỉm cười và đẩy cô lại giường. Lần này có sự khéo léo, và có sự dịu dàng.

Eve không ngạc nhiên khi thấy tin nhắn chất đống. Từ cách đây vài thập niên, Chủ nhật không còn là ngày nghỉ. Đĩa tin nhắn của cô báo tín hiệu, báo cáo những cuộc gọi của Nadine Furst, con chồn ngạo mạn Morse, và từ bố mẹ Yvonne Metcalf, cuộc gọi khiến cô day thái dương, và một đoạn tin nhắn của Mirina Angelini.

“Em không thể đau khổ thay họ được, Eve,” Roarke nói từ phía sau cô.

“Gì cơ?”

“Nhà Metcalf. Anh thấy điều đó trong mắt em.”

“Em là chỗ dựa duy nhất của họ.” Cô bắt đầu gửi tin xác nhận mình đã nhận được tin nhắn. “Họ phải biết ai đang theo dõi cô ấy.”

“Anh muốn nói mấy điều.”

Eve ngước mắt, chuẩn bị để anh thuyết giảng cô về nghỉ ngơi, khách quan, và khoảng cách nghề nghiệp. “Anh cứ nói đi rồi để em làm việc.”

“Trong đời mình anh đã đối mặt với nhiều cảnh sát. Lẩn tránh họ, hối lộ họ, thao túng họ, hoặc đơn giản là vượt mặt họ.”

Cô thích thú tựa hông lên góc bàn. “Em không chắc anh nên nói với em điều đó. Hồ sơ của anh sạch sẽ một cách đáng ngờ.”

“Tất nhiên là thế.” Bốc đồng, anh hôn lên chóp mũi cô. “Anh đã hối lộ để có được thế.”

Cô cau mặt. “Thật sao, Roarke, cái gì em không biết thì không thể làm hại anh.”

“Vấn đề là,” anh nói ôn tồn, “anh đã đối mặt với nhiều cảnh sát trong nhiều năm qua. Em là cảnh sát giỏi nhất.”

Bị bất ngờ, cô nháy mắt. “À.”

“Eve, em sẽ bảo vệ cho người đã chết và sự đau khổ. Em khiến anh chao đảo.”

“Thôi đi.” Xấu hổ, cô đứng dậy. “Em nói thật đấy.”

“Em có thể nói thế khi em gọi lại cho gã Morse và nghe phải tiếng rên rỉ bực mình của hắn ta.”

“Em sẽ không gọi lại cho hắn.”

“Em đã gửi tin nhắn rồi.”

“Em xóa tin nhắn của hắn trước tiên.” Cô cười. “Ui chà.”

Anh cười rồi kéo cô ra khỏi bàn. “Anh thích phong cách của em.”

Cô thích thú luồn tay vào mái tóc anh trước khi cố trốn thoát. “Giờ anh đang cản trở em đấy. Hãy tránh xa khi em xem Mirina Angelini muốn gì.” Không để ý đến anh, cô nhấn số và đợi.

Mirina trả lời máy, khuôn mặt tái xanh căng thẳng hiện trên màn hình. “Vâng, ô, Trung úy Dallas. Cảm ơn cô đã gọi lại cho tôi sớm như vậy. Tôi sợ cô không nghe máy cho đến ngày mai.”

“Tôi giúp gì được, cô Angelini?”

“Tôi cần nói chuyện với cô, càng sớm càng tốt. Tôi không muốn thông qua ông Chỉ huy, Trung úy. Ông ấy đã làm quá nhiều cho tôi và gia đình tôi.”

“Chuyện này có liên quan đến vụ điều tra không?”

“Có, ít nhất tôi nghĩ vậy.”

Eve ra dấu cho Roarke rời khỏi phòng. Anh chỉ đứng dựa tường. Cô gầm gừ với anh, rồi quay lại màn hình. “Tôi sẽ gặp cô vào lúc thuận tiện nhất cho cô.”

“Vâng, Trung úy, hẳn phải thuận tiện cho tôi. Bác sĩ của tôi không muốn tôi đi lại lúc này. Tôi cần cô đến chỗ tôi.”

“Cô muốn tôi đến Rome? Cô Angelini, dù Sở Cảnh sát có thể chấp nhận chuyến đi này, song tôi cần điều gì cụ thể để biện minh cho thời gian và chi phí.”

“Anh đưa em đi,” Roarke nói chậm rãi.

“Anh yên nào.”

“Ai đang ở đấy? Có người khác ở đấy sao?” Giọng Mirina run rẩy.

“Roarke đang ở cạnh tôi,” Eve nói khẽ. “Cô Angelini...”

“Ồ, không sao. Tôi đang cố liên lạc với anh ấy. Cả hai người có thể đến cùng không? Tôi biết đây là đòi hỏi quá đáng, Trung úy. Tôi ghét phải chèo kéo, nhưng tôi sẽ làm nếu cần thiết. Ông Chỉ huy sẽ chấp nhận.”

“Tôi chắc chắn ông ấy sẽ vậy,” Eve nói. “Tôi sẽ đi ngay khi ông ấy chấp thuận. Tôi sẽ liên lạc lại.” Cô ngắt máy. “Bọn nhà giàu hư hỏng làm em phát bực.”

“Đau khổ và lo lắng không có giới hạn kinh tế,” Roarke nói.

“Anh thôi đi được không.” Cô gắt gỏng, cáu kỉnh đá vào bàn.

“Em sẽ thích Rome, em yêu,” Roarke cười nói.

Cô thực sự thích Rome, ít nhất là cô nghĩ vậy từ những ấn tượng mờ ảo thoảng qua khi ngồi trên chuyến xe siêu tốc từ sân bay đến căn hộ của nhà Angelini ngắm nhìn Tam cấp Tây Ban Nha: những đài phun nước, giao thông và những tàn dư cũ kỹ đến khó tin.

Ở ghế sau xe limo, Eve ngắm nhìn những người bộ hành lịch lãm với một nỗi e ngại. Những chiếc váy dài trong mùa này, rõ ràng thế. Ôm sát người, mỏng tanh, lùng nhùng, nhiều màu sắc từ trắng toát đến vàng óng. Dây lưng dát đầy kim cương, những đôi giày đế bằng nạm ngọc và những chiếc túi xách nhỏ đính đầy đá quý mang theo bên người các quý bà quý ông. Mọi người ai cũng như người thuộc hoàng gia.

Roarke không biết cô có thể trố mắt nhìn ngơ ngác. Anh vui sướng ghê gớm khi thấy cô có thể quên đi nhiệm vụ đủ lâu để ngắm nhìn và ngạc nhiên. Sẽ thật đáng tiếc, anh nghĩ, nếu họ không dành được một hai ngày để anh có thể dẫn cô đi xem thành phố, vẻ hùng vĩ của nó, sự trường tồn đến khó tin của nó.

Anh tiếc khi chiếc xe dừng khựng lại bên lề đường kéo cô về với thực tại.

“Cuộc gặp này nên có gì đó hữu ích.” Không đợi tài xế, cô lao ra khỏi xe. Khi Roarke níu được khuỷu tay cô để dẫn cô vào tòa chung cư, cô quay đầu nhìn xéo anh. “Anh không thấy một chút bực bội khi bị bắt băng qua cả đại dương cho một cuộc nói chuyện sao?”

“Em yêu, anh thường đi những chuyến xa hơn thế. Và không có người đồng hành quyến rũ thế này.”

Cô khịt mũi và suýt lôi phù hiệu ra trước mặt gã người máy bảo vệ trước khi nhớ ra. “Eve Dallas và Roarke đến gặp Mirina Angelini.”

“Chúng tôi đã được thông báo có ông bà đến, Eve Dallas và Roarke.” Người máy kéo cửa thang máy và nhập mã.

“Anh có thể mua một gã thế này,” Eve nghếch đầu về phía gã người máy trước khi cửa thang máy đóng lại, “và tống khứ Summerset.”

“Summerset có vẻ quyến rũ riêng của ông ta.”

Cô lại khịt mũi, lớn hơn. “Vâng, hẳn rồi.”

Cửa mở dẫn ra một hành lang màu ngà vàng, với một đài phun nước nhỏ róc rách có hình nàng tiên cá.

“Chúa ơi,” Eve thầm thì, nhìn quanh những cây cọ và những bức tranh. “Em không nghĩ có ai khác ngoài anh sống như thế này.”

“Chào mừng đến với Rome.” Randall Slade bước đến. “Cảm ơn hai vị đã đến. Xin mời vào. Mirina đang ở trong phòng khách.”

“Cô ấy không nói có anh ở đây, Slade.”

“Chúng tôi cùng quyết định gọi cho hai vị.”

Dành thời gian cho những câu hỏi, Eve bước qua anh ta. Bức tường phía trước phòng khách được làm hoàn toàn bằng kính. Gương một chiều, Eve nghĩ, vì tòa nhà chỉ cao có sáu tầng. Mặc dù không cao lắm, nó vẫn đủ tạo ra tầm nhìn quang cảnh thành phố rất quyến rũ.

Mirina ngồi duyên dáng trên chiếc ghế khung uốn cong, nhấp tách trà từ bàn tay rung nhẹ.

Cô gái dường như tái nhạt hơn, thậm chí có vẻ còn mong manh hơn trong chiếc váy dài hợp thời trang màu xanh băng.

Chân để trần, móng chân sơn màu hợp với chiếc váy. Cô tết tóc thành nhiều búi, dùng chiếc trâm gắn trang sức để giữ. Eve nghĩ cô ấy giống một trong những nữ thần La Mã cổ đại, nhưng kiến thức về thần thoại của cô quá sơ sài nên không biết chọn ai.

Mirina không đứng lên, cũng không cười, mà chỉ đặt tách sang bên và nhấc chiếc bình nhỏ màu trắng để rót thêm hai tách nữa.

“Hy vọng hai người sẽ uống trà cùng tôi.”

“Tôi không đến đây để dự tiệc, cô Angelini.”

“Không, nhưng cô đã đến, và tôi biết ơn.”

“Đây, để anh làm cho.” Với một cử chỉ duyên dáng hầu như che những chiếc cốc đang rung rung trong tay Mirina, Slade đỡ lấy chúng. “Xin mời ngồi,” anh ta nói. “Chúng tôi không giữ các vị lâu hơn cần thiết, nhưng các vị cũng phải được thoái mải.”

“Tôi không có thẩm quyền ở nơi này,” Eve mào đầu trong khi ngồi vào chiếc ghế đệm lưng thấp, “nhưng tôi muốn ghi âm cuộc gặp này, với sự cho phép của các vị.”

Mirina nhìn Slade, cắn môi. “Vâng, tất nhiên.” Cô hắng giọng khi Eve đưa máy ghi âm ra đặt lên bàn, ở giữa họ. “Cô biết... những khó khăn Randy gặp phải mấy năm trước ở Khu ba tám.”

“Tôi biết,” Eve xác nhận. “Tôi nghe nói cô không biết.”

“Randy cho tôi biết hôm qua.” Mirina mò mẫm tìm, và tay anh ta đã ở đó. “Cô là người phụ nữ mạnh mẽ, tự tin, Trung úy. Có thể cô khó mà hiểu được chúng tôi, những người không mạnh mẽ như vậy. Randy không cho tôi biết trước đó, vì anh ấy sợ tôi không chấp nhận nổi chuyện này. Tinh thần của tôi.” Cô gái khẽ rung đôi vai gầy. “Khủng hoảng trong công việc tiếp cho tôi sức mạnh. Khủng hoảng cá nhân lại tàn phá tôi. Các bác sĩ gọi đó là xu hướng lảng tránh. Tôi không thích đối mặt với rắc rối.”

“Em là người tinh tế,” Slade nói, nắm chặt tay cô. “Không có gì phải xấu hổ cả.”

“Dù sao, đây là điều tôi phải đối mặt. Anh đã ở đó,” cô nói với Roarke, “lúc xảy ra biến cố.”

“Tôi đã ở đấy, có lẽ trong sòng bạc.”

“Và nhân viên an ninh ở khách sạn, nhân viên an ninh Randy đã gọi điện báo, họ là người của anh.”

“Đúng vậy. Mọi người đều có bảo vệ riêng. Các vụ tội phạm sẽ được chuyển sang cho quan tòa - trừ phi chúng có thể được xử lý kín.”

“Ý anh là thông qua hối lộ.”

“Đương nhiên.”

“Lẽ ra Randy có thể hối lộ bên an ninh. Anh ấy đã không làm.”

“Mirina.” Anh ta ngăn cô gái bằng cách nắm chặt tay cô. “Anh không hối lộ họ bởi vì anh không suy nghĩ đủ thấu đáo để hối lộ họ. Nếu anh hối lộ thì đã chẳng có hồ sơ lưu, và chúng ta sẽ không nói chuyện về nó như bây giờ.”

“Những cáo buộc nặng đã bị gỡ bỏ,” Eve nói lý. “Anh chịu hình phạt nhẹ nhất cho một người trong trường hợp này.”

“Và tôi đã được đảm bảo rằng toàn bộ sự việc sẽ được chôn vùi. Nó lại không thế. Tôi thích thứ gì đó mạnh hơn trà. Anh thì sao Roarke?”

“Whiskey, nếu anh có.”

“Hãy kể cho họ đi, Randy,” Mirina nói thầm trong khi anh ta đặt chương trình cho hai ly whiskey từ quầy bar kín.

Anh ta gật đầu, đưa ly rượu cho Roarke, rồi uống cạn ly mình. “Cicely đã gọi điện cho tôi vào đêm bà bị giết.”

Đầu Eve giật lên như chó săn ngửi thấy máu. “Không có bản ghi về cuộc gọi đó trong điện thoại của bà ấy. Không có bản ghi cuộc gọi đi.”

“Bà ấy gọi từ điện thoại công cộng. Tôi không biết ở đâu. Lúc đó là sau nửa đêm, giờ New York. Bà ấy bị kích động, tức giận.”

“Anh Slade, anh đã khai với tôi trong cuộc thẩm vấn chính thức rằng anh không có liên lạc gì với Công tố Towers vào đêm đó.”

“Tôi đã nói dối. Tôi sợ.”

“Giờ anh lựa chọn rút lại lời khai trước đây.”

“Tôi muốn sửa. Không có tư vấn của luật sư, Trung úy, và hoàn toàn nhận thức được hình phạt vì đã khai báo sai sự thật trong khi cảnh sát điều tra. Tôi đang nói với cô rằng bà đã liên lạc với tôi không lâu trước khi bà bị giết. Điều đó, tất nhiên, tạo cho tôi bằng chứng ngoại phạm, nếu cô muốn nghĩ thế. Điều đó có nghĩa tôi gần như không thể đi xuyên quốc gia và giết người trong khoảng thời gian tôi có. Dĩ nhiên cô có thể kiểm tra nhật ký cuộc gọi của tôi.”

“Chắc chắn tôi sẽ làm. Bà ấy muốn gì?”

“Bà ấy hỏi tôi liệu có đúng thế không. Chỉ thế, lúc đầu. Tôi bối rối, suy nghĩ. Mất một lúc tôi mới nhận ra bà đã thất vọng thế nào, và khi bà nói rõ ra, tôi mới hiểu bà đang nói về vụ Khu ba tám. Tôi đã hoảng sợ, đưa ra vài lý lẽ. Nhưng không thể nói dối bà. Bà đã dồn tôi vào chân tường. Tôi tức tối, và chúng tôi đã tranh cãi.”

Anh ta dừng lại, mắt hướng về Mirina. Anh ta nhìn cô gái, Eve nghĩ, tưởng như chờ đợi cô ta tan vỡ ra như thủy tinh.

“Anh đã tranh cãi, anh Slade?” Eve mớm lời.

“Đúng, về chuyện đã xảy ra, lý do. Tôi muốn biết làm sao bà phát hiện ra, nhưng bà không cho tôi nói. Trung úy, bà ấy nổi đóa. Bà bảo tôi là bà đang giải quyết chuyện đó vì con gái bà. Rồi bà sẽ xử lý tôi. Bà ngắt máy đột ngột và tôi ngồi xuống vừa ngẫm nghĩ vừa uống rượu.”

Anh ta quay lại Mirina, đặt tay lên vai cô, ve vuốt.

“Vào đầu giờ sáng, trước bình minh, tôi nghe bản tin và biết bà ấy đã chết.”

“Bà ấy không bao giờ nói chuyện với anh trước đó về biến cố kia.”

“Không. Mối quan hệ của chúng tôi rất tốt đẹp. Bà biết chuyện đánh bạc, không đồng tình, nhưng không tỏ ra gay gắt. Bà đã quen với chuyện của David. Tôi không nghĩ bà ấy biết rõ chúng tôi dính líu sâu đến thế nào.”

“Bà ấy biết đấy,” Roarke nói. “Bà ấy đề nghị tôi ngăn chặn hai người.”

“A.” Slade cười nhìn vào chiếc ly đã cạn. “Đó là lý do tôi không được qua cửa chỗ anh ở Vegas II.”

“Đúng vậy.”

“Tại sao lại là bây giờ?” Eve hỏi. “Tại sao anh quyết định thay đổi lời khai lần trước?”

“Tôi cảm nhận nó đang bao vây tôi. Tôi biết Mirina sẽ tổn thương thế nào nếu cô ấy biết chuyện từ một người khác. Tôi cần cho cô ấy biết. Chính cô ấy quyết định liên lạc với cô.”

“Quyết định của chúng tôi.” Mirina nắm tay anh ta. “Tôi không thể khiến mẹ tôi sống lại, và tôi biết cha tôi sẽ bị ảnh hưởng thế nào khi chúng tôi cho ông biết về việc Randy từng làm bà tổn thương. Đó là những điều tôi phải học cách sống cùng. Tôi có thể làm thế, nếu tôi biết rằng bất kỳ kẻ nào đã lợi dụng Randy, và tôi, sẽ phải trả giá cho điều đó. Mẹ tôi sẽ không bao giờ đến chỗ ấy, bà không bao giờ đến, nếu không phải để bảo vệ tôi.”

Khi bay về phía Tây, Eve bước vào cabin tiện nghi. “Gia đình.” Cô xỏ ngón cái vào túi sau. “Có bao giờ anh nghĩ về gia đình không, Roarke?”

“Thỉnh thoảng.” Do cô định nói chuyện, anh tắt mục tin tức kinh doanh trong máy tính cá nhân.

“Nếu chúng ta đi theo một giả thiết, Cicely Towers đã ra ngoài vào đêm mưa đó vì tấm lòng người mẹ. Ai đó đã đe dọa bà ấy về hạnh phúc của con bà. Bà phải giải quyết. Thậm chí nếu bà ấy không cho Slade làm con rể, bà cũng phải giải quyết chuyện này trước.”

“Đó là điều chúng ta giả định, bản năng tự nhiên của một người mẹ.”

Cô liếc nhìn anh. “Cả hai ta biết rõ hơn.”

“Anh sẽ không nói rằng kinh nghiệm của một ai trong hai chúng ta là tiêu chuẩn, Eve.”

“Vâng.” Cô ngồi lên thành ghế của anh, suy tư. “Vậy, nếu là bình thường khi một bà mẹ đứng lên bảo vệ con mình khỏi bất kỳ rắc rối nào, Towers đã làm chính cái điều kẻ giết người dự tính. Hắn hiểu bà, nhận định rõ tính cách của bà ấy.”

“Nhận định hoàn hảo.”

“Bà ấy còn là công chức ở tòa án. Trách nhiệm của bà ấy, chắc chắn còn là bản năng nữa, là gọi điện cho cơ quan chức trách, báo cáo bất cứ mối đe dọa hoặc tống tiền nào.”

“Tình yêu của một người mẹ còn mạnh hơn cả luật pháp.”

“Đúng thế, và kẻ giết bà ấy biết điều đó. Ai hiểu bà ấy? Người tình, chồng cũ, con trai, con gái, Slade.”

“Và những người khác, Eve. Bà ấy là người đã lớn tiếng ủng hộ mạnh mẽ việc làm mẹ, cũng như quyền gia đình. Có hàng tá câu chuyện về bà ấy trong những năm qua nhấn mạnh về sự tận tụy của bà đối với gia đình.”

“Thật nguy hiểm khi song hành với báo chí. Báo chí có thể - và thực sự - thiên kiến, hoặc xuyên tạc câu chuyện để theo đuổi mục đích của riêng nó. Kẻ giết bà ấy biết, không phải là giả định, mà biết. Hẳn phải có liên hệ cá nhân hoặc nghiên cứu kỹ càng.”

“Điều đó khó thu hẹp phạm vi.”

Eve búng tay gạt chuyện đó sang một bên. “Và điều tương tự cũng đúng với Metcalf. Một cuộc hẹn được xác lập, nhưng nó không được ghi lại cụ thể trong nhật ký của cô ta. Làm thế nào tên giết người biết được? Bởi vì hắn biết thói quen của cô ta. Việc của em là tìm ra thói quen của y hay của thị. Bởi vì sẽ còn những nạn nhân khác.”

“Em chắc chắn nhỉ?”

“Em chắc, và Mira đã xác nhận điều đó.”

“Em nói chuyện với bà ấy rồi.”

Cô bồn chồn đứng lên. “Y - dễ mà là y hơn - ghen tị, bực bội, bị mê hoặc bởi những phụ nữ quyền lực. Phụ nữ trong mắt công chúng, phụ nữ nổi trội. Mira nghĩ việc giết người có thể xuất phát từ động cơ là sự kiểm soát, nhưng em nghi ngờ. Có lẽ điều đó tạo cho hắn quá nhiều danh tiếng. Có lẽ đó chỉ là run sợ. Lén theo dõi, thu hút, lập kế hoạch. Hắn đang săn đuổi ai?”

“Em đã nhìn vào gương chưa?”

“Hmm?”

“Em có nhận ra em thường xuyên xuất hiện trên báo chí, truyền hình thế nào không?” Cưỡng lại nỗi sợ, anh đứng lên đặt tay lên hai vai cô, nhìn chằm vào khuôn mặt cô. “Em đã nghĩ đến điều đó rồi, đúng không?”

“Em đã ước thế,” cô đính chính, “bởi vì em đã sẵn sàng.”

“Em làm anh sợ quá,” anh thốt ra.

“Anh bảo em là nhất mà.” Cô cười, bẹo má anh. “Thư giãn nào, Roarke, em sẽ không làm gì ngốc nghếch đâu.”

“Ồ, giờ anh thấy dễ thở hơn.”

“Bao lâu nữa chúng ta tiếp đất?” Mất kiên nhẫn, cô quay bước đến màn hình.

“Ba mươi phút, hoặc vậy, anh đoán.”

“Em cần Nadine.”

“Em đang âm mưu gì, Eve?”

“Em à? Ồ, em định xuất hiện trên báo thật nhiều.” Cô vuốt mái tóc lòa xòa của mình. “Anh có công chuyện gì hay ho mà chúng ta có thể tới dự không, thứ gì đó mà báo giới muốn đưa tin ấy?”

Anh thở dài. “Anh cho là anh có thể nghĩ ra vài chuyện.”

“Tuyệt. Hãy sắp đặt vài vụ.” Cô ngồi thỏm xuống ghế và gõ ngón tay lên đầu gối. “Em nghĩ sẽ sắm thêm vài bộ đồ.”

“Nhiều hơn ấy chứ.” Anh nhấc cô dậy kéo cô vào lòng. “Nhưng anh sẽ theo sát đấy, Trung úy.”

“Em không làm việc với thường dân.”

“Anh đang nói chuyện mua sắm.”

Mắt cô nhíu lại khi anh dò dẫm dưới lớp áo cô. “Anh đang lục lọi đấy à?”

“Đúng.”

“Được thôi.” Cô xoay lại và dạng chân trên người anh. “Cứ kiểm tra đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.