Cái Đồ Trời Đánh, Cô Cứ Đợi Đấy!!!

Chương 110: Ác quỷ Mĩ Tư Đế



"Đây là thứ gì?

Những nhành lá vươn dài, cuốn lấy thân người hắn, trong màn đêm tĩnh lặng, từng sợi dây thừng cuộn chặt, chôn vùi hắn dưới đáy vực sâu...

Cô ấy thật đẹp, thật thanh thuần, tựa như một thiên sứ đứng trước mặt hắn, nở nụ cười an yên. Đôi tay dịu dàng khẽ chạm vào hắn, cười ngọt ngào

Hắn ngước đôi mắt đục ngầu, mừng rỡ vươn tay ra, nhưng tất cả đều tan vỡ...

Cô gái trước mặt nằm trong một vùng máu đỏ chói, cứ vậy mà tan biến dần đi"

Sky hoảng hốt ngồi bật dậy, ôm chặt nơi ngực trái, đảo mắt nhìn quanh phòng. Chỉ là một giấc mơ. Dưới nhà ồn ào, huyên náo tiếng nói chuyện làm hắn tỉnh giấc, chuyện gì đã xảy ra? Từng mảng kí ức mơ hồ xâm nhập quấn lấy tâm trí, dường như hắn đã làm điều gì đó, sau khi mất đi ý thức. Đôi đồng tử đỏ hơi nheo lại, khuôn mặt trở nên trắng bệch, hồi phục hô hấp rồi mới bước xuống lầu.

Windy xắn tay áo, mặt hung hãn định lao ra ngoài, Rany giữ tay cô lại, vô cùng bình tĩnh. Nó trầm ngâm ngồi trên ghế, hai người kia không hiểu sao người ướt sũng, đứng trước cửa.

- Chuyện gì mà náo loạn vậy?

Sky hắng giọng, vừa thấy hắn, Thiên Nhi lại nức nở, nhào đến thật nhanh, ôm lấy eo hắn mà khóc, cứ như thấy hắn bước từ cõi chết về. Seny đứng bật dậy, mặt tỏ vẻ vui mừng, nhưng ngay sau đó trùng mắt xuống, ngồi phịch xuống ghế, cười ngây ngốc. Rany thở phào như trút được gánh nặng, bắt đầu giải thích

- Haray vắng mặt mấy hôm là để trở về địa ngục, khi nãy phán quan có báo lại, cả kevil cũng ở đấy rồi, có vẻ họ muốn mở Hắc Ám môn. Mọi người đang bàn xem có nên đến đó không

- Phải đi chứ sao không?

Windy hét lớn, gom lại chút bình tĩnh cuối cùng. Sky có phần kích động

- Vậy, chúng ta cùng đi

- Không được, anh ở lại_ Lần này đến nó lớn giọng

- Đúng, anh phải ở lại_ Thiên Nhi hùa theo

- Tại sao?

- Tôi nói, anh phải ở lại, những người khác muốn đi đâu cũng được, tôi cũng sẽ ở lại

Nó quả quyết, trên mặt vô cùng phức tạp, không nhìn ra tâm tình, sau đó thẳng thừng quay đi, cũng chẳng màng điều gì phía sau. Vậy là mọi người chia làm hai nhóm, Rany, Windy và Lay đến Địa Ngục xem tình hình. Seny, Sky và Thiên Nhi ở lại biệt thự.

--------------------------------------------*****----------------------------------------

Cánh cửa Hắc Ám, nơi nằm ngoài tam giới, chứa đựng tất cả những gì bí mật nhất. Pháp thuật cổ xưa, công thức ma đạo, linh thú... tất cả những thứ gây nguy hiểm và đe dọa tới thế giới. Bị phong ấn hàng vạn năm, để không ai tìm được đường đến đây, nó được đặt sâu thẳm dưới địa ngục. Thời gian ở đây bị ngưng đọng lại. Lối vào phải vượt qua một rừng hoa bỉ ngạn, đánh bại ma thú gác cổng, dùng máu của nó làm chìa khóa mới có thể mở cổng hắc ám. Tùy theo mục đích của những người tìm đến mà đáp ứng, lựa chọn thứ mình cần, lẽ dĩ nhiên cái giá phải trả cũng chẳng hề nhỏ.

Haray mím môi, cô muốn giải phong ấn, muốn nó tiếp tục sống, bởi vậy cô muốn khởi động ma pháp cổ, đánh thức Ác Quỷ, để kí kết hiệp ước trao đổi. Căn phòng trước mắt không biết rộng bao nhiêu, dài bao nhiêu, nhưng thật sự lớn quá. Những tủ sách khổng lồ xếp chồng lên nhau, từng vòng từng vòng sách. Lớp bụi bám thành từng lớp dày, mấy ngọn đuốc trên tường cứ sáng rực qua hàng vạn năm. Hóa ra đằng sau cánh cửa Hắc Ám cũng chỉ như này, không đến nỗi ghê sợ như trong tưởng tượng của cô, bởi ngoài sách ra nơi này cũng còn gì nữa đâu? Nhưng muốn giải lời nguyền phải tìm ở đâu? Bảo cô tìm hết đống sách này? cả đời cô sợ cũng chẳng nổi nữa.

Tiếng cười chua chát, vang vọng trong khoảng không gian mênh mông. Haray cảnh giác đảo mắt nhìn xung quanh, tiếng cười như thể vọng ra từ bốn phía, không biết từ nơi nào vang đến. Nghe như giọng một người con gái. Bóng đen đột ngột xuất hiện đằng sau lưng, thổi một làn hơi mỏng vào gáy cô, nhưng quay lại không thấy ai.

- Kẻ nào? mau ra đây, đừng có chơi trò giả thần giả quỷ

- Giả thần giả quỷ, ta vốn là quỷ cần gì phải giả mạo?

Giọng nữ ấy nhạt nhẽo đáp lại, vẫn không lộ mặt. Haray cũng khẽ nhếch môi nói

- Nếu đã biết tôi đến tìm, vậy có thể ra gặp mặt không

- Haha cô gái gan lắm, dám đến đây gặp ta, có điều, ta lại không muốn ra

- Không muốn ra vậy nhất định là xấu đến ma chê quỷ hờn không muốn để ai trông thấy

- Con bé hỗn láo, lão bà này sống hàng trăm năm nay chưa từng có ai chê ta xấu, đứa con nít ranh từ đâu đến dám chê bôi ta

Tiếng cười trở nên giận dữ, làn khói đen từ đâu ùn đến, như một bông hoa tuyết trên không trung ngưng tụ lại, rồi dần tản ra.Người đàn bà trong làn khói đó, ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế vàng của bà ta, lười nhác nhìn xuống cô như liếc một sinh vật thấp kém hơn mình. Xinh đẹp, yêu mị, kiêu ngạo, tất cả đều toát lên từ người phụ nữ đó, bộ váy đen lụa tung bay trong không trung, làn da trắng tuyết không đoán nổi tuổi thật, mái tóc dài lan tỏa, trên tay nắm cây quyền trượng, uy quyền như một bà hoàng. Khí thế bức người này khiến Haray run sợ mà lùi lại phía sau.

- Cô gái trẻ, ta là Mĩ Tư Đế, ác quỷ mà cô đang tìm

- Không tin được, tôi cứ nghĩ ác quỷ phải là mấy con quỷ tai nhọn , da nhăn nheo, nanh nhơn nhởn, lưng khòm, mặt già nua xấu xí, ai mà ngờ lại xinh đẹp như vậy

- Đấy là đương nhiên

- Ừm tuy hơi khác với tưởng tượng, như bản tính xấu xa chẳng sai một li, đúng là quỷ có khác

- Con ranh kia, có tin lão bà này đá một cước là ngươi bay về biển Đông ngay không?

- Hừm, không chỉ xấu xa mà còn thô lỗ chua ngoa nữ, đúng là nữ quỷ

Lần này người đàn bà xưng Mĩ Tư Đế kia không thèm cãi với cô, ngả người nằm trên ghế, cười mê hoặc nhìn cô, mắt tà mị đầy thâm ý. Haray cũng không muốn nhiều lời, sớm phút nào tốt phút đấy. Cô ngồi xuống, khoanh tròn chân, tự nhiên như ở nhà, ngước mắt hỏi

- Mĩ Tư Đế, bà thật sự là Ác Quỷ mà tôi cần tìm?

- Ngoài ta ra, ở đây chẳng còn con quỷ nào nữa đâu, ta đã ở đây bao lâu rồi nhỉ? Lâu quá nên ta cũng chẳng thể nhớ nữa, không biết đã bao nhiêu thế kỉ rồi mới có người tới đây tìm ta, nói đi cô gái, cô muốn gì?

Thoắt cái, bà ta đã xuất hiện sau lưng cô, cầm lọn tóc của cô đặt trên môi mình, đôi mắt tím nhìn chằm chằm vào con ngươi cô, khóe miệng kẽ mở nói những lời ngon ngọt. Mùi hương quyến rũ mụ mị trờn vờn quanh chóp mũi, làm cô thật sự thoải mái, còn có phần mơ màng. Mĩ Tư Đế đưa tay cầm lấy bông hoa bỉ ngạn đặt trước ngực cô, thấy vậy cô vội giữ lại, lùi nhanh về sau cảnh giác. Bà ta cười khẽ, tiến về phía cô, dùng vẻ mặt châm biếm, khiêu khích

- Cô gái, cô muốn gì? Tiền tài địa vị, hay đàn ông?

- Chà, mấy thư bà nói thô bỉ thật đấy

- Ta thỏa mãn lòng tham của con người, có gì sai nào, những kẻ đến tìm ta đều vì tham vọng của mình, cô còn muốn tỏ ra thánh thiện?

Từ lúc nào khuôn mặt bà ta đã áp sát vào cô, như nhìn thấu tâm can, đem tất cả trong cô ra phơi bày, bàn tay mịn màng chạm lên khuôn mặt đầy vết thương của cô, thèm khát, ham muốn mà nhẹ nhàng vuốt ve.

Haray trừng mắt, cô chẳng e ngại điều gì, tuyệt đối không thể bị yếu thế, ván bài này là cô đem tính mạng mình ra đổi, chẳng có gì phải do dự, cũng sớm không còn đường lui nữa rồi. Haray nheo mắt, rõ ràng là cười nửa miệng, nắm lấy bàn tay đang làm loạn trên khuôn mặt mình, hất tung ra xa, lại chống tay đè Mĩ Tư Đế dưới thân người, đanh giọng quả quyết

- Giải trừ lời nguyền của Ma Vương trên người bạn tôi, giá cả thế nào cũng được

Có chút bất ngời vụt qua đáy mắt Mĩ Tư Đế, nhưng rất nhanh đã nghe thấy giọng cười thỏa mãn đầy trào phúng của bà ta, ôm cô vào lòng, xoa xoa đầu như cưng nựng con chó nhỏ, giọng vô cùng sủng nịnh

- Nha, đúng là con gái của lão Diêm Vương thối, đáng yêu chết đi được, Ta sẽ giúp cô.

Chẳng để ý đến ánh mắt ngỡ ngàng của Haray, phất tay một cái, cả cô và Mĩ Tư Đế đã ở trong một căn tầng hầm, nơi này không sáng sủa như nơi cô vừa bước vào. Nhưng lại rất sạch sẽ, còn có mùi thơm thoang thoảng dễ chịu. Mấy hòm gỗ chất đầy góc phòng, lại thêm tủ sách ngổn ngang. Mĩ Tư Đế nhìn quanh xắn tay áo lụa, vứt bỏ hình tượng quý bà sang một bên, lăng xăng lục lọi đồ trong phòng, vừa bận rộn vừa nói

- Ta ở đây đã rất lâu rồi, chuyện ngoài kia như thế nào ta cũng chẳng thể biết, có điều nếu là Ma vương thì ta từng quen ông ta. Có thời gian còn cùng ông ta nghiên cứu ma thuật hắc ám, nên giải lời nguyền không phải chuyện khó, có điều ngươi cũng biết, cái tên đấy cố chấp, đê tiện, chẳng tốt lành gì, nên muốn phá vỡ lời nguyền cũng không dễ đâu.

Haray im lặng, nhìn Mĩ Tư Đế bận rộn, mông lung suy nghĩ một hồi. Mĩ Tư Đế tìm thấy cuộn giấy cổ trong một cái rương cũ kĩ, giơ lên cho cô xem. Sau đó đem giở ra trước mắt cô. Cái này căn bản có xem cô cũng không hiểu, chữ viết hơi trừu tượng, cô chưa từng thấy loại chữ cổ như này, hoặc cũng có thể là chữ tượng hình. Mới nhìn qua đã thấy thật cao thâm hàm ý, con đường trước mắt càng mịt mù hơn mà.

- Mĩ Tư Đế, trong này là cách giải sao? Viết cái gì vậy?

- Ai nói với ngươi đây là cách giải, là thư tình của ta đó, ây dà, lâu quá rồi mới thấy lại, chẳng nhớ là năm đó ai viết cho ta

Dường như vạch đen chảy đầy mặt, Haray nén nuốt cơn giận, cố cười nhu hòa. Đùa sao? Cô đâu có đến đây để nghe tâm sự của bà già quá lứa lỡ thì này cơ chứ? Muốn cô tức chết?

Mĩ Tư Đế đem đến một hộp phấn thơm, cẩn thận lau chùi lớp bụi bám ngoài. Một hộp phấn của nữ giới làm bằng đồng, hoa văn bên ngoài khá đơn giản, nhưng mùi hương của nó rất khó ngửi, làm mê mẩn thần trí. Bột phấn bên trong trắng tuyết, còn chưa đụng đến một lần. Haray chỉ liếc bằng nửa con mắt, lười nhác nằm dưới sàn

- Lần này lại là người tình cũ không nhớ mặt của bà tặng nữa sao?

- Đây là cách giải nha

Mĩ Tư Đế không nhanh không chậm nói, nhưng thật sự dọa chết Haray. Cái thứ cô cho rằng siêu nhiên đọc không hiểu kia chỉ là một bức thư tình, còn hộp phấn tầm thường cô chẳng thèm liếc mắt lại là thứ mà cô đang tìm bấy lâu. Đưa mắt nhìn Mĩ Tư Đế, lại ngước mặt lên trời. Lão Ma Vương chết tiệt, Mĩ Tư Đế chết tiệt, cả hai người đều bệnh hoạn như nhau. Dĩ nhiên những lời này chỉ có thể ngấm ngầm đổ lệ để trong lòng.

Haray còn chưa hoàn hồn đã bị Mĩ Tư Đế ôm lấy, thoắt cái đã dịch chuyển về chỗ cũ. Bà ta lại cao ngạo nằm trên vương vị của mình, dùng giọng bỡn cợt liếc xuống nhìn cô.

- Đem máu của ngươi hòa vào hộp phấn, viết ra vòng tròn ma pháp, sau đó đem ngươi đặt ở chính giữa làm vật tế, ta sẽ thi triển phép thuật xóa bỏ lời nguyền. Khi lời nguyền hóa giải ngươi cũng chính thức chết đi, linh hồn và thể xác đều không thể vào vòng luân hồi. Nói tóm lại là vĩnh viễn không đầu thai. Nhưng linh hồn của ngươi sẽ không biến mất, mà phải ở lại đây, mỗi ngày đều chịu cực hình, mổ bụng, moi gan hay để thân thể bị giòi bọ đục khoét mỗi ngày, chịu đủ đau đớn gì đó... nó cũng chẳng khác cách hành hình ở địa ngục là mấy. Chuỗi ngày đau khổ chỉ có thể bắt đầu mà vĩnh viễn không kết thúc. Công chúa như ngươi có lẽ hiểu rõ hơn ta nhỉ?

- Chỉ vậy thôi sao?

- Haha chỉ vậy thôi, cô không sợ sao?

- Tôi lại cảm thấy chỉ như vậy mà có thể phá giải lời nguyền của Ma Vương, thật sự quá hời

Đôi mắt đen cương nghị nhìn thẳng vào Mĩ Tư Đế, còn có phần thách thức, khóe miệng bà ta khẽ nhếch lên, đôi tay đặt trên làn môi mỏng như đang suy nghĩ, mỉm cười trào phúng.

- Vậy còn bà? điều kiện để bà giúp tôi là gì?

- Không cần, cô đã trả rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.