Cái Hôn Của Tử Thần

Chương 40



Để bù lại những ngày nghỉ Nôen, Leo Kingship làm việc rất khuya. Tối thứ tư ông về nhà vào lúc mười giờ. Khi trao áo cho người quản gia cất, ông hỏi Marion đã về chưa.

- Cô Marion đi với cậu Corliss. Cô nói sẽ về sớm. Có ông Detweiler đang đợi ông ở phòng khách.

- Detweiler nào vậy?

- Ông ấy nói là cô thư ký yêu cầu ông ấy tới đây vì một việc cơ mật. Ông ấy có mang theo một chiếc hộp sắt nhỏ.

“Dettweiler”. Leo Kingship cau mày moi óc nhớ xem là ai. Ông đi vào phòng khách. Gordon Gant đứng lên khỏi ghế bành bên cạnh lò sưởi.

- Chào bác – Anh nói với vẻ thích thú. Kingship nhìn anh một chốc.

- Trưa nay không phải cô Richardson đã nói cho cậu biết rằng tôi không muốn tiếp ai cả sao? – Ông chống nạnh và nói lớn – Cậu hãy bước ra khỏi đây. Nếu Marion bước vào…

- Hàng triển lãm loại một – Anh vừa nói vừa đưa những quyển sách nhỏ lên – để chống lại Bud Corliss.

- Tôi không muốn... – Ông bỏ dở câu nói. Lộ vẻ kinh ngạc, ông đi lại phía Gant. Ông cầm lấy những quyển sách nhỏ từ tay Gant – Những quyển sách do chúng tôi phát hành.

- Bud Corliss có những quyển sách này – Gant nói – trong chiếc hộp bằng sắt hắn để ở nhà tại Menasset, bang Massachusets – Anh đá nhẹ vào chiếc hộp trên sàn nhà dưới chân anh, nắp hộp bật mở ra, bên trong có bốn bì thư – Đêm qua cháu đã đánh cắp tại nhà hắn.

- Cậu đánh cắp à?

Gant mỉm cười.

- Lấy độc trị độc. Cháu không biết hắn hiện giờ ở đâu trong thành phố New York, do đó cháu quyết định đi Menasset.

- Lạy Chúa! Anh điên thật rồi – Leo Kingship nặng nhọc gieo người xuống chiếc ghế dưới lò sưởi. Ông trân trân nhìn những quyển sách nhỏ – Ôi! – Ông rên rỉ.

Gant ngồi xuống ghế bên cạnh đivăng.

- Nếu bác muốn, bác hãy quan sát mẫu hàng triển lãm loại một này. Các góc sách đều đã bị cong, sờn, những trang sách long ra. Cháu dám nói là hắn đã có những quyển sách này khá lâu. Cháu cũng dám nói là hắn đã nghiên cứu, nghiền ngẫm những quyển sách rất kỹ.

- Đồ… đồ khốn kiếp – Kingship bật chửi thề, hình như chưa bao giờ ông có thói quen chửi thề như thế.

Lấy chân hất nhẹ chiếc hộp, Gant nói:

- Lịch sử của Bud Corliss là một vở bi kịch được gói ghém trong bốn bì thư này. Bì thư thứ nhất, những bài báo của vị anh hùng thời kỳ ở trường trung học, rồi lớp trưởng, chủ tịch ủy ban sinh viên năm thứ nhất, hầu như là những thành tích đáng kể vân vân và vân vân. Bì thư thứ hai, giấy giải ngũ danh dự, huy chương đồng, anh dũng bội tinh, một vài tấm ảnh đã phai mờ nhưng rất thú vị và một tờ biên nhận cầm đồ có thể đổi lấy một chiếc đồng hồ đeo tay trị giá khoảng hai trăm đôla. Bì thư thứ ba: Những ngày học ở đại học, giấy chuyển trường từ Stoddard về Caldwell. Bì thư thứ tư: Hai quyển sách mỏng viết về công ty Kingship Copper, hình như hắn đã đọc ngấu nghiến hai quyển sách này và đây là – Anh rút trong túi quần ra một mảnh giấy đã được gấp nếp lại, và trao cho Leo Kingship – Cháu mù tịt, không hiểu gì cả.

Leo cầm tờ giấy, mở ra. Mới đọc được một nửa, ông hỏi Gant:

- Cái gì thế này?

- Cháu cũng đang hỏi bác đấy.

Ông lắc đầu tỏ vẻ không hiểu:

- Nhất định mảnh giấy này chứa đựng một điều gì liên quan đến câu chuyện này – Gant nhận xét – Cháu tìm thấy trong những quyển sách ấy.

Leo lắc đầu đưa tờ giấy lại cho Gant, anh cầm lấy nhét vào túi quần. Leo Kingship đưa mắt nhìn các quyển sách một lần nữa. Tay ông bóp chặt lấy các bìa sách:

- Aên nói làm sao với Marion đây – Ông băn khoăn – Con bé quá yêu hắn…

Ông nhìn Gant một cách thảm não. Lát sau nét mặt ông dịu lại, ông nhìn sách rồi nhìn Gant, đôi mắt nheo lại:

- Làm thế nào cậu biết trong hộp có những thứ này? Làm sao tôi biết được là không phải chính tay cậu đã bỏ những thứ này vào trong đó?

Gant há hốc miệng ra, sửng sốt.

- Ôi, Chúa ơi… - Anh khẽ kêu lên.

Leo Kingship vòng quanh đivăng qua căn phòng. Trên chiếc bàn có những nét chạm trổ có một máy điện thoại. Leo quay số.

- Nào, thử xem – Gant nói, vẻ trách móc. Bầu không khí im lặng bỗng trầm xuống đến nỗi có thể nghe tiếng u u và tiếng nhấc máy điện thoại.

- Chào cô Richardson, Leo Kingship đây. Tôi nhờ cô giúp một việc. Cô chịu phiền nhé. Và tôi mong cô tuyệt đối giữ kín. Cô hãy xuống văn phòng. Ừ, ngay bây giờ. Tôi đã không làm phiền cô, nếu đây không phải là một vấn đề quan trọng… Cám ơn Richardson. Cô đến phòng giao tế công cộng tìm thử xem ở đó có gởi những ấn phẩm của công ty cho… Bud Corliss không?

- Burton Corliss – Gant nhắc.

- Hoặc Burton Corliss. Ồ, đúng thế. Tôi ở nhà, do đó khi tìm thấy, cô nhớ gọi cho tôi, bất cứ lúc nào.

Gant ngúc ngắc đầu uể oải.

- Chúng ta đang có trong tay những vật thật vô dụng, phải không bác?

- Tôi tin những bằng chứng cậu đưa ra tối nay là đúng – Leo Kingship xác nhận – Tôi rất tin.

Ông trở lại đứng sau lưng ghế.

- Nếu bác tin thế, thì bác biết đấy, chúng ta đang ở trong mọt hoàn cảnh rất khó xử.

Leo chống tay lên thành ghế nhìn xuống những quyển sách trên nệm ghế ông ngồi lúc nãy.

- Thật khó xử vô cùng – Gant lặp lại câu nói.

Leo thở dài thườn thượt, vòng ra trước ghế, cầm những quyển sách lên rồi ngồi xuống.

- Tôi phải nói với Marion như thế nào đây? – Ông hỏi, tay xoa xoa đầu gối – Đồ chó đẻ, thằng khốn kiếp!

Gant ngả người về đằng trước, khuỷu tay tựa trên đầu gối:

- Bác Kingship, cháu hoàn toàn đúng trong việc này. Bác có công nhận là toàn bộ câu chuyện của cháu là đúng không?

- Toàn bộ câu chuyện à? – Leo thẫn thờ hỏi.

- Vâng, kể cả trường hợp Dorothy và Ellen nữa.

Leo Kingship thở ra một cách giận dữ, Gant nói nhanh.

- Hắn đã không kể cho Marion nghe về chuyện hắn theo học ở đại học Stoddard. Chắc chắn hắn đã nhúng tay vào cái chết của Dorothy. Chính hắn là tác giả cái bào thai đó. Hắn giết Dorothy, rồi giết Powell, giết Ellen vì hai người này đã phát hiện ra tội ác của hắn. Hắn phải giết họ để bịt đầu mối.

- Còn lá thư…

- Hắn đã lừa Dorothy để nàng phải viết lá thư kia. Việc này trước đó cũng đã xảy ra rồi – tháng vừa qua, báo có đăng tin về một gã đã làm như thế, cũng lý do giống như thế này: cô gái có thai.

Leo lắc đầu.

- Vậy mà tôi đã tin hắn. Qua những gì hắn đã đối xử với Marion, tôi thấy tin tưởng hắn quá sức! Tuy nhiên, cậu Gant à, có một kẽ hở trong lý luận của cậu, một kẽ hở vô cùng quan trọng.

- Bác nói cái gì, thưa bác? – Gant hỏi.

- Hắn chạy theo tiền, phải không? – Gant gật đầu xác nhận – Và cậu hẳn đã rõ khi Dorothy bị giết thì nó đang ăn mặc cái thì cũ, cái thì mới, cái thì mượn, cái thì mua, cái màu xanh… - Gant lại gật đầu đồng ý – Dù hắn là người đã gây ra nỗi khổ đau của con gái tôi nhưng nó vẫn sẵn sàng kết hôn với hắn, thì tại sao hắn lại giết con bé chứ? Lẽ ra hắn sẽ tiếp tục tiến tới và cưới con bé phải không? Cưới Dorothy thì hắn sẽ có tiền kia mà!

Gant nhìn ông, không nói gì cả.

- Trường hợp này, cậu đúng, nhưng trường hợp Dorothy thì cậu sai bét, sai, sai hết – Ông có vẻ giận dữ.

Một lúc sau, Gant đứng lên, quay lại đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài, mặt buồn rầu, môi bậm lại.

- Cháu có thể nhảy xuống – Anh tuyên bố.

Khi tiếng chuông cửa reo vang, Gant quay phắt lại. leo Kingship đã đứng lên tự hồi nào và đang đứng trước lò sưởi, nhìn đống củi được xếp chồng lên nhau như hình một kim tự tháp. Ông miễn cưỡng quay lui, tay ôm các quyển sách, tránh đôi mắt Gant đang chăm chú nhìn ông. Cả hai đều nghe tiếng cửa mở, rồi một giọng nói vọng vào phòng…

- Anh vào một chốc đã nào.

- Thôi, Marion à. Sáng mai chúng ta phải dậy sớm. Một khoảng im lặng khá lâu – Anh sẽ có mặt lúc bảy giờ ba mươi.

- Anh nên mặc áo quần sẫm màu nhé. Ở nhà máy bẩn lắm – lại im lặng – Tạm biệt anh Bud…

- Chào em.

Tiếng cửa đóng lại.

Leo Kingship cuộn tròn các quyển sách.

- Marion à – Ông gọi, nhưng giọng ông nhỏ quá – Marion – Ông gọi lần nữa, lớn hơn.

- Con đến ngay – Giọng Marion đáp lại, vui vẻ.

Cả hai người đều bồn chồn đợi chờ, thời gian như ngừng lại. Marion xuất hiện ở cửa, đang vội kéo chiếc cổ áo bằng lông lên, đôi má ửng hồng vì cái giá lạnh bên ngoài. Nàng mỉm cười, nói:

- Bọn con đã…

Nhìn thấy Gant, nàng ngừng lại, tay buông xuống.

- Marion à, ba và cậu…

Nàng quay ngoắc người, đi ra.

- Marion – Leo Kingship chạy theo ra cửa gọi lớn. Nàng bước lên được nửa cầu thang, những bước chân thoăn thoắt, đầy vẻ giận dữ.

- Marion – Ông gọi, giọng bực mình, như ra lệnh. Marion dừng lại, mặt đanh lại nhìn thẳng lên phía trên lầu, một tay đặt trên tay vịn.

- Sao? – Nàng buông tiếng cộc lốc.

- Xuống đây ba nói chuyện. Một câu chuyện vô cùng hệ trọng.

Một phút trôi qua.

- Xuống đây, Marion – Ông lặp lại một lần nữa.

- Thôi được – Nàng quay lại đi xuống cầu thang – Ba có thể nói, trước khi con lên lầu thu xếp đồ đạc ra khỏi nhà. Giọng nàng lạnh lùng, xa lạ.

Kingship trở lại phòng khách. Gant đang đứng bồn chồn ở giữa phòng, tay đưa ra sau chống lên thành ghế. Kingship lắc đầu buồn rầu đến đứng bên cạnh anh.

Marion bước vào phòng khách. Cả hai đưa mắt nhìn nhưng nàng chẳng thèm nhìn ai cả, đi qua cái ghế phía bên kia gần cái đivăng. Nàng ngồi xuống. Cẩn thận bắt chân chữ ngũ, nàng sửa lại chiếc váy màu đỏ sậm. Tựa hai tay lên hai bên thành ghế, nàng quắc mắt nhìn hai người đang đứng sau chiếc ghế phía bên trái nàng.

- Thế nào? – Nàng nhếch môi hỏi.

Leo Kingship, cử chỉ lúng túng, tránh không nhìn nàng, nói:

- Cậu Gant đến… Hôm qua cậu ấy…

- Chuyện gì thế? – Marion ngắt lời.

Ông bố quay sang Gant lộ vẻ cầu cứu.

- Chiều hôm qua – Gant đỡ lời – Bố cô hoàn toàn không hay biết gì cả, tôi đã đi Menasset và tôi đã đột nhập vào nhà vị hôn phu của cô…

- Ai cho phép anh làm thế?

- … Và tôi có lấy một chiếc hộp sắt trong tủ áo của Bud…

Marion ép sát người vào ghế, mặt trở nên trắng bệch, môi mím chặt, mắt nhắm ghiền lại.

- Tôi mang nó về nhà và mở nắp…

Nàng mở mắt ra, rực sáng, giận dữ:

- Anh tìm thấy cái gì nào? Kế hoạch về bom nguyên tử chăng?

Họ im lặng.

- Anh tìm thấy cái gì? – Nàng lặp lại câu hỏi, giọng thấp xuống, chán nản.

Leo Kingship đi đến bên nàng, đưa cho nàng những quyển sách mỏng nhăn nhúm. Nàng uể oải cầm lấy, nhìn những quyển sách.

- Sách đã cũ – Gant lên tiếng – Bud đã có những quyển sách này lâu rồi.

- Hắn đã không trở về Menasset kể từ khi con bắt đầu quen hắn – Leo nói – Hắn có những quyển sách này trước khi quen con.

Nàng cẩn thận vuốt những quyển sách để trên đùi nàng. Một vài góc cuốn sách bị cong lại, nàng bẻ thẳng ra.

- Có thể Ellen đã cho anh ấy – Marion nói.

- Ellen không bao giờ có những ấn phẩm này, Marion à, con biết điều đó. ellen không quan tâm tới những thứ này, cũng giống như con vậy.

Marion gập sách lại, nhìn mặt sau sách:

- Ba có mặt ở đó không, khi anh ta mở cái hộp này? – Nàng hỏi ông bố – Ba có tin chắc là những quyển sách này ở trong hộp này không?

- Ba đang cho kiểm tra lại. nhưng cậu Gant có lý do để…

Marion bắt đầu lật các trang của một trong những quyển sách. Nàng lật chúng một cách hờ hững như thể đó là cuốn tạp chí ở một phòng đợi. Vài phút sau nàng nói, vẻ mặt nghiêm nghị.

- Thôi được, có thể trước hết, Bud bị tiền bạc lôi cuốn – Nàng cười mỉa – Một lần trong đời, con đã biết ơn về những đồng tiền của ba – Nàng lật thêm một trang nữa – Người ta sẽ nói gì về việc này? Yêu một cô con gái nhà giàu cũng dễ như yêu một cô con gái nhà nghèo vậy thôi – Lại lật tiếp thêm một trang nữa – Ba không thể trách Bud được, vì anh ấy xuất thân từ một gia đình nghèo. Môi trường chung quanh đã ảnh hưởng… - Nàng bật đứng dậy, ném những quyển sách lên đivăng – Ba còn muốn gì khác nữa? – Tay nàng run run.

- Cái gì khác là sao? – Leo hỏi lại – Thế cũng chưa đủ hay sao con?

- Đủ à? – Nàng gằn giọng – Đủ cho cái gì kia chứ? Không – Nàng lắc đầu – Không, không đủ đâu.

- Con vẫn muốn…

- Bud yêu con. Có thể thoạt tiên tiền bạc lôi cuốn anh ấy yêu con cũng nên. Ờ, giả như con là một cô gái đẹp thì sao? Con sẽ không hủy bỏ đám cưới của con, nếu con khám phá ra rằng chính ánh mắt của con đã lôi cuốn anh ấy, phải không?

- Thoạt tiên ư? – Ông bố chua chát – Không, tiền vẫn là cái đã mê hoặc hắn.

- Ba không có quyền nói như thế!

- Marion, bây giờ con không thể kết hôn với hắn được nữa.

- Không được à? Ba cứ đến tòa Hành chính vào sáng thứ hai thử xem.

- Hắn là một thằng…

- Con van ba, ba thì lúc nào cũng biết rõ người này tốt, người kia xấu. Ba đã biết mẹ con xấu xa và đã xua đuổi mẹ con đi. Ba cũng biết Dorothy hư đốn và em con đã hủy mình cũng là vì nó đã được nuôi dưỡng, được giáo dục bằng những cái tốt, những cái xấu, những cái đúng, những cái sai của ba. ba chưa vừa lòng với những cái đúng, cái sai đó của ba ư?

- Con không thể lấy một thằng chồng chỉ biết chạy theo con vì đồng tiền!

- Bud yêu con. Ba không hiểu tiếng Anh à? Bud yêu con. Anh ấy yêu con. Ba nghe rõ không hả ba? con không cần biết điều gì đã buộc chặt chúng con lại với nhau. Tụi con có ý nghĩ giống nhau. Cảm nhận giống nhau. Cùng thích loại sách như nhau, những vở kịch giống nhau, thích cùng một thứ âm nhạc, những…

- Những món ăn giống nhau – Gant nói xen vào – Cả hai đều thích món ăn của người Ý, của người Mỹ.

Marion giật mình quay sang nhìn Gant, miệng há rộng kinh ngạc, sững sờ. Gant lấy mảnh giấy trong túi quần ra, cầm trên tay.

- Và những quyển sách kia – Anh nói, nhìn vào mảnh giấy – Là những tác phẩm của Proust, Thomas Wolfe, Carson, Mc. Cullers? 1

Marion trợn tròn mắt.

- Làm thế nào… Cái gì thế kia?

Gant vòng qua đivăng. Nàng quay sang đối mặt với anh.

- Cô hãy ngồi xuống.

- Anh đang… - Nàng đi dịch lui, đụng phải đivăng.

- Cô hãy ngồi xuống đã – Gant nói nhỏ nhẹ.

Nàng nghe lời anh.

- Cái gì thế? – Nàng hỏi, giọng hốt hoảng.

- Mảnh giấy ở trong cái hộp sắt cùng với những quyển sách ấy, trong cùng một bì thư lớn. Nét chữ của Bud, tôi đoán thế – Anh đưa mảnh giấy cho Marion, nói giọng ân hận – Rất tiếc!

Marin nhìn Gant, vẻ bối rối, rồi nhìn xuống mảnh giấy:

Proust, T. Wolfe, C. Mc Cullers, Madame Bovary, Alice In Wonderland… (Sách phải đọc).

Nghệ thuật (phần lớn nghệ thuật hiện đại) Hopley, Hopper, Demuth… (phải đọc loại sách tổng quát về nghệ thuật hiện đại).

Ganh tị với Ellen?

Renoir, Van Gogh.

Thức ăn của Ý, của Mỹ (phải đi xem những quán ở New York).

Kịch: Shaw, T. Williams – Những vở kịch trang trọng…

Chỉ mới đọc được một phần tư mảnh giấy chi chít những chữ, đôi má nàng dần dần đổi sắc. Nàng run rẩy cuốn mảnh giấy lại.

- Ôi – Nàng rên rỉ đau đớn, lại mở mảnh giấy ra – Tôi đâu phải là… người dễ tin – Nàng nói, mắt không ngước nhìn lên.

Nàng cười như điên dại, nhìn ông bố đang nhè nhẹ đi vòng đến phía cuối đi văng đứng bên cạnh nàng lộ vẻ bất lực.

- Lẽ ra con bé phải biết, phải không ba?

Đôi má nàng hồng trở lại, đỏ rực lên. Nàng đảo mắt nhìn quanh, rồi bất chợt nàng lấy hết sức vò nát mảnh giấy trong tay.

- Không thể ngờ được – Nàng kẽ nhếch môi cười cay đắng, nước mắt ràn rụa trên má, những ngón tay bóp chặt mảnh giấy – Lẽ ra con phải nhận thấy… - Nàng buông tay ra thả rơi mảnh giấy, đưa tay ôm lấy mặt, nức nở.

Ông bố lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh đứa con, ôm lấy đôi vai đang run rẩy vì đau đớn, tủi nhục.

- Marion con, ba mừng vì con đã nhận ra kịp thời.

Cả người nàng gập xuống trong đôi tay của ông bố, mềm nhũn, bàng hoàng.

- Ba không hiểu được, ba không sao hiểu được đâu ba ơi! – Nàng vẫn úp mặt trong đôi tay thổn thức, tức tưởi …

Nàng không khóc nữa, ngồi đó câm lặng, những ngón tay cuộn vào chiếc khăn tay ông bố vừa đưa cho nàng. Nàng đưa mắt nhìn mảnh giấy trên tấm thảm.

- Ba đưa con lên lầu, nghe con? - Leo nói, giọng nghèn nghẹn.

- Không … Ba để con ngồi đây.

Ông dứng, đi đến bên Gant đang đứng bên cửa sổ. Hai người im lặng, nhìn những ánh đèn bên kia sông. Cuối cùng Leo Kingship lên tiếng:

- Tôi phải làm gì hắn mới được. Thề có trời đất chứng dám, tôi phải trả thù.

Một phút trôi qua, Gant nói:

- Lúc nãy, Marion có nói đến cái tốt, cái xấu của bác. Có phải bác qua nghiêm khắc đối với các cô gái của bác không?

Leo Kingship suy nghĩ, rồi nói:

- Chẳng nghiêm khắc lắm đâu.

- Cháu nghĩ bác khắt khe thật. Qua cách nói của Marion, cháu nhận thấy điều đó.

- Nó đang tức giận.

Gant nhìn bảng hiệu Pessi-Cola bên kia sông.

- Trong cái quán giải khát kia, hôm đó… bác và cháu rời khỏi nhà Marion, bác có nói cái gì đấy, hình như bác đã xua đuổi một trong những đứa con của bác. Bác nói gì thế?

- Tôi nói đến Dorothy. Có lẽ nếu tôi không…

- Nghiêm khắc quá, phải không bác – Gant gợi ý.

- Không, tôi không nghiên khắc. Tôi chỉ dạy cho chúng biết điều phải, điều trái. Có lẽ tôi… hơi cường điệu một chút, bởi vì mẹ của chúng… -Ông thở dài – Lẽ ra Dorothy phải thấy tự tử không phải là lối thoát duy nhất.

Gant lấy bao thuốc, rút một điếu, cầm giữa hai ngón tay.

- Bác Kingship à, bác sẽ làm gì nếu như Dorothy lấy chồng mà không hỏi ý kiến bác trước? Và sau đó lại đẻ con… sớm quá?

Leo im lặng một lúc, rồi nói:

- Tôi cũng không biết nữa.

- Hắn đã xô Dorothy xuống lầu – Marion bỗng lên tiếng một cách bình tĩnh. Cả hai người đồng thời quay lại. Marion vẫn ngồi bất động trên đivăng. Họ nhìn thấy khuôn mặt nàng trong chiếc gương soi treo phía trên lò sưởi. Nàng nhìn những mảnh giấy vung vãi trên tấm thảm.

- Thế nào bác? –Gant chợt hỏi Leo Kingskip.

- Tôi không cho là hắn đã đẩy Dorothy rớt xuống – Ông phản đối.

- Lẽ ra ba phải nghĩ đến điều đó – Giọng nói của Marion thẫn thờ, vô hồn.

Leo lại quay nhìn ra ngoài cửa sổ. Sau cùng ông nói:

- Trong trường hợp đó, không ai dám nhận lãnh trách nhiệm về việc kết hôn của đôi trai gái ấy, cũng như… - Ông bỏ lửng câu nói.

- Đấy, đấy – Gant châm thuốc, nóiChính vì thế hắn đã giết Dorothy. Nhất định con gái bác đã nói cho hắn biết về bác. Hắn không làm cách nào đụng đến đồng tiền của bác được, dù thậm chí hắn có cưới Dorothy chăng nữa; và nếu hắn không chịu cưới Dorothy thì hắn sẽ gặp rắc rối. Cho nên… sau đó hắn lại thử thời vận một lần nữa, hắn làm quen Ellen, nhưng Ellen lại bắt tay vào việc điều tra về cái chết của Dorothy và nàng sắp phanh phui ra sự thật thì hắn hoảng sợ đến nỗi chẳng còn cách nào khác là phải thủ tiêu cả Powell lẫn Ellen, như hắn đã thủ tiêu Dorothy. Hắn lại thử cơ may một lần thứ ba.

- Bud phải không? – Marion lên tiếng hỏi. Lần này nàng nói cái tên đó một cách ngập ngừng, thảng thốt. Nét mặt nàng phản chiếu trong gương đầy vẻ kinh hoàng, ngạc nhiên, như thể người chồng chưa cưới của nàng đã bị buộc tội không đủ tư cách ngồi vào bàn ăn vậy.

Leo Kingship nheo mắt nhìn ra ngoài trời.

- Tôi tin là hắn không làm thế. Tôi tin thế – Leo nói một cách quả quyết nhưng khi quay lại nhìn Gant thì sự cương quyết đó của ông bỗng biến mất đi – Cậu chỉ dựa vào mỗi một điều là hắn đã không nói cho Marion biết chuyện hắn học ở Stoddard rồi suy đoán ra như vậy. Chúng ta thậm chí chưa dám chắc là hắn có quen biết Dorothy hay không? Chưa nói đến việc hắn không phải là người độc nhất quen biết Dorothy. Chúng ta phải nắm chắc các sự kiện.

- Có các nữ sinh viên ở ký túc xá – Gant nói – Một số các cô hẳn biết Dorothy bắt bồ với ai.

Leo gật đầu có vẻ đồng ý.

- Tôi có thể thuê người đến đấy, nói với các cô.

Gant vẻ tư lự lắc đầu.

- Chẳng ích lợi gì. Hiện giờ là kỳ nghỉ. Đến lúc bác tìm ra được các cô gái biết chuyện này thì đã quá trễ.

- Sao lại quá trễ?

- Một khi hắn biết ngày cưới bị hủy – Gant liếc nhìn Marion, nàng ngồi im lặng – Hắn sẽ không khoanh tay ngồi đợi xem tại sao, phải không, thưa bác?

- Chúng ta sẽ tìm thấy hắn – Leo nói một cách tin tưởng.

- Có thể tìm thấy, mà cũng có thể không, vì hắn biến mất rồi – Gant hút thuốc ra chiều nghĩ ngợi – Dorothy không để lại một quyển nhật ký hay cái gì khác sao?

Chuông điện thoại reo.

Leo Kingship đến bên cái bàn chạm trổ, nhấc máy lên.

- Alô – Thời gian im lặng kéo dài. Gant đưa mắt nhìn Marion, nàng chồm người về phía trước, nhặt những mảnh giấy trên thảm – Khi nào – Kingship hỏi. Marion để những mảnh giấy vụn trong lòng bàn tay trái, vo vo chúng lại với nhau. Nàng nhìn như không biết phải xử trí với chúng như thế nào. Nàng bỏ chúng xuống chiếc đivăng cạnh nàng – Cám ơn – Giọng Leo Kingship yếu ớt. Có tiếng bỏ máy điện thoại xuống. Im lặng. Gant quay nhìn Leo Kingship. Ông đang đứng cạnh bàn, nét mặt đanh lại.

- Richardson gọi – Leo nói – Một văn bản gởi đến cho Burton Corliss ở Caldwell, bang Wisconsin ngày 16.10.19…

- Ngay khi hắn khởi sự chiến dịch với Ellen – Gant nói.

Ông gật đầu.

- Nhưng đó là lần thứ hai – Giọng ông chậm rãi – Một văn bản gửi cho Burton Corliss ở Blue River, bang Iowa, ngày 6.2.19…

- Dorothy… - Gant thì thào.

Marion rên rỉ.

Marion lên lầu, còn Gant ở lại.

- Chúng ta đang đi đúng hướng của Ellen – Gant nói – Cảnh sát có bức thư tuyện mệnh của Dorothy, còn những gì chúng ta có chỉ là những hoài nghi mà thôi, những dữ kiện chưa đủ sức thuyết phục cảnh sát được.

Leo Kingship cầm lên một trong số những quyển sách.

- Tôi sẽ tóm đầu hắn – Ông nói lớn.

- Cảnh sát đã không phát hiện được gì tại chỗ ở của Powell cả sao? Chẳng hạn dấu tay, sợi chỉ…

- Chẳng có gì hết. Chỗ ở của Powell cũng không, tại quán Ellen ăn cũng không…

Gant thở dài.

- Cho dù bác có yêu cầu cảnh sát bắt giữ hắn chăng nữa thì một sinh viên trường luật năm thứ nhất cũng có thể thả hắn ra trong vòng năm phút.

- Tôi sẽ tóm đầu hắn bằng cách khác. Chắc chắn tôi sẽ bắt hắn.

- Chúng ta, hoặc là phải tìm cho ra bằng cách nào hắn đã lừa Dorothy viết lá thư đó, hoặc là khẩu súng hắn đã sử dụng để giết Powell và Ellen. và phải làm trước ngày thứ bảy mới được.

Kingship đưa mắt nhìn bức ảnh trên bìa một quyển sách.

- Lò nấu kim loại… - Ông nói đầy vẻ ân hận – Bắt buộc ngày mai chúng tôi phải bay đến đấy. Tôi muốn chỉ cho hắn xem. Cả Marion nữa. Trước đây con bé chẳng bao giờ để tâm đến.

- Tốt hơn bác nên nói Marion đừng cho hắn biết ngày cưới đã bị hủy bỏ, đợi đến giây phút cuối hẵng hay.

Leo Kingship vuốt thẳng quyển sách trên đùi ông. Ông ngước mắt nhìn lên hỏi:

- Cậu nói cái gì?

- Cháu nói là bác nên nói Marion đừng để hắn biết ngày cưới đã bị hủy, đợi đến giây phút cuối cùng rồi hẵng hay.

- Ôi! – Ông than vãn, nhìn lại quyển sách. Một phút trôi qua – Hắn đã chọn lần người – Ông nói nho nhỏ, mắt vẫn nhìn đăm đăm tấm ảnh lò nấu kim loại – Lẽ ra hắn nên chọn con gái của một người khác thì hay hơn.

--- ------ ------ ------ -------

1 Những nhà văn nổi tiếng của Pháp, Đức, Anh, Mỹ. (ND

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.