Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Quyển 1 - Chương 16: Trêu cợt trên xe




Một chiếc xe xa hoa phóng ra khỏi biệt thự, bên trong xe, giống như một gian phòng nhỏ di động, cái gì cũng có. Cố Thịnh rót cho mình một ly rượu đỏ, trên trán Cố Thịnh lộ ra một tia lười biếng, con ngươi sắc bén không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Tả Tình Duyệt, khiến cô như ngồi trên đống lửa.

Nếu là trước khi kết hôn, anh nhìn cô như vậy, tim cô nhất định sẽ đập rộn ràng, xấu hổ muốn tìm cái hang chui vào. Còn hiện tại, tim cô cũng đập nhanh, nhưng không phải bởi vì xấu hổ, mà là vì sợ hãi, ánh mắt anh làm cho cô cảm thấy rợn cả tóc gáy. Không gian trong xe khá lớn, cô theo bản năng nhích ra xa anh một chút, hành động này khiến Cố Thịnh không vui, chuyện gì cô ghét, anh càng muốn làm!

Đôi mắt chợt lóe sáng, Tả Tình Duyệt chỉ cảm thấy thân hình cao lớn tựa hồ mang theo cuồng phong thổi tới, giống như cả người cũng bị đè xuống, Tả Tình Duyệt đang muốn đẩy anh ra, lại bị cánh tay dài của anh nắm lấy bả vai, đem cô ôm thật chặt trước ngực, bàn tay cũng không an phận bò lên vật mềm mại ở phía trước.

"Anh. . . . . ." Tả Tình Duyệt chụp tay anh lại, anh ta muốn làm gì?

Cố Thịnh trong lòng có chút khinh bỉ, rõ ràng cảm giác được cô cả người run rẩy, tà ác lại gần bên tai cô, khẽ cắn vành tai của cô, "Vợ à, anh thế nào? Đừng nói là anh không thể đụng vào em nha! Em là vợ của anh, anh chạm vào em, là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

Nói xong, bàn tay càng thêm được voi đòi tiên, hướng bên trong chân cô lục lọi.

Vợ? Anh gọi nghe sao thật ngọt ngào! Đêm hôm đó, anh có nghĩ tới cô là vợ của anh?

"Để cho vợ mình cùng người đàn ông khác lên giường, cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa?" Tả Tình Duyệt từ trước đến giờ tính tình ôn thuận, nhưng không có nghĩa là cô nhu nhược, giọng châm chọc hỏi lại, quả nhiên cảm giác được thân thể Cố Thịnh cứng đờ.

Đôi mắt anh trầm xuống, Cố Thịnh hứng thú nhìn người phụ nữ trong ngực, từ khi biết cô, cô vẫn ôn thuận như con mèo nhỏ, không nghĩ tới miệng lưỡi cô cũng bén nhọn như thế!

Việc này càng tăng thêm ý muốn trêu cợt cô, dù sao cô cũng là đồ chơi của anh, anh không ngại làm cho cô thống khổ, đồng thời, cũng muốn nhìn xem bộ dáng luống cuống của cô, bộ dạng này làm cho anh vui thích, một tay kéo cô ngồi lên trên đùi mình.

"Chẳng lẽ cô còn muốn cùng người đàn ông khác lên giường?" ánh mắt Cố Thịnh chợt lóe, giọng nói mang theo vài phần uy hiếp.

"Không!" Cô không muốn, loại chuyện này chỉ xảy ra một lần cũng đủ trở thành cơn ác mộng cả cuộc đời cô rồi!

Cố Thịnh trầm mặc trong chốc lát, ở sau tai của cô nhẹ nhàng nói, "Chỉ là, đây cũng không phải do cô quyết định!"

Trời, theo như ý của anh, còn có thể đem mình đưa cho người đàn ông khác? sắc mặt Tả Tình Duyệt bỗng chốc càng thêm tái nhợt, trong lòng sợ hãi cùng bất an càng ngày càng mãnh liệt. Nhìn người đàn ông trước mặt, cô không bảo đảm mình có thể toàn thân nguyên vẹn trở về, cảm giác được tay của anh lại chạy loạn trên người. Một hồi tê dại truyền tới, cô phát hiện cho dù trong lòng cô có bài xích anh như thế nào đi nữa, nhưng thân thể lại như bị ma chú, hùa theo động tác của anh. Tả Tình Duyệt biết anh đang muốn làm nhục cô, cho nên, cô cắn chặt môi, không để cho mình phát ra tiếng kêu.

Cố Thịnh ở trong lòng cười khẽ, thật là một người phụ nữ ngu ngốc, dù đã qua ba ngày, nhưng trên người cô vẫn còn lưu lại chút chất thuốc, loại thuốc kia tác dụng cực lớn, huống chi, lúc đó anh còn cố ý gia tăng liều thuốc!

"Không thể. . . . . ." Tả Tình Duyệt cảm nhận được tay của anh đã tiến thêm một bước, lập tức ngăn cản, trước mặt còn có tài xế, nếu như. . . . . . Cô làm sao có thể ngẩng mặt lên nhìn người? Cái ý nghĩ này len vào trong đầu của cô, lại càng làm cho cô tuyệt vọng, anh muốn cô không cách nào làm người, không phải sao?