Cẩm Dạ Lai Phủ

Chương 1



Sòng bạc nhà họ Tô.

Trong không khí tràn đầy sức nóng làm cho người ta sợ hãi, hỗn loạn khiến người ta nhíu mày, hoàn cảnh không tính là rộng rãi, tràn ngập các tiếng kêu gào cùng rống lên. Tùy tiện có thể thấy được những tên đàn ông lôi thôi lếch thếch để trần cánh tay, xúm lại trên bảy tám chiếc chiếu bạc đơn sơ, người người hai mắt đỏ đậm, nhìn chằm chằm ngân lượng trắng bóng chồng chất trên mặt bàn.

“Mau mau đặt cửa, mau mau đặt cửa, các vị đại gia, đúng thời gian liền mở! Mở!” Một thanh niên đầu quấn mảnh vải màu xanh tay cầm chiếc cốc, ra sức lay động bên tai, hắn cẩn thận nghe sau một lúc lâu, môi giương lên, đột nhiên đổ xuống trên đài.

“Mở!” Nắp hộp bị dời đi, ba viên xúc xắc trong chiếc bát sứ men xanh vẫn chuyển động như cũ.

Dân cờ bạc đỏ mắt, cắn răng theo tần suất xúc xắc chớp lên:“Đại, đại……”“Tiểu, tiểu……” Mỗi người đều khàn cả giọng vung tay hô to, biểu tình dữ tợn, nhìn qua rất giống ác quỷ đầu thai.

Thật lâu sau, tất cả quy về yên lặng, ba cái lục rõ ràng dừng lại trong bát.

Thanh niên mỉm cười:“Báo, nhà cái thông ăn.” Chiếc gậy gỗ dài nhỏ trong tay nhẹ nhàng gạt xuống, đống bạc liền rầm rầm rơi vào chiếc chậu Thanh Đồng phía dưới.

“Mụ nội nó, hôm nay thật đúng là tà môn.” Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng mắng không dứt bên tai, có người không cam lòng, đấm ngực dậm chân, tung tiền túi nóng lòng gỡ vốn; có người uể oải, thua xong toàn bộ gia sản, thất hồn lạc phách chuẩn bị rời đi.

Đương nhiên, càng nhiều người đem ánh mắt nhắm ngay vào nhà cái trong vòng một ngày đã mở ra hơn ba mươi lần thông ăn –

“Các vị đại gia có chỗ nào không hài lòng có thể đến nhã gian phía sau, đại tiểu thư nhà ta đang cùng quản sự bàn bạc.” Thanh niên không nóng không lạnh trả lời, thần thái tự nhiên, trên mặt không phát hiện một chút khó xử.

Vừa nghe đến danh hào Tô gia đại tiểu thư, mấy tên đàn ông mới vừa rồi còn không cam lòng trong khoảng thời gian ngắn đã ngậm miệng lại, biểu tình giống như nuốt phải ruồi, nháy mắt liền yên lặng xuống.

Ai cũng biết, Tô Khởi Vượng thủ phủ thành Dao Châu có một người con gái, mặc dù diện mạo bình thường, nhưng khí chất dịu dàng, ngày thường hay làm việc thiện, được dân chúng trong thành thừa nhận. Nhưng sao một tiểu thư khuê các hiền thục uyển chuyển hàm xúc, lại vào năm tám tuổi thu một nha hoàn hầu cận tâm địa ác độc, làm việc tàn nhẫn, bất cận nhân tình, còn có một thân võ nghệ cao cường mà đàn ông hy vọng, nghe đồn người này cực kỳ hộ chủ, chỉ cần có người bất kính với chủ tử nhà mình, đều lâm vào hoàn cảnh bị đánh một trận.

Phụ nữ cường hãn như vậy, ai dám động? Mặc dù bọn họ có gan đi kêu gào cùng Tô gia tiểu thư, chỉ sợ cũng sẽ bị con cọp mẹ đánh cho răng rơi đầy đất…… Vừa nghĩ như thế, mọi người lại mặt xám mày tro, rơi vào đường cùng chỉ có thể khởi động tinh thần tiếp tục đặt cửa, chờ mong ông trời có thể quan tâm đến mình, đòi lại tiền bạc.

Không khí nhanh chóng trở nên nóng bỏng, những thanh âm ồn ào lúc trước nghe được lại lần nữa thăng cao. Khác biệt với sự hỗn loạn bên ngoài, giờ phút này, cách một tầng vải đen rất nặng, trong nhã gian không khí thật bình thản.

Tô Cẩm Dạ ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ lim, sổ sách đặt trên đầu gối, một tay đặt trên bàn trà cạnh người lưu loát sử dụng bàn tính, một tay kia đặt lên tay vịn, dáng vẻ tự phụ, không chê vào đâu được.

Bên cạnh có một cô gái dâng trà:“Tiểu thư, trà.”

“Ưm.” Nàng thản nhiên ứng một tiếng, nhưng không đưa tay tiếp nhận ly trà, chỉ có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm nha hoàn có khuôn mặt lãnh diễm, một hồi lâu mới khẽ thở dài:“Sơ Tình, em sẽ không gả được.”

Cô gái đứng thẳng dậy, không cho là đúng:“Em không ngại cô độc cả đời.”

Cẩm Dạ mỉm cười, tiếp nhận nước trà nàng đưa:“Dân chúng thành Dao Châu đều nói em là một cô nương hư hỏng gian ngoan mất linh, đi theo bên người vị Bồ Tát sống như ta có thể được cảm hóa.”

Sơ Tình buông đôi mắt:“Tiểu thư rất để ý?”

Cẩm Dạ bật cười:“Không phải để ý, ta chỉ cảm thấy bọn họ rất quá đáng.”

Nghe ra ý mỉa mai trong miệng nàng, Sơ Tình bĩu môi, xoay người sửa sang lại sổ sách chồng chất trên bàn,“Những thứ này người định xem xong ở sòng bạc luôn sao? Hay là sai một tiểu nhị đưa về Tô phủ.”

“Không.” Nàng cự tuyệt rõ ràng,“Ta đã nói với cha không quay về dùng bữa tối, chúng ta ở lại đây, qua giờ Dậu rồi về.”

Nghe vậy Sơ Tình dừng lại, bất đắc dĩ nói:“Em biết người đang đợi cái gì.”

Cẩm Dạ nháy mắt mấy cái, hỏi lại:“Ta đang đợi cái gì?”

Hai người đối diện, ai cũng không mở miệng.

“Đại tiểu thư.” Sau màn che sau bỗng nhiên tiến vào một cái đầu, là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, ánh mắt chạm đến Sơ Tình lạnh lùng lập tức thay vẻ mặt kinh sợ,“Chào Sơ Tình cô nương.”

Sơ Tình nhíu mày:“Xảy ra chuyện gì?”

Thiếu niên lo lắng:“Có mấy tên huyện khác đến gây sự, hiện nay nợ chúng ta mấy ngàn lượng, còn đả thương vài hộ viện.” Hắn dùng một tay bụm mặt, máu loãng từ khe hở chảy xuống, ‘tích táp’ rơi trên mặt đất.

Nhìn đến mấy chỗ đỏ sẫm kia, Sơ Tình hoảng thần, lạnh lùng nói:“Đi ra ngoài!” Quyết đoán đem thiếu niên đẩy dời đi nhã gian, nàng nhanh chóng xé vạt áo đậy lên vết máu.

“Tiểu thư?” Tiếng nói hơi run tiết lộ ra bối rối.

Từ đầu tới đuôi Cẩm Dạ không hề nói chuyện, bên tai nàng lọt vào tiếng vang ngày càng ồn ào bên ngoài tấm rèm, cảm xúc phẫn nộ ngập lòng, hô hấp càng thêm dồn dập, khát vọng nào đó rục rịch, đầu ngón tay đặt trên bàn tính không tự giác bắt đầu dùng sức……

‘Ba’ — bàn tính không chịu nổi ngoại lực vỡ tan, mấy chục viên mộc châu lăn tới bên chân hai người.

“Ta đi nhìn xem!” Nàng đứng lên, động tác mau kinh người.

Sơ Tình ngăn ở cửa, sắc mặt khó coi, khẩu khí sắc bén:“Chẳng lẽ người muốn cho dân chúng toàn thành Dao Châu thấy Tô phủ đại tiểu thư đánh nhau với bọn du côn trước mặt mọi người như thế nào, người không lo lắng cho mình, cũng nên lo lắng cho mặt mũi của lão gia!”

“Ta, ta không động thủ, em đi xử lý.” Cẩm Dạ nắm chặt lòng bàn tay, cảm xúc phấn khởi sôi trào trong máu, để nàng muốn ngừng mà không được, toàn thân nàng đều đang run lên, mất rất nhiều sức lực mới có thể khắc chế chính mình không lao ra ngoài……

“Không chịu được thì uống nước lạnh, uống đến mức muốn nôn mới thôi.” Vội vàng bỏ lại một câu, Sơ Tình vén màn lên, rời đi rất nhanh.

Lúc Tô Khởi Vượng bước vào liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đứa con gái xưa nay ôn thuần khiêm tốn khí chất uyển chuyển hàm xúc của ông đang lui trong góc, vẻ mặt ẩn nhẫn, bả vai nhỏ nhắn run lên run lên, thoạt nhìn rất là đáng thương.

Thấy thế ông bước nhanh đi lên, bàn tay to có tiết tấu vỗ nhẹ tóc nàng, nhớ tới mỗi lần khi có người gây sự Cẩm Dạ đều có dáng vẻ bất lực như vậy, không khỏi âm thầm trách cứ chính mình, tự trách mình lúc trước không thể sinh con trai, mới đem sòng bạc – nơi làm ăn long xà hỗn tạp giao cho con gái quản lý.

“Cẩm Dạ, không phải sợ, cha ở đây, cha ở đây.” Ông nhỏ giọng an ủi, thân thể trung niên mập mạp ngồi xổm, thoạt nhìn có chút buồn cười.

“Cha, sao người lại tới đây?” Cẩm Dạ quay đầu lại, cặp mắt kia sáng trong suốt.

Tô Khởi Vượng bị hoảng sợ, lắp bắp nói:“Cha có một, có một tin tức tốt nói cho con……”

Cẩm Dạ cười hớn hở:“Là muốn mở sòng bạc mới sao? Con có thể mướn thêm vài hộ viện thay cha.”

“Tất nhiên không phải.” Tô Khởi Vượng lắc đầu, sờ sờ mái tóc dài của con gái, ôm nàng đứng dậy, lão lệ tung hoành:“Mẹ con từ bé đã hy vọng con tinh thông thi thư, hiểu biết lễ nghĩa, nay tuy rằng con học cầm kỳ thư họa đều thành đạt, nhưng hai ba ngày lại chạy sang bên này, dù sao cũng thiệt thòi cho con.”

“Có thể phân ưu thay cha, là nữ nhi có phúc.” Nàng vươn cổ, tư thái vô cùng nhu thuận.

“Haiz, những người ở sòng bạc cùng ngân hàng tư nhân cũng không phải người đứng đắn, hai ba ngày con lại giao tiếp cùng bọn hắn, ta thật sự càng nghĩ càng cảm thấy có lỗi với người mẹ đã mất của con.” Ông lau lau khóe mắt, giọng điệu bắt đầu nghẹn ngào.

Không quan hệ, cha, người này với con mà nói, chỉ như một tiên cảnh thoáng qua không thể bắt kịp…… Nàng vừa yên lặng lặp lại dưới đáy lòng, vừa cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài, không biết bọn họ đánh nhau như thế nào, có phải có người đứt tay đứt chân chảy máu vỡ đầu hay không……

Nhìn thấy con gái thất hồn lạc phách, Tô Khởi Vượng lại dùng sức cầm hai vai nàng, kích động nói:“Cẩm Dạ! Cha muốn cho con sống thật tốt!”

“Vâng.” Nàng dịu ngoan gật gật đầu, bàn tay dưới ống tay áo rộng thùng thình lặng lẽ gắn cùng một chỗ, đáy lòng ẩn ẩn nhen nhóm cảm giác bất an.

Một lát, tiếng sấm không có trong dự kiến vang lên –

“Chúng ta đến kinh thành đi!”

“Cái gì?!” Cẩm Dạ lần này là hoảng thật, bất chấp lễ nghi gắt gao túm tay áo phụ thân,“Cha, người nói cái gì? Vì sao chúng ta phải chuyển nhà, chẳng phải thành Dao Châu rất tốt sao, Tô phủ chúng ta có nhiều gia đinh như vậy, đất đai phì nhiêu như vậy……” Nàng nói năng lộn xộn, cảm giác này thật sự khổ sở.

Tô Khởi Vượng chỉ cho rằng con gái quá mức vui sướng, hạ giọng ở bên tai nàng nói:“Cha nhờ người mua một chức quan ở kinh thành, tuy rằng chỉ là một Viên ngoại nhỏ bé, nhưng nói như thế nào, về sau con cũng là tiểu thư nhà quan, không chừng về sau còn có thể có một mối hôn nhân thật tốt, hoàng thân quốc thích cao cao tại thượng……”

Cẩm Dạ đã hoàn toàn không nghe nổi người bên cạnh liên miên cằn nhằn, giờ khắc này, trong tai nàng chỉ nghe được duy nhất chính là thanh âm mộng đẹp của mình đang vỡ nát……

Đau lòng, đau tột đỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.